Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây


Loan Loan ngồi sau tảng đá lặng lẽ

tính toán khoảng cách giữa mình với người nọ. Nghe tiếng người này đi

tới bên suối, đang cúi đầu định vốc nước uống lại đột nhiên dừng tay,

lớn tiếng quát: "Ai?"


Âm thanh hơi khàn khàn như tiếng cát sỏi lạo xạo.


Ánh mắt chăm chú, Loan Loan từ sau tảng đá phóng lên cao như một con

rồng trắng mang theo nước suối bắn đầy đầu đầy mặt đối phương. Trong màn nước, Li Quang loé sáng chém tới.


Động tác của đối phương cũng không chậm. Keng một tiếng, Li Quang bị một thanh hắc thiết đại đao trong tay đối phương cản lại. Hắc thiết đại đao dày mà nặng nề, sắc bén như Li Quang cũng chỉ có thể để lại một chỗ mẻ

nho nhỏ trên lưỡi đao.


Một chiêu không chém đứt được binh khí của đối phương, Loan Loan đang

định biến chiêu tiếp tục tấn công. Đối phương đột nhiên ơ một tiếng, thu đao lùi lại mấy bước, nói kinh ngạc: "Ngươi không phải quân Sóc. Ngươi

là ai?"


Lúc này Loan Loan mới thấy rõ đối phương là một cậu bé choai choai, cao

hơn mình một chút, người khoác da thú, trên cổ đeo vòng cẩm thạch xâu

răng thú, mái tóc tết thành từng bím tóc nhỏ xoã tung, trên trán vẽ hình ngọn lửa bằng máu thú, không phải cách ăn mặc của người Trung nguyên.


"Ngươi là người Sơn Dương?" Loan Loan thu đao không tấn công nữa, trong ánh mắt vẫn mang vẻ cảnh giác và thăm dò.


Thiếu niên khoác da thú đó rất xảo quyệt, không trả lời thẳng vào câu

hỏi: "Ngươi là ai? Chẳng lẽ là người Trung nguyên hôm qua đã cứu mẹ Hổ

nhi?"


Loan Loan nghe vậy, sự căng thẳng lập tức biến mất, gật đầu nói: "Mẹ Hổ nhi và Hổ nhi có khỏe không?"


"Hai người họ đều rất tốt". Thiếu niên khoác da thú nở nụ cười, lắc lắc

những giọt nước trên tóc, hết sức phấn khởi thu hồi hắc thiết đại đao,

thân thiết đi tới phóng khoáng vỗ vai Loan Loan, nói: "Đúng là các ngươi rồi. Hình dạng ngươi giống mẹ Hổ nhi tả lại như đúc. Mẹ Hổ nhi bảo ta

đi tìm các ngươi, ta đã tìm một ngày một đêm dọc theo dòng suối, cuối

cùng cũng tìm được ngươi".


Thiếu niên này tuổi còn nhỏ nhưng sức mạnh lại vô cùng lớn, từng chưởng

vỗ lên trên vai Loan Loan, Loan Loan cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình

cũng bị chấn động điên đảo lệch vị trí. Để tránh không phải đi gặp Diêm

vương ở độ tuổi hoa, Loan Loan vội dịch người, nói: "Mẹ Hổ nhi còn nhớ

đến chúng ta à? Ngươi tới vừa kịp lúc, ta có một chiến hữu bị thương,

đến chúng ta à? Ngươi tới vừa kịp lúc, ta có một chiến hữu bị thương,

cần thuốc trị thương và đồ ăn gấp".


"Yên tâm đi, ta giúp ngươi mang hắn về bộ lạc, gia gia sẽ chữa bệnh cho

hắn". Thiếu niên khoác da thú vỗ ngực gật đầu: "Nghe mẹ Hổ nhi nói thân

thủ của ngươi rất tốt, tâm địa cũng rất lương thiện. Mẹ Hổ nhi suýt nữa

ngã xuống dưới cầu, chính ngươi đã đỡ mẹ Hổ nhi sang. Ta còn tưởng ngươi là một người to khoẻ, không nghĩ tới ngươi lại nhỏ như vậy".


Loan Loan hừ một tiếng: "Hê, ngươi thì lớn lắm hả? Tí tuổi đầu ra vẻ người lớn, nửa cân chê tám lạng".


Thiếu niên khoác da thú nghe không hiểu thành ngữ của Trung Nguyên, ngơ ngác hỏi: "Cái gì nửa cân? Cái gì tám lạng?"


Loan Loan mặc kệ hắn, nói: "Có nói ngươi cũng không hiểu".


Thiếu niên khoác da thú cũng không tức giận, đánh giá Loan Loan, trong

mắt mang vẻ choáng ngợp không hề che giấu. Cậu ta gãi đầu, nói kinh

ngạc: "Nhưng tại sao ngươi lại giống con gái như vậy?"


Lúc này Loan Loan toàn thân ướt đẫm, mặc dù tuổi còn nhỏ, dáng người non nớt chưa có đường cong gì, nhưng mái tóc dài ngang vai ướt sũng, thuốc

bôi màu đen trên mặt đã rửa sạch lộ ra nước da trắng mịn như ngọc, dung

mạo tươi đẹp, ngây thơ thanh tú khó tả. Thấy thiếu niên khoác da thú

nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, Loan Loan ôm vai, rất là khó xử, sau đó hung tợn lao tới tóm cổ áo đối phương, cả giận nói: "Ai nói tiểu gia như con gái? Tiểu gia có khí khái đàn ông như vậy, ngươi mù mắt mới nói tiểu gia như con gái. Ngươi đã bao giờ nghe nói trong Hắc Vân kị có con gái không?"


Thiếu niên khoác da thú cúi đầu nhìn bàn tay đang tóm cổ áo mình, thầm

nghĩ: "Cũng đúng, đứa bé này vừa hung ác vừa nóng tính, hành động cũng

lỗ mãng, ngoài khuôn mặt đẹp đến chết người thì quả thật không có một

xíu nào giống con gái".


Thấy thiếu niên khoác da thú chỉ ngơ ngác nhìn mình, Loan Loan sốt ruột, giật mạnh tay về phía mình, lớn tiếng nói: "Tiểu gia là đường đường Hắc Vân kị binh, ngươi dám nói tiểu gia là con gái, cẩn thận tiểu gia đánh

ngươi!"


Thiếu niên khoác da thú thấy Loan Loan gấp đến mức khuôn mặt đỏ bừng,

lập tức gật gật đầu hết sức chăm chú biểu thị đồng ý: "Ta thấy rồi,

ngươi không phải con gái, chẳng qua là ngươi hơi bị ái thôi".


Loan Loan lập tức chán nản, bàn tay run rẩy chỉ thiếu niên khoác da thú, không nói nên lời.


Thiếu niên khoác da thú suy nghĩ một lát, lại nói: "Hắc Vân kị? Hắc Vân kị thật sự tới cứu chúng ta?"


Loan Loan cảm thấy thiếu niên này hơi đần độn ngốc nghếch, nhưng thấy

Loan Loan cảm thấy thiếu niên này hơi đần độn ngốc nghếch, nhưng thấy

thái độ của cậu ta cũng coi như thành khẩn liền buông lỏng tay ra:

"Đương nhiên, biết Sơn Dương bị vây khốn, chúng ta lập tức chạy tới

không hề ngủ nghỉ".


Thiếu niên khoác da thú nghe vậy cảm động lắm, lớn tiếng nói: "Thảo nào mẹ Hổ nhi nói các ngươi là anh hùng tài giỏi".


Vừa nói vừa cởi tấm da thú trên người xuống đưa cho Loan Loan, nói: "Cho ngươi. Trong núi lạnh, cả người ngươi đều ướt đẫm, sẽ bị ốm. Ta tên là

Thác Bạt Hồng Đạt, năm nay mười bốn tuổi. Còn ngươi?"


Loan Loan quấn bừa tấm da thú lên người, ra vẻ già dặn: "Ta tên Loan

Loan, năm nay... ơ... không biết bao nhiêu tuổi, có lẽ cũng ngang tuổi

ngươi".


Thác Bạt Hồng Đạt hoàn toàn không tin, đứng lên đọ chiều cao với Loan

Loan. Phát hiện Loan Loan thấp hơn mình nửa cái đầu, Thác Bạt Hồng Đạt

hừ một tiếng, nói: "Người thì thấp như vậy, tay chân không có tí thịt

nào. Ngươi không thể lớn bằng ta được, sau này phải gọi ta là anh".


Hê, lúc tiểu gia xuất đạo thì còn không biết ngươi đang đuổi thỏ ở đâu.

Loan Loan cực kì khinh thường, cũng không muốn mất thời gian tranh cãi

với Thác Bạt Hồng Đạt, nhếch miệng quay đầu đi luôn. Dẫn Thác Bạt Hồng

Đạt đến hang núi, gạt cỏ khô cành lá ra đi vào trong hang, thấy Lâu Dự

vẫn mê man chưa tỉnh.


Loan Loan lo lắng sờ trán Lâu Dự, thấy nhiệt độ không tăng mới yên tâm

hơn một chút, quay sang nói với Thác Bạt Hồng Đạt: "Các ngươi cắm trại ở đâu? Hắn cần chữa thương gấp".


Thác Bạt Hồng Đạt cũng dứt khoát không nói một lời, ném hắc thiết đại

đao xuống, cõng Lâu Dự lên lưng, nhìn về phía Loan Loan: "Ngươi cầm đao

giúp ta, ta cõng hắn giúp ngươi. Ngươi đi theo ta".


Lâu Dự thân cao chân dài nhưng Thác Bạt Hồng Đạt lại cõng nhẹ như không, lắc lắc mấy cái: "Hắn nhẹ hơn báo nhiều".


Loan Loan nhìn mà trợn mắt há mồm, lắc đầu cam chịu số phận cầm hắc

thiết đại đao của Thác Bạt Hồng Đạt lên. Không ngờ Loan Loan lại không

cầm lên được, keng một tiếng, thanh đao rơi xuống đất, đập vào tảng đá

cứng rắn tạo thành một lỗ nhỏ.


"Mẹ ơi nặng quá! Dùng binh khí nặng như vậy thì đánh nhau thế nào?" Loan Loan oán thầm, vận đủ sức mạnh lần nữa ôm lấy hắc thiết đại đao, vác

"Mẹ ơi nặng quá! Dùng binh khí nặng như vậy thì đánh nhau thế nào?" Loan Loan oán thầm, vận đủ sức mạnh lần nữa ôm lấy hắc thiết đại đao, vác

lên vai, bước đi rất tốn sức, lảo đảo như người uống rượu say.


Thác Bạt Hồng Đạt quay lại nhìn, thở dài chế nhạo: "Tại sao ngay cả một

thanh đao cũng không cầm được nhỉ? Trẻ con Trung Nguyên đều kém cỏi như

vậy sao?"


Loan Loan đột nhiên giận dữ: "Ai nói trẻ con Trung Nguyên kém cỏi? Ngươi có giỏi thì cùng ta..."


Còn chưa nói xong trên người đã nhẹ bẫng, Thác Bạt Hồng Đạt cầm lấy hắc

thiết đại đao đặt lên vai mình. Vác đại đao, cõng Lâu Dự, ngay cả lưng

cũng không hề cong xuống, sải bước đi trước ra ngoài, còn không quên

quay lại gọi Loan Loan: "Đi nhanh lên!"


"Quái thai! Quái thai!" Loan Loan nhìn trân trối, cúi xuống nhìn cánh

tay bắp chân gầy gò của mình, lén le lưỡi. Tiểu gia khoe khoang tài

giỏi, đúng là đã sai. Thì ra không có tài giỏi nhất, chỉ có tài giỏi

hơn. Tên quái thai khoẻ kinh người này mọc ở đâu ra?"


***


Lúc tỉnh lại, ánh nắng buổi chiều chiếu xiên khoai vào in bóng dài trên

vách núi. Khi màn đen trước mắt dần dần trở thành sương mờ, cảnh vật

quanh người chậm rãi lộ ra hình dáng, chàng lờ mờ nhìn thấy một thiếu nữ mặt mũi sáng sủa ngồi bên đệm cỏ tò mò nhìn mình.


"Loan Loan..." Lâu Dự vẫn chưa tỉnh táo hẳn, dốc hết sức lực đưa tay tóm lấy thiếu nữ bên cạnh, lẩm bẩm nói: "Không được rơi xuống, không được

rơi xuống".


Thiếu nữ nhảy dựng lên, nói vui mừng: "Ông tỉnh rồi!"


Lâu Dự cảm thấy cổ họng vừa tanh vừa ngọt, tức ngực khó chịu, đầu váng

mắt hoa, một chút sức mạnh cũng không có, nói yếu ớt: "Nước..."


Thiếu nữ vội vàng rót một bát nước sạch đi tới, đưa lên bên miệng chàng, chậm rãi cho chàng uống mấy ngụm.


Lâu Dự uống mấy ngụm nước, cảm thấy đỡ chóng mặt hơn, thần trí dần dần

tỉnh táo. Lúc này chàng mới thấy rõ mình đang nằm trong một hang động,

dưới thân là đệm cỏ dày, rất mềm mại. Ánh mắt ngỡ ngàng nhìn về phía

thiếu nữ bên cạnh, cổ họng như bị lửa đốt, giọng nói khàn khàn khó nghe: "Nơi này là nơi nào? Ngươi... là ai?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...