Trời Sinh Một Đôi


Edit: Sakura


“Vương gia ——” nha hoàn trong phòng thấy Lục hoàng tử thì nhanh chóng vái chào.


Chân Tịnh biến sắc, cứng ngắc quay người lại, thấy sắc mặt Lục hoàng tử âm trầm, cố gắng nở nụ cười nghênh đón hắn, đồng thời ra hiệu người hầu lui ra.


Lục hoàng tử thò tay ngăn lại vú em đang ôm tỷ nhi: “Tiểu Nữu Nữu sao khóc? Cho bổn vương nhìn xem.”


Hắn thuần thục ôm đứa trẻ qua, nhắc tới cũng kỳ, em bé sơ sinh lập tức ngừng tiếng khóc, dùng  đôi mắt được nước giặt rửa qua nhìn người tới.


Lục hoàng tử cười cười, nhìn về phía Chân Tịnh thì thần sắc hòa hoãn chút ít: ” Hôm nay nàng cũng là Trắc Phi rồi, toàn bộ hậu viện vương phủ, trước mắt dùng nàng vi tôn, có cái gì không vừa ý sao lại tức giận lên người con?”


Lục hoàng tử lời nói này tuy là chỉ trích, lại điểm ra thân phận Chân Tịnh không giống người thường, không hề che giấu cưng chiều con gái, Chân Tịnh lập tức thuận khí, nụ cười cũng ngọt ngào rất nhiều.


“Vương gia nói đúng, đúng là thiếp nhất thời thất thố rồi.” Nàng dịu dàng dỗ con, khóe mắt liếc qua thấy khóe miệng Lục hoàng tử vui vẻ, lúc này mới đưa con cho vú em: “Tỷ nhi nên bú sữa mẹ rồi, mang con bé đi xuống đi.”


Lúc này đây, Lục hoàng tử không có ngăn đón.


Đợi trong phòng chỉ còn lại có hai người, Chân Tịnh từ từ thò tay ra, khoác ở cánh tay Lục hoàng tử, một đôi đẫy đà rắn rắn chắc chắc dán tại cánh tay hắn.


“Đến cùng chuyện gì?” Lục hoàng tử không nhìn vào chỗ kia nữa.


Chân Tịnh nhấp môi, nắm tay chỉ, ủy khuất mà nói: “Thiếp nói không nên lời.”


Lục hoàng tử cảm thấy hơi phiền, thản nhiên nói: “Đã nói không nên lời thì đừng nói.”


Bờ môi Chân Tịnh run lên.


Cái này, tình huống này không đúng, không nói thì sao nàng cáo trạng được?


“Vương gia ——”mắt hạnh của nàng trợn lên, có hơi nước hiện lên, ướt sũng rất là làm cho người ta thương tiếc.


Lục hoàng tử lại không hề để ý, nhíu mày nói: “Ta muốn đặt nhũ danh cho tiểu Nữu Nữu trước đỡ phải gọi tiểu nữu nữu.”


” Vương gia nghĩ đến chu đáo, cứ nghĩ đến tiểu Nữu Nữu còn nhỏ ——” Chân Tịnh vui vẻ trong lòng.



Mặc kệ Vương gia không theo như lẽ thường ra bài, hắn rất yêu thương con gái, điều này rất có lợi cho nàng.


“Vương gia muốn đặt nhũ danh gì cho tiểu Nữu Nữu vậy?”


Lục hoàng tử như là sớm đã nghĩ kỹ, thốt ra: “Gọi là Trân Trân.”


“Trân Trân?” Chân Tịnh khẽ giật mình.


“Đúng. Trân châu trân, như thế nào đây?”


Chân Tịnh không biết chỗ nào cổ quái, lại cảm thấy không đúng, tại cái nhìn soi mói của Lục hoàng tử thì chần chờ nhẹ gật đầu.


Trân Trân, nghe tên rất hay.


Trời đã bước vào cuối thu, lá sen ở bên trong hồ Bích Ba phủ Trấn Quốc Công đã tàn rồi, bọn nha hoàn xinh đẹp cũng mặc thêm áo mỏng, Chân Diệu cầm thiếp mời Ôn thị đưa tới, con mắt sáng trong.


Cuối cùng cậu út đã đến rồi!


“Đi nha thự tìm Thế tử, hôm nay có thể về sớm một chút không.” Nàng phân phó Thanh Đại.


Thanh Đại đi ra ngoài không bao lâu, La Thiên Trình đi đến: “Kiểu Kiểu, ta và nàng cùng đi tiếp tiểu cậu.”


Hai người một đường đuổi tới bến tàu kinh ngoại ô. Ôn Mặc Ngôn, Chân Hoán còn có Tưởng Thần đã chờ ở nơi đó rồi.


Chân Diệu mang theo cái mũ, do La Thiên Trình vịn xuống xe ngựa.


“Thế tử, Tứ muội. Các ngươi cũng tới.” Chân Hoán có chút ngoài ý muốn.


“Đại ca.” Chân Diệu kiễng chân nhìn ra xa, “Lúc nào thuyền của cậu út tới?”


“Ước chừng còn mất một hai canh giờ, bờ sông gió lớn, muội ở trong phủ chờ là được.”


Chân Diệu nhấp môi cười: “Bình thường cả ngày đều trong phủ đây này.”


Lại là một hồi tiếng vó ngựa dần dần tới gần, đến mọi người trước mặt xoay người xuống ngựa. Từng cái chào hỏi, đến Chân Diệu thì cười nói: ” Nhị tỷ muội mang theo Mặc ca nhi chờ ở Bá phủ.”



Người tới đón đều đã đủ, nhìn qua xa xa tùy ý tán gẫu.


Nước sông trong veo, cùng một màu với chân trời, có đàn chim bay là là trên mặt nước, thỉnh thoảng thuyền lướt qua bị kinh hoảng, cũng có con to gan đậu ở đầu cột thuyền buồm.          Rất xa, một chiếc thuyền lớn sơn đen hai tầng chậm rãi lái tới.


“Có phải thuyền kia không?” Chân Diệu nhìn về phía La Thiên Trình.


La Thiên Trình thấp giọng nói: “Cậu út đi theo Quan Đông Ngu cùng vào kinh, mang nhiều đồ vật chắc là con thuyền này rồi.”


Chuyện Ôn tam cữu xuất dương trở về đã báo cho Chiêu Phong Đế, đúng lúc mở cẩm biển, lần này hắn vào kinh, tất nhiên là muốn diện thánh rồi.


Thuyền lại gần bờ, Ôn Mặc Ngôn chăm chú nhìn rời người thuyền, thấy một nam tử thanh niên cùng với một vị nam tử tuổi hơi lớn lên bờ, con mắt sáng ngời, đi nhanh nghênh đón tiếp lấy: “Nhị ca —— ”


“Tứ đệ!” Nam tử Thanh niên vui mừng, đúng bên người nam tử nói: “Tam thúc, hắn là Mặc Ngôn rồi, ngài có nhận ra không?”


Nam tử kia mặc một chiếc áo choàng, khuôn mặt tuấn lãng, khóe mắt có một chút nếp nhăn trên mặt khi cười, càng lộ ra bình thản.


Sắc mặt Ôn Mặc Ngôn kích động, lập tức đã cúi người chào: “Tam thúc —— ”


Nam tử lập tức cười nâng Ôn Mặc Ngôn lên, cười vang nói: “Cháu là Mặc Ngôn ah, lúc ấy ta rời nhà, cháu như một khỉ con, thích leo cây, tiểu biểu muội của cháu còn tố cáo cháu, còn bị phụ thân cháu đánh đến mức bờ mông nở hoa.”


Lỗ tai Ôn Mặc Ngôn đều đỏ, vụng trộm quay đầu nhìn Chân Diệu, xấu hổ mà nói: “Tam thúc, ngài đừng bẩn thỉu chất nhi, ngài nói tới tiểu biểu muội cũng tới đây này.”


Hắn ngoắc Chân Diệu.


Chân Diệu nhanh chóng cầm mép váy đi tới, dịu dàng cúi đầu chào Ôn tam cữu: “Cậu út, cháu là Chân Diệu, ngài còn nhớ rõ không?”


Ôn tam cữu vừa mừng vừa sợ, cẩn thận đánh giá Chân Diệu, cười nói: “Ta đã sớm nói cháu ngoại nữ của ta trưởng thành sẽ là một giai nhân khuynh thành, quả nhiên không ngoài sở liệu.”


Thấy nàng mặc trang phục phu nhân, cùng Ôn Mặc Ngôn sóng vai mà đứng, như một đôi bích nhân, không khỏi thở dài, cháu trai này của hắn thật là đồ kẻ đần, sao không biết đạo lý nước phù sa không lưu ruộng người ngoài chứ.


“Tam thúc, cháu giới thiệu với ngài. Đây là Đại biểu tỷ phu, công tử phủ Thị Lang, năm nay đã trúng cử nhân.”


Ôn tam cữu thấy Mạnh Duyên Niên lông mày xanh đôi mắt đẹp, liên tục gật đầu.



“Đây là biểu muội phu, là Thế tử Trấn Quốc Công, hiện giữ chỉ huy đồng sự Cẩm Lân Vệ.”


Ôn tam cữu ngừng lại nụ cười, hiển nhiên là kinh hãi. Cẩn thận đánh giá La Thiên Trình.


Trước mắt thanh niên cử chỉ cung kính, lại khó dấu cái loại khí chất thượng vị giả, là người không dễ khống chế. Hắn không lo lắng cho cháu ngoại nữ.


Ôn Mặc Ngôn giới thiệu Chân Hoán và Tưởng Thần.


Mấy thanh niên này đều là nhân trung long phượng, Ôn tam cữu cười giới thiệu hai dị nhân khiến người ta chú ý: “Đây là Tom và Paul, từ quốc gia đại dương bên kia tới.”


Hai người dị tộc tóc vàng mắt xanh nhiệt tình ôm từng người nhóm La Thiên Trình.


Chân Hoán và Tưởng Thần ngây ngẩn cả người, La Thiên Trình thì cố nén một cước đá bay hai người này.


Mắt thấy Tom và Paul hai mắt tỏa ánh sáng đứng ở trước mặt Chân Diệu, La Thiên Trình sờ lên dao găm giấu ở trong tay áo.


Tức quá, muốn đâm thủng mắt của bọn hắn làm sao bây giờ?


“OMG, Đông Phương cô nương đều xinh đẹp như thế sao?” Tom dùng giọng điệu quái dị lẩm bẩm nói.


Paul đã chân sau quỳ gối, muốn hôn tay Chân Diệu.


Cảm nhận được ánh mắt La Thiên Trình đang muốn giết người. Ôn tam cữu vội vàng cứu giúp nói: “Paul, lễ nghi Đông Phương khác chỗ các người, không thể dùng lễ hôn tay nữ tử.”


Lễ hôn tay??


La Thiên Trình xách dao găm ra. U ám nhìn xem hai người.


Chân Diệu cũng biết rõ tập tục Tây Phương, vì để tránh cho phu quân đại nhân lên cơn điên thì nhanh chóng cúi người chào, cũng không nói nhiều, nhẹ nhàng lui về phía sau đứng ở bên cạnh La Thiên Trình.


La Thiên Trình tiếc nuối thu thanh dao găm trở về.


Lúc này trên thuyền xuống một nữ tử nắm hai đứa trẻ.


Ôn tam cữu cười càng tươi, trực tiếp đi qua nắm tay nữ tử: “Đây là thê tử của ta, Kelly.”


Kelly cũng là tóc vàng mắt xanh, đứng chung với Ôn tam cữu, chỉ thấp hơn hắn một tấc. Ngũ quan thâm thúy, dáng người đầy đặn, lấy thẩm mỹ quan của Chân Diệu, là  đại mỹ nhân trong trăm có một.


“Tam cữu mẫu ——” Chân Diệu đã thành lễ.


Kelly lộ ra nụ cười nhiệt tình, cho Chân Diệu một cái ôm chặt, sau đó hôn trán nàng một cái.



Tất cả mọi người lập tức hóa đá rồi.


Dao găm trong tay áo La Thiên Trình đã thu lại phóng, thả lại thu, trong lòng rất xoắn xuýt.


Ai có thể nói cho hắn biết, một nữ nhân hôn vợ hắn. Hắn nên làm cái gì bây giờ?


Mấy người Ôn Mặc Ngôn đều bị hành vi Kelly hôn trán Chân Diệu làm cho chấn trụ rồi, thầm nghĩ nàng là trưởng bối. Vạn nhất làm như thế với bọn hắn, rốt cuộc bọn hắn phản kháng hay không phản kháng? Chỉ là ra đón người thôi mà, không cần mang theo khảo nghiệm người như chứ!


“Đây là con của ta Jack, con gái Alice.”


Jack tầm bảy tám tuổi, tóc đen mắt đen, nhưng lại ngũ quan thâm thúy, còn ít tuổi mà đã soái kinh người rồi. Alice chỉ có bốn năm tuổi, tóc và con mắt đều là màu nâu nhạt đấy, nhìn thoáng qua thì như nữ nhân Đại Chu, nếu nhìn kỹ, lại có vẻ xinh đẹp khác.


Bởi vì mấy người còn đang ngẩn người, Ôn tam cữu giới thiệu xong, thì toàn bộ im lặng.


Chân Diệu cười thầm một tiếng, ngồi xổm xuống, cũng hôn trán Jack và Alice một cái, cười nói: “Jack, Alice, ta là biểu tỷ các đệ, hoan nghênh các đệ đến Đại Chu.”


Alice lập tức sáng mắt lên, duỗi ra cánh tay tuyết trắng, ôm lấy ống tay áo Chân Diệu, lông mi vụt sáng lấy: “Biểu tỷ, ta thích tỷ.”


“Ta cũng ưa thích.” Jack lớn tiếng nói.


Hai hài tử từ lúc đến rồi Đại Chu, bởi vì tướng mạo khác người ở đây, luôn phải đối mặt những ánh mắt tìm tòi nghiên cứu kia, kể cả tổ mẫu đối xử với họ rất tốt nhưng cũng thường xuyên sững sờ nhìn bọn hắn.


Trẻ con rất mẫn cảm nhất, đương nhiên không thích dò xét như vậy, mà thái độ Chân Diệu tự nhiên, trong lúc vô hình tạo được thiện cảm.


“Là ta thích trước!” Alice hô to.


“Muội thích thì ta cũng có thể thích!”


“Ca ca xấu, lại đoạt với ta, ta muốn cha đánh ca!”


Jack vung nắm đấm, dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai đánh Alice một quyền, dương dương đắc ý nói: “Ta đánh muội trước rồi nói sau!”


Hai đứa bé đều dùng tiếng mẹ đẻ, đám người Ôn Mặc Ngôn nghe không hiểu, chỉ biết là sau khi Chân Diệu hôn hai nhóc này xong thì hai nhóc đánh nhau luôn. Sau đó Ôn tam cữu trợn mắt tròn xoe, đánh bờ mông bé trai một phát.


Ôn Mặc Ngôn nói khẽ với Chân Hoán nói: ” Phong tục người dị tộc thật kỳ quái, sau khi bị nữ tử hôn trán thì phải tự giết lẫn nhau sao?”


Chân Hoán…


Tuấn mã hí dài, một người vội vàng chạy tới, báo Chiêu Phong Đế triệu Ôn tam cữu và người dị tộc đi cùng lập tức tiến cung, cũng điểm danh La Thiên Trình đi cùng.


Những người còn lại thì tại Ôn Mặc Ngôn kiên trì mời, về trước chỗ ở của hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận