Trời Sinh Một Đôi


Chân Diệu cũng không để ý, đẩy mạnh thêm lần nữa, lần này cửa mới được mở ra.


Gió mang theo hơi ấm thổi vào, làm cho tóc vào áo choàng tuỳ ý bay nhẹ, còn làm cho gò má nàng hơi ngưa ngứa.


Bầu trời ngày hè đặc biệt cao xa, màn đêm giống như tấm nhung thiên nga có màu xanh đen loại tốt nhất, khoác lên thương khung từng tấc từng tấc một, trên đó có vô số chấm nhỏ loé sáng nhàn nhạt tô điểm vẻ đẹp của nó.


Mặc dù vẫn còn nóng như hun người nhưng Chân Diệu lại phun ra ngụm trọc khí, tựa người vào cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm đến xuất thần.


Mặt nàng được ánh sáng nhỏ vụn của sao đêm chiếu xuống nhìn qua có chút trong suốt, trong suốt giống như mỹ ngọc tốt nhất.


Người ẩn từ một nơi bí mật gần đó mấp máy môi, nhìn chằm chằm vào hình bóng xinh đẹp vẫn không nhúc nhích kia, trong mắt là vẻ vô cùng nhẹ nhàng còn xen lẫn vẻ u ám không rõ.


Trải qua thật lâu thật lâu, lâu đến nỗi người trong chỗ tối cho rằng bóng hình xinh đẹp kia đã ngủ rồi, chợt thấy nàng đứng thẳng dậy, cũng không đóng cửa sổ mà quay lại phòng.


La Thiên Trình khẽ thở nhẹ ra một hơi, thu hồi thần sắc không kiên nhẫn, nhẹ chân nhẹ tay đi tới.


Đến trước cửa sổ vừa định thăm dò, chợt thấy nàng lại quay trở lại, trong tay nhiều thêm một cái lồng sắt .


La Thiên Trình nhanh chóng dời chân, dán chặt thân người đứng thẳng áp vách tường.


Hai người, một trong phòng một ngoài phòng, chỉ cách một vách tường, thậm chí hắn có thể nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng của đối phương.


“Xin chào.” Giọng nói trong veo truyền đến, sắc mặt La Thiên Trình khẽ biến, cho rằng mình đã bị phát hiện rồi.


“Xin chào.”


Lại là một tiếng, La Thiên Trình điều chỉnh tinh thần nhìn lại, mới phát hiện Chân Diệu đang nói chuyện với con chim sáo trong lồng.


“Cẩm Ngôn, hoá ra ngươi không biết nói chuyện.” trong giọng nói của Chân Diệu thật sự không có bao nhiêu thất vọng, giơ tay đem lồng chim treo phía trước cửa sổ.


Vì vậy, đôi mắt nhỏ của con sáo, chính là hướng thẳng về phía La Thiên Trình đấy.


Một người một chim đối mặt, khoé miệng La Thiên Trình khẽ co rút.


Đây rốt cuộc là tình huống kiểu gì, nữ nhân chết tiệt kia, cũng giống như đa số các nữ tử khác đa sầu đa cảm nửa đêm đứng ngắm trăng ngắm sao cũng thôi đi, vì cái gì đang êm đẹp nàng lại đem đến một con chim nhỏ!


May mắn, đây chỉ là một con sáo không biết nói chuyện.


Trong lòng La Thiên Trình vừa xẹt qua ý nghĩ này, thì thấy đầu con chim sáo kia giật giật, miệng hơi mở ra, rồi hô lên một tiếng sắc nhọn: “Cứu mạng a___”


Con mẹ nó!



Mặt La Thiên Trình tái xanh, không nhịn được trong lòng xổ ra từ thô tục mà kiếp trước hắn học được trong lúc sung quân.


Sau đó mũi chân điểm một cái, lưu loát lẻn lên một thân cây bên cửa sổ.


Chân Diệu cũng bị giật nảy người, phát giác là do Bát Ca mở miệng, liền thở phào nhẹ nhõm, vui mừng nói: “Cẩm Ngôn, hoá ra ngươi biết nói chuyện, đến, nói thêm một tiếng ta nghe đi.”


Tiếng bước chân gấp rút truyền đến, đã thấy Tử Tô khoác quần áo đi đến hỏi: “Cô nương, có chuyện gì vậy?”


“Không có việc gì, là do con sáo này mở miệng nói chuyện đấy.” Chân Diệu cười nói.


Khuôn mặt Tử Tô bình tĩnh lại: “ Cô nương, đã trễ thế này nó còn hô cứu mạng, thật muốn hù chết người ta mà!”


Chân Diệu xấu hổ cười: “Ta dạy nó nói “Xin chào”, ai ngờ nó nói câu đấy, có thể là lúc trước nó học được. Được rồi, Tử Tô, ngươi xuống đi ngủ đi, hôm nay có chút oi bức, đợi lát nữa ta ngủ sau.”


“Để nô tỳ treo con chim về chỗ cũ.”


“Không cần, đợi lát nữa ta tự mình treo.” Chân Diệu khoát tay nói.


Đợi Tử Tô đi rồi, Chân Diệu hào hứng dạt dào nói chuyện với con chim, nhưng nó lại lần nữa tam giam kỳ khẩu*(nói năng thận trọng).


Chân Diệu dần dần mất đi hứng thú, nằm dài trên bệ cửa sổ, câu được câu không nói: “Cẩm Ngôn, ngươi nhìn bầu trời xem, có phải rất rộng rất rộng không?”


Con chim nhìn cũng không thèm nhìn Chân Diệu, đôi mắt nhỏ cứ hướng ra ngoài cửa sổ liếc ngang liếc dọc.


Trong lòng La Thiên Trình thầm hận, con chim giặc này đang tìm hắn đúng không?


“ Cuộc sống của mẹ không hề vui vẻ chút nào, tổ mẫu cũng không vui vẻ, ta cũng không vui vẻ, nữ nhân của đại viện này, có ai là sống vui vẻ đâu…” Chân Diệu thì thào nói.



Từ trước đến nay tại đây, người mang thân phận hiềm nhân cẩu yếm(thân phận không ai thích), không giống như cuộc sống tư do đơn thuần trước kia của nàng, nhưng loại phiền muộn này lại không thể nói với bất kỳ ai, chỉ có thể áp chế trong lòng, tích luỹ từng ngày từng tháng, nặng trịch đấy.


Cũng chỉ đối mặt với một con chim không thông sự đời, nàng mới dám lộ ra chút ít.


Chân Diệu nâng má nằm trước cửa sổ, đuôi mày khoé mắt có một cảm giác cô tịch khó tả.


La Thiên Trình trốn trên cây nhìn thấy nét mặt của nàng vô cùng rõ ràng, chân mày không tự giác nhíu lại.


Chân Diệu hiện tại cũng có một mặt không muốn người biết như vậy, rốt cuộc là hắn chưa bao giờ hiểu rõ nàng, hay cũng như hắn, nhiều hơn một đời kinh nghiệm?


La Thiên Trình có loại cảm giác vô cùng xúc động muốn tìm tòi, mà hôm nay, vốn dĩ hắn đến đây cũng vì điều này, thế mà hết lần này đến lần khác lại bị con chim chết tiệt kia ngăn ngay cửa sổ!


“Ta và ngươi giống nhau, đều là cá chậu chim lồng..”


Chân Diệu thì thào nói xong, cũng không nhận được câu đáp lại.


Đêm hè gió mát khiến lòng người say mê, đầu nàng dần dần thấp xuống rồi ngủ thiếp đi.


La Thiên Trình thấy thế lặng lẽ nhảy xuống đất, rón ra rón rén đi tới trước cửa sổ, vừa định bỏ qua con chim để nhảy vào cửa sổ, lại nghe tiếng kêu cứu mạng sắc nhọn vang lên.


Chân Diệu giật mình tỉnh lại, sau đó vỗ vỗ lồng chim: “Cẩm Ngôn, ngươi đừng doạ người như vậy chứ.”


Kỳ thật nếu biểu hiện của con chim kinh hoảng một chút, nói không chừng Chân Diệu có thể sẽ đi ra ngoài xem có phát sinh tình huống gì hay không, nhưng hết lần này tới lần con chim này cũng kỳ lạ, liên tục hai lần chỉ kêu một tiếng cứu mạng rồi không có thêm bất kỳ phản ứng nào khác, khó tránh khỏi khiến cho người ta cảm thấy nó hô “cứu mạng” với “xin chào” là cùng một ý tứ.


Dù là như thế, Chân Diệu vẫn thò đầu ra nhìn dò xét xung quanh.



La Thiên Trình đứng sát vách tường đang suy nghĩ có nên bổ cho người này một chưởng bất tỉnh hay không.


May mà Chân Diệu không có bất kỳ phát hiện nào, nàng thu người lại rồi đóng cửa sổ, nhắc lồng chim đem vào trong phòng, tiện tay treo nó lên xà nhà chính.


Thật lâu sau, La Thiên Trình xác định nữ nhân nhiều chuyện kia đã thật sự ngủ rồi, lúc này mới lặng yên không tiếng động mở cửa sổ ra tiến vào.


Vừa rơi xuống đất, ánh mắt liền rơi vào tờ giấy tuyên thành đang trải rộng ra trên bàn gần cửa sổ.


Chữ viết bên trên so với trí nhớ của hắn có hơi non nớt hơn chút ít, lại bớt chút khéo léo, nhiều hơn chút tuỳ ý.


Đều nói chữ tuỳ tâm sinh, nếu Chân Diệu cũng giống như hắn trọng sinh lại, thì chữ viết của nàng không nên say mê hấp dẫn người như thế này.


Có lẽ, là do hắn quá lo lắng.


Đúng vậy, nếu nữ nhân này cũng giống hắn trọng sinh trở về thì hắn không có ý định lại để cho nàng còn sống đến lúc đi vào Quốc công phủ.


Sẽ khiến cho nàng trước lúc xuất giá chết đi một cách lặng lẽ không một tiếng động, sẽ tốt hơn khi đến Quốc công phủ rồi mới chết, hắn lại càng dễ không đếm xỉa đến.


Trải qua khó tin như vậy, một mình hắn biết là đủ rồi!


Đêm khuya người vắng, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của Chân Diệu truyền đến.


Mái tóc đen dày của nàng trải đầy trên áo ngủ bằng gấm, lộ ra khuôn mặt trắng nõn cùng với cổ mảnh khảnh.


Cái cổ kia, chỉ cần siết một cái nhẹ nhàng, sẽ gãy đi.


Hai tay La Thiên Trình không tự chủ duỗi thẳng ra, giống như bị cái cổ nhỏ vô cùng ưu mỹ kia mê hoặc mà khoác lên.


Xương quai xanh nhô lên cấn lấy tay của hắn.


So với trong ấn tượng của hắn, không ngờ nàng lại gầy hơn.


Thật khó hiểu, La Thiên Trình liền nhớ lại những lời nàng nói lúc nãy.


“ Cuộc sống của mẹ không hề vui vẻ chút nào, tổ mẫu cũng không vui vẻ, ta cũng không vui vẻ, nữ nhân của đại viện này, có ai là sống vui vẻ đâu…”


“Ta và ngươi giống nhau, đều là cá chậu chim lồng…”


Thứ nữ nhân ham mộ hư vinh, lăng loàn này cũng biết cái gì gọi là cuộc sống không vui vẻ sao?


La Thiên Trình nói không nên lời cảm giác trong lòng của mình đang là gì, tay không tự chủ được siết chặc.


Sau đó, hàng mi như lông vũ nhấc lên, một đôi mắt lẳng lặng nhìn hắn.


Trong tròng mắt kia vẫn còn mang theo vẻ buồn ngủ mông lung, nhưng lại vô cùng trong trẻo.


Tình huống bất ngờ này khiến cho La Thiên Trình sửng sốt, trong thời gian ngắn quên mất phản ứng, dường như chỉ đứng đối mắt với đôi tròng mắt kia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận