Trầm Vụn Hương Phai


Thẩm lão gia đằng

hắng một tiếng, sắc mặt lúc này trông đã bình thường trở lại: “Đây là

con gái lớn của ta Di Quân. Di Quân, vị này là Đường công tử, còn vị này là Nhan Đàm cô nương sư muội đồng môn của Đường công tử.”


Thẩm

Di Quân bước đến bên bàn, ánh nhìn ghim chặt trên người Đường Châu: “Hóa ra là ngươi? Tối qua ngươi lén la lén lút làm gì trong nhà ta?”


Nhan Đàm ganh tị quá chừng, nàng mà có thể hùng hổ như vậy nói chuyện với

Đường Châu thì còn gì bằng, tiếc là nàng hãy còn chưa dám.


Thẩm lão gia lập tức bước sang khuyên giải: “Di Quân, Đường công tử là khách, con làm sao ăn nói vậy hả?”


Đường Châu điềm đạm cất lời: “Đêm qua tại hạ nghe thấy một tràng tiếng khóc,

cảm thấy âm thanh rất quen thuộc nên đã lần theo xem thử, kết quả nhìn

thấy vị tiền bối Lăng Hư Tử kia, ngoài ra còn có lệnh ái.”


Thẩm lão gia quay sang trưởng nữ của mình, giận dữ trách: “Nay Đường công tử đã giải thích rõ, như vậy con đã an tâm rồi chứ?”


Nhan Đàm nhìn nhìn Thẩm lão gia, lại quay sang nhìn Thẩm Di Quân, trong lòng cứ cảm thấy có chỗ nào đó không được đúng lắm, nhưng rốt cuộc là chỗ

nào không phải thì nhất thời chưa nghĩ thông được. Chợt Thẩm Di Quân

nhìn sang, ánh mắt vẫn dữ tợn như lúc đầu: “Thẩm gia chúng ta chẳng có

thứ gì có thể chiêu đãi hai vị, chi bằng hai vị hãy rời khỏi càng sớm

càng tốt.”


Thẩm lão gia tức giận giậm chân đứng phắt dậy: “Im miệng! Con con con… thật là khiến ta tức đến chết mà!”


Thẩm Di Quân lạnh nhạt chuyển ánh nhìn sang ông ta, khóe miệng khẽ động,

nàng ta để lộ ra một nụ cười cổ quái, sau đó xoay người rời khỏi đại

sảnh.


Nhan Đàm tay chống cằm, khe khẽ nhích người lại gần hỏi

nhỏ: “Đường Châu, tối qua ngươi đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì

với Thẩm cô nương rồi hả? Ánh mắt nàng ta nhìn ngươi thật dữ quá đi.”


Đường Châu không nói không rằng ném cho nàng một cái liếc xéo.

Đường Châu không nói không rằng ném cho nàng một cái liếc xéo.


Thẩm lão gia sắc mặt hết đỏ rồi trắng, miễn cưỡng cười bảo: “Hai vị, thực

đúng là… tiếp đãi không được chu toàn, tiếp đãi không được chu toàn.”

Ông ta xoa xoa hai tay vào nhau, trông giống như đang nỗ lực sắp xếp lời lẽ sao cho phù hợp: “Di Quân nó từ nhỏ đã sống tách mình cô lập, tính

tình có phần lạnh nhạt khó gần, cũng chỉ có thể trách người làm cha này

đã không cẩn thận coi sóc nó.”


Đường Châu mỉm cười: “Thực ra cũng không có gì nghiêm trọng. Thẩm lão gia, tại hạ thấy cũng đã đến lúc bắt tay vào chính sự rồi. Chỉ là nếu muốn khu trừ quỷ khí, tốt nhất là nên

tiến hành vào giữa chính Ngọ, đó cũng là khoảng thời gian dương khí

thịnh nhất trong ngày. Từ giờ cho đến chính Ngọ, xin ngài đảm bảo không

một người nào được phép đến gần đình viện.”


Thẩm lão gia gật gù: “Chẳng hay Đường công tử có còn cần thứ gì nữa không? Ta lập tức sẽ cho người đi chuẩn bị.”


Đường Châu từ tốn đáp: “Có sư muội của tại hạ trợ giúp là đủ rồi.”


Nhan Đàm lập tức bắn một tia nhìn đầy cảnh giác về phía Đường Châu. Nàng

hiện giờ đã bị phong tỏa hơn nửa yêu pháp, chút ít còn sót lại đây phải

nói là cực kì quý giá, không thể lãng phí vào hắn dù là một hột.


Hai người bọn họ men theo đường hành lang dài có gắn mái che quay lại đình

viện, trên đường quả thực không thấy lấy một bóng người, rõ là Thẩm lão

gia đã căn dặn qua. Chợt Đường Châu lên tiếng hỏi: “Ngày thường ngươi có khi nào đi chôn hoa không?”


Nhan Đàm dùng một bộ mặt sặc cơm

nhìn hắn: “Không lẽ tối qua ngươi đã gặp phải nữ quỷ chôn hoa? Những oan hồn ở đây đều rất yếu, căn bản không thể hóa thành quỷ quái, lại càng

không đủ bản lĩnh hiện hình để ngươi nhìn thấy. Vả lại mấy cái việc làm

xuân thương thu buồn của phàm trần nữ tử này, khỏi hỏi cũng biết ta chả

bao giờ làm đâu.”


Đường Châu khẽ thở dài: “Người chôn hoa là một nam tử. Nếu là nữ tử thì ta dĩ nhiên đã không tìm ngươi hỏi rồi.”


Nhan Đàm lập tức nghe ra cái gai ẩn trong câu nói của hắn, miệng lầm bầm:

“Nếu đã là nam tử sao ngươi không tự đi mà hỏi mình…” Nàng đi được hai

“Nếu đã là nam tử sao ngươi không tự đi mà hỏi mình…” Nàng đi được hai

bước, đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Không lẽ… là Thẩm lão gia?”


Đường Châu khẽ ‘ừm’ một tiếng.


Nhan Đàm vung vẩy ngón tay trước mặt: “Ta ngay bây giờ có thể cho ngươi hai

chủ ý. Thứ nhất, từ giờ trở đi, bất luận phát giác được thứ gì dị thường đều cứ xem như chưa từng nhìn thấy, khu trừ xong quỷ khí tức khắc rời

khỏi. Đây là con đường bằng phẳng thuận lợi nhất, cũng chính là an toàn

nhất. Thứ hai, tìm cách kéo dài thời gian, rất nhiều việc chỉ cần có

người làm qua, chắn chắn tránh không khỏi lưu lại dấu vết, cây kim trong bọc rồi cũng có ngày lòi ra. Con đường này là nguy hiểm nhất, nói không chừng tay còn chưa chạm được tới chân tướng thì mạng đã không còn rồi.

Cho nên, ta cảm thấy vẫn là con đường thứ nhất dễ đi hơn.”


“Ta

cũng cảm thấy vẫn là con đường thứ nhất tốt hơn.” Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên từ đâu thổi đến bên tai. Nhan Đàm lập tức giật lùi về sau một bước. Đường Châu nhìn về phía trước, chỉ thấy tựa người vào nguyệt động môn (1) phía ngoài đình viện là một bóng dáng yểu điệu, sắc mặt nhuốm

màu u ám, trong mắt thoáng hiện những tia hiềm thù, chính là Thẩm Di

Quân.


Khóe môi khẽ động, nàng ta nở một nụ cười mang nét cổ quái: “Những kẻ đến gần nơi này đầu óc đều đã thuộc loại chết rồi, lẽ nào các người còn muốn biến thành người chết thực sự?”


Đường Châu nhìn

bóng lưng của Thẩm Di Quân biến mất ở cuối hành lang, ngón tay gõ gõ lên bao kiếm như thể vừa hạ quyết tâm làm việc gì đó, chân sải từng bước

dài về phía đình viện. Tất cả bí ẩn đều bắt nguồn từ nơi này, cố nhiên

manh mối cũng là từ đây mà ra.


Nhan Đàm bất chợt giơ tay túm lấy ống tay áo hắn: “Ngươi đợi chút đã.”


Đường Châu cúi đầu nhìn nàng: “Chuyện gì?”


Nàng ung dung thong thả cất lời: “Chúng ta đầu tiên hãy thử nghĩ xem dụng ý

của Thẩm cô nương là gì cái đã. Trước đó lúc chạm mặt trong đại sảnh,

nàng ta cũng đã nói lời thúc giục chúng ta rời khỏi nơi này. Bây giờ lại đặc biệt đi một chuyến đến đây nói thêm một lần, hơn nữa còn là lén

giấu Thẩm lão gia cố ý đến đợi sẵn. Cho nên có thể kết luận, nàng ấy

nhất định biết được sự thật nằm sâu bên trong chuyện này, chỉ là không

thể tiết lộ. Nói vậy, bí mật của tòa trạch này chắn chắn rất ghê gớm

rồi.”

rồi.”


Đường Châu gật gật đầu: “Có lẽ những gì nàng ấy biết cũng không hoàn chỉnh, chỉ là một số mấu chốt sơ lược mà thôi.”


Nhan Đàm khẽ ‘ừm’ một tiếng, lại tiếp lời: “Vậy nàng ta vì sao lại muốn nhắc nhở chúng ta những điều này? Đã là bí mật nằm ngay trong nhà nàng ta,

khả năng rất lớn là có liên quan đến người thân trong gia đình, nàng ta

vì cái gì lại muốn đi giúp người ngoài?”


“Vậy thì có hai khả

năng. Có thể nàng ta là xuất phát từ lòng tốt mới đặc biệt đến nhắc nhở

chúng ta đừng nên dấn thân vào nguy hiểm. Hoặc cũng có lẽ, nàng ta cũng

không muốn chúng ta điều tra ra được ngọn ngành sự việc, vì thế mở miệng nói lời đe dọa.”


Nhan Đàm cười mỉm chi: “Không hổ là sư huynh, con mắt nhìn vấn đề đúng là nhạy bén.”


Đường Châu tự tiếu phi tiếu, tiếp tục cất bước hướng vào đình viện: “Vậy

sao.” Chỉ nghe Nhan Đàm ở phía sau buông một tiếng thở dài đánh thượt:

“Thực ra vẫn còn có một lý do thứ ba nữa đấy. Chính là nàng ta biết có

loại người, luôn cảm thấy bản thân rất là lợi hại, rõ ràng biết rằng

phía trước có nguy hiểm, nhưng vẫn vì muốn truy lùng cho ra bằng được

chân tướng mà đâm đầu vào. Nàng ta cứ nói cho càng thần bí thì cái người này lại càng cứ muốn ngược dòng mà lội, nghĩa vô phản cố (2) nhảy thẳng vào cái hầm bẫy đã được đào sẵn.


Đường Châu quay đầu nhìn nàng: “Ngươi cảm thấy ta sẽ nghĩa vô phản cố nhảy vào cái bẫy của kẻ khác đặt sẵn ư?”


Nhan Đàm ngẫm nghĩ một thoáng, thật thà chân chất trả lời: “Chắc là không.”


“Nhan Đàm, thực ra ngươi cũng rất muốn biết rốt cuộc sự tình là như thế nào

có phải không? Từ những cái chết li kì trong trấn Thanh Thạch, đến những gì chúng ta chứng kiến trong mộ địa, cuối cùng là những khác thường ở

Thẩm gia, nhất định có mối liên hệ nào đó giữa tất cả những việc này. Ta nói có đúng không?”


Chú thích:


nghĩa vô phản cố: quyết không chùn bước, một đi không quay đầu lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận