Trời Sinh Một Đôi


Phùng đại phu khám cho Điền thị và Tam Lang, tất nhiên không cần nói nhiều.


La nhị lão gia ở Hinh Viên nén giận trong lòng, đợi một lúc lâu mới thấy Điền thị về, bất mãn nói: “Sao rồi, bà còn ở đó, trấn an tiểu súc sinh kia phải không?”


Điền thị nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của Tam Lang trong lòng khó chịu lại nghe La nhị lão gia nói vậy, càng không nhịn được: “Lão gia, ngài luôn mồm mắng Tam Lang là tiểu súc sinh vậy chúng ta là cái gì?”


La nhị lão gia giận đến run tay, vung lên tát Điền thị một cái.


Điền thị bị đánh tỉnh, sau đó nổi điên, nhào lên người La nhị lão gia: “Ta liều mạng với ông, dù sao từ lúc có Yên Nương, ông căn bản không coi ta là người. Nguyên Nương đã xuất giá, ta mang theo hai con trai cùng chết, ông liền phù chính Yên Nương, bảo vệ ả và tiểu súc sinh sống thật tốt!”


Điền thị khóc nháo nh vậy, ngược lại khiến La nhị lão gia kéo lại vài phần lí trí.


Đúng vậy, người đàn bà ngu xuẩn này không còn thì một thông phòng như Yên Nương cũng không thể phù chính, nếu tái giá kế thất, nhà mẹ đẻ lại là một nơi không dễ chọc, ngược lại không bằng hiện tại.


Chí ít hiện tại ông sủng ái Yên Nương, Điền thị cũng không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa!


Còn nữa, con trai rốt cuộc vẫn là quan trọng nhất.


Hắn đẩy Điền thị ra tỉnh táo lại: “Điền thị, đừng làm rộn, chúng ta thương lượng cẩn thận một chút đi.”


“Thương lượng cái gì?”


“Đương nhiên là chuyện Nhị Lang và Tam Lang. Nhị Lang thuở nhỏ thông tuệ, bài tập đều xuất sắc, không thể bị lời đồn hủy hoại!”


Trong ba con, Nhị Lang là trưởng tử, lại thông tuệ nhất, vô luận trong lòng La nhị lão gia hay Điền thị đều thương hắn nhất, nghe La nhị lão gia vừa nói vậy, Điền thị liền hỏi: “Ý lão gia là……”


La nhị lão gia cắn răng, than: “Liền đổ lời đồn lên Tam Lang đi, dù sao huynh đệ chúng cũng là sinh đôi.”



Điền thị lại càng hoảng sợ: “Lão gia, vậy sao được, lời đồn truyền rất khó nghe, nam nhân nào có thể chịu được loại vũ nhục này!”


La nhị lão gia cười nhạt: “Không như vậy lẽ nào để Nhị Lang chịu sao? Bà đừng quên năm nay là thi hương, Với tài năng của Nhị Lang, nhất định sẽ trúng, có lời đồn này, thằng bé còn có thể chuyên tâm khảo thí sao? Vạn nhất có người lấy việc này ra đàm tiếu, nói không chừng đến tư cách thi hương con cũng không có!”


“Vốn chỉ là lời đồn, chờ nguôi đi cũng có thể lặng lẽ phái người ra truyền, nói chỉ là huynh đệ chúng cãi nhau, đã truyền sai sự thật.”


La nhị lão gia cười nhạt một tiếng: “Ngu xuẩn. Bà đây là không ngừng gây rối loạn, huynh đệ đánh nhau, loại chuyện này gia đình nào mà không có vốn không phải đại sự gì. Cắn răng còn đụng phải môi, nhưng thật sự truyền ra, huynh đệ bất hòa. Có thể có cái gì dễ nghe? Lẽ nào không ảnh hưởng đến Nhị lang?”


Thấy Điền thị không nói, lão tiếp tục: “Phái người lặng lẽ truyền ra. Nói đêm hôm qua người nọ là Tam Lang, không phải Nhị Lang, chỉ là huynh đệ chúng quá giống nhau, mới nói sai. Dù sao chỉ là lời đồn, ai có thể truy nguyên đúng không? Thả lời đồn càng loạn, người bên ngoài sẽ ngược lại càng không tin.”


Thấy Điền thị còn không lên tiếng, La nhị lão gia cười lạnh nói: “Tiểu súc sinh Tam Lang kia, cũng nên chịu chút khó khăn! Nó hiện tại có cảm giác không hiểu nhân tâm, nếu không chịu nghiêm phạt, tương lai chẳng phải sẽ càng làm ra chuyện đại nghịch bất đạo? Nó không cần thi cử, lời đồn cũng không ảnh hưởng lớn, ngược lại có thể mài dũa tính tình cho nó, nói không chừng còn là chuyện tốt đó.”


Lúc này Điền thị mới khẽ gật đầu, rốt cuộc chấp nhận.


Nhị Lang ở Quốc Tử giám đọc sách, cũng không ở lại, mỗi ngày đều muốn về nhà, ngày đầu không có ai nói gì nhưng ngày hôm sau liền phát giác ánh mắt đồng học nhìn hắn có chút thay đổi.


Chờ hết giờ học, có người trước giờ không hợp với Nhị Lang đi tới, ánh mắt quan sát trên dưới một phen, cười hì hì nói: “La nhị, ta nghe nói trên mông ngươi có một cái bớt quả táo đỏ đúng không? Để chúng ta nhìn được không?”


Nhị Lang ngẩn ra.


Hắn cả ngày ở Quốc Tử giám, hồi phủ thì rửa mặt nghỉ ngơi, lời đồn tất nhiên còn chưa đến tai hắn.


Lòng hắn sôi trào, không biết chuyện bên ngoài như thế nào, nét mặt vẫn bình tĩnh như cũ, lạnh lùng nói: “Ta cũng nghe nói trên mông ngươi có một con rết lớn đi, là khi bé treo cây trộm táo hàng xóm mà thành, không bằng ngươi cũng cởi quần để ta xem một chút được không?”


“Ngươi!” Người nọ bị Nhị Lang chặn họng không nói được gì.



Mông bắn đương nhiên không có, nhưng hắn không thể thực sự cởi quần chứng minh, La nhị này thật đáng hận, từ trước đến giờ đều miệng lưỡi sắc bén! Có gì đặc biệt hơn người, chờ tương lai phủ Quốc Công phân ra, thì cũng chỉ là con trai của một tiểu quan.


Người bên trái xưa nay giao hảo tốt lại cười nói: “Dương tam khi bé nghịch ngợm, trên mông đúng là có sẹo, nhưng cũng không có gì đáng nói, chỉ cần tương lai vợ hắn không ngại là được.”


Lời này khiến mọi người cười vang.


Người nọ dùng ánh mắt khác thường nhìn Nhị Lang, ý vị thâm trường nói: “Nhưng bớt của Nhị Lang có thể truyền ra thật có ý tứ a.”


Về phần đến tột cùng có ý tứ gì lại không nói, lời này khiến người nghe được lời đồn đều lộ ra tiếu ý.


Chỉ có Nhị Lang vừa thẹn vừa giận, lạnh lùng nói: “Bất tri sở vị!”


Về phủ, vội vã tìm Điền thị hỏi, thế mới biết chuyện gì xảy ra.


Nhị Lang đau não.


“Nhị Lang, con đừng gấp.” Điền thị khuyên nhủ, lập tức nói lời La nhị lão gia giao phó: “Tuy có chút có lỗi với Tam Lang nhưng là thằng bé sai trước, còn liên lụy đến con, gánh chuyện này cũng là nên.”


Nhị Lang nghe xong thầm cười nhạt.


Lời đồn này nói không chừng là do Tam Lang truyền ra, nhớ ngày đó nó gây chuyện với mình, đâu có để người làm ca ca này vào mắt.


“Mẹ, làm sao có thể để Tam đệ gánh tiếng xấu như vậy, con là ca ca, có việc tất nhiên phải đứng ở phía trước!”



“Nhị Lang.” Điền thị cảm động, nhìn con trai vui mừng nói: “Con có lòng này là được, năm nay thi hương phải chuẩn bị thật tốt, năm sau kỳ thi mùa xuân nếu có thể xuất đầu, thuận lợi tiến nhập quan trường, tương lai nâng đỡ đệ đệ con là được.”


“Mẹ, yên tâm, huynh đệ ruột thịt gẫy xương còn gân, Tam Lang có chút hiểu nhầm con, sau này lớn hơn một chút, hiểu chuyện rồi sẽ nghĩ thông suốt.”


Điền thị liên tục gật dầu, nói chuyện tính toán hai ngày nay ra: “Tam Lang tính tình trẻ con, mới gặp chuyện này, mẹ nghĩ, nên sớm cưới vợ cho Tam Lang, để nó sớm hiểu chuyện. Nhị Lang, con là ca ca nhưng hai con là song sinh, Tam Lang thành thân trước ngược lại cũng không tính là không có quy củ. Con muốn tham gia thi cử, theo ý cha mẹ, chờ sau kỳ thi mùa xuân năm sau, sẽ đính hôn cho con. Nếu khi đó con có thể đậu tiến sĩ, sự lựa chọn càng nhiều.”


“Việc này con đều nghe cha mẹ.” Nhị Lang cười nói: “Chẳng biết việc hôn nhân của Tam đệ mẹ có quyết định được không?”


Điền thị chần chờ một chút, hỏi: “Nhị Lang, con thấy biểu muội con thế nào?”


“Biểu muội?” Nhị Lang nhướn mi, “Là Oánh biểu muội sao?”


“Không, là Điền Tuyết. Mặc dù con bé nhỏ hơn Điền Oánh một chút nhưng mẹ thấy là một người hiểu chuyện.”


Nhị Lang mỉm cười gật đầu: “Tuyết biểu muội là một người tốt.”


Lúc này Điền thị có chút lo lắng.


Vốn, bà dù thích chất nữ kia nhưng nhà mẹ đẻ ngã, thì không xứng với con trai bà, nhưng việc Tam Lang thầm mến Yên Nương mà lộ ra manh mối gì thì đó chính là tội chết, vẫn nên sớm cưới vợ để nó hồi tâm là được.


Hôm nay lời đồn truyền đi, có ảnh hưởng lớn đến danh tiếng của Tam Lang, muốn trong thời gian ngắn tìm được hôn nhân như ý sẽ rất khó, đã vậy, gả Điền Tuyết cho con trai cũng là hành động bất đắc dĩ.


“Nhà ngoại con xuống dốc, có chút ủy khuất Tam Lang.”


Nhị Lang nghiêm mặt nói: “Mẹ, nhà ngoại xuống dốc, đó cũng là nhà mẹ đẻ của mẹ, bọn con lý nào lại ghét bỏ. Bằng không để con cưới biểu muội cũng được.”


Điền thị khẩn trương: “Đừng nói hồ đồ, con là đích trưởng tử, chuyện hôn sự sao có thể khinh suất.”


Nói đến đây có chút kinh hãi: “Nhị Lang, không phải con đối với biểu muội………”


“Mẹ, con trước giờ đều coi hai biểu muội như muội muội ruột thịt, mẹ nói vậy, có thể khiến nhi tử không đất dung thân, con thấy mẹ khó xử…..”



“Có khó xử đi nữa cũng không thể lấy chuyện hôn nhân của con ra làm loạn được!” Nghe Nhị Lang nói vậy, tâm tư Điền thị ruốt cuộc đặt xuống.


Nhị Lang mỉm cười.


Chờ chưa đến một ngày, lời đồn bên ngoài đã lặng lẽ thay đổi, đã có người dùng ánh mắt đồng tình, lên giọng nói Tam Lang.


Nhị Lang tất nhiên phải toàn lực bảo vệ Tam Lang: “Chúng ta đều là người đọc sách thánh hiền, há có thể tùy tiện tin vào lời đồn vô căn cứ này! Nếu bảo sao hay vậy, thì sao có thể làm một người bình tâm trì chính, ý chi kiên định?”


Lời này khiến không ít người thẹn thùng, Nhị Lang ở Quốc tử giám khôi phục đi lại như thường ngày.


Tam Lang nghe được lời đồn chỉ cười to vài tiếng, tìm La tứ thúc, nhờ hắn mau đưa mình đi binh doanh.


Cái này hắn, hắn không bao giờ….. muốn về nữa!


La tứ thúc chưa hết ngày nghỉ, Thích thị có thai, hắn tự nhiên không muốn rời đi sớm, nhìn bộ dáng cháu như vậy rốt cuộc thương cảm, liền gật đầu, sớm mang Tam Lang về binh doanh.


Điền thị vốn muốn nói trước với Tam Lang một tiếng, nhưng đã nhiều ngày Tam Lang vẫn tránh bà, hiện tại liền đi, thời gian ngắn không về, trực tiếp thương lượng với La nhị lão gia, thấy lão không phản đối, liền trực tiếp đến nhà mẹ đẻ. Dù sao chuyện hôn sự vốn theo lệnh cha mẹ, mai mối, Tam Lang không biết ngược lại cũng không đáng ngại.


Nghe Điền thị có ý định cưới Điền Tuyết cho Tam lang, Điền mẫu đại hỉ, gọi mẫu thân Điền Tuyết tới nhắc, bà càng vui vẻ đi.


Bên ngoài lời đồn bà cũng có nghe, nhưng lời đồn vô căn cứ này sao có thể là thật, lại nói, dù có là thật thì thế nào, tình cảnh của Điền gia như vậy, có thể gả nữ nhi vào phủ Quốc Công, dã là thiên đại tọa hóa.


Chờ Điền thị đi, mẹ Điền Oánh đã biết việc này, cáu giận không thôi.


Đều là chất nữ nhà mẹ đẻ, Điền Oánh còn lớn hơn Điền Tuyết mấy tháng đây, em chồng đón dâu cho con trai, không chọn Điền Oánh ngược lại lại chọn Điền Tuyết, thật khinh người quá đáng!


Chỉ là bà biết hiện không đắc tội Điền thị được, chỉ đành nén tức giận trong lòng, nói mát mẹ Điền Tuyết không ót, mẹ Điền Tuyết có chỗ tốt, tất nhiên là bỏ mặc.


Hai nhà chọn ngày, rất nhanh hạ định, hôn kỳ vào mùa xuân năm sau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận