Trời Sinh Một Đôi - Đam Mỹ


“Nhất Nhất, đi chơi có vui không?” Tử Dục có nhũ danh là Nhất Nhất, lúc nói cho Kiêu Kiêu nghe, Kiêu Kiêu rùng mình một cái: Tử Dục là Nhất Nhật, vậy mình gọi là Nhị Nhị à.


“Vui! Bố, bố nhớ con không?” Lưu Đồng đem Kiêu Kiêu ôm lên:


“Nhớ chứ, bố mỗi ngày đều mong Nhất Nhất về nhà.”


Kiêu Kiêu ôm cổ Lưu Đồng, không chớp mắt nhìn chằm chằm từ trên xuống dưới không chớp mắt.


“Nhất Nhất con nhìn gì vậy, mới đi có một tháng thôi mà quên bố rồi à?”


Kiêu Kiêu không có trả lời, chỉ ra sức ôm chặt Lưu Đồng: “Bố ơi, bố ơi! bố ơi!”


Lưu Đồng cười khẽ: “Con hôm nay làm sao vậy?”


Kiêu Kiêu đem cái đầu nhỏ tựa tại trên vai Lưu Đồng dụi dụi: “Con nhớ bố lắm.”


Tử Dục cũng thuận lợi đúng giờ đến sân bay, trong đám đông, nhóc cũng không mấy khó khăn tìm được Ngu Y Kiệt, Tử Dục xốc xốc balo nhỏ trên vai  ầm ầm vọt tới trước mặt Ngu Y Kiệt: “Ba ba!”


Ngu Y Kiệt còn đang nhìn chung quanh, nghe thấy thanh âm của con trai, lập tức xoay người lại, nhìn nhóc cười ngây ngô một hồi, sau đó hôn một cái thật là kêu lên má: “Kiêu Kiêu, hoan nghênh về nhà!”


Tử Dục cảm thấy mình có chút khẩn trương, người trước mắt là người ba mình mỗi ngày tâm tâm niệm niệm suốt bao nhiêu năm, rốt cục hôm nay nhóc đã có thể chân chính gặp mặt, còn có thể đụng đụng, có thể nói chuyện chứ không phải là một tấm ảnh cũ vô tri kia. Nhóc nhìn lại người trước mắt một hồi. Ba ba một chút cũng không thay đổi, vẫn là đẹp trai, dễ nhìn như vậy.


Ngu Y Kiệt cùng Tử Dục về đến nhà, cửa vừa mở ra, Ngu Y Kiệt liền một mặt biểu lộ cầu khen ngợi: “Kiêu Kiêu, ba ba tốn hai ngày dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ đón con về đó, con xem nè.”


Mặc dù Tử Dục nhìn khắp nhà xong rất muốn phản bác, thế nhưng nhìn baba một mặt hưng phấn, nhóc chỉ có thể kiên trì gật gật đầu —— Đúng là Kiêu Kiêu nói baba cái gì cũng không biết làm là nói thật mà.


Ngu Y Kiệt là một tác gia, công việc hàng ngày chính ở trong nhà vừa làm trạch nam vừa viết tiểu thuyết, viết đến bây giờ tên tuổi trong giới cũng đã nổi như cồn, tiền kiếm được dư dả cho cậu và con trai tiêu xài. Chỉ là thời gian qua đi, ngoại trừ năng lực sáng tác vô cùng phát triển thì những phương diện khác đều không có thay đổi, vẫn là không biết làm một cái gì, ngoại hình cũng vậy, da mịn thịt mềm, lúc cùng con trai đi ra ngoài thường sẽ bị nhận là anh trai của Kiêu Kiêu.


“Kiêu Kiêu, để ăn mừng con về nhà, baba đã tự mình làm một bàn ăn ngon đó!” Ngu Y Kiệt một mặt thần bí đem Tử Dục đưa đến phòng ăn, Tử Dục trong lòng bồn chồn: Ba ba làm cơm có thể ăn sao? Huhu ai cứu bé với.


Kiêu Kiêu cùng Lưu Đồng lúc này cũng đang ăn cơm, Kiêu Kiêu hỏi:


“Bố, bố kể chuyện về ba ba đi.”


Lưu đồng hơi kinh ngạc:


“Làm sao đột nhiên lại hỏi ba ba vậy?”


“ Con muốn biết mà, bố nói cho con nghe nha.”


Lưu Đồng xoa xoa đầu nhóc một cái:


“Được rồi, trước sau gì cũng phải nói cho con nghe thôi.”


Lưu Đồng để đũa xuống, cố gắng nghĩ lại mối nhân duyên ngắn ngủi của mình cùng Ngu Y Kiệt.


Lưu Đồng là học trưởng của Ngu Y Kiệt, so với cậu lớn hơn hai khoá, bất quá hai người học khác khoa, thẳng đến khi Ngu Y Kiệt nhanh tốt nghiệp mới quen biết nhau.


“Bố cùng baba học cùng một trường đại học, sau khi tốt nghiệp bố ở lại trường làm việc, vừa văn lúc baba con tốt nghiệp thì quen nhau rồi yêu nhau. Lúc đó baba mới hai mươi tuổi, là một đứa trẻ to xác vừa ra xã hội cái gì cũng đều không hiểu, nhưng đặc biệt đáng yêu, giống như… như cái gì nhỉ? Như kẹo dâu mà con thích ăn nhất đó. Bố từ trước tới nay chưa từng gặp qua ai như vậy, rất nhanh liền bị hấp dẫn, quen nhau một năm liền kết hôn, một năm nữa thì liền có con. Nhưng sau đó cả hai bắt đầu cãi nhau, bố cũng đã quên vì những cái gì mà cãi, đều là những chuyện nhỏ nhặt hằng ngày, thế nhưng mỗi ngày đều cãi, cãi đến một ngày thực sự không thể chịu đựng nổi nữa liền tách ra.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận