Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây


Năm Thiên Nguyên thứ ba, Đại Sóc đột nhiên đơn phương xé bỏ hợp ước, tuyên chiến với Đại Lương.


Đế quân nước Sóc Ân Minh tuyên bố ngự giá thân chinh, đồng thời tự tay viết hịch thảo Lương.


Vẫn nghe minh chủ biết nguy mà tìm thay đổi, từ xưa tới nay Sóc vương

vẫn đứng đầu thiên hạ, mấy chục thành nước Lương ngươi thực vốn thuộc

bản đồ Đại Sóc ta. Sau đó người Lương tự lập, đứng ngoài bờ cõi, đây là

nhân lực, thực không phải thiên mệnh. Nào ngờ quân thần, cha con, trên

dưới, tôn ti cũng như mũ giày không thể đảo ngược, nay thiên vận tuần

hoàn, Đại Sóc khí thịnh, cần lập lại kỉ cương, chỉnh đốn luân lí, cẩn

tuân thiên mệnh, dẫn binh vượt sông, khiến người dân đều được an bình

vĩnh viễn. Trên có thiên địa nhật nguyệt, dưới có quỷ thần túc thổ, nước sông cuồn cuộn chứng giám lòng ta. Hịch đến như pháp lệnh, không được

bất tuân.


Mặc dù văn chương dài dòng hoa mĩ nhưng lại không có một lí lẽ nào vững

chắc đàng hoàng. Hiện nay hai nước, ngoài không có nạn binh đao, trong

không có hiểm họa ngầm, trăm họ đang an cư lạc nghiệp, nghỉ ngơi dưỡng

sức, sống những ngày tháng yên bình. Đột nhiên Ân Minh lại giở trò này

ra.


Thật giống như đang trong kì trăng mật lại trở mặt đòi chia tay vô cớ, thật sự khiến mọi người không hiểu ra sao.


Thượng Kinh Đại Lương, Lâu Thành đọc xong bài hịch, giận dữ đá lật long

án, về ngự thư phòng dựng một người cỏ, trên trán dán tờ giấy trắng viết Ân Minh, ngày ngày dùng để luyện phi đao.


Mẹ nó chứ, không nói đạo lí, nói đánh là đánh, còn không biết xấu hổ nói cái gì mà cẩn tuân thiên mệnh, để vĩnh viễn bình an, thật sự coi chính

mình là tổ tông của thiên hạ này sao? Quá vô sỉ, quá không biết xấu hổ!


Lâu Thành luyện phi đao vài ngày trong ngự thư phòng, lại giậm chân chửi ba đời Ân Minh, vào gặp thái thượng hoàng trúng gió liệt giường, triệu

tập Lăng Nam vương và các tướng bộ Binh thương nghị một hồi lâu, sau đó

trịnh trọng đóng ngọc tỷ trấn quốc lên thánh chỉ điều binh khiển tướng.


Mười vạn Hắc Vân kị tập hợp khẩn cấp, làm tiên phong phản kích quân Sóc.


Điều Vũ Lâm vệ, Long Hổ vệ, Kì Môn quân, mỗi quân mười lăm vạn người,

cộng thêm mười vạn quân địa phương các nơi, hành quân cấp tốc chạy tới

mười lăm châu quận Xạ Lỗ cùng chống giặc ngoài.



Tây Lương vương Lâu Dự lĩnh hổ phù thống soái, tướng lĩnh bộ Binh từ tam phẩm trở lên làm đúng chức trách, tăng giảm chỉnh đốn đều không cần tấu xin, trực tiếp nghe lệnh Tây Lương vương.


Bộ máy nhà nước vận hành toàn bộ, lấy bộ Binh làm trung tâm, các bộ các

ti khẩn cấp điều động, lệnh điều tiền bạc lương thảo đưa ra như nước

chảy, toàn quốc tiến vào tình trạng chiến tranh căng thẳng.


Gần như cùng lúc đó một bài hịch của Ngụy tướng quốc cũng xuất thế ngang trời, chỉ trích Ân Minh lòng muông dạ thú, để thôn tính Đại Lương nên

không ngại giết sứ thần ta, gây nên loạn lạc, sinh linh lầm than, người

người căm phẫn, trời đất không tha. Đại Lương nổi giận phản kích, đó là

đội quân chính nghĩa.


Một câu "Tây Lương vương kiếm khí ngút trời cao, thúc ngựa bạt gió mây,

nay đứng ra chống địch có địch nào không tan? Để xem bốn biển hôm nay là thiên hạ của ai" hùng hồn dõng dạc, khí nuốt núi sông, sĩ tử văn nhân

Đại Lương không ai không phấn chấn gõ nhịp, lòng dân sĩ khí đều tăng

mạnh.


Không chỉ có văn võ bá quan trong thành Thượng Kinh giậm chân chửi mắng, đế đô nước Sóc cách Thượng Kinh ngoài ngàn dặm cũng lan tràn tâm tình

giận dữ khó hiểu.


Không dễ gì được thái bình mấy năm, làm quan làm tướng cũng muốn có vợ

con ủ ấm giường, sống mấy năm tốt lành thoải mái an nhàn. Ai cũng không

ngờ đế quân như đã phát điên, ngủ một giấc dậy đột nhiên quyết định ồ ạt đông chinh, lại còn phải ngự giá thân chinh.


Bao nhiêu quan chức còn ôm kiều thê mĩ thiếp ngủ say mãi thôn quê yên

bình, đột nhiên bị một đòn sấm sét này làm hoảng sợ đến mức không kịp

buộc đai quần cho chỉnh tề đã nhảy lên xe ngựa chạy về phía hoàng thành.


Lúc này trong cung Đại Thừa tràn ngập không khí nặng nề lạnh lùng nghiêm khắc, có thể so với mặt hồ đóng băng giữa mùa đông. Đã có nhiều vị

trọng thần bước ra khỏi hàng khuyên bảo đế quân thu hồi mệnh lệnh, còn

những triều thần lờ mờ biết một chút manh mối thì thỉnh thoảng lại

thoáng nhìn vị trí trống rỗng bên cạnh đế quân, khép chặt miệng không

nói câu nào, chỉ cúi đầu càng ngày càng thấp để tỏ ý nghe lời.


"Bệ hạ!" Trấn Quốc đại tướng quân Trần Tư Viễn bước ra khỏi hàng, vẻ mặt xót xa, ngôn từ thấm thía: "Thiên hạ vừa định, lòng người còn dao động, quân lực có phần không yên. Binh gia dù cần thắng lợi nhưng cũng phải

hợp chính đạo. Nay trước giết sứ thần Lương triều, sau lại gây nên binh

họa, khó ngăn được miệng lưỡi thiên hạ, lòng dân không theo, viễn chinh

thảo phạt, luận thiên thời địa lợi nhân hòa đều không chiếm thượng


phong. Việc dốc hết quốc lực hưng sư động chúng như vậy thật sự là không nên".


Khuôn mặt Ân Minh chìm trong bóng tối, tâm tình không rõ ra sao.


Thấy Ân Minh một hồi lâu không nói, Trần Tư Viễn cho rằng hắn có ý do dự nên càng bạo dạn, ỷ chính mình là lão thần hai triều, liền đổi giọng

như bố vợ dạy con rể: "Bệ hạ tuổi còn trẻ, không biết hưng binh chinh

phạt không phải việc của một ngày, chuẩn bị lương thảo quân nhu, điều

binh khiển tướng cần phải có thời gian, lựa chọn các tướng lĩnh cầm quân cũng phải thương thảo kĩ lưỡng, càng miễn bàn ngự giá thân chinh, tên

lạc đá lăn không có mắt, vạn nhất bị thương thì được không bằng mất..."


Ông ta càng nói càng hưng phấn, vẻ mặt rõ ràng là "Không hiểu việc đời,

lão phu dạy bảo", nhất thời đắc ý quên hình, lại quên mất Ân Minh là một người thế nào.


Đế quân ngồi cao cao trên ngai rồng đó không phải thằng con rể nhà

ngươi, cùng ngươi uống rượu, nghe ngươi răn dạy. Hắn là vua sói âm hiểm

tàn độc nhất trong bầy sói, là ma vương tà ác nhất địa ngục.


Vẻ mặt Ân Minh bình tĩnh đến mức gần như lạnh lẽo, nhìn Trần Tư Viễn nói đến lúc miệng khô lưỡi khô mới chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay,

ngẩng


đầu lên hỏi: "Trần đại tướng quân năm nay bao nhiêu tuổi?"


Hắn hỏi quá kì quái, Trần Tư Viễn ngẩn ra, đáp: "Năm mươi hai".


Khóe miệng Ân Minh lộ ra một nét cười như có như không, giọng nói bình

tĩnh, đáy mắt lại lóe lên một vẻ tàn nhẫn: "Thật sự đã già rồi".


Cùng với lời nói của hắn, hai hộ pháp Ưng Đình từ trong bình phong sau

ngai rồng lắc mình ra ngoài, dây xích màu bạc như giao long ra biển cuốn đến cổ Trần Tư Viễn. Trần Tư Viễn tuy là võ tướng nhưng đã xao nhãng

nhiều năm, lại đã cao tuổi, làm sao chống lại hai cao thủ Ưng Đình tàn

nhẫn này được một hiệp, không kịp đề phòng, bị xích bạc quấn chặt vào

cổ.


Hộ pháp Ưng Đình kéo chặt xích, Trần Tư Viễn bị thắt cổ lồi con ngươi ra ngoài, cổ họng rung động lách cách, một tay ra sức giữ chắc một đầu

xích bạc liều mạng kéo lại.



Hoàn toàn không cho ông ta phản kháng, một hộ pháp Ưng Đình khác điểm

mũi chân xuống đất, phác đao ra khỏi vỏ, một chiêu chim ưng vồ thỏ lao

đến trước mặt Trần Tư Viễn, không nói không rằng, cực kì tàn nhẫn thô

bạo vung đao chặt đầu ông ta.


Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt. Đến lúc cao thủ Ưng Đình cầm đao đó

lui về, thu đao vào vỏ lạnh lùng đứng bên cạnh Ân Minh, máu mới phun ra

như suối từ cổ của Trần Tư Viễn, thân thể không đầu đổ ầm xuống, cái đầu lăn tròn trên mặt đất ra rất xa, trên mặt còn nguyên vẻ kinh ngạc giận

dữ đã đông cứng.


Máu tưới cung Đại Thừa, giữa triều giết trọng thần!


Quần thần không dám tin nhìn cái đầu này, dường như đang trong một cơn

ác mộng cực kì đáng sợ. Đến tận khi sờ thấy máu tươi chảy đến dưới chân

mới như vừa tỉnh mộng, run rẩy quỳ xuống, răng va vào nhau lách cách,

ngay cả tiếng kêu hoảng sợ cũng không phát ra được. Thậm chí còn có

người nhát gan sợ đến mức trước mắt tối sầm, ngất xỉu tại chỗ.


Đã giết gà dọa khỉ thì phải giết con gà lớn nhất.


Ân Minh xoay chiếc nhẫn trên tay, thậm chí ngay cả mí mắt cũng không hề

động, giọng nói lạnh lùng không hề dao động: "Từ hôm nay, phế Lệ phi

thành thứ dân, đưa vào lãnh cung".


Lệ phi trước đây vẫn được sủng ái nhất lục cung, cực kì nở mày nở mặt,

hôm nay lại bị một câu lạnh nhạt của đế quân đạp thẳng xuống bùn đen.


Lãnh cung là nơi nào? Một tiểu thư xuất thân phú quý luôn được nuông

chiều như Lệ phi sợ là ngay cả một ngày cũng không chịu nổi.


Đối với người đầu gối tay ấp mà vẫn tàn khốc như thế, quần thần hồi

tưởng lại sự sủng ái không hề che giấu của Ân Minh đối với Lệ phi trước

đây, trong lòng càng thêm ớn lạnh, lũ lượt im tiếng cúi đầu, run rẩy

không dám thở mạnh.


Trong đại điện yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng kim rơi.


Ánh mắt lạnh lẽo của Ân Minh lướt qua các quần thần, dừng lại trên mặt

phó soái Ti binh mã Lạc Quang Hùng, nói: "Lạc tướng quân, chuyện Trẫm

thân chinh đông phạt, tướng quân thấy thế nào?"


Ta còn có thể thấy thế nào nữa?



Lạc Quang Hùng run run đưa tay lau một giọt máu bắn vào mặt, thầm nghĩ

Trần Tư Viễn đúng là không biết lượng sức, không ngờ lại cậy già lên mặt trước mặt đế quân, nếu mình còn đi vào vết xe đổ đó thì chính là một

con lợn.


Nghĩ xong liền quỳ xuống đất khấu đầu ba cái: "Bệ hạ anh minh! Đại Lương không biết thời thế, nước ta binh mã mạnh khỏe, chính là thời cơ tốt

đẹp để phạt Lương. Ti binh mã từ trên xuống dưới phải toàn lực giúp bệ

hạ dựng hoàng đồ bá nghiệp thống nhất thiên hạ".


"Rất tốt. Từ bây giờ khanh chính là đại nguyên soái Ti binh mã". Ân Minh mỉm cười gật đầu, lại quay sang các triều thần khác: "Các khanh thấy

thế nào?"


Dọa bọn ta chết khiếp như vậy, ngươi còn muốn bọn ta thấy thế nào nữa?


Quần thần nhìn cái đầu chết không nhắm mắt của Trần Tư Viễn, lại nhìn

mấy đồng liêu đang đứng trên vũng máu, sau khi đưa mắt nhìn nhau liền

đồng loạt quỳ xuống, khấu đầu dứt khoát chỉ hơn chứ không kém lúc can

ngăn vừa rồi, đồng thanh hô to: "Bệ hạ hùng tài vĩ lược, đánh đâu thắng

đó, đánh đâu được đó, thống nhất thiên hạ là chuyện trong tầm tay".


Các ngươi đều đang nói dối.


Lòng dân không có, thời cơ chưa chín, không chiếm địa lợi, còn nhân hòa...


Ân Minh nhìn quần thần quỳ rạp dưới bậc thềm, lộ ra một nụ cười châm biếm.


Trong lòng hắn biết rõ đây là một trận chiến không có cơ thắng. Sở dĩ

hôm nay hắn thay đổi thủ đoạn mua chuộc lòng người, dùng bạo lực trực

tiếp nhất chấn nhiếp quần thần đều là bởi vì hắn không muốn đợi nữa.


Ân Minh chậm rãi đứng lên, ống tay áo màu đen thêu sợi vàng lướt nhẹ qua hoa văn sơn hà trên long án. Giang sơn vẫn như vẽ, núi sông vẫn tráng

lệ, nhưng sự sảng khoái và hào khí xưng bá thiên hạ đã lặng lẽ phai mờ

vì không có người chia sẻ.


Đã không thể hưởng thụ quá trình, vậy thì một kiếm xuyên tim đi thẳng

tới kết quả, đập nồi dìm thuyền cũng được, được ăn cả ngã về không cũng

được, dù sao trong đời Trẫm cũng phải tùy tâm tùy ý một hồi!


Ân Minh đưa mắt nhìn về nơi xa, trên trời cao dường như có một khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, còn có một đôi mắt tràn ngập sát khí nhưng lại

đẹp đến khó tin.


Năm Thiên Nguyên thứ ba, năm mươi vạn thiết kị Đại Sóc dốc hết lực

lượng, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai vượt qua sông Thú, áp sát

dưới thành Lương Châu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận