Trời Sinh Một Đôi


Hai người cùng đi chung xe ngựa về phủ Quốc công.


Thảm lót trong xe ngựa mùa đông màu trắng như tuyết đã đổi thành lông dài thảm nhung màu cỏ xanh, nhìn mát mẽ thư thái, tựa như bỏ cảnh xuân bên ngoài vào xe.


Dựa vào trong có giường thấp, có mấy cái tráp là cố định ở phía trên, Chân Diệu từ trong hộp để ở trong góc xe lấy ra bánh hạnh nhân, bồ đào, mật ong.v.v.. các loại điểm tâm đặt ở trên bàn nhỏ chiêu đãi Huyện chủ Trọng Hỷ.


Huyện chủ Trọng Hỷ tay bóc một viên bồ đào bỏ vào trong miệng, chờ nhai kỹ nuốt chậm ăn xong rồi, hỏi: “Có cờ sao?”


Chân Diệu nhất thời nảy sinh xung động muốn đạp Huyện chủ Trọng Hỷ xuống xe ngựa.


Nàng nhức đầu nhất chính là không có một tý năng khiếu gì trong việc đánh cờ, ai bảo nàng không bằng ai đây!


Huyện chủ Trọng Hỷ dùng một loại thần tình ánh mắt “Ngươi rất tục rất không biết thưởng thức ” mà nhíu mi nhìn Chân Diệu một cái, xoa cổ tay nói: “Sớm biết như vậy, lên xe ngựa của ta vẫn tốt hơn.”


Cám ơn trời đất!


Chân Diệu xuất mồ hôi lạnh cả người.


Nàng suy nghĩ một chút, từ bên dưới giường thấp trong ngăn kéo lấy ra một bộ bài giấy, quan tâm nói: “Nếu ngươi cảm thấy nhàm chán thì chúng ta tới đánh bài đi.”


Khóe miệng Huyện chủ Trọng Hỷ cứng đờ, nói: “Vậy còn nhàm chán hơn.”


Chân Diệu tiếc nuối nhét bài giấy trở về.


Xe ngựa bỗng nhiên một trận đung đưa, mấy cái tráp nhỏ bày trên bàn nào là hạnh nhân, bồ đào đều lăn xuống, tiếng ngựa hí dài xen lẫn với âm thanh đánh chém truyền tới từ xa, còn có tiếng người thét chói tai cùng lúc truyền tới.


“Chuyện gì?” Chân Diệu một bước dài đi qua, đẩy màn xe ra.


Nhiều người như vậy trở về thành, những xe ngựa Hoàng thất cũng đang đi ở trước mặt, Chân Diệu ngồi là xe ngựa phủ Quốc công, theo lý cũng phải đi ở giữa đoàn xe, không biết sao lại rơi vào phía sau cùng.


Nàng vén lên màn xe nhìn lại, chỉ thấy phía trước xa nhất là khói thuốc cuồn cuộn, cuối cùng không biết ở đâu ra rất nhiều âm thanh pháo nổ, khiến cho ngựa kéo xe hoảng sợ chạy loạn. Có người đã từ trong xe ngựa đi ra.


Nàng chỉ kịp nhìn một cái, phu xe kia liền nói một câu: “Đại nãi nãi, ngồi vững vàng!”


Chân Diệu mới vừa vịn chắc thành xe, xe ngựa liền đổi đầu, từ trong khoảng trống xông ra ngoài, tùy tùng đi theo mặt mũi tầm thường lưu loát nhảy lên xe ngựa.


Có một ít xe cộ thấy chiếc xe này chạy thoát được, có phu xe kia cơ trí. Vội vàng chạy theo lên.


Ban đầu quả thật có hai chiếc xe thuận lợi thoát thân. Nhưng sau đó phía trước càng lúc càng loạn, xe phía sau cũng đi theo hướng kia mà chạy, liền đem lỗ hổng lấp kín. Có xe ngựa lao ra khỏi lối đi, sơ ý một chút liền ngã xuống ven đường.


Thanh âm vó ngựa giẫm đạp, tiếng mọi người kêu sợ hãi, đem âm thanh đánh nhau phía trước lấn áp đi.



Lục hoàng tử ngồi trên lưng ngựa. Bên người là một đoàn thị vệ che chở, nhìn chằm chằm những thứ kia đột nhiên nhảy ra sát thủ. Chẳng những không có sợ hãi khủng hoảng, ngược lại cười một tiếng.


Thái tử điện hạ, rốt cuộc vẫn không nhịn được xuất thủ, ngược lại hắn và La thế tử suy đoán thời cơ là giống nhau.


Thái tử vốn là một người tài năng bình thường, bởi vì Chiêu Phong đế và Tiên Hoàng đều không phải là con Trưởng, đến nay, Chiêu Phong đế liền muốn đánh vỡ cái lời nguyền này. Đối với Thái tử là rất bao dung, chọn cha vợ cho Thái tử là Lại Bộ Thượng Thư Tả Thị Lang Thư Hàn.


Cũng có thể thấy được.


Chỉ tiếc kẻ bất tài có nâng đỡ thế nào thì cũng không có tài năng, nếu như ngay cả hiếu đạo cơ bản nhất cũng không có, Chiêu Phong đế lại không phải là không có con trai khác, hơn nữa tuổi cũng đã lớn,  Thái tử dẫn hổ hướng về Chiêu Phong đế đã hoàn toàn chặt đứt đi thân tình vốn đã mỏng manh của thiên gia.


Nếu như nói lần này Quận chúa Sơ Hà gả xa, Chiêu Phong đế có thể để cho Thái tử tiễn biệt, có lẽ Thái tử còn có thể nhẫn nại một hai, nhưng phần vinh dự này để cho Tam hoàng tử, Thái tử cùng cha vợ của hắn rốt cuộc ngồi không yên.


Chắc hẳn trong cung, lúc này cũng là một phen gió tanh mưa máu đây.


Lục hoàng tử nhìn hướng Hoàng Thành nơi xa một cái.


Bên trong Dưỡng Tâm điện, nhìn thấy Thái tử xông vào theo sau lưng là một đám hộ vệ, Chiêu Phong đế híp mắt, nhìn về phía thống lĩnh Hổ vệ Bàng Lập Hải.


Hình như Bàng Lập Hải không dám nhìn ánh mắt của Chiêu Phong Đế, dời tầm mắt đi, có chút không được tự nhiên.


Chiêu Phong Đế không tiếng động thở dài.


Thái tử ở tại Đông cung, cho dù binh doanh ngoài thành có thế lực hắn, muốn điều binh vào hoàng thành cũng là chuyện không thể nào, nếu là phát động cung biến, chỉ có thể bắt tay thông đồng cùng với Long Hổ  nhị vệ.


Trong này, Hổ vệ là cửa khẩu đột phá tốt nhất.


Giống như La Thiên Trình đã phân tích, Hổ vệ là hộ vệ từ các nơi khắp cả nước mà chọn đi lên, phần lớn xuất thân nghèo khổ, thị vệ như vậy, dễ dàng đối với lãnh đạo trực tiếp dâng ra lòng trung thành.


Hơn nữa Hổ vệ luôn khổ cực hơn so với Long vệ, lại lâu dài bị Long vệ lấn áp, sinh lòng phản kháng cũng là khó tránh khỏi.


Dĩ nhiên, những thứ này đều không phải là chủ yếu.


Lại Bộ Tả Thị Lang Thư Hàn, có ân dìu dắt nâng đỡ thủ lãnh Hổ vệ Bàng Lập Hải là!


Phần tình báo này, là do ám vệ của Cẩm Lân Vệ mới trình lên gần đây.


Chiêu Phong Đế vốn luôn không tin Thái tử có gan này, nhưng lúc này, lại không thể không tin.


Đứa con trai ngu ngốc này của ông, dũng khí thật đáng khen!



“Thái tử, ngươi muốn giết cha soán vị sao?” Chiêu Phong Đế mở miệng, giọng nói nghe không ra vui giận.


Thái tử theo bản năng có chút sợ, nhưng sau đó hung hăng véo mình một cái lấy thêm can đảm, việc đã đến nước này, hắn đã cũng không có đường lui, lui một bước chính là tan xương nát thịt, vạn kiếp bất phục!


Nếu như thành công ──


Nhìn Chiêu Phong Đế gần trong gang tấc, ánh mắt Thái tử nóng rực.


“Nhi thần không dám, chẳng qua là phụ hoàng không khỏe, cũng nên di dưỡng thoái vị.”


Danh tiếng giết cha, đương nhiên hắn không dám mang và cũng không thể mang! Hắn vốn chính là con trai do Nguyên Hậu sinh ra, là người thừa kế ngôi vị hoàng đế chính thống nhất.


Chỉ cần bức bách Phụ hoàng nhường ngôi, hắn phái đi ra ngoài ám vệ cùng tử sĩ Thị lang phủ nuôi dưỡng một lưới bắt hết mấy vị hoàng đệ, như vậy, hắn còn có gì phải lo lắng!


Nghĩ đến tử sĩ của Thị Lang phủ, trong lòng Thái tử có vướng mắc.


Hắn không nghĩ tới, một cái Lại Bộ Tả Thị Lang, lại cũng nuôi dưỡng những tử sĩ như vậy, lão đầu tử kia ẩn giấu cũng quá sâu, xem ra đợi sau khi hắn lên ngôi, có chút món nợ phải tính toán một lần.


Nếu Thư Hàn biết con rể lão có loại ý nghĩ này, sợ rằng phải tức chết, lão chỉ có một người con gái độc nhất, ngay cả con trai cũng không có, nuôi tử sĩ làm gì?


Còn không phải do lão không tin được chỉ số thông minh của thái tử, giữ lại lá bài tẩy sau cùng để dùng cho ngày hôm nay!


Nhưng lúc này Thư Hàn cũng đang trong đội ngũ những đại thần đưa tiễn Quận chúa Sơ Hà, cũng không có biện pháp lĩnh hội tư tâm của Thái Tử.


“Tốt, đúng là rất tốt.” Chiêu Phong đế nói từng chữ một, nổi lên bầu không khí giương cung bạt kiếm.


Cẩm Lân Vệ là thiết thân hộ vệ của Chiêu Phong Đế, trong tay nắm lấy tú xuân đao chống cự cùng Hổ vệ.


Thống lĩnh Hổ Vệ Bàng Lập Hải khinh thường nhìn những thứ Cẩm Lân vệ này.


Hôm nay Quận chúa Sơ Hà đi hòa thân. Vốn là có hai đội ngũ Long vệ danh dự đi theo bảo vệ hoàng gia tiễn biệt, cần phải luôn bảo vệ Quận chúa Sơ Hà đưa đến Man Vĩ.


Còn lưu lại trừ đi các đội luân phiên nghỉ ngơi ra, thì số còn lại ở lại trong cung cũng không nhiều, sớm đã bị Hổ vệ khống chế, Cẩm Lân vệ cũng có nhiều người, nhưng ở lại trong cung hộ vệ Hoàng thượng an toàn chỉ có một phần nhỏ, coi như sức chiến đấu có chút mạnh mẽ nhưng không thể đối phó được nhiều Hổ vệ như vậy.


Hắn xuất thân nghèo khổ. Nếu không phải Thư đại nhân có ân tặng tiền, hắn đã sớm bệnh chết, sau đó vào được vào Hổ vệ cũng bởi vì Thư đại nhân âm thầm tương trợ, mới từng bước một đi tới vị trí hôm nay.


Báo ân là một mặt, mặt khác, công lao phù chính Long tử có ai không muốn. Lấy xuất thân của hắn, nếu không phải liều mạng thì cũng chỉ dừng bước tại nơi này.


Nghĩ tới đây, nét thấp thỏm trên mặt Bàng Lập Hải tan biến hết, thay vào đó là sự điên cuồng và kiên định.



“Thái tử, ngươi bây giờ đi về. Trẫm có thể coi như là ngươi chưa từng tới.”


Chiêu Phong Đế nhìn đứa con trai trưởng đích tử vóc người đã cao hơn ông thì tâm tình vô cùng phức tạp.


Trong lòng Thái tử khó hiểu có chút bất an, để che giấu nỗi bất an không rõ này hắn cười lạnh: “Phụ hoàng, sau khi nhi thần trở về thì suốt đời không được rời tẩm cung nửa bước hay không, vị trí này của nhi thần, ngài tính để lại cho ai? Ngài luôn sẽ có ngày trăm năm đó, thà lưu cho người khác, tại sao không thể là ta?”


Nói tới chỗ này ánh mắt hắn có chút đỏ thẫm: “Cũng bởi vì trong lúc vô tình ta dẫn mãnh hổ đi tới? Nhưng là ta cố ý sao? Đổi lại là những đứa con trai ngoan khác của ngài, chẳng lẽ bọn họ mạnh hơn ta?”


Chiêu Phong Đế bi ai không nói ra được: “Bọn họ có biểu hiện tốt hơn hay không thì trẫm không biết, nhưng biểu hiện của ngươi là trẫm chính mắt nhìn thấy.”


“Cho nên, nhi thần vô luận như thế nào cũng không qua được có phải hay không? Nếu như thế, Phụ hoàng, nhi thần không còn gì rồi, mời ngài ở nơi này ấn vào chiếu thư truyền ngôi đi, chớ ép nhi thần dùng sức mạnh!”


“Thái tử điện hạ, ngài không khỏi quá mức tự tin chứ?” Một giọng nói lạnh lùng truyền tới.


Đại điện bốn góc bỗng nhiên xông ra rất nhiều thị vệ. Những thị vệ này kiểu quần áo giống Cẩm Lân vệ nhưng màu sắc lại là đen. Ánh mắt bọn họ bén nhọn, khí thế khiếp người, nhìn một cái thì không phải là dễ đối phó.


Sắc mặt Thái tử đại biến: “La thế tử? Ngươi, ngươi không phải bị cách chức điều tra rồi sao?”


Thấy La Thiên Trình cười tủm tỉm, Chiêu Phong Đế vẫn như núi ngồi bất động, rốt cuộc Thái tử đã hiểu rõ cái gì, hắn lui về phía sau mấy bước được Hổ Vệ bảo vệ, lớn tiếng nói: “Phụ hoàng, ngài còn không biết sao, nhi thần đã sớm phái người đi Từ An Cung, sợ rằng lúc này đang thỉnh an Hoàng Tổ Mẫu đây.”


Chiêu Phong Đế rốt cuộc giận dữ: “Súc sinh!”


“Thái tử điện hạ yên tâm, những thứ thỉnh an kia, vi thần đã mời bọn họ đi uống trà.” La Thiên Trình không kín không che đậy nói.


Sắc mặt Thái tử tái xanh, ra dấu tay.


Những Hổ vệ kia xông lên, cùng Cẩm Lân vệ, ám vệ hai bên đánh nhau.


Tuy Hổ vệ nhiều, nhưng ai trúng tuyển Cẩm Lân vệ đều là những tinh anh ngàn chọn vạn chọn, chỉ nửa giờ sau, những thứ Hổ Vệ kia từng người một ngã xuống.


Thái tử thấy tình thế không ổn, biết đại thế đã qua, cùng mấy cái hộ vệ thiết thân vừa đánh vừa lui, đến đại điện dựa vào cửa ngoắc tay, lôi một người đi ra, bắt lại nhét khăn tay vào trong miệng.


“Phụ hoàng, cứu ta ──” Công chúa Phương Nhu bị Thái tử bắt ở trước người đã sớm lệ rơi đầy mặt, đa phần bởi vì giãy giụa, tóc tai tán loạn rũ xuống nước mắt chảy ra và mồ hôi ướt đẫm, từng đợt dính trên má, nhìn vô cùng chật vật.


“Phương Nhu!” Chiêu Phong Đế lúc này lộ vẻ xúc động, không tự chủ được đứng lên.


Phương Nhu là công chúa nhỏ nhất, thuở nhỏ được sủng ái, gần hai năm ân sủng tuy đã phai nhạt, nhưng dù sao cũng là đứa con ông thật lòng thương yêu qua, mắt thấy nàng gặp nạn, sao Chiêu Phong Đế có thể không lo lắng.


“Nghịch tử, ngươi mau buông ra Phương Nhu ra, nó là em gái của ngươi!”


Thái tử cười nhạt: “Cái gì em gái, nàng có từng xem ta như người đại ca chân chính mà tôn kính sao? Phụ hoàng, chớ coi nhi thần là trẻ con mà dụ dỗ, để nhi thần đi, đến nơi nhi thần cảm thấy an toàn, sẽ tự để Phương Nhu trở lại!”


“Đừng hòng!” Chiêu Phong Đế tức giận.


Thái tử cũng không nói chuyện, vững vàng bắt công chúa Phương Nhu ở trước người, chủy thủ trong tay nhẹ nhàng rạch một cái trên cần cổ nàng, giọt máu nhất thời lăn xuống: “Kêu bọn họ tất cả dừng tay, bằng không chúng ta liền lấy mạng đổi mạng!”



Trong điện tất cả đều dừng lại, nhìn Chiêu Phong Đế.


“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”


“Nhi thần không muốn thế nào, ngài ra lệnh bọn họ, chiểu theo lời nhi thần mà làm là được.”


“Phụ hoàng, mau cứu nhi thần, nhi thần không muốn chết, ô ô ô ô ──” Công chúa Phương Nhu vừa đau lại sợ, đã sớm không còn lý trí, giùng giằng khóc lớn lên.


Đây nếu là người trưởng thành, bị người cầm chủy thủ để trên cổ, nhất định là bị sợ không dám làm một cử động nhỏ nào, công chúa Phương Nhu chỉ là một đứa trẻ vừa lớn, nàng quá sợ, liền quên mất.


Chủy thủ kia sắc nhọn lập tức đâm sâu chút, chảy máu phải càng mãnh liệt hơn.


Thái tử bận bịu cây chủy thủ dời ra ngoài, mặt cũng trắng xanh.


Thầm nghĩ biết vị hoàng muội này không thông minh nhưng không nghĩ tới lại ngu xuẩn như vậy, nếu nàng thật chết như vậy, vậy hắn tính làm sao!


Nghĩ như vậy, vừa tức vừa giận, không dám để cho nàng bị thương nặng hơn, trên tay nhưng dùng sức hung hăng nhéo một cái.


Nam tử trưởng thành lực đạo lớn không nói, công chúa Phương Nhu bị bóp đau kêu thảm một tiếng, nhìn hết sức thê thảm, vừa nhớ đến thanh chủy thủ nhọn dài mới vừa rồi đụng vào, lần này ngược lại là không dám làm một cử động nhỏ nào, chỉ lệ rơi đầy mặt nhìn Chiêu Phong Đế.


Chiêu Phong Đế cũng vừa hận vừa tức vừa đau lòng.


Hận là Thái tử lại thật không để ý chút nào để ý tình nghĩa anh em, tức giận là Phương Nhu thân là công chúa, gặp phải chuyện nhưng lại sợ hãi thành ra cái bộ dáng này, thật sự mất thể diện, đau lòng tự nhiên cũng là thương thế của công chúa Phương Nhu.


Ông lướt mắt qua La Thiên Trình một cái, thấy hắn gật đầu, mở miệng nói: ” Được, trẫm đáp ứng ngươi.”


Thái tử đầu tiên là vui mừng, sau đó nghe được Bàng Lập Hải thấp giọng ho khan một tiếng.


Lúc này trong đại điện đánh nhau đều đã ngừng, tiếng này tiếng ho khan dĩ nhiên là vô cùng rõ ràng.


Thái tử liền nhớ lại thư báo mật lúc cha vợ nói tới.


“Nếu nói nhân vật bên cạnh Hoàng Thượng, cần nên chú ý nhất chính là Thế tử Trấn Quốc Công La Thiên Trình, hắn võ công cao cường, lại thống quản Cẩm Lân vệ, nếu có hắn ở đó, đó chính là một trận ác chiến, may rằng lúc quan trọng này bởi vì chuyện Điền gia hắn bị tạm ngưng chức đóng cửa tư quá, cũng coi là được lão Thiên tương trợ.”


Thái tử tài năng bình thường, không có nghĩa là thiếu tâm nhãn, bây giờ hắn đã là một bại đồ, nếu bị bắt thì chờ đợi hắn chỉ e là một vải lụa trắng hoặc một ly rượu độc, chỉ có bia đỡ đạn Phương Nhu hắn mới có hy vọng sống sót.


Thái tử tiền triều có thể trước lúc bị phế chạy ra khỏi hoàng cung, từ đó im hơi lặng tiếng biệt vô tung tích, nhưng vẫn còn mưu đồ đông sơn tái khởi, vậy hắn tại sao không thể!


Chỉ muốn bảo đảm không có sai sót, đầu tiên cần trừ người trước mắt này!


“Phụ hoàng, nhi thần còn có một cái điều kiện.”


“Ngươi nói!” Chiêu Phong đế biết La Thiên Trình sợ là đã sớm an bài trên đường lui của Thái tử, nên thoáng an tâm, ông sợ trễ nãi càng lâu thì công chúa Phương Nhu càng nguy hiểm, liền lập tức hỏi.


Thái tử dắt công chúa Phương Nhu lại lui về phía sau mấy bước, thẳng tắp nhìn chằm chằm La Thiên Trình cười có chút kỳ dị, sau đó khạc ra một câu kinh người tới: “Chỉ cần La chỉ huy Đồng Tri lập tức tự vẫn ở trước mặt nhi thần, nhi thần lập tức đi ngay!”


Tất cả mọi người đều ngây ngẩn, bao gồm Chiêu Phong Đế, chỉ có La Thiên Trình híp mắt một cái, trên mặt vẫn nhàn nhạt nụ cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận