Trở Về Tuổi Mười Bảy


Nước trên mái hiên chảy xuống đầu Cố Cảnh Ngôn, Lâm Hành hít sâu, làm bộ không nhìn thấy, dời tầm mắt đạp nhanh về phía trước. Sau một phút thắng gấp, quay đầu nhìn Cố Cảnh Ngôn, “Lên xe.”


Cố Cảnh Ngôn lên xe nắm eo Lâm Hành, quần áo đã ướt đẫm, cách lớp vải có thể cảm nhận được nhiệt độ của đối phương. Lâm Hành đạp xe như bay về nhà, đèn sáng, tản ra ánh sáng mờ nhạt. Lâm Hành khóa xe cầm cặp lên lầu, Cố Cảnh Ngôn theo sau lưng, tiếng mưa bên ngoài rơi lộp độp, trong hành lang cũng chỉ có tiếng bước chân của hai người.


Lên tới lầu ba, cửa phòng đột nhiên mở ra, Từ Viện kéo rèm trúc thì nhìn thấy Lâm Hành, “Tan học rồi à?”


“Vâng, hôm nay mưa to, tan học sớm.” Lâm Hành quay đầu nhìn Cố Cảnh Ngôn đứng cách đó không xa, nói: “Đến đây.”


Tóc Cố Cảnh Ngôn ướt hết, lúc này còn hơi ngổn ngang. Cậu trời sinh đã đẹp, mi thanh mục tú, vóc người gầy gò ánh mắt ngoan ngoãn hoàn toàn khác với đám hồ bằng cẩu hữu của Lâm Hành.


“Bạn học của con à?”


“Dạ.” Lâm Hành hàm hồ đáp một tiếng, nói: “Cậu ấy đi ngang đây, mưa lớn quá không về được.”


“Mau vào thay đồ đi.” Từ Viện cuốn rèm trúc lên, nói: “Mưa này chắc còn lâu lắm.”


Lâm Hành vào phòng trước, Cố Cảnh Ngôn chào hỏi Từ Viện xong cũng vào phòng Lâm Hành. Căn phòng quen thuộc, Cố Cảnh Ngôn vào cửa nghe thấy tiếng nói trầm thấp của Lâm Hành: “Đóng cửa lại.”


Cố Cảnh Ngôn đóng cửa lại, quay đầu nhìn thấy Lâm Hành đã cởi áo, chỉ mặc một cái quần dài ướt mem. Vóc người của anh rất đẹp, da thịt màu vàng nhạt, cơ bụng đầy múi rất khỏe mạnh. Cố Cảnh Ngôn sững sờ vài giây, quay đầu lại thì bị ném tới một bộ quần áo. Trên đó còn có mùi hương của Lâm Hành, Cố Cảnh Ngôn chụp lấy bộ đồ.


Trong tầm mắt là vóc người cao to của Lâm Hành, Cố Cảnh Ngôn siết chặt bộ đồ trong tay. Nhân ngư tuyến kéo dài đến quần cộc màu đen, Cố Cảnh Ngôn đột nhiên quay đầu, Lâm Hành phải thay quần áo, quần lót cũng phải thay.


“Đều là đàn ông thẹn thùng cái gì?” Lâm Hành tựa như cười mà không phải cười, nói rất thấp.


“Cái gì?” Cố Cảnh Ngôn nắm quần áo đến xem bàn học, căn phòng nhỏ hẹp tràn ngập mùi hương hormone nam tính của Lâm Hành. Thân thể của anh, hô hấp của anh, tất cả của anh. Cố Cảnh Ngôn chỉ cảm thấy nóng rực, không khí chật chội, cậu cảm thấy thở không nổi.


“Quần áo ướt mặc thoải mái lắm à?”


Cố Cảnh Ngôn không nghe rõ, lại quay đầu thấy Lâm Hành đã mặc quần lên rồi, ngón tay thon dài đang đeo dây nịt. Trong mắt ẩn chứa cảm xúc không nói được, thâm trầm mà cũng đầy ý tứ, “Đưa đồ là để cậu thay, chứ không phải để làm khăn mặt.” echkidieu2029.wordpress.com


“Thay ở đây sao?”


“Chứ cậu muốn thay ở đâu?” Lâm Hành thắt dây nịt xong, duỗi dài cánh tay lấy áo thun mặc vào, cuối cùng cũng che được cơ bụng, “Hả?”


Cố Cảnh Ngôn đỏ mặt, “Ừm.”


Lâm Hành mặc quần áo tử tế cũng không đi ngay, anh lấy khăn mặt lau cái đầu đinh ướt đẫm. Dựa vào trên bàn lấy ra một điếu thuốc ngậm lấy, giương mắt nhìn Cố Cảnh Ngôn, “Tìm tôi làm gì?”


Để chịch à!


Cố Cảnh Ngôn siết góc áo, “Cậu nói gì cơ?”


“Giả bộ không nghe phải không?” Ngọn lửa bén lên điếu thuốc lá, bốc cháy, ánh cam lập lòe, “Cố Cảnh Ngôn.”


Cố Cảnh Ngôn im lặng, Lâm Hành cũng không ép, nói sang chuyện khác, “Dính mưa bao lâu rồi?”


“Không lâu lắm.”


“Không lâu lắm là bao lâu? Hả?”


Lâm Hành mười bảy tuổi vốn non nớt, nhưng Cố Cảnh Ngôn lại thấy được từ trong mắt anh nguồn sáng quen thuộc, Cố Cảnh Ngôn trượt hầu kết, chốc lát sau mới phát ra âm thanh, “Trước khi trời mưa.”


“Thay đồ đi.” Lâm Hành kẹp thuốc lá trên ngón tay, miễn cưỡng ra lệnh. “Mặc đồ ướt khó coi lắm.”


Cố Cảnh Ngôn cúi đầu, đôi mắt sáng liền ảm đạm, cởi áo thun lộ ra thân thể trắng nõn, cậu bắt đầu thay quần áo. Ánh mắt Lâm Hành chìm xuống, trực tiếp đi tới đè tay Cố Cảnh Ngôn lại, đẩy cậu lên ghế.


Cố Cảnh Ngôn đột nhiên ngẩng đầu, trợn to mắt.


Tàn thuốc lá trên tay Lâm Hành rơi xuống sàn nhà. Đầu gối Lâm Hành kẹt giữa hai chân Cố Cảnh Ngôn, ngón tay cái của anh đặt trên cổ Cố Cảnh Ngôn, một hành vi xâm lược rất rõ ràng.


Ngoài cửa, Lâm Hướng Phong vừa vào nhà, “Mưa to thật, Hành Hành còn chưa về sao?”


“Về rồi, còn dẫn theo bạn học, mắc mưa đang thay quần áo.”


“Đúng lúc thật, anh vừa mới mua vịt quay.”


Lâm Hành lập tức tỉnh táo, tay lướt qua Cố Cảnh Ngôn, lấy một cái quần thể thao trên bàn đưa cho Cố Cảnh Ngôn, “Thay đi.”


Anh ngồi dậy, một tay đút túi ngậm thuốc lá đi ra ngoài.


Cửa phòng đóng lại, Cố Cảnh Ngôn nhắm mắt dựa vào ghế, đầu ngón tay khẽ run. Cậu khẽ hô hấp, chỉ lo mình đã làm cái gì, im lặng một lúc lâu, Cố Cảnh Ngôn giơ tay che mặt.


Lâm Hành ra khỏi cửa liền dập tắt thuốc, ba mẹ ở trong nhà đang làm cơm, anh mở cửa sổ phòng khách ném tàn thuốc vào trong mưa. Đóng cửa sổ lại, Lâm Hướng Phong bưng đồ ăn vào, “Bạn học con đâu?”


“Đang thay quần áo.” Lâm Hành đi tới bàn trà khom lưng rót một chén trà lạnh uống một hơi cạn sạch, đè xuống ngọn lửa trong lòng.


Lâm Hướng Phong đi ngang qua Lâm Hành, nhìn anh một chút, “Hút thuốc à?”


Lâm Hành mạnh miệng, “Không có.”


Lâm Hướng Phong mở ví tiền lấy hai trăm tệ đưa cho Lâm Hành, “Đừng mua thuốc lá nữa.”


“Không cần, con đủ tiền tiêu rồi.” Lâm Hành không nhận, đi ra ngoài, “Đủ cơm không?”


“Yên tâm, không để con đói đâu.”


“Bạn con tối nay ở đây ăn cơm.” Lâm Hành quyết định thay Cố Cảnh Ngôn, Cố Cảnh Ngôn đi về cũng ăn ở ngoài, “Nhà cậu ấy không có ai cả.”


“Đủ mà.” Từ Viện nói, “Mẹ còn hầm canh cá trong nồi.”


Lâm Hành đi tới giúp Từ Viện thái thức ăn, trong lòng lo lắng. Cố Cảnh Ngôn tới tìm anh làm gì? Thiếu chịch thật à? Hay là có chuyện khác? Đợi trong mưa bao lâu rồi?


Đứa ngốc kia cũng không sợ bị cảm sao, cũng chẳng phải tường đồng vách sắt.


Dao cắt phải tay, máu chảy ra, Lâm Hành yên lặng thả dao xuống. Sợ mẹ chuyện bé xé ra to, nói: “Con thái không đẹp, mẹ thái đi.”


Trời hoàn toàn đen kịt, trong hành lang chỉ có một chiếc đèn mờ nhạt. Từ Viện cũng không thấy rõ tay Lâm Hành, cho là Lâm Hành không muốn thái, nói: “Con về phòng chờ đi, lát nữa ra ăn cơm.”


Lâm Hành bước nhanh trở lại, đẩy cửa phòng ra thiếu chút nữa va vào Cố Cảnh Ngôn, Lâm Hành né qua đi tới bàn học: “Tối nay cậu ở đây ăn cơm, cơm nước xong thì hẵng về.”


Lâm Hành mở ngăn kéo băng gạc ra, anh thường đánh nhau bị thương, trong phòng giấu không ít thuốc mua sẵn.


“Cậu bị sao thế?”


Lâm Hành không muốn nói chuyện mất mặt kia, cắn mở chai bột cầm máu đổ lên ngón tay. Cố Cảnh Ngôn đã nhanh chân chạy tới nâng tay anh lên, ngón tay Cố Cảnh Ngôn hình như đang run, Lâm Hành ngẩng đầu nhìn cậu.


Gần trong gang tấc, hàng lông mi dày của Cố Cảnh Ngôn hơi run, sắc mặt tái nhợt.


“Cậu sợ máu?”


“… Ừm.” Cố Cảnh Ngôn hàm hồ đáp một tiếng, lấy băng gạc quấn lên ngón tay Lâm Hành, “Có cần đi bệnh viện không?”


“Không cần.” Lâm Hành vẫn còn nhìn Cố Cảnh Ngôn, quá gần rồi, hô hấp cũng nghe được.


Cố Cảnh Ngôn nhíu mày băng bó cẩn thận tay Lâm Hành, lúc này mới phát hiện hai người dựa vào hơi gần quá, cậu lập tức lui về phía sau, “Cậu cẩn thận một chút.”


Ánh mắt Lâm Hành chìm xuống, không nói tiếng nào.


Cố Cảnh Ngôn cũng cảm thấy đường đột, đứng ngây ra một lát rồi ngẩng đầu, “Vậy tôi đi về trước.”


Cậu lập tức đi lấy cặp, Lâm Hành cau mày, “Ăn cơm xong rồi đi.”


Cố Cảnh Ngôn siết quai đeo, Lâm Hành buồn bực, muốn hút thuốc. Nhưng anh chưa bao giờ hút trước mặt mẹ, vì vậy phải nhịn xuống, “Cơm đã làm xong rồi.”


Cố Cảnh Ngôn cuối cùng vẫn ở lại dùng cơm, Từ Viện nhiệt tình, Lâm Hướng Phong không nhiều lời, nhưng đối xử rất tốt. Cố Cảnh Ngôn ăn hai bát cơm một bát canh, rồi bị ép ăn hết ba miếng dưa bở Tân Cương, Từ Viện cực kỳ nhiệt tình. Cố Cảnh Ngôn rất đẹp trai, còn có tri thức và hiểu lễ nghĩa, chẳng giống như đám hồ bằng cẩu hữu của Lâm Hành.


“Hành Hành nhà cô chỉ có học tập không tốt thôi, còn những cái khác đều rất ưu tú.” Từ Viện cắt gọn miếng dưa bở đặt trước mặt Cố Cảnh Ngôn, “Ngọt lắm, con nếm thử đi.”


Đây đúng là mẹ ruột, Cố Cảnh Ngôn quay đầu nhìn Lâm Hành, Lâm Hành còn đang dùng cơm, gò má lạnh lẽo cứng rắn, nhìn rất dữ dằn.


“Cảm ơn cô.”


“Hành Hành cũng không có bạn bè gì, cám ơn con đã chăm sóc nó.”


Lâm Hành: “…”


Cố Cảnh Ngôn nói rất nhỏ, “Cô khách sáo quá ạ.”


Lâm Hành để đũa xuống, đứng dậy lấy áo khoác cùng và chìa khóa xe đạp, “Cố Cảnh Ngôn, tôi đưa cậu về.”


Từ Viện vội vàng đứng lên, nói: “Tối đường trơn, để ba con lái xe chở bạn về.”


Lâm Hành không dám nghĩ tiểu thiếu gia ngồi trên xe chở hàng sẽ là hình ảnh gì, Lâm Hành ôm gáy Cố Cảnh Ngôn, “Đi.”


Cố Cảnh Ngôn bị đẩy ra cửa.


Mưa đã tạnh, sau cơn mưa không khí tràn ngập mùi bùn đất và cỏ xanh tươi mới. Ở xa xa có tiếng ếch kêu ộp ộp, Cố Cảnh Ngôn mặc áo thun của Lâm Hành, quần áo vừa dài vừa rộng, làm cậu càng gầy hơn.


Lâm Hành đứng ở cổng đốt một điếu thuốc, tàn thuốc ánh lên màu đỏ tươi trong gió.


Gió lạnh thổi qua, Cố Cảnh Ngôn hắt hơi một tiếng. Lâm Hành nhìn sang, tóc Cố Cảnh Ngôn khô rồi, đứng dưới ánh đèn, có thể nhìn thấy mặt cậu tái nhợt, Lâm Hành lau yên xe, “Mắc mưa hai tiếng, chỉ để gặp tôi à?”


“Tôi nói trùng hợp đi ngang qua, cậu có tin không?”


Tin bà nội cậu! Lâm Hành dập tắt tàn thuốc, quay người đi vào bên trong, “Cậu bắt xe về đi.”


“Tôi chỉ là không muốn cậu bị oan uổng nên mới đi tìm thầy.”


“Chỉ vì chút chuyện này?”


“Ngày mai cậu có đến trường không?” Cố Cảnh Ngôn truy hỏi.


Đôi mắt đen láy của Cố Cảnh Ngôn nhìn anh, Lâm Hành im không nói gì, trong tay anh nắm tàn thuốc, “Buổi chiều tôi có việc mới không đi học, không liên quan gì đến cậu.”


Cố Cảnh Ngôn từ khi nào lại ngốc như thế này? Lâm Hành không nói ra được cảm xúc của mình, lại tàn nhẫn hút một hơi thuốc, thiếu kiên nhẫn xua tay, “Đi thôi.”


“Lâm ca.” Lâm Hành ngẩng đầu lên nhìn khu nhà cũ nát, hít một hơi thật dài. Nhấc tay Cố Cảnh Ngôn lên, nhanh chân đi ra ngoài. Anh đi rất nhanh, chân dài giẫm từng bước lớn, Cố Cảnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn anh.


Một sáng một tối dưới ánh đèn, đôi mắt đen kiên định. Cố Cảnh Ngôn là cố ý đi tới đây, cố ý để Lâm Hành nhìn thấy, cố ý đến nhà Lâm Hành cọ cơm.


Đi ra khỏi ngõ, Lâm Hành vẫy tay bắt một chiếc xe taxi mở cửa xe nhét Cố Cảnh Ngôn vào, đưa cho tài xế một tờ hai mươi tệ, “Chở cậu ấy đến khu Thiên Thịnh.”


Cố Cảnh Ngôn chỉ nhìn Lâm Hành, lúc Lâm Hành định đóng cửa xe, đột nhiên nhớ ra, “Có bút không?”


Cố Cảnh Ngôn vội vã lấy bút từ trong cặp ra, Lâm Hành lập tức cầm lấy tay cậu, Lâm Hành cúi đầu mở nắp bút, ngòi bút sắc bén rong chơi trong lòng bàn tay Cố Cảnh Ngôn. Bút đâm đâm hơi ngứa, Lâm Hành viết xuống một dãy số.


“Số máy nhắn tin của tôi, có việc gì thì gọi điện thoại cho tôi, không cần phải chạy qua đây.” Anh ném lại bút cho Cố Cảnh Ngôn, đóng cửa xe, “Đi đi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận