Trầm Vụn Hương Phai


Năm người ngồi xuống

quanh bàn ăn. Liên Tâm tay nâng một chiếc bình sứ thô rót rượu, rượu

được đổ ra bát sứ có màu đỏ nhạt, mùi thuốc nồng nặc. Nhan Đàm nhìn

chiếc bát sứ trước mặt, đến hai mắt cũng đứng tròng: Nếu nàng không nhầm thì đây chính là thứ rượu đã được nghe danh cũng từng thấy mặt nhưng

chưa bao giờ nếm thử, hùng hoàng tửu (1).


“Đây là rượu ở nhà tự

ủ, không mạnh lắm đâu, Nhan cô nương cứ yên tâm uống.” Liên Tâm nhìn

thấy thần sắc trên gương mặt nàng bèn tức khắc bảo. Lão bà tóc bạc đang

ngồi một bên cũng chêm lời vào: “Thuốc để ngâm rượu là nhà lão tự chuẩn

bị, chỉ có rượu nếp cái là lấy từ đầu thôn về. Aiii, nhà chúng ta không

có nam nhân, đời sống cũng có chút thiếu thốn, thế nên… rượu nếp cũng

không thể mua loại tốt một chút, tiểu cô nương nếu chê bai thì đừng

uống.”


Nhan Đàm vội vã lắc đầu: “Sao lại có thể chê bai cơ chứ?

Tết Đoan Ngọ chính là phải uống rượu hùng hoàng để đuổi tà còn gì.” Nàng run run bưng bát sứ lên, mùi hùng hoàng hăng nồng xộc mạnh vào mũi, vừa định liều mạng bất chấp tất cả đổ hết chỗ chất lỏng vào cổ họng thì một bàn tay từ xéo một bên đã chìa ra đỡ lấy bát rượu trên tay nàng, tự

nhiên đưa tới miệng mình một phen nốc cạn.


Nhan Đàm ngẩn tò te: “Dư Mặc…”


Dư Mặc bình thản cất lời: “Nàng ấy không biết uống rượu, chỉ uống một ngụm thôi cũng sẽ say.”


Nàng ngơ ngác: “Người…”


“Nàng ấy sau khi uống say chỉ giỏi làm loạn, thế nên vẫn là để tại hạ uống

thay.” Nói đoạn lại nhấc bát rượu trước mặt mình lên, thẳng thừng ngẩng

đầu hớp cạn.


Nhan Đàm miệng lẩm bẩm: “Hai bát, trừ tà, không kịp nữa rồi…”


Bà lão cười híp cả mắt, các nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra: “Tiểu cô

nương, vị công tử này đối với cháu thật tốt, cháu phải nhớ kĩ trong lòng đấy nhé.” Nhan Đàm tay khẽ run lên, trông thấy bà lão với đũa gắp một

con cá đù vàng đặt vào bát của Dư Mặc: “Nhân lúc còn nóng ăn nhiều một

chút.”


Nhan Đàm quay đầu sang nhìn Dư Mặc, thấy hắn chỉ khẽ chau

mày, sắc mặt không có chút động tĩnh nào. Nàng vội vàng chìa đũa sang,

giọng điệu mềm mỏng: “Công tử, con cá trong bát của người cho Nhan Đàm

có được không?”


Dư Mặc nhìn nàng, khóe môi cong lên: “Ngươi là

lười gỡ xương có phải không?” Hắn rút miếng xương cá to nhất ra, đoạn gỡ hết những nhánh xương mảnh, đang định gắp thịt cá vào bát nàng thì thấy Liên Tâm đã tức tốc giúp nàng chọn một con cá khác, lại còn tách hết cả da lẫn xương, hơi ngượng ngùng bảo: “Đáng lẽ ta nên chọn cá lớn hơn một chút, xương cá cũng sẽ không mảnh tới vậy.”


Nhan Đàm vừa hé mở miệng, bao nhiêu lời lẽ liền đánh một khúc rẽ trong cổ họng, trôi ngược trở xuống.


“Còn nói cái gì lựa cá lớn nhất? Tỉ tỉ, tỉ toàn đợi người ta lựa hết cả chỉ còn mấy con không ai thèm mua mới đi lượm về!”


Gương mặt Liên Tâm nhoáng cái đỏ lựng đến tận mang tai, miệng ấp úng bảo: “Hai vị, thật là có lỗi, ta, ta…”


Nhan Đàm vội lên tiếng: “Cá nhỏ một chút thịt sẽ tươi ngon hơn, lớn quá thì

không dễ dàng thấm gia vị nữa.” Nàng nếm thử một miếng thịt cá trong

bát, miệng nhoẻn cười bảo: “Ăn ngon lắm, thật đó.”


Dư Mặc ngập

ngừng hết một lúc lâu, khẽ ngẩng đầu thì trông thấy ánh mắt đang háo hức trông đợi của bà lão, chỉ còn nước chầm chậm hạ đũa xuống. Nhan Đàm

nhìn hắn từ từ đưa cá vào miệng, lòng cảm thông tự phát trỗi dậy sục

sôi.


Dư Mặc vừa chậm chạp xơi hết một con cá thì bà lão đã lập

tức hỏi: “Cảm thấy thế nào?” Hắn khẽ gật gù đáp: “Mùi vị rất đậm đà.” Bà lão lại vươn tay gắp thêm một con cho hắn, mặt mày tươi cười hớn hở:

“Cảm thấy ngon thì ăn nhiều một chút!”


“… Khụ!” Nhan Đàm sặc cơm.


“Người… đã đỡ chút nào chưa?” Nhan Đàm vươn tay sang vuốt nhẹ lưng Dư Mặc bấy

giờ đang tựa sấp vào mạn thuyền nôn khan, “Nhan Đàm đã có pha trà, không bằng người nhân lúc trà còn nóng uống vài ngụm, cũng để dễ tiêu hóa một chút.” Khi bọn họ rời khỏi ngôi nhà nhỏ kia, Dư Mặc vẫn có thể xem là

thần sắc bình thường, thế mà vừa rẽ qua chỗ ngoặt thì gương mặt đã trắng bệch ra, hắn loạng choạng chạy đến bên bờ con lạch, thọc ngón tay vào

cổ họng bắt đầu nôn khan thốc tháo tim gan.


Dư Mặc nắm lấy mấy

ngón tay nàng, chầm chậm siết mạnh. Sức mạnh này phải gọi là khiến nàng

đau tận xương tủy, Nhan Đàm suýt nữa thét lên vì đau. Mười ngón dẫn liền đến tim, bị hắn siết lấy như vậy, khiến bản thân nàng cũng thấy không

dễ chịu gì.


“Trán người đổ rất nhiều mồ hôi lạnh,” Nhan Đàm chạm

nhẹ lên vầng trán hắn, dùng ống tay áo quệt đi những hạt mồ hôi lấm tấm, “sơn chủ, hay là vào trong nằm nghỉ một lát?”


Dư Mặc lắc lắc

đầu, đến mở miệng nói chuyện cũng không còn sức. Nhan Đàm thầm nghĩ hắn

trong ngày tết Đoan Ngọ uống liền hai bát rượu hùng hoàng, sau đó còn ăn thịt cá vốn dĩ không thể đụng vào, có thể cầm cự không tức khắc yêu

biến đã là không tệ rồi. Nàng cất tiếng thở dài, dù gì thì một bát rượu

biến đã là không tệ rồi. Nàng cất tiếng thở dài, dù gì thì một bát rượu

hùng hoàng cũng là hắn vì nàng mà uống: “Xin lỗi… Nhan Đàm từ đầu căn

bản không nên đi lo chuyện bao đồng này.”


Dư Mặc chậm rãi quay

sang nhìn nàng, gương mặt nhìn nghiêng của hắn lờ mờ xuất hiện những

chiếc vảy màu xanh đen lác đác, trên cổ cũng có tộc ấn màu đen như ngọn

lửa cháy rực đang lan rộng. Hắn nhắm hai mắt, đôi đồng tử màu đen thẫm

cũng bắt đầu hơi chuyển đỏ, riêng khóe miệng lại vương nét cười: “Ngươi

mà cũng biết áy náy nữa sao…”


Nhan Đàm mắt dán chặt trên dấu tộc

ấn trên cổ hắn, không kìm được chìa tay chạm nhẹ vào: “Người… là thượng

cổ di tộc, thảo nào…” Dư Mặc thình lình ấn tay nàng xuống, vụt cái xoay

người dùng thân mình che chắn nàng. Sự việc diễn ra quá nhanh, động tác

của hắn cũng rất mạnh mẽ, Nhan Đàm chỉ cảm nhận được vài giọt chất lỏng

nóng ấm bắn lên má mình, trước mắt là một mảng đỏ rực máu, ở nơi góc mắt nàng còn thấy được có vết máu đang từ từ lan ra trên tấm ván thuyền.


Dư Mặc đến mày cũng không chau lấy một cái, chộp ngay lấy thanh dao găm trong ống tay áo, xoay người một nhát đâm tới.


Tiếng nước bắn lên tung tóe, một nam nhân mặc bộ đồ lặn màu đen ngực rỏ máu

tươi rơi thẳng xuống lạch Hoán Hoa, dưới nước nổi lên từng tầng những

dải máu đỏ thẫm. Dư Mặc khuỵu một bên gối quỳ ở đầu thuyền, tay áo phất

nhẹ, một vệt lửa xanh bốc cháy mãnh liệt quét qua mặt nước, thi thể của

tên nọ tức khắc hóa thành một đám tro tàn.


Nhan Đàm giơ tay làm

một động tác ấn hờ lên lưng hắn, miệng khẽ niệm chú thuật, một vầng sáng trắng yếu ớt chầm chậm tỏa ra, nhưng vết thương của Dư Mặc chỉ ngừng

chảy máu chứ một chút vảy mài cũng không thấy kết. Nàng thoáng ngẩn

người, đoạn mới nhớ ra hôm nay là tết Đoan Ngọ, yêu thuật của bọn họ

cũng bị tổn hại không ít, chú thuật trị thương của nàng đã không còn

hiệu nghiệm mấy nữa rồi.


Dư Mặc khẽ thở dài: “Cũng trách ta đã

không nghĩ tới, đợi lát nữa nói không chừng còn có thêm thích khách đến, chúng ta vào trong khoang thuyền thôi.”


Nhan Đàm ừm tiếng, vào

thuyền lấy ra một bộ nội y, xé ra giúp Dư Mặc băng vết thương, chỗ vải

còn sót lại dùng lau sạch sẽ hết những vệt máu trên ván thuyền.


Dư Mặc nhìn tấm vải rèm ở cửa khoang thuyền, khẽ bảo: “Vén rèm lên cao một chút rồi mắc lại.”


Nhan Đàm mắc rèm lên móc, kéo nhẹ chiếc chăn lông sang khoác lên người hắn:

“Sơn chủ, người nằm nghỉ một lát đi, ngộ nhỡ xảy ra việc gì cũng đã có

Nhan Đàm ứng phó.”


Dư Mặc nhìn nàng hết một lúc lâu, đoạn mỉm cười đáp: “Cũng được.”


Nhan Đàm ngồi cạnh hắn chống cằm nghĩ, bọn họ lúc nào lại dây phải phiền

toái lớn tới vậy, lại còn có kẻ phái thích khách đến ám sát họ? Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có mỗi lần chạm mặt Bùi Lạc và vị hoa tinh cô nương

nọ. Hiện tại vết máu cũng đã thu dọn sạch sẽ, thi thể của tên thích

khách kia cũng đã bị Dư Mặc thiêu rụi, hắn bảo nàng mắc cao rèm, chẳng

qua cũng chỉ là muốn bày không thành kế (2) mà thôi.


Nàng ngoảnh

đầu nhìn Dư Mặc bấy giờ đang cuộn người trong chăn lông, càng cảm thấy

đau đầu hơn, nếu để Bách Linh nhìn thấy vết thương mới tòi ra trên lưng

hắn, liệu nàng ta có tụng kinh niệm sống mình luôn không đây? Chuyện

này, coi bộ hơi bị chắc chắn rồi đó… Thế nhưng việc cấp bách nhất hiện

giờ vẫn là bình an vô sự độ qua Đoan Ngọ. Chỉ cần cầm cự được đến nửa

đêm thì có mấy chục tên thích khách kéo tới đây nàng cũng không sợ.


Nhan Đàm ngẫm nghĩ một hồi, giấu thanh dao găm của Dư Mặc vào tay áo, sau đó lấy ra một chiếc chậu gỗ, nhét vào đó vài bộ y phục, đi ra đầu thuyền

từ từ bắt tay vào giặt quần áo.


Mặt trời đã chếch về tây, bên

đường chân trời ráng chiều rực rỡ lóa mắt, ngày mai nhất định sẽ lại là

một ngày đẹp trời. Nhan Đàm vắt khô chỗ y phục đã giặt sạch, đoạn giũ

phẳng ra kéo cho thẳng thớm. Trong lúc thực hiện những động tác này,

trên người tự nhiên để lộ không ít những điểm sơ hở. Với phàm nhân luyện võ mà nói, khi hai bên đối mặt thì cự li, lực đạo, thời cơ ra tay toàn

bộ đều đã được tính toán sẵn, khi xuất đòn nhất định nhắm vào điểm yếu

của đối phương mà lao tới. Nhưng đối với Nhan Đàm mà nói, mấy thứ này

đều chả có ý nghĩa gì, nàng không phải phàm nhân, lại chưa từng luyện võ bao giờ, bất luận che đậy cỡ nào, sơ hở trên người cũng sẽ tòi ra chồng chất.


Nàng vừa đặt chỗ y phục giũ phẳng xong vào lại chậu thì đã cảm thấy một luồng sát khí đặc quánh đang bủa lấy mình. Chuyện phải đến cuối cùng cũng đã đến! Nhan Đàm tránh người sang bên, chỉ nghe cộp một

tiếng, một lưỡi đao dẻo đàn hồi mỏng tựa cánh ve bổ xuống cạnh nàng,

nhìn thế đao mà đoán, nếu bị chém trúng thì phải bị xẻo sống mất miếng

thịt chứ chẳng chơi. Nhan Đàm nắm chặt lấy chiếc dao găm của Dư Mặc, do

dự một chốc, cuối cùng lăn mình sang bên. Tên thích khách áo đen kia

thấy nàng chỉ toàn núp né chứ không hề xuất chiêu đánh trả, lòng nghĩ

hẳn là nàng đang sợ sệt, địch lùi ta tiến, khí thế của y càng thêm mãnh

liệt, lưỡi đao lóe sáng liên hồi, có đến mấy lần suýt nữa thì chém phải

liệt, lưỡi đao lóe sáng liên hồi, có đến mấy lần suýt nữa thì chém phải

nàng.


Nhan Đàm nhìn thấy nhát đao trước mặt lại lần nữa chệch

khỏi mục tiêu đang bổ mạnh xuống chậu y phục, đầu chợt nảy ra sáng kiến, đưa tay về phía chậu gỗ búng tách một tiếng, chiếc chậu xoạch cái giữa

thanh thiên bạch nhật biến thành một tấm sắt. Tên thích khách kia căn

bản phản ứng không kịp, một nhát chém xuống, lưỡi đao và tấm sắt chạm

vào nhau phát ra tiếng kim loại xoảng vang, tia lửa xẹt dậy bắn ra tứ

phía, thân đao vốn mảnh, tức thì gãy lìa ngay giữa, đoạn trên vừa khéo

phóng ra ghim vào bụng dưới của y.


Nhan Đàm thở dài đánh thượt,

miệng lẩm bẩm: “Bởi ta nói, làm mấy vụ mua bán không có tiền vốn này là

nhất định phải xách theo đao to sống dày khoen sắt lủng lẳng, tuy là khó coi một chút…” Lời vừa nói dứt thì tấm sắt kia đã xoẹt cái biến lại

thành một chiếc chậu gỗ. Đoan Ngọ đúng là có khác, ngay cả yêu thuật của nàng cũng không kéo dài được bao lâu. Nàng trông thấy tên kia nửa bên

người đã lọt xuống lạch, bèn chầm chậm nhích qua đó, đẩy binh khí của y

xuống nước, đoạn rút phần lưỡi đao bị gãy đâm trên bụng y ra, máu tươi

bắn tung tóe thành những chấm đỏ thẫm trên y sam nàng. Nhan Đàm tùy tiện quệt sơ qua mặt, sờ sờ thanh dao găm trong tay áo, trong lòng đã bình

tĩnh lại được chút.


Có điều dựa vào sức nàng hiện giờ, căn bản

không thể đánh nhau với nam tử người phàm, ra tay đánh lén thì chỉ có

một lần cơ hội, nhưng lỡ như một lát tới thêm dăm ba tên nữa thì tính

sao đây?


Giữa lúc nàng đang khổ não thì trông thấy một tiều phu

đang từ phía xa đi tới, trên lưng còn có buộc một bó củi. Vào giờ này

nếu là dân làng đi ngang qua thì cũng chẳng có gì là lạ, nhưng với Nhan

Đàm mà nói thì đây chính là sóng trước chưa nguôi sóng sau đã tới. Tiều

phu kia bước tới gần, hai mắt đứng tròng nhìn lom lom thi thể trôi lềnh

phềnh trên lạch Hoán Hoa và dòng nước vốn xanh biếc đã bị nhuộm thành đỏ nhạt, chân mềm nhũn ra, sắc mặt trắng mét, nằm rạp ra đất run lẩy bẩy

hết nửa ngày mới rặn nổi được một câu: “Má, má ơi… ngài, ngài… sơn đại

vương tha mạng, xin tha mạng…”


Nhan Đàm hừm hừ hai tiếng, xị mặt xuống bảo: “Nhìn ta giống sơn đại vương lắm hả?”


“Không, không… là, là là nữ hiệp!”


Nhan Đàm nhoẻn cười: “Vậy còn nghe được.” Vừa nói dứt lời lại xị mặt xuống,

trưng ra bộ dạng ác bá: “Muốn giữ lại cái mạng thì từ đâu tới cút lại về đó, cấm có la loạn!”


Tiều phu nọ run như cầy sấy bò toài trên đất hết một lúc lâu, mặt mày mếu máo: “Nữ, nữ hiệp, tiểu nhân bò không nổi nữa…”


Nhan Đàm thở dài thướt thượt, vừa nãy thời khắc sinh tử, nàng còn gom lại

được chút hơi tàn cầm cự vượt qua, bây giờ cả chút hơi mọn cũng đã trút

cạn, nội sức lực để đứng vững nàng cũng chả còn. Hiện giờ tự lo thân

mình còn không xuể nữa là, ở đâu dư hơi mà quản chuyện sống chết của tên phàm nhân này? Nàng chầm chậm trấn tĩnh lại vắt óc nghĩ đối sách, trong chớp mắt chợt nhìn thấy một bóng người màu đen đang men theo bờ lạch

Hoán Hoa đi tới. Kẻ này bước đi rất chậm, nhịp điệu giữa các bước chân

còn có chút kì quái dị thường. Y nhìn thấy thi thể nổi trên lạch, khóe

mắt hơi nẩy giật lên, nhưng bước chân không hề dừng lại, chậm rãi đi đến trước con thuyền nhỏ.


Nhan Đàm không khỏi nhủ thầm, nhìn động

tác cơ thể cũng đoán được kẻ này bản lĩnh nhất định còn cao hơn tên vừa

nãy, bản tính cũng thận trọng hơn, lúc này mà giở mấy trò khôn vặt ra

thế nào cũng bị y nhìn thấu. Nhưng loại người này thận trọng thì thận

trọng, chỉ e bệnh đa nghi quá nặng. Nàng mỉm cười với tên thích khách áo đen kia, trong một sát na dung nhan càng thêm kiều diễm.


Thích

khách nọ ngược lại giật mình hoảng hốt, chân lùi về sau hai bước. Nhan

Đàm ngồi trên ván thuyền, mắt không chớp lấy một cái nhìn y chằm chằm:

“Ta hiện giờ đã không phải là đối thủ của ngươi, ngươi cho ta một đòn

kết liễu nhanh gọn đi có được không?” Kẻ này càng thêm kinh ngạc, cẩn

trọng bước tới trước, đoạn bất thình lình rạch một nhát kiếm qua cánh

tay nàng, sau đó tức tốc lui về. Nhan Đàm rên hự một tiếng, giơ tay bịt

chặt vết thương, nhưng máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra từ giữa các ngón

tay. Tên nọ thấy nàng đã tới nước này mà cũng không có chút động tĩnh

nào, biết nàng thật sự không phải đối thủ của mình, bèn yên tâm bước lên trước: “Ngươi muốn ta cho ngươi một kết thúc nhanh gọn?”


Nhan

Đàm cắn môi, đưa mắt nhìn vào khoang thuyền rồi đáp: “Ta bản lĩnh kém

cỏi, không bằng được tới một nửa công tử nhà ta, ngươi muốn đối phó ta

vốn dĩ chỉ cần một ngón tay là đủ.”


“Nếu ta dùng ngươi buộc công tử nhà ngươi phải ra mặt không phải càng tốt?”


Nhan Đàm vội vã nói: “Công tử nhà ta bệnh rồi, bằng không lấy đâu ra chỗ cho các ngươi làm loạn?” Nói xong liền hoảng hốt giơ tay bịt chặt mồm.


“Bệnh rồi? Được, vậy ta sẽ cho ngươi một kết thúc nhanh gọn!” Mũi kiếm hướng

thẳng vào lồng ngực nàng đâm mạnh tới, Nhan Đàm đột ngột bổ nhào tới

trước. Lưỡi kiếm đâm vào khoảng không, còn nàng thì đã gần trong gang

tấc, muốn quay kiếm lại đả thương nàng bấy giờ đã là điều không thể.

Nhan Đàm rút dao găm ra, phập cái đâm thẳng vào ngực đối phương. Vốn

Nhan Đàm rút dao găm ra, phập cái đâm thẳng vào ngực đối phương. Vốn

nàng cứ tưởng phải dồn rất nhiều sức mới có thể, không ngờ thanh dao này của Dư Mặc lại sắc bén một cách dị thường, nhoáng cái đã đâm sâu vào

đến mấy phân.


Nhan Đàm hổn hển thở dồn, còn chưa kịp đẩy y ra thì chợt nghe thấy sau gáy có luồng gió lạnh ập tới. Nàng xoay phắt người

lại, suýt nữa thì bị cỗ thi thể trước mặt đè ngã. Nhan Đàm dùng một ánh

mắt không thể tin được nhìn lưỡi kiếm đâm thẳng vào bụng dưới của mình,

chậm rãi quét mắt dọc theo thân kiếm ngược lên, tên tiều phu kia đang

nhìn nàng cười nhăn răng: “Hóa ra ngươi quả thực không hề có công phu,

vậy mà giết chết được hai tên đồng bọn kia của ta, lợi hại lợi hại.” Y

thu trường kiếm trở về, tùy tiện dùng tay áo chùi qua vết máu trên lưỡi

kiếm, đoạn xoay lưng nhấc tấm vải rèm treo ngoài khoang thuyền.


Y vừa định cúi người bước vào thì bất chợt trên lưng có cảm giác lành

lạnh, tiếp ngay sau đó một cơn đau buốt từ từ lan khắp toàn thân. Tên

thích khách ngoái đầu lại, trông thấy Nhan Đàm đang dốc sức trụ vững

người, cánh tay hơi giơ lên, dao găm trên tay đã phóng tới trước. Y gắng gượng chống đỡ cơ thể, xộc tới trước mặt Nhan Đàm, giơ cao trường kiếm

định chém thẳng xuống người nàng.


Nhan Đàm giơ cổ tay lên, ống

tay áo màu lục nhạt trượt xuống khuỷu tay, để lộ cánh tay trắng muốt

đang có một vệt máu tươi chảy dài, kết thành từng giọt máu rỏ xuống từ

khuỷu tay: “Thương tích trên người ta chỉ có bấy nhiêu.” Nàng nhấc cánh

tay của cỗ thi thể đang nằm dài trên ván thuyền: “Nhát kiếm vừa nãy của

ngươi là đâm trúng chỗ này.”


Nhan Đàm giọng điệu bình thản:

“Ngươi có muốn biết tại sao ta nhìn ra được ngươi và hai tên thích khách kia là cùng một bọn, hơn nữa ngươi còn là tên đầu đảng hay không?” Nàng nhìn thẳng vào đối phương, chậm rãi cất lời: “Kẻ không có ác ý khi tiếp cận người khác sẽ không thận trọng đến vậy. Nếu không phải rắp tâm hại

người, nếu ngươi chỉ là một tiều phu bình thường, thì làm thế nào lại đề phòng ta?”


Tên kia buột miệng lẩm bẩm: “Ra là vậy…” Y vừa mở mồm nói chuyện thì cả chút hơi tàn còn sót lại cũng trút cạn hết, miệng

phun ra mấy ngụm máu tươi, cả người mềm nhũn đổ gục ra đất. Tên thích

khách vừa ngã xuống thì Nhan Đàm đã lập tức bật ho sù sụ, mãi một lúc

sau cơn ho mới dịu bớt, miệng lầm bà lầm bầm: “Rõ ràng bản thân sắp thở

không ra hơi luôn rồi, còn phải ở đó cầm hơi nói chuyện với y, khụ khụ…

khụ khụ, thiệt muốn lấy mạng…”


Tịch dương cuối cùng cũng đã từ từ hạ xuống, gió đêm mát mẻ mang theo hơi nước ẩm ướt khẽ mơn man sượt qua má. Nhan Đàm khẽ vươn vai, bắt đầu cảm thấy yêu thuật trên người đang

dần khôi phục. Nàng giơ cổ tay lên, đầu tiên dùng chú thuật chữa lành

vết thương trên người, sau đó thay lớp y sam đã bị vấy bẩn máu bên ngoài ra, đẩy cả hai cỗ thi thể xuống lạch Hoán Hoa, múc một chậu nước lên

chùi rửa sạch những vết máu trên ván thuyền.


Sau khi thu dọn ổn

thỏa mọi thứ, nàng ngồi quỳ bên mép thuyền, nhìn ba cỗ thi thể nổi lềnh

phềnh trên lạch, hai tay chắp lại, miệng khẽ niệm chú: “Cho những kẻ trì độn vô lương rời xa vũng tối, không sinh tham niệm, không chịu những

trói buộc phù phiếm của thanh trần (3)…” Nước lạch Hoán Hoa lăn tăn gợn

sóng, từng đóa sen trắng tinh khôi chầm chậm bung nở, hương thơm thoang

thoảng trôi dạt khắp không trung.


“Cho hiểm lộ trải rộng bằng

phẳng, không chịu kiếp nạn… lục căn tiêu trừ tai ương, khôi phục trạng

thường.” Nàng thả lỏng hai lòng bàn tay đang áp chặt vào nhau, từng cụm

lớn hoa sen lại chầm chậm héo tàn, làm thành những vầng sáng trắng trồi

dậy giữa lạch Hoán Hoa, rồi cùng với ba cỗ thi thể kia hóa thành tro

bụi.


Nhan Đàm tựa sấp người vào mạn thuyền nhìn theo, miệng không nhịn được cất lời: “Vốn mình còn chê loại chú thuật này vừa khó niệm

lại vô ích, không ngờ bây giờ xem ra cũng đẹp mắt thật đó chứ…”


Chú thích:


(1) hùng hoàng tửu: được ủ từ bột hùng hoàng (As4S4/AsS/realgar) đã được

nghiền mịn trong rượu nếp cái hoặc rượu trắng, thường được uống trong

dịp tết Đoan Ngọ ở Trung Quốc. Là một thành phần Trung dược, hùng hoàng

có thể được dùng như một liều thuốc giải độc, diệt trừ sâu bọ, trong dân gian còn có quan niệm dùng hùng hoàng để khử tà.


Rượu hùng hoàng


(2) không thành kế: đánh lừa đối phương bằng vẻ ngoài trấn tĩnh trong khi

thực lực suy yếu; kế thứ 32 trong Tam thập lục kế, gắn liền với điển cố

về Gia Cát Lượng lừa Tư Mã Ý rút binh ở Tây thành trong bộ Tam quốc diễn nghĩa của La Quán Trung. Sau khi Nhai Đình thất thủ, Gia Cát Lượng bấy

giờ ở Tây thành binh lực yếu thế, trước nguy cơ quân Ngụy kéo đến tấn

công, ông lệnh người mở toang cửa thành, cho quân lính giả làm thường

dân ra quét đường, trong khi bản thân ngồi trên cổng thành điềm nhiên

gảy đàn. Tư Mã Ý dẫn binh đến nơi thấy tình cảnh này, bản tính đa nghi

sợ trong thành có mai phục nên đã rút quân.


(3) thanh trần: thuật ngữ Phật giáo, một trong lục trần. Lục trần là sáu cảnh giới cõi trần

cảm nhận thông qua lục căn. Lục trần gồm sắc trần, thanh trần, hương

trần, vị trần, xúc trần và pháp trần; ứng với lục căn gồm mắt (thị căn), tai (thính căn), mũi (khứu căn), lưỡi (vị căn), cơ thể (xúc căn) và tâm thần (niệm lự chi căn).


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận