Trở Về Tuổi Mười Bảy


Cố Cảnh Ngôn bị quả bóng này đập nửa ngày vẫn chưa lấy lại tinh thần, cậu quay đầu nhìn Lâm Hành. Lâm Hành đụng trán Cố Cảnh Ngôn, nói: “Sắc mặt gì đây? Tôi có còn hi vọng hay không?”


Cố Cảnh Ngôn đột nhiên nắm lấy tay Lâm Hành, “Lâm ca?”


“Hả?”


Cố Cảnh Ngôn rũ mắt xuống, hàng lông mi đen dày khẽ run. Lâm Hành dừng động tác, chờ Cố Cảnh Ngôn đáp lại, Cố Cảnh Ngôn dường như rất căng thẳng, lòng bàn tay của cậu rất lạnh.


“Muốn nói cái gì?” Lâm Hành hạ thấp giọng, cũng mềm mỏng hơn: “Tôi chờ cậu.”


“Khi nào cậu có quyết định này?” Cố Cảnh Ngôn quay đầu nhìn Lâm Hành, lúc nhìn, lông mi của cậu vẫn đang run rẩy. Bàn tay cậu đầy mồ hôi, lạnh đến bất thường.


“Từ hôm quen cậu.” Lâm Hành nắm lại tay Cố Cảnh Ngôn.


Cố Cảnh Ngôn siết chặt tay, mím môi.


“Làm sao? Không tin à?”


Cố Cảnh Ngôn dao động.


Trước khi trọng sinh, Lâm Hành đối với Cố Cảnh Ngôn cũng là nhất kiến chung tình.


“Thời gian chúng ta quen biết không lâu.”


“Lâu hơn so với tưởng tượng của cậu.” Lâm Hành cúi người hôn một cái lên trán Cố Cảnh Ngôn, da mặt Cố Cảnh Ngôn cũng quá mỏng, một lúc sau mặt đã đỏ như tụ máu. Anh đứng thẳng dậy, buông Cố Cảnh Ngôn ra, nói rằng: “Sai thì sửa giúp tôi đi, tôi đi ăn cái đã.”


Cố Cảnh Ngôn mang theo bánh bao và cháo, mùi rất thơm.


Trong phòng ngủ, Cố Cảnh Ngôn giơ tay che trán. Cả người nóng lên, Lâm Hành ôm cậu vào lòng, lúc hôn lên trán cậu, cả người Cố Cảnh Ngôn đều nằm trong lồng ngực Lâm Hành.


Một người như vậy, cực kỳ dịu dàng.


Cố Cảnh Ngôn ôm mặt, hít sâu, sắp không thở nổi nữa.


Thái độ trân quý như bảo bối kia, trên thế giới này cũng không có người thứ hai.


Lâm Hành ăn sáng xong, Cố Cảnh Ngôn đã sửa xong bài cho anh, thuận tiện dọn dẹp sạch sẽ bàn học. Tâm trạng của Lâm Hành rất tốt, dựa vào ghế, gác chân đánh giá Cố Cảnh Ngôn, “Hiền dịu thế?”


“Đây là bài tập hôm nay cậu phải làm.” Cố Cảnh Ngôn làm lơ với lời đùa giỡn của anh, đặt một xấp bài tập trước mặt Lâm Hành, “Cậu định chọn ban tự nhiên hay xã hội?”


“Tự nhiên.” Lâm Hành mở bài tập ra, cắn mở nắp bút.


“Thành tích môn tự nhiên của cậu không bằng xã hội.”


“Thì lên lớp 12 lại luyện thêm môn tự nhiên.” Tư thế ngồi của Lâm Hành rất ngay ngắn, hạ bút rồng bay phượng múa.


Điểm môn tự nhiên của Cố Cảnh Ngôn đều là tối đa, hạng nhất thi đua vật lý, tên học sinh giỏi đáng sợ này.


“Tôi có thể chọn xã hội.” Cố Cảnh Ngôn nhìn chằm chằm Lâm Hành.


“Cậu cảm thấy tôi không học ban tự nhiên được à?” Lâm Hành ngước mắt, bỏ bút xuống, “Cố Cảnh Ngôn, cậu giống như đang đả kích tôi vậy.”

“Cậu cảm thấy tôi không học ban tự nhiên được à?” Lâm Hành ngước mắt, bỏ bút xuống, “Cố Cảnh Ngôn, cậu giống như đang đả kích tôi vậy.”


Mặt Cố Cảnh Ngôn lập tức đỏ au, lắc đầu, “Không có mà.”


“Ai mà tin?” Lâm Hành giang cánh tay đặt lên bàn học, nghiêng đầu, “Hay là cậu hôn tôi cái đi, hôn tôi thì tôi mới tin cậu nói thật.”


Người này có còn biết xấu hổ hay không?


Cố Cảnh Ngôn đứng dậy, đi được hai bước, lại quay đầu, không thể nhịn được nữa, “Cậu không nên như vậy.”


Lâm Hành lười biếng dựa lên ghế, cất cao giọng, “Bạn Tiểu Cố, tôi thế nào? Cậu nói cho rõ ràng đi.”


Cố Cảnh Ngôn lao ra cửa đứng ở hành lang đốt một điếu thuốc, Lâm Hành cũng không đuổi theo. Cố Cảnh Ngôn hút xong một điếu thuốc mới tỉnh táo lại, Lâm Hành hẳn là cũng quay về rồi, anh đã thích cậu từ lúc nào?


Nếu như trước trọng sinh anh cũng thích mình —— Cố Cảnh Ngôn không dám nghĩ tới.


Về tình cảm, cậu thua thiệt Lâm Hành quá nhiều.


Tiếng bước chân vang lên, Cố Cảnh Ngôn quay đầu lại nhìn thấy Trần Phi Vũ lên lầu, hai người bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt Cố Cảnh Ngôn lập tức âm trầm, lạnh lùng nhìn Trần Phi Vũ.


“Sao mày ở đây?” Trần Phi Vũ cả kinh, lần trước bị Cố Cảnh Ngôn đánh đến giờ vẫn còn di chứng, nhìn thấy Cố Cảnh Ngôn giơ tay liền trốn ra sau.


Cố Cảnh Ngôn dập tắt tàn thuốc ném vào thùng rác, nhìn Trần Phi Vũ, “Có chuyện gì?”


“Tao tìm anh Lâm ——” Trần Phi Vũ nói xong mới phản ứng, sợ cái gì chứ? Hắn tới tìm Lâm Hành. Cố Cảnh Ngôn là ai? Dựa vào cái gì mà phải báo cáo cho Cố Cảnh Ngôn? Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, tằng hắng một cái, “Tao tìm Lâm Hành, mắc mớ gì tới mày?”


Cố Cảnh Ngôn một tay đút túi, mũi chân đạp xuống mặt đất, “Cậu ấy đang làm bài tập, nếu mày chắc chắn đi vào làm phiền sẽ không bị đánh chết, thì mày cứ vào đi.”


Trần Phi Vũ: “…”


Cố Cảnh Ngôn cực kỳ chán ghét Trần Phi Vũ, không đơn thuần là bởi vì Trần Phi Vũ từng hãm hại Lâm Hành, tâm tư của tên này với Lâm Hành cũng không đơn thuần. Đừng nhìn bây giờ chỉ là một thằng mập, mập nhưng dã tâm bừng bừng.


Trần Phi Vũ vừa bước tới cửa liền lùi ra, suy nghĩ thay đổi nhanh chóng, hất cái cằm đầy nọng chất vấn, “Mày tới nhà anh Lâm làm gì?”


Trần Phi Vũ thấp hơn Cố Cảnh Ngôn, giọng chất vấn này chẳng hề có chút uy hiếp, thậm chí còn thấy buồn cười.


Cố Cảnh Ngôn cười lạnh, từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống.


Trần Phi Vũ: “…”


Trần Phi Vũ nhỏ nhẹ vào cửa liền thấy Lâm Hành đang nghiêm túc làm bài, hắn có cảm giác giang sơn sắp sụp đổ, gõ cửa. Lâm Hành quay đầu nhìn thấy hắn, cau mày, “Mày tới làm gì?”


Trần Phi Vũ lấy sách từ sau lưng ra, khúm núm nói: “Em có nhiều câu không biết làm.”


Ánh mắt Lâm Hành chìm xuống, Trần Phi Vũ kiên trì nói, “Không biết có thể hỏi anh không?”


Cái tên Trần Phi Vũ này, ngu hết chỗ nói.


Lâm Hành lấy một đống sách thật dày ở trên bàn đập vào mặt Trần Phi Vũ, Trần Phi Vũ thiếu chút nữa bị đập nằm sấp xuống, thò đầu ra: “Anh Lâm?”


“Câu nào không biết thì có thể hỏi, nhưng điều kiện tiên quyết là mày phải đọc hết cái đống này.” Lâm Hành nói, “Đi đi.”

“Câu nào không biết thì có thể hỏi, nhưng điều kiện tiên quyết là mày phải đọc hết cái đống này.” Lâm Hành nói, “Đi đi.”


Trần Phi Vũ ôm sách nhất thời không biết nên nói cái gì, hắn chỉ là muốn nhân cơ hội học bài để tiếp cận Lâm Hành, ai muốn đọc sách chứ! Hắn chính là một tên học dốt rác rưởi đó.


“Còn chưa đi?” Lâm Hành nhướng mày, ánh mắt dữ tợn.


Trần Phi Vũ ôm sách nhảy ra cửa như một con chuột, Lâm Hành ngồi lại tiếp tục làm bài. Cố Cảnh Ngôn vào cửa, Lâm Hành dùng chân dài kéo cái ghế tới bên cạnh, “Ngồi ở đây.”


Cố Cảnh Ngôn ngồi xuống, nằm nhoài trên bàn học.


Lâm Hành khô nóng trong lòng, Cố Cảnh Ngôn ở bên cạnh thì anh chẳng còn tâm trí nào để học nữa, quay đầu nhìn Cố Cảnh Ngôn, “Đợi mệt lắm à? Có muốn đi xem phim không.”


“Cậu vẫn còn đối tốt với nó.” Cố Cảnh Ngôn nhìn chằm chằm Lâm Hành.


Lâm Hành vừa định nói chuyện, bỗng nhiên phát hiện ngữ khí của Cố Cảnh Ngôn không đúng lắm, “Cậu không vui à?”


“Không phải.”


“Ghen rồi sao?” Lâm Hành nói xong chính mình cũng nở nụ cười, đẩy bài tập ra giang tay khoác lên sau ghế Cố Cảnh Ngôn, nghiêng đầu, “Không phải chứ? Thật sự cảm thấy Lâm ca của cậu không biết chọn bạn chơi à?”


Mặt Cố Cảnh Ngôn hơi nóng, kiên trì nói, “Không phải mà.”


Lúc Lâm Hành cười rộ lên vừa có mị lực vừa tự tin, mày kiếm mắt sao tỏa ra ánh sáng lung linh. “Cố Cảnh Ngôn.”


Cố Cảnh Ngôn ngồi thẳng, Lâm Hành nói, “Mỗi người đều có cơ hội sống lại.”


Trong phút chốc, Cố Cảnh Ngôn cho là Lâm Hành phát hiện ra điều gì, lưng cậu căng cứng. Tay Lâm Hành hạ xuống, nắm chặt tay cậu, nhàn nhạt nói: “Nếu nó muốn thoát khỏi cái danh vô dụng, tôi sẽ giúp nó.”


Lâm Hành muốn nói anh cũng như thế đấy, lại cảm thấy bây giờ nói cái này vẫn còn sớm. Cố Cảnh Ngôn không biết anh trọng sinh, nói nhiều sợ dọa Cố Cảnh Ngôn.


“Buổi trưa phải đi à?” Lâm Hành đổi đề tài.


“Trong nhà có chút chuyện.” Cố Cảnh Ngôn không muốn đi, cậu rất thích được ở chung với Lâm Hành.


Lâm Hành thở dài rất khoa trương: “Còn định nấu cơm cho cậu ăn.”


Cố Cảnh Ngôn căng thẳng, thử thăm dò: “Vậy tôi không về nữa nhé?”


“Nếu như là chuyện quan trọng, cũng không thể vì tôi mà làm lỡ được.”


Cố Cảnh Ngôn thấp giọng nói, “Không phải chuyện quan trọng.”


Lâm Hành quan sát biểu hiện của Cố Cảnh Ngôn, tâm trạng rất tốt, cầm bút lên tiếp tục làm bài. Tất cả mọi chuyện đều không quan trọng bằng anh, đáp án này Lâm Hành rất hài lòng.


Buổi tối có hai trận đấu boxing, trình độ hai người kia cũng tạm được, Lâm Hành đánh rất thoải mái. Sau khi kết thúc, Lâm Hành thay đồ trong phòng, anh Uy vào cửa cười lớn cưỡng ép ôm Lâm Hành. Cả người Lâm Hành muốn nổi da gà, anh Uy nhìn rất khó coi.


“Buổi tối đến Bách Uy uống rượu, anh mời.”


“Em —— ”


“Em trai cậu chờ ở ngoài đúng không? Kêu tới luôn.”

“Em trai cậu chờ ở ngoài đúng không? Kêu tới luôn.”


Lâm Hành: “…”


“Đánh rất hay.” Anh Uy cười đặc biệt đầy mỡ, nói: “Tuổi trẻ thật tốt, không có gì lo sợ.”


Lâm Hành uống nước để đẩy tay anh Uy ra, rồi nói: “Em sẽ dẫn em trai theo.”


Anh Uy này, Lâm Hành không muốn đắc tội.


“Được, xe của anh chờ cậu ở ngoài.”


Lâm Hành thay quần áo xong ra khỏi cửa, Cố Cảnh Ngôn bước nhanh về phía trước muốn giúp Lâm Hành cầm túi, Lâm Hành tránh né đeo túi lên vai, “Anh Uy mời uống rượu, qua đó một lúc nhé?”


“Là cái ông lùn lùn kia á hả?”


Lâm Hành bịt miệng Cố Cảnh Ngôn, kéo người vào lòng dẫn ra ngoài, nói nhỏ vào lỗ tai Cố Cảnh Ngôn, “Câu này của cậu sẽ đắc tội người ta, bây giờ tôi không bao che được.”echkidieu2029.wordpress.com


Cánh tay Lâm Hành là vòng qua vai Cố Cảnh Ngôn bịt miệng Cố Cảnh Ngôn, Cố Cảnh Ngôn nằm gọn trong lòng anh, bên tai là hơi thở nóng rực của Lâm Hành.


Lâm Hành nói cái gì, Cố Cảnh Ngôn cũng chẳng nghe rõ.


“Tới nơi thì đừng nói gì cả, tôi tìm nước trái cây cho cậu uống.”


Lúc Cố Cảnh Ngôn bị Lâm Hành nhét vào trong xe, còn đang suy nghĩ tới cái ôm vừa rồi.


“Đây là em trai em, tên Tiểu Cảnh.”


Vương Uy đánh giá Cố Cảnh Ngôn, trước không chú ý, bây giờ nhìn Cố Cảnh Ngôn thấy cậu rất đẹp. Không giống Lâm Hành lắm, có thể dùng từ đẹp trai để hình dung.


Vương Uy nghèo từ vựng, đưa tay ra, “Xin chào, gọi anh Uy là được.”


Cố Cảnh Ngôn làm lơ, Lâm Hành nói, “Em trai em hơi hướng nội, sợ giao tiếp với người khác, anh đừng lấy làm lạ.”


Vương Uy rất thưởng thức dung mạo xinh đẹp của Cố Cảnh Ngôn, nói: “Trẻ con mà, có thể hiểu được.”


Cố Cảnh Ngôn dịch lại gần Lâm Hành, Lâm Hành cũng thấy không ổn, ánh mắt Vương Uy nhìn Cố Cảnh Ngôn quá trần trụi phải không? Mẹ! Thằng chó này.


Đến phòng riêng, còn có hai nam ba nữ, có một người phụ nữ vừa nhìn thấy Lâm Hành liền cười nói, “Cậu nhóc này đánh tuyệt lắm.”


Lâm Hành bây giờ đã rõ chuyện gì đang xảy ra, anh lăn lộn giang hồ đó, có gì mà chưa từng thấy?


“Đây là Lưu tổng của Bách Uy.” Vương Uy giới thiệu người phụ nữ trung niên kia.


Lâm Hành hối hận vì đã dẫn Cố Cảnh Ngôn tới đây, năm xưa là anh ngu ngốc nên mới dính vào đủ thứ chuyện, đây chỉ là một khía cạnh nhỏ mà thôi. Nhưng bây giờ Cố Cảnh Ngôn ở đây, Lâm Hành không nỡ để Cố Cảnh Ngôn nhìn thấy những thứ bẩn thỉu này.


“Anh Uy, em trai em thấy không thoải mái, em đưa nó về trước.” Lâm Hành kéo cổ tay Cố Cảnh Ngôn, trên mặt còn nở nụ cười, nói với Vương Uy: “Xin lỗi, cho em qua với.”


“Đã nể mặt rồi đừng có mà không cần.” Vương Uy quay đầu nhìn sang, lạnh nhạt nói, “Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt à, mất hứng đấy.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận