Trầm Vụn Hương Phai


Hai mắt của Ứng Uyên quân đã hoàn toàn không nhìn thấy nữa.


Nhan Đàm còn nhớ hắn có một đôi mắt sáng ngời rất đẹp. Nhưng giờ đây hắn chỉ có thể nhắm mắt gắng sức lắng nghe động tĩnh chung quanh, có lúc cũng

sẽ mở mắt, nhưng đôi mắt kia lại không còn sáng ngời đen láy nữa mà hơi

mang chút màu sắc ảm đạm, lơ đễnh vô hồn. Dung mạo hắn bị hủy hoại, tiên pháp bị giam hãm, trong ngày có khi mất đi thần trí, hắn dường như đã

mất hết tất cả.


Nhan Đàm có lần nhìn thấy dáng vẻ lúc mất hết thần trí của hắn, cứ như đang bị ác ma khống chế, hai hàm răng nghiến

chặt, nhưng lại gồng mình không bật ra tiếng động nào. Mới đầu trông

thấy cảnh tượng này, nàng hơi có chút sợ hãi, nhưng dù trong lòng khiếp

sợ vẫn không muốn rời khỏi. Đợi đến khi Ứng Uyên quân hồi phục thần trí, ngẩng đầu cười uể oải nói: “Sao ngươi vẫn còn ở đây? Sau này, ngươi vẫn là đừng nên lui tới nữa.”


Nhan Đàm dềnh dành hết một lúc

lâu, miệng lầm bầm đáp: “Nơi này rất ít khi có ai tới, nếu không tới đây nói chuyện với người, vậy ta còn không phải sẽ chán chết?”


Tiên quân tiên tử tướng mạo tuấn mỹ trên thiên đình vốn dĩ nhiều, Ứng Uyên

quân vốn không phải nổi bật nhất, giờ đây dung mạo bị hủy, lúc mới trông thấy sẽ cảm thấy đáng sợ. Nhan Đàm lại không cảm thấy vẻ ngoài này của

hắn khó coi, tướng mạo vốn dĩ là do trời sinh, đẹp đẽ hay xấu xí đều

không thể lựa chọn.


Ứng Uyên thoáng ngẩn người, vẻ như có

chút lực bất tòng tâm: “Thôi được, vậy ngươi sau này trông thấy ta hỏa

độc phát tác, nhất định phải cẩn thận một chút.”


Đáng tiếc Nhan Đàm lại ưa thích để ý những việc ngoài lề: “Hỏa độc? Là cái gì vậy?”


“Là huyết điêu của ma cảnh. Bọn chúng là do máu của tà thần hóa thành, khi

lao đến tấn công sẽ phát hỏa không báo trước, mắt của ta chính là vì

nguyên do này… không nhìn thấy nữa.” Hắn nói bằng một giọng trầm thấp,

đoạn chầm chậm mở mắt ra, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước. Ngày hôm

ấy, có lẽ cả đời này hắn cũng không thể nào quên được. Ánh sáng trước

mắt dần chuyển ảm đạm, mảng bóng tối tĩnh mịch kia thì lại mỗi lúc một

dày đặc. Hắn biết chẳng mấy chốc đôi mắt của mình sẽ không thể nhìn thấy bất kì thứ gì nữa, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng làm ra vẻ không hề gì.


Mãi cho đến khi ma cảnh sụp đổ mới có người phát hiện bất thường.


Nhưng hỏa độc của huyết điêu đã ngấm vào cơ thể, khiến hắn thường xuyên mất

đi thần trí, có lần còn suýt nữa giết chết mấy tiên tử tiên quân dưới

tọa, chỉ còn có thể tự giam cầm mình ở đây.


Nhan Đàm ngẫm qua, không nhịn được hỏi: “Hỏa độc này không chữa được sao?”


“Có lẽ là được, chỉ là Lăng Hoa Nguyên quân am tường y thuật nhất cũng bó

tay…” Hắn thần sắc trầm tĩnh, “Cũng chẳng sao, như ta hiện giờ cũng

không gọi là thê thảm.”


Nhan Đàm thì lại không thấy thế này

mà còn không gọi là thê thảm. Sau khi nàng trở về Địa Nhai bèn lật tìm

thử trong sách, nhưng lật tung hết chỗ sách cũng không tìm thấy ghi chép nào về huyết điêu.


Mành tre khẽ đu đưa trong gió nhẹ, chuông gió phát ra âm thanh đinh đinh đang đang, tiếng chuông lanh lảnh vang

vọng giữa khoảnh sân trống tĩnh mịch.


Vào lúc ngoái đầu, Nhan Đàm trông thấy lò trầm hương bằng gỗ đàn khắc hình linh thú đặt cạnh

bên khung cửa sổ. Từng dải khói màu trắng nhạt bốc lên từ lò trầm hương, hương thơm tràn ngập gian phòng.


Nàng nhớ lại những ngày đầu khi sư tôn vừa trở về từ ma cảnh tính khí cũng hay cáu gắt thất thường, một vị tiên quân phẩm cách cao quý sao lại có thể bỗng nhiên trở nên

cáu bẳn cơ chứ? Nàng đi sang đó, hai tay bê lò trầm hương kia lên, lòng

chợt gợn chút mông lung.


Sư tôn là người nàng kính trọng

nhất, cho dù là vì sư tôn ngắt sạch hết lá hoa trên người, đó cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng Ứng Uyên quân lại giữ vị trí gì trong lòng nàng?

Chẳng qua chỉ là người dưng nước lã, vì một người không quan hệ tổn hại

chính mình, không phải rất kì quặc sao?


Con cá nhỏ này tuy thông minh nhưng đúng là không dễ thương gì hết.


Nàng nghĩ không thông, bèn tản bộ đến Huyền Tâm nhai, từ xa trông thấy Nam

Cực Tiên ông đứng bên ao sen, miệng lẩm ba lẩm bẩm gì đó. Đợi lúc tới

gần mới nghe thấy đối phương bảo: “Aiii, tính thời gian cũng đã sắp đến

lúc hóa người rồi, con cửu kì này tốt nhất đừng trở chứng thà làm cá cả

đời đấy…”


Trên đời này còn có con cá ưa trở chứng sao?


Nhan Đàm không nhịn được hỏi: “Tiên ông, con cửu kì này còn bao lâu nữa thì sẽ hóa người?”


“Còn tầm chừng hơn nửa năm nữa. Con không biết ta lúc đầu vì muốn giành con

cửu kì cuối cùng còn sót lại trên đời này từ chỗ Ngọc Đế về đây hao tổn

bao nhiêu là sức lực đâu. Nhọc nhằn vất vả lao tâm lao lực nuôi nấng bao nhiêu năm trời, cả mụn trứng cũng không có nở, uổng công lão phu lựa

chọn cả một ao cá cái bầu bạn.” Nam Cực Tiên ông bị nàng hỏi trúng chỗ

đau, bi phẫn cực độ nói, “Nhan Đàm con xem cả ao cá này, con dài con dẹp con ngắn, còn có mấy con tương đối mảnh dẻ, có loại cá cái nào là không có, thế mà lại cứ không có một con nào tu thành chánh quả!”


“… Khụ khụ!” Nhan Đàm không nén nổi cơn sặc, lựa lời mở miệng, “Chuyện này vẫn là cứ nên từ từ, lại nói, không chừng con cửu kì này sở thích không giống những con cá khác, không thích cá cái thì sao.”


“Chính là nghĩ đến việc nó có lẽ là một con cá đoạn tụ (1), về sau ta mới thả

thêm con cá đực vào, kết quả vẫn chẳng có biến chuyển gì, trái lại con

cá đực kia thì lại vô cùng ưa thích ve vãn.”


Nam Cực Tiên ông kể lể xong, trong lòng dễ chịu ra nhiều, bèn mãn nguyện đi khỏi đó.


Nhan Đàm ngồi xổm bên bờ ao sen, một chốc ngắn sau, con cá bé mắt đỏ kia ló

đầu ra khỏi mặt nước. Nàng không khỏi mỉm cười bảo: “Để hôm khác đi, bữa nay ta hông có đem theo sách.”


Nàng vừa dứt lời thì đã thấy chú cá nhỏ kia hất đuôi cái lặn khỏi mặt nước, chả buồn đếm xỉa gì tới mình nữa.


Nhan Đàm nổi quạu: “Ê, dù gì ta cũng đọc hết mấy chục cuốn sách cho mi nghe

mà, không có công lao ít nhất cũng phải có khổ lao chứ? Mi vầy là thái

độ gì hả?”


Ao sen một khoảnh yên ắng, chỉ có con cá râu hổ

ham bay nhảy kia đang hớn hở ngoi lên ngụp xuống. Nhan Đàm lúc đứng dậy

lòng nghĩ, trước đây bất kể mình có nói gì, ít ra con cá nhỏ mềm mại này cũng còn có chút phản ứng, tuy nàng cảm thấy mình hoàn toàn triệt để bị khinh bỉ, nhưng dạo gần đây đến cả loại khinh bỉ này cũng bị cắt giảm.

Con cá nhỏ này tuy thông minh nhưng đúng là không dễ thương gì hết.


Trong lúc xoay người, nàng lại không kìm được nghĩ, thực ra việc bản thân

mình muốn làm, vốn dĩ chẳng can hệ gì đến những người khác, cớ gì lại

phải quan tâm họ có tán đồng hay không?


Ngày hôm sau, khi Nhan Đàm đến thăm Ứng Uyên, tiện thể mang theo một lò trầm hương.


Không khí tràn ngập một mùi hương sen khiến tinh thần như được xoa dịu.


Ứng Uyên xem ra rất ưa thích mùi trầm hương này, lại còn lên tiếng hỏi:

“Gần đây có phải hoa sen bên bờ Dao Trì đã nở rồi không?”


Lúc này sớm đã qua mùa hoa sen nở rộ, hắn giam mình ở đây lâu ngày, đến cả ngày tháng cũng không còn nhớ rõ nữa.


Nhan Đàm khe khẽ ừm tiếng, ngẫm qua lại hỏi: “Người có muốn đi ngắm hoa sen không?”


Ứng Uyên khẽ cười: “Cho dù hoa sen có nở đẹp hơn đi nữa, ta cũng đã không thể nào nhìn thấy.”


“Nhưng người có thể ngửi thấy mùi hương của hoa sen, nghe thấy tiếng gió, còn

có thể dùng tay chạm vào, cho dù không nhìn thấy được màu sắc của hoa,

nhưng chỉ cần đã từng thấy qua thì vẫn có thể nhớ lại được.” Nhan Đàm

cảm thấy thật sự không cần thiết an ủi đôi mắt này của hắn có lẽ có ngày sẽ hồi phục. Nàng chân thân là tứ diệp hạm đạm, vốn dĩ tinh thông tiên

thuật chữa trị hơn những người khác, nàng cảm thấy Ứng Uyên quân là

không thể nào nhìn thấy được nữa.


Ứng Uyên vẫn giữ nụ cười trên môi: “Thật ra lần hoa sen nở đẹp nhất mà ta từng thấy đã là hai trăm năm về trước.”


Ngày hôm đó, tứ diệp hạm đạm hóa người, phỏng chừng do hãy sớm so với tuổi

thành niên mà hóa ra hình hài một tiểu quỷ nghịch ngợm đến nói chuyện

cũng còn bập bẹ, chỉ biết bò loạn xạ dưới đất. Hắn vốn cứ tưởng bản thân đã quên mất, giờ lại phát hiện mình còn nhớ rõ như in.



điều tiểu quỷ ngỗ nghịch là thế trong ấn tượng sau trăm năm lại trở nên

có chút không giống ngày trước. Hắn có một hôm xem xong công văn ra

ngoài, định đi tản bộ trong Diễn Hư cung cho giãn gân giãn cốt một chút, kết quả trông thấy một tiên tử người khoác y sam bằng lụa mỏng trắng

muốt như tuyết đang dùng hai tay đỡ một quyển sách đứng dưới ánh đèn

chăm chú đọc, nhìn cách ăn vận, hẳn là Chi tiên tử Chỉ Tích dưới quyền

Lục Cảnh.


Thấy hắn bước sang, Chỉ Tích hớt hải giấu quyển sách trên tay ra sau lưng, dáng điệu duyên dáng hành lễ: “Đế tọa.”


Ứng Uyên mắt liếc thấy tựa đề sách, miệng mỉm cười vẻ thấu hiểu: “Quyển

kịch bản tuồng Lâm Xuyên tứ mộng này là do Tử Hư Đế quân mang từ phàm

giới về, còn là độc bản, chớ làm hỏng đấy.”


Chỉ Tích hơi há hốc miệng, cuối cùng vẫn là cúi đầu thưa: “Vâng, đế tọa.”


Ứng Uyên đi khỏi vài bước, bỗng nhiên ngoái đầu lại hỏi: “Ngươi cảm thấy,

thứ tình cảm nam nữ quấn quýt được nói đến trong kịch bản tuồng của phàm giới, phải chăng có thật?”


Chỉ Tích hai tay cầm sách, nghĩ

ngợi hết một lúc lâu mới đáp: “Hồi bẩm đế tọa, Chỉ Tích cho rằng loại

tình si sầu oán này là có tồn tại, cũng là có thật. Có rất nhiều việc,

không phải bản thân mong muốn thế nào thì sẽ được như thế đấy, âu bởi

mới có đắng cay lầm lỡ như được miêu tả trong tuồng.”


Ứng Uyên chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì cả.


Thật ra hắn cũng tin rằng cho dù chỉ là một vở tuồng, cũng nhất định có câu

chuyện tương tự đã từng xảy ra. Chỉ là trên chốn thiên đình mà táo bạo

công khai đàm luận chuyện tình cảm phàm tục, đó là việc làm trái với tu

đạo. Chỉ Tích chung quy vẫn là tuổi đời chưa đủ từng trải, nhưng qua một thời gian nữa, cô bé nhất định sẽ hiểu nhiều hơn. Riêng hắn đã sống quá lâu, đã không còn biết thế nào mới có thể gọi là lâu dài. Những tình

đạo. Chỉ Tích chung quy vẫn là tuổi đời chưa đủ từng trải, nhưng qua một thời gian nữa, cô bé nhất định sẽ hiểu nhiều hơn. Riêng hắn đã sống quá lâu, đã không còn biết thế nào mới có thể gọi là lâu dài. Những tình

cảm vấn vương phàm tục, chắc chắn sẽ không cố định bất biến theo dòng

đổi thay bãi bể nương dâu.


Cứ thế qua được vài ngày, Nhan Đàm mắt thấy chân thân của mình đã sắp thành ra hói trọi, cuối cùng cũng

không nhịn nổi đề nghị: “Người thật sự chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi

nơi này sao?”


“Vì sao phải rời khỏi?” Ứng Uyên có chút kinh ngạc.


“Ta nghĩ thế này, dẫu sao nơi này cũng đã là đầu tận của thiên đình, ngày

thường cũng chẳng mấy ai lui tới. Mà phía sau Địa Nhai cung có gian

phòng trống, ở đó dù sao cũng tốt hơn bị trói trên cây chứ? Càng huống

hồ chi, ta mấy ngày trước đã có tra sách, trong đó nói Côn Luân thần thụ là sống nhờ vào hấp thu linh khí, sau cùng người sẽ bị hút thành chỉ

còn da bọc xương, lại còn cúng hời cho một cái cây xấu xí như vậy.”


Ứng Uyên lặng thinh không nói gì.


Nhan Đàm mừng rơn, nàng biết bản thân dùng tình lay động dùng lý giảng giải

thế này nhất định sẽ thuyết phục được đối phương. Thật ra đây cũng là

nhờ ích lợi của trầm hương, ít ra Ứng Uyên quân gần đây thời gian tỉnh

táo ngày một nhiều, gần như chẳng phát tác gì mấy nữa. Nàng cũng cảm

thấy đối phương nếu giam mình cả đời ở nơi này, ít nhiều gì cũng có phần đáng tiếc.


Ứng Uyên ngẫm qua, chậm rãi cất lời: “Thế thì cứ thử xem vậy, nếu không được lại quay về đây.”


“Sao lại không được cơ chứ? Gần đây những lúc phát tác của người ngày một

ít, nói không chừng qua một thời gian nữa sẽ khỏi hẳn.”


Ứng

Uyên ra sức giơ cổ tay lên, một chút tiên pháp cũng không dùng đến,

những nhánh cây quấn quanh tay chân hắn lập tức biết điều buông lỏng ra. Nhan Đàm mắt chữ o mồm chữ a, xem ra đối phương nếu muốn vùng thoát

thật sự không cần hao phí chút sức lực nào, chẳng qua là hắn không muốn

mà thôi. Ứng Uyên cúi người sờ soạng mặt đất, nhặt đoạn xích sắt dài

lên: “Xiềng trói tiên này tuyệt đối không thể gỡ xuống, ngươi đừng quên

đấy.”


Nhan Đàm ừm tiếng, bước tới đỡ lấy cánh tay hắn dẫn về phía trước.


Ứng Uyên mang xiềng trói tiên trên người, xem ra phải rất khổ sở, nhưng trước nay chưa từng nghe hắn đả động đến.


Nhan Đàm lòng nghĩ, mình gần đây rất thích cùng Ứng Uyên trò chuyện, cũng

mong đối phương có thể sớm ngày khỏe lại, nếu đây chỉ là cảm thông, thế

thì lại vì đâu mà cam tâm tình nguyện đến vậy?


Nàng cứ cảm thấy bản thân có chút không ổn, dường như đột nhiên trở nên rất thấu hiểu lòng người lại ân cần dịu dàng.


Mà kết luận, xem ra cũng chẳng phải lý do nàng mong muốn.


Chú thích:


(1) đoạn tụ: nghĩa đen là “cắt đứt tay áo”, dùng ám chỉ đồng tính nam, xuất phát từ điển cố về Hán Ai Đế và Đổng Hiền. Hán Ai Đế Lưu Hân sủng ái

Đổng Hiền, hai người quấn quýt như hình với bóng, có lần Ai Đế thức dậy

thấy tay áo bị Đổng Hiền đè lên, sợ kéo tay áo ra làm người thương tỉnh

giấc, bèn dùng một lưỡi dao nhỏ cắt đứt tay áo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận