Trời Sinh Một Đôi


Edit: Nora

Beta: Sakura


Chân Diệu thoáng nhớ ra: “Là con út của dòng chính Khương gia, xếp thứ 15 trong tộc.”


Vẻ mặt La Thiên Trình cũng có chút khó đoán.


Chân Diệu cảm thấy khó tin, nhướng mày hỏi chàng: “Thì sao? Thế tử biết người Khương gia à?”


Trong lòng nàng đã biết La Thiên Trình cũng là người trọng sinh, không khỏi phải suy nghĩ nhiều hơn.


La Thiên Trình vốn đang nhíu mày, sau lại cười thật to, cười tươi đến khó hiểu: “Sao nàng lại xác định là thập ngũ công tử của Khương gia?”


Khương thập ngũ đại danh đỉnh đỉnh, đương nhiên chàng biết chứ!


Trong lòng Chân Diệu căng thẳng, vươn tay véo chàng một cái: “Rốt cuộc là chuyện gì? Chàng đừng cười nữa mà.”


Nàng nhíu mày nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Có phải… nhân phẩm Khương công tử kia không đứng đắn?”


“Nhân phẩm?” La Thiên Trình tinh tế nghiền ngẫm hai chữ này, lắc đầu: “Không. Khương thập ngũ hiếu thuận với phụ mẫu, cung kính huynh trưởng, yêu thương đệ muội. Về mặt này không ai có thể nói một chữ ‘Không’.”


“Vậy lẽ nào là tính tình cổ quái?”


La Thiên Trình cười cười: “Tính tình hắn có cổ quái hay không ta không rõ lắm. Có điều bằng hữu cùng trường, bạn bè lại có rất nhiều đấy.”


“Chẳng lẽ tài trí tầm thường sao?” Chân Diệu liên tưởng tới câu ‘văn dốt võ nát’, có điều người có thể mang tiếng là hiếu thuận phụ mẫu sẽ không thể nào là thứ văn dốt võ nát được.


Không phải nàng thành kiến. Nhưng thử nghĩ xem, một người văn dốt võ nát sẽ bị cha mẹ răn dạy không ngớt. Răn dạy càng nhiều, thì làm sao có tiếng hiếu thuận phụ mẫu được đây?


La Thiên Trình híp mắt, nhớ lại năm Kính Đức thứ 17, trạng nguyên Khương thập ngũ đeo lụa đỏ phấp phới cưỡi ngựa khắp phố vô cùng rầm rộ.


Vì vậy hắn nói: “Khương thập ngũ có tài trạng nguyên. Nói hắn tài trí tầm thường thì thật đáng chê cười.”



“Thế thì lẽ nào, dung mạo hắn xấu xí…”


La Thiên Trình không nhịn được nói: “Không hề thua kém vị nhạc công bằng hữu thâm giao của An quận vương kia đâu.”


Quý công tử Yến Giang Hạ Lãng từng một thời tiếng tăm lừng lẫy là thanh phong minh nguyệt, Trọng Nam Quân Hạo thì dương xuân bạch tuyết, còn Thanh Dương Khương Nhan lại là chi lan ngọc thụ.


“Ta biết rồi.” Chân Diệu thở ra một hơi thật dài.


La Thiên Trình kinh ngạc: “Biết cái gì?”


Chân Diệu liếc xéo hắn, cố ý xiên xỏ hắn: “Biết vì sao chàng thấy cửa hôn sự này không tốt. Đích thị là do Khương công tử kia quá xuất sắc, chàng sợ sau này chúng ta về nhà vợ, chàng lép vế dưới cơ muội phu chứ gì.”


Nàng thật sự đã đoán được lý do, lúc này mới kích hắn một kích.


Đôi khi, phép khích tướng rất trực tiếp nhưng lại rất hiệu quả, dễ dàng biết được nam nhân có thật lòng yêu nữ tử trước mắt hay không.


La Thiên Trình lập tức hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Ta lép vế dưới hắn? Kiểu Kiểu, nàng yên tâm, không lâu nữa hắn sẽ đắc tội với toàn bộ nhạc phụ nhạc mẫu khắp thiên hạ cho coi.”


Chân Diệu nhìn hắn đầy khó hiểu, không biết nói thêm gì.


“Lại đây.” La Thiên Trình kéo nàng, ghé sát vào tai nàng hạ giọng nói: “Khương thập ngũ… Hắn thích nam sắc…”


Kính Đức năm 17, năm ấy hắn vẫn còn trong hiếu kỳ của tổ mẫu mà thông phòng đã truyền ra tin có thai, làm cho thanh danh mất sạch. Còn Khương Nhan lại đỗ trạng nguyên, trở thành đối tượng để vô số người theo đuổi.


Càng làm hắn khắc sâu ấn tượng là, chỉ qua một năm hắn đã biến thành tù nhân sung quân biên quan. Phía Khương Nhan lại lòi ra chuyện thích nam sắc, còn là nhân vật nam tử không thể nói, đành xấu hổ tự vẫn.


Nam tử kia… là Tú vương.


La Thiên Trình hồi tỉnh lại trong hồi ức tăm tối, liền thấy Chân Diệu đang ngơ ngác nhìn hắn.


La Thiên Trình không khỏi có chút hối hận đã nói chuyện chê cười này cho nàng nghe, vươn tay thay nàng vén lọn tóc rớt xuống nói: “Nàng cũng đừng nóng vội. Vẫn còn may là chưa thành thân.”



Chân Diệu lắc đầu: “Chẳng trách nữ tử trên đời này muốn gả cho lang quân tốt lại khó như vậy. Hóa ra nam nhân xuất sắc đều thích nam nhân.”


Nàng thật tiếc hận thay cho vận rủi của Chân Băng.


Chuyện hôn nhân đã định, bất luận từ hôn bằng cách nào, nhà gái vẫn đều chịu tổn hại.


“Thế tử, hay là ngày mai ta trở về Bá phủ một chuyến nha ?”


La Thiên Trình không đáp, hắn đang mãi suy nghĩ một chuyện.


Hắn rốt cuộc là xuất sắc hay không xuất sắc đây?


Chuyện này quả thật là một nan đề!


“Thế tử!”


La Thiên Trình lúc này mới hoàn hồn, nói: “Việc này làm sớm hay hơn trễ. Ngày mai nàng hãy về đi. Nhị bá là người biết chuyện, sẽ không để quá nhiều người biết được chuyện này. Nàng cứ nói là trong lúc ta làm việc, vô tình tra ra được.”


Cẩm Lân Vệ nắm giữ một số bí mật không muốn người biết đã là nhận định chung của mọi người rồi.


Hôm sau, khi đến thỉnh an Lão phu nhân, Chân Diệu thuận miệng nói muốn về nhà mẹ đẻ một chuyến. Lão phu nhân tất nhiên liền đồng ý.


Điền thị ở lại bồi chuyện với Lão phu nhân, bà lơ đãng nói: “Cháu dâu Đại lang còn nhớ đến nhà mẹ đẻ là tốt. Có điều nàng vào cửa cũng 2 năm rồi mà cái bụng mãi vẫn chưa có động tĩnh. Theo con dâu thấy, hay là chúng ta dành chút tâm tư cho thỏa đáng.”


Sợ Lão phu nhân sinh lòng nghi ngờ bà châm ngòi, liền tiếp lời: “Dù sao Đại lang cũng sẽ kế thừa tước vị. Một nam tử hơn hai mươi tuổi mà một đứa con cũng không có, người làm thím như con cũng thấy mà sốt ruột.”


Lời này quả thật đã nói trúng tim Lão phu nhân.



Lúc bà bệnh nặng vốn đã muốn xin ý chỉ để La Thiên Trình sớm kế thừa tước vị. Chỉ là phu thê La Thiên Trình kiên trì không chịu. Về sau bệnh khỏi tất nhiên đã không đề cập đến nữa. Nhưng quả thật chỉ có mỗi một đứa đích tôn, mà đến bây giờ vẫn chưa có một đứa con nào, quả thật làm người lo lắng không yên.


Điền thị thấy thần sắc Lão phu nhân buông lỏng, thăm dò: “Lão phu nhân, Thanh Phong đường quả thật có hơi quạnh quẽ. Những nhà như chúng ta, mặc dù không chuộng nạp thiếp nhưng trong phòng nam nhân vẫn có một hai kẻ thông phòng. Chỗ Đại lang…”


Thấy Lão phu nhân có điều suy nghĩ, Điền thị khẽ câu khóe miệng: “Vợ Tam lang hiện đã có thai, con dâu đang chuẩn bị chọn cho Tam lang hai đứa hiểu chuyện hầu hạ. Nếu Lão phu nhân yên tâm, con cũng sẽ chọn cho Đại lang. Đại lang đối xử với vợ nó không ai tốt bằng, bên trên lại không có mẹ ruột quan tâm, nó da mặt mỏng không tiện mở miệng, có khi là vậy.”


Lão phu nhân vẫn lắc đầu: “Chọn thông phòng cũng là khi vợ chúng có thai, đưa đến để hầu hạ chúng. Vợ Đại lang bây giờ còn chưa có động tĩnh, chọn đến để làm gì? Lẽ nào muốn có thứ trưởng trước? Ta thà chờ thêm hai năm nữa ôm chắt trai còn hơn.”


Bà lãnh đạm lườm Điềm thị: “Mà cho dù cháu dâu đã có thai, cũng phải xem chồng nó có đồng ý hay không. Vợ chồng Tam lang vừa mới cưới, nếu như Tam lang không có bản tâm này, con cũng đừng chọc cho người ta chướng mắt.”


Điền thị đành phải hùa theo nói phải, nhưng trong lòng đã quyết chọn cho Tam lang hai người. Ít nhất cũng phải để cho Tuyết nha đầu đừng quên làm sao có được mối hôn sự này!


Về phần Chân thị…


Điền thị thầm cười lạnh. Lão phu nhân nói ôm chắt trai chậm hai năm cũng không sao, bà không tin, qua 3 năm 5 năm nữa Chân thị còn chưa mang thai, để xem sắc mặt Lão phu nhân còn tốt như vậy được không!


Chân Diệu dẫn theo hai nha hoàn định xuất phủ, qua khúc quanh lại gặp La Nhị lang.


“Đại tẩu cũng ra ngoài sao?” La Nhị lang cười, đôi mắt lướt qua gương mặt Chân Diệu.


Chân Diệu nhịn xuống vẻ nóng lòng, liếc nhìn La Nhị lang.


Hắn bận một chiếc áo bào trắng ngà thêu lá trúc mới tinh, trên đầu không cài chiếc trâm ngọc thường ngày mà thay bằng trâm trúc, nhìn xem càng thêm thanh nhã thoát tục.


Chân Diệu nhẹ gật đầu, thấy La Nhị lang quấn lấy nàng đành phải nói: “Nhị đệ cũng định ra ngoài sao?”


“Tiểu đệ định tham gia Cẩm Lý yến.” La Nhị lang cười nói.


Chân Diệu thật sự không muốn nhiều lời với La Nhị lang, thoáng gật đầu, nhấc chân liền bước qua.


La Nhị lang nhìn bóng lưng yểu điệu di chuyển từng bước, đến rất lâu vẫn không nhúc nhích.


Sẽ có một ngày hắn làm cho nàng muốn khóc cũng khóc không được. Muốn một nữ nhân khóc không ra nước mắt có rất nhiều biện pháp.


Đương nhiên, bây giờ hắn không thể phân tâm, chuyện cấp thiết nhất bây giờ chính là vượt qua cửa ai kỳ thi mùa xuân này thật tốt.


Bạch Thược từ sau lưng Chân Diệu tiến lên phía trước, bất giác quay đầu lại, thoáng nhìn bộ dạng La Nhị lang không khỏi nhíu mày. Nàng tiến nhanh thêm hai bước đến trước mặt Chân Diệu, thấp giọng nhắc nhở: “Đại nãi nãi, Nhị công tử nhìn có chút là lạ.”



Chân Diệu đến đầu cũng lười ngoảnh lại: “Không cần để ý hắn. BIết người biết mặt không biết lòng.”


Bạch Thược cảm nhận, dù đến mức nào Chân Diệu đều cũng sẽ không nhíu mày, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, càng thêm khâm phục Chân Diệu.


Đại nãi nãi bình thường nhìn có vẻ non nớt, nhưng thật ra trong lòng đều biết hết. Sau khi Tử Tô và A Loan lần lượt lập gia đình, Thanh Đại đến bây giờ vẫn chỉ là nha hoàn nhị đẳng không cao không thấp, đi đến đâu cũng quy củ, không dám đục khoét nửa phần.


Chân Diệu đến phủ Kiến An bá. Nàng đến thỉnh an Lão phu nhân, sau lại bất động thanh sắc tới chỗ Ôn thị nói chuyện, ở lại dùng cơm, tới lúc cáo từ lại đến chỗ Lão phu nhân.


“Khuê nữ đúng là tri kỉ với mẹ. Tổ mẫu cũng bảo cháu ở lại dùng cơm sao không thấy cháu tới?” Lão phu nhân ra vẻ oán trách trêu ghẹo.


Chân Diệu lại làm như sầu mi khổ kiểm lắm: “Tổ mẫu, người nói gì vậy, còn không phải tại mẫu thân lại càm ràm con sao.”


Nàng nhẹ nhàng vuốt ve bụng, Lão phu nhân ngầm hiểu. Lại muốn hỏi tiếp, nhưng chợt nhớ tới thân phận Chân Diệu bây giờ đã khác, vung tay lên cho đám nha đầu hầu hạ trong phòng lui xuống.


Lúc này Chân Diệu mới nói: “Tổ mẫu, hôm nay cháu gái quay về thật ra là vì có chuyện quan trọng, muốn người khuyên nhủ Nhị bá đấy ạ.”


“Chuyện gì?” Lão phu nhân thấy Chân Diệu nói thế, thần sắc cũng dần nghiêm túc.


Giờ bà đã biết hôm nay Chân Diệu quay về là có mục đích khác.


“Hôm nay thưởng hoa yến ở Âu Dương phủ, cháu gái có nghe mẫu thân nhắc đến Ngũ muội đính hôn với Thanh Dương Khương gia thập ngũ công tử ạ.”


Chân Diệu nghĩ đễn Lão phu nhân tuổi đã cao, sợ đột nhiên nói ra bà sẽ chịu không nổi, cố ý dừng một chốc để bà có thể chuẩn bị tâm lý.


Sắc mặt Lão phu nhân quả nhiên trầm xuống: “Sao, lẽ nào mối hôn sự này có vấn đề?”


Nàng lắc đầu: “Không đâu ạ, Nhị bá làm việc, tổ mẫu cứ yên tâm. Con nghe Nhị bá nói, ông đã gặp tiểu tử kia một lần, quả nhiên là nhất biểu nhân tài, vô cùng có lễ với ông.”


Chân Diệu chần chừ một lát, bám vào tai Lão phu nhân nhẹ nói vài câu. Lão phu nhân thoáng chốc đông cứng trên ghế ngồi, hồi lâu, trước ánh mắt lo lắng của Chân Diệu mới thở dài một hơi: “Diệu nha đầu, lần này may mắn có cháu, nếu không cả đời này của Ngũ muội cháu đã bị hủy. Chuyện này ta sẽ bàn bạc thật kỹ với Nhị bá cháu.”


Chân Diệu lúc này mới yên lòng đứng dậy cáo từ.


Từ phủ Kiến An bá quay về phủ Trấn Quốc công, dọc đường có không ít khách nhân lui đến tửu lâu hôm nay tổ chức Cẩm Lý yến, nghĩ đến La Nhị lang giờ này đang uống rượu bên trong, không biết vì sao Chân Diệu lại vươn tay nhấc rèm che lên, nhìn thoáng ra bên ngoài.


Vừa nhìn đã không khỏi khiến nàng phải ngơ ngẩn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận