Trời Sinh Một Đôi


La Thiên Trình nghĩ kỹ, chỉ cần Nhị Vương tử dám đến, hắn sẽ đánh hắn ta cho đến khi bản thân hắn ta cũng nhận không ra mình nữa.


Chỉ tiếc hai bờ sông Hoài đột nhiên lũ lụt, Lục Hoàng tử rèn luyện chuyện ở Công bộ vội vàng chạy đến một chuyến.


Chiêu Phong Đế càng giận dữ. Sông Hoài này đã bất ngờ bộc phát lũ lụt vào bốn năm trước, lúc ấy vô số dân chúng trôi dạt khắp nơi, triều đình đã cấp một khoản bạc lớn để giúp nạn thiên tai và đắp bờ thông sông, mặc dù mưa năm nay nhiều hơn so với hai năm trước, nhưng không nên xuất hiện tình hình nguy hiểm như thế.


Ông hoài nghi khoản giúp nạn thiên tai lúc trước đã bị tham ô, bèn phái Cẩm Lân Vệ đi âm thầm điều tra. La Thiên Trình với tư cách một trong hai người nắm giữ Cẩm Lân Vệ, đương nhiên là tự chạy đi một chuyến.


La Nhị lão gia hiện giữ chức Hồng Lư Tự Thiếu Khanh, phụ trách nhiều loại yến tiệc nghênh đón chư phiên, đón Nhị Vương tử tới: “La đại nhân, ngài vốn phải là nhạc phụ của ta, đáng tiếc ta và nữ nhi ngài không có duyên phận, nhưng mà ta vẫn muốn đến quý phủ xem qua nơi nàng sinh sống một cái.”


La Nhị lão gia không tiện từ chối, đành dẫn hắn theo.


Lần đầu tiên đến phủ không gặp Nhị cô nương, Nhị Vương tử lấy cớ thức ăn phủ Quốc Công ngon, ngày thứ hai lại đến.


Liên tiếp hơn một tháng chưa gặp được người, Nhị Vương tử đã chịu không nổi, nói thẳng: “Ta muốn gặp mặt Nhị cô nương quý phủ.”


Theo tính tình của hắn, ngày đầu tiên tới phủ đã muốn nói ra rồi.


Trong mắt hắn, nếu người hắn tìm chính là cô nương kia, hắn sẽ bộc bạch lòng mình cho nàng xem, xem có thể đả động nàng hay không. Chỉ cần nàng muốn đi cùng hắn, bất kể nàng đính hôn hay thành thân, hắn cũng phải dẫn nàng đi, nếu nàng không muốn, vậy hắn sẽ không bắt buộc, cứ rầy rà mất thời gian như vậy làm gì.


Chỉ tiếc có một thuộc hạ sinh sống ở Đại Chu mười mấy năm nói cho hắn biết. Đại Chu này chú ý nam nữ đại phòng, nếu ngày đầu tiên hắn đã nói như vậy, chỉ sợ về sau ngay cả cửa cũng không được vào nữa.


Nhị Vương tử nhìn một phòng người thay đổi sắc mặt.Trong lòng đang suy nghĩ, biết trước trễ một tháng còn như vậy, thì không bằng hắn cứ việc nói thẳng ngay từ đầu cho rồi.


“Dù sao, hôm nay ta gặp được Nhị cô nương quý phủ, ta sẽ không đi.”


Mọi người......


Một lúc lâu, La Nhị lão gia mới tìm lại được giọng mình: “Nhị Vương tử, cái này không hợp quy củ. Triều Đại Chu chúng ta, nữ tử chưa chồng không được gặp nam nhân bên ngoài.”


“Ta không phải là người Đại Chu.” Nhị Vương tử vẻ mặt vô tội.


La Nhị lão gia thầm mắng một tiếng, mẹ nó, sau này ai nói người ngoại bang ngu ngốc, lão sẽ xử hắn!


“Khụ khụ, Nhị Vương tử, ngoại tổ mẫu tiểu nữ đang mang bệnh nhẹ. Nàng đã theo mẫu thân đi thăm rồi, trước mắt không ở trong phủ.” La Tam thúc lên tiếng.



La Tam lão gia sở trường vẽ người, nhìn một người, đầu tiên phải nhìn ánh mắt của hắn. Nhị Vương tử này hai mắt trắng đen rõ ràng, thanh tịnh sáng ngời, nhìn thì là đứa trẻ rất không tệ, so với Hạ Lãng hai mắt không nhìn thấy, thì hắn cũng có chút không thích rồi.


Trong mắt hắn, một người mù, không nhìn thấy vẻ đẹp của núi sông, không nhìn thấy ngày tốt cảnh đẹp, càng không nhìn thấy những tiểu mỹ nhân thiên hình vạn trạng kia, thật sự là quá thiếu hụt. Nữ nhi theo người như vậy thì quá ủy khuất.


Có điều, hắn mới chỉ lộ ra chút ý tứ này, đã bị Tống thị phạt quỳ trên ván giặt quần áo trọn một đêm, nên không dám nói lung tung nữa.


“Không có trong phủ?”


“Đúng, không có trong phủ.”


Nhị Vương tử rất thất vọng, yên lặng đi về.


Trên đường Nhị Vương tử rầu rĩ không vui, tùy tùng nghĩ kế nói: “Vương tử. Thuộc hạ nghe nói Nhị cô nương phủ Quốc Công là thư đồng của Công chúa, nếu ngài muốn gặp nàng, thì chờ ngoài cửa cung lúc các nàng tan học, nói không chừng có thể nhìn thấy đấy.”


Nhị Vương tử vừa nghe thì mừng rỡ, lập tức chạy đến chờ ở con phố cách cửa cung không xa.


Đến cuối giờ mùi, từng chiếc xe ngựa tinh xảo xinh xắn chạy nhanh ra, tùy tùng kích động nói: “Vương tử, người xem, cỗ xe ngựa sau cùng kia là của phủ Trấn Quốc Công đấy.”


“Ngươi xác định?”


Tùy tùng gật đầu: “Thuộc hạ từng sinh sống ở Đại Chu mười mấy năm, biết quý tộc bọn họ xuất hành, trên xe ngựa đều có dấu hiệu đặc biệt. Những ngày này thuộc hạ quan sát thì ký hiệu phủ Trấn Quốc Công chính là loại đó.”


Nhị Vương tử khó nén kích động, chờ xe ngựa phía trước đều đi xa, cỗ xe ngựa cuối cùng vừa rẽ vào một đoạn đường thanh tĩnh, hắn liền giục ngựa chạy đến, cản trước xe.


“Xin hỏi người ngồi bên trong là Nhị cô nương phủ Trấn Quốc Công sao? Ta là Nhị Vương tử Man Vĩ quốc, ta…ta muốn gặp mặt nàng.” Chẳng biết tại sao, nhìn cỗ xe ngựa im lặng, trong lòng Nhị Vương tử từ trước đến nay không biết sợ hãi lại bắt đầu thấp thỏm không yên.


Trong xe ngựa, đột nhiên bay ra nửa quả dưa hấu.


Nhị Vương tử tiếp được, nhếch miệng cười nói: “Nàng mời ta ăn dưa sao?”


Mành xe bỗng được vén lên, một cô nương mặc kỵ trang nhảy ra.


Cô nương này vóc người cao gầy, một thân kỵ trang đỏ tươi nổi bật lên đôi mắt sáng và hàm răng trắng tinh của nàng. Chính là một vị thư đồng khác của Công chúa Phương Nhu, xuất thân từ phủ Tướng Quân – Âu Dương Đào.


Hôm nay đúng lúc là ngày học cưỡi ngựa, nàng chưa thay quần áo trên người, trong tay còn cầm roi ngựa, vung qua một roi, roi hoa uốn lượn xinh đẹp trên không trung, khuôn mặt thanh tú động lòng người lại đanh lại, hừ lạnh nói: “Không phải ta mời ngươi ăn dưa, là ta cảm thấy da mặt của ngươi còn dày hơn vỏ dưa này nữa! Ngươi liên quan thế nào với La Nhị cô nương, dựa vào cái gì muốn gặp nàng? Ngươi có biết vì hành động mấy ngày liên tiếp của ngươi, mà La Nhị cô nương đã thành đối tượng rất nhiều người chỉ trích?”



“Ngươi không phải là La Nhị cô nương?”


“Dĩ nhiên ta không phải, nếu không đã cầm roi quất ngươi trút giận từ lâu rồi! Nhị Vương tử, đừng ỷ vào thân phận dị tộc của ngươi rồi giả vờ ngây ngốc, La Nhị đã đính hôn, ngươi như thế không phải thích nàng, mà là hại nàng. Thích một người không phải như ngươi đâu!”


“Vậy cái gì mới là thích?” Nhị Vương tử nghe u mê.


“Thích một người, phải là ai có thể cho nàng hạnh phúc, thì sẽ vui thay nàng, chúc phúc nàng, bảo vệ nàng, không mang đến cho nàng chút tổn thương và phiền phức nào!”


Nhị Vương tử trợn mắt hốc mồm: “Đây không phải là thích một người, là giả điên chứ?”


“Hừ! Hạ trùng bất khả ngữ băng (*)!”Âu Dương Đào giận đến trợn tròn mắt, hai má phồng lên như quả đào.


(*) Hạ trùng bất khả ngữ băng: ý chỉ người kiến thức nông cạn


“Hơn nữa, ta chỉ là muốn gặp La Nhị cô nương một lần, có phải thích nàng hay không thì phải gặp mới biết được.” Có lẽ từ trước đến nay ở kinh thành, hắn chưa từng gặp người nào nói chuyện bộ dáng rộng rãi như vậy, nên Nhị Vương tử không cẩn thận nói ra lời trong lòng.


Âu Dương Đào nghe thấy thì nóng nảy, đôi mày dựng lên, nổi giận mắng: “Cái tên cặn bã nhà ngươi!”


Nàng quất qua một roi, Nhị Vương tử né tránh, rút roi mềm bên hông ra, cổ tay run lên, roi kia như linh xà, cuốn chặt lấy roi đang vung đến của Âu Dương Đào.


Âu Dương Đào chỉ cảm thấy tay hơi lỏng, chiếc roi yêu thích đã ở trên tay người kia.


Không, là quấn trên roi dài trong tay người ta.


Nhìn tình cảnh này, Âu Dương Đào vừa thẹn vừa giận, bỗng chốc mặt đỏ lên.


“Xảy ra chuyện gì?” Một giọng nói trong veo mang theo chút mờ mịt vang lên.


Rèm được nhấc lên, lộ ra gương mặt thanh tú của một cô nương còn buồn ngủ.


Nàng mờ mịt chớp mắt mấy cái, nhìn bạn tốt, lại nhìn Nhị Vương tử.


Hôm nay nàng hơi không thoải mái, Âu Dương Đào lo lắng nên mới về cùng nàng. Nàng lên xe ngựa thì thiêm thiếp ngủ mất, sao bạn tốt lại tranh cãi cùng một nam nhân lạ lẫm vậy?



“Nàng là La Nhị cô nương?” Nhị Vương tử chấn động cả người, nhìn chằm chằm vào La Tri Tuệ.


Lúc La Tri Tuệ vẽ tranh hết sức chuyên chú, bình thường lại mơ hồ tùy tính, không chút ảnh hưởng bởi khí thế đột nhiên bộc phát của Nhị Vương tử, nở nụ cười trong vắt: “Đúng nha.”


Sau đó ảo não trong lòng, mẹ từng nói không được phép cười tùy tiện, nhất là đối với người lạ, như vậy không trang nghiêm, nàng lại quên mất.


Nhị Vương tử lại như con thỏ con bị giật mình, sau khi nàng nở nụ cười, lại kéo cương lùi về sau mấy bước, sau đó giục ngựa chạy vội đi.


La Tri Tuệ và Âu Dương Đào đồng thời ngây người.


La Tri Tuệ thầm nghĩ, quả nhiên mẹ không gạt nàng, nàng dọa người ta chạy rồi.


Âu Dương Đào kịp phản ứng, lại càng giận dữ: “Cái tên cặn bã này, mang roi của ta chạy rồi!”


Trở lại xe ngựa, nàng tức giận đến nỗi nước mắt rơi tí tách: “Cây roi kia là sau khi ta được chọn làm thư đồng của Công chúa, ca ca đã tặng cho ta đấy!”


“Hắn là ai vậy?”


Âu Dương Đào mở to mắt: “Ngươi còn không biết hắn là ai?”


Thấy gương mặt La Tri Tuệ mờ mịt, giọng nàng căm hận nói: “Hắn chính là Nhị Vương tử, kẻ ngày ngày đến nhà ngươi làm phiền ngươi đấy!”


La Tri Tuệ thản nhiên cười: “A Đào, vậy ngươi đừng lo lắng nha, chờ hắn đến nữa, ta cho người tìm hắn đòi lại.”


Đây… đây thật sự là trọng điểm ngươi nên quan tâm sao? Âu Dương Đào đấm đấm vách xe, tức phát khóc.


Nhị Vương tử chạy đi rất xa, cuối cùng xuống ngựa, nắm dây cương thất hồn lạc phách đi về phía trước.


“Cũng không phải, cũng không phải, rốt cuộc nàng đang ở đâu?”


Tùy tùng bắt kịp, thở hồng hộc.


“Ta nhớ Phủ Trấn Quốc Công có ba vị cô nương, có phải không?”


“Dạ, dạ, nhưng mà vị cô nương còn lại kia, nghe nói mới tám tuổi!”


Nhị Vương tử nghe thấy thì vô cùng thất vọng, chẳng lẽ nàng không phải là người phủ Trấn Quốc Công?


Không đúng, rõ ràng hắn gặp nàng ở trường đua ngựa trong phủ Quốc Công, nha hoàn dẫn đường  kia còn gọi nàng là Đại nãi nãi.


“A Tháp, vậy cô nương bên chồng, đều được gọi là Đại nãi nãi sao?”



Tùy tùng nghe xong lắc đầu: “Thuộc hạ nhớ hẳn gọi là cô nãi nãi.”


Lại cao hơn một vai vậy? Nhị Vương tử muốn đập đâu, ngôn ngữ Đại Chu thật sự quá phức tạp mà!


Tùy tùng hiểu ý đánh một tiếng: “Được gọi là Đại nãi nãi, bình thường là nữ chủ nhân trong phủ a.”


Nữ chủ nhân? Nữ chủ nhân!


Đột nhiên Nhị Vương tử nhớ lại lời La Đại cô nương đã nói.


“Ngồi trong xe ngựa ngày đó có thể là chị dâu ta đấy!”


Thì ra nàng đã lập gia đình!


Nhị Vương tử đột nhiên cảm thấy trong lòng vắng vẻ, hỏi tùy tùng: “A Tháp, ngươi nói nếu ta cướp nàng đi, có thể che chở chúng ta thuận lợi trở về Man Vĩ không?”


Tùy tùng muốn khóc: “Vương tử, nơi này và Man Vĩ khác nhau, cướp cô dâu không được đâu!”


Nhị Vương tử nghĩ lại không cam lòng, vẫn muốn chính miệng hỏi nàng.


Lại đến nhà lần nữa, La Nhị lão gia tranh nói: “Cháu gái kia của ta thật sự không có trong phủ, thật xin lỗi.”


Hôm qua Nhị Vương tử này lại ra ngoài của cung chặn người. Sáng sớm nay, trong phủ đã phái người đến báo, Tống thị thật vội vàng dẫn La Tri Tuệ về nhà mẹ đẻ, đoán chừng trước khi Nhị Vương tử rời kinh thì sẽ không trở về.


Thật ra, đối với La Nhị lão gia mà nói, hắn là không quan trọng La Tri Tuệ gả cho ai, thậm chí cân nhắc từ ích lợi, hắn càng hy vọng nàng gả cho Nhị Vương tử, như vậy Hoàng Thượng mới có thể càng xem trọng phủ Trấn Quốc Công.


Đáng tiếc Lão phu nhân lại nói, nếu lão không ngăn được Nhị Vương tử, lại đẩy Nhị nương vào, bà sẽ không nhận đứa con trai là lão nữa.


La Nhị lão gia bây giờ thật sự sợ Lão phu nhân lại tức ra chuyện gì, nào dám không nghe.


Lão bưng trà, chờ Nhị Vương tử biết khó mà lui.


Nhị Vương tử gãi gãi đầu: “Ta có thể gặp Đại nãi nãi quý phủ chứ?”


“Phụt ——” La Nhị lão gia phun ra một họng trà.


...


...


...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận