Trầm Vụn Hương Phai


Vương tiểu nhị chạy

bàn ở trấn Thanh Thạch đã hơn hai mươi năm nay, lần đầu tiên nhìn thấy

có hai khách quan dung mạo xuất chúng như vậy đại giá quang lâm, không

khỏi cảm thán sáng nay chưởng quỹ cho mở cửa sớm hơn thường lệ thật quả

không sai.


Nhan Đàm ngồi xuống cạnh bàn, tay huơ huơ đũa: “Có món gì cứ mang lên hết là được.”


Vương tiểu nhị ngẩn ra một thoáng, mỉm cười áy náy: “Cô nương, bây giờ mới là sáng sớm, đầu bếp sư phụ của tiểu điếm phải đến giữa trưa mới tới, món

nóng mà ăn bây giờ e là vẫn còn quá sớm?”


Read more…


Chỉ thấy thiếu nữ mày mắt như họa kia tay nắm chặt đũa chống mạnh lên bàn: “Có thứ gì ăn no được thì cứ dọn lên!”


Khí phách của kẻ đói ăn mà Nhan Đàm vừa để lộ khiến cho tiểu nhị vô cùng kính phục, lập tức lui xuống thi hành phận sự.


Đường Châu thong thả rót một tách trà, có phần ngạc nhiên hỏi nàng: “Ngươi thực đói đến thế sao?”


“Ngươi cứ thử hai mươi ngày liền chỉ uống có một ngụm nước tắm kinh tởm, ngoài ra không có lấy một miếng ăn bỏ bụng, như vậy có đói hay không là sẽ

biết liền đó mà.”


“Nói vậy, trước đây ngươi bảo yêu cũng cần ăn, những lời đó đều là thật ư?”


Vương tiểu nhị tay bưng một lồng bánh bao nóng hổi nghi ngút khói đặt lên

bàn: “Trong nhà bếp còn có nửa con gà quay để lại từ hôm qua, có cần hâm nóng lại mang lên cho cô nương không?”


Nhan Đàm đặt một đĩnh bạc nho nhỏ lên bàn: “Còn bao nhiêu cứ đem lên hết.”


Vương tiểu nhị cân cân đĩnh bạc trong tay, ước chừng cũng phải được ba bốn

lượng, ra tay quả phải gọi là hào phóng, huống hồ lại là ở nơi tiểu trấn Thanh Thạch không mấy phồn hoa như này.


“Ta ăn ở không nói chơi

cho vui thôi, ngươi tuyệt đối đừng tin là thật.” Trong lúc nói chuyện,

Nhan Đàm đã nuốt trọn cái bánh bao thứ nhất, dùng đũa đâm cái thứ hai

cắn hết một miếng, mắt còn đang lăm le tia sẵn cái thứ ba.


Đường Châu châm một tách trà đẩy sang: “Từ từ thôi. Con gái con đứa bộ dạng ăn uống như vậy mà cũng không sợ khó coi.”


Nhan Đàm liếc hắn một cái, tao nhã lịch thiệp lột một miếng vỏ bánh bao, lại tao nhã lịch thiệp nhai vài cái rồi mới nuốt xuống, xong tao nhã lịch

Nhan Đàm liếc hắn một cái, tao nhã lịch thiệp lột một miếng vỏ bánh bao, lại tao nhã lịch thiệp nhai vài cái rồi mới nuốt xuống, xong tao nhã lịch

thiệp mở miệng cất lời: “Bộ dạng ăn uống khó coi thì đã làm sao? Quan

trọng nhất là ăn được nhanh được nhiều, nhồi cho bản thân no chết thì có thể khiến kẻ khác phải đói chết, có hiểu không hả?” Vừa dứt lời liền

tiếp tục lao vào ăn như rồng cuốn.


Đường Châu cúi đầu khẽ bật cười thành tiếng, cười hết một lúc mới ngưng lại được.


Nhan Đàm dáng bộ mãn nguyện hớp một ngụm trà, thở hắt ra một hơi: “Như vậy là dễ chịu nhất đó.”


“No rồi chứ gì? Vậy bắt tay vào chính sự được rồi.”


“Á, giữa trưa còn có món nóng nữa mà.”


Đường Châu đứng lên, dợm chân chuẩn bị rời khỏi.


Nhan Đàm vội vã túm lấy hắn: “Đợi chút, đợi chút đã.” Sóng mắt lăn tăn, nụ

cười có phần ranh mãnh: “Ngươi là lần đầu tiên đi xa một mình có phải

không?”


Đường Châu khẽ chau đôi mày dài, khí sắc khoan thai thong thả lại quay trở về, gương mặt vương nét thanh tân trong trẻo: “Phải

thì đã sao?”


“Bãi tha ma nó chính là nằm một chỗ ở đó, cũng đâu

có chạy đi đâu được có phải không nè? Cho nên đến sớm đến muộn gì cũng

như nhau cả thôi. Nhưng đây là trấn Thanh Thạch, người trong trấn ngoài

tin đồn kia ra nhất định còn biết nhiều chuyện khác nữa. Ngươi thử nói

xem, đâu chính là nơi thích hợp để nghe ngóng nhất?”


Đường Châu lườm nàng: “Chút khôn vặt đó của ngươi để dành dùng vào chánh đạo thì đã tốt rồi.”


Nhan Đàm khẽ lay lay ngón tay: “Không không, ta đây là đại thông thái được

lịch đại thánh hiền (1) xưng tụng, không sớm thì muộn ngươi cũng sẽ được mở rộng tầm mất.”


Đường Châu cười khẩy một tiếng, ngón tay quệt

qua chiếc vòng trên cổ tay nàng: “Ta chỉ biết, ngươi hiện vẫn là tù binh đang còn thụ án, thứ đại thông thái kia mở rộng tầm mắt hay không có

khác biệt sao?”


Khóe môi Nhan Đàm khẽ động, suy đi tính lại một lúc, cuối cùng vẫn là không nói gì nữa.


Đến gần giữa trưa, khách quan trong quán cũng dần đông lên, tiếng người

cười nói ồn ào, bên trong còn có lẫn vài khẩu âm miền Bắc, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.


“Ta thấy hai vị trông rất lạ mặt, chắc không

phải là người trong trấn?” Một người nói giọng địa phương bước sang, kéo ghế ngồi xuống. Kẻ đó đầu nhọn như đầu con hoẵng, cặp mắt ti hí như đôi mắt chuột, tướng mạo dung tục, mặt mày lộ vẻ nịnh hót.


Đường Châu gật nhẹ đầu, nhàn nhạt giọng đáp: “Là lần đầu đến đây.”


Nhan Đàm nhìn lên tấm bảng đẽo từ gỗ tre sau lưng chưởng quỹ, đọc liền tù tì một lèo mười mấy món: “Gan heo xào, gà tơ om vàng, đồ xào thập cẩm,

thịt viên thủy tinh (2), sườn xào chua ngọt…” Vương tiểu nhị trán vã mồ

hôi hột: “Vị cô nương này, chỉ có hai người dùng, bốn món đã là nhiều

lắm rồi đấy.” Nhan Đàm liếc xéo Đường Châu một cái: “Vị công tử này ra

tiền, một lượng bạc cũng sẽ không thiếu. Đúng rồi, cho thêm một đĩa bao

tử sốt tương nữa.”


Đường Châu vờ như không hề nghe thấy, chỉ lên tiếng bảo: “Tiểu nhị, cho thêm một bộ bát đũa.”


Cái tên bổn địa sấn tới ngồi chung kia cười tươi như hoa: “Tiểu huynh đệ đúng thật là người hào sảng.”


Đường Châu hỏi: “Không biết gần đây trong trấn có chuyện mới lạ kì thú gì không?”


Tên bổn địa kia vuốt vuốt mặt, sốt ruột nhìn chằm chằm vào mấy món ăn Vương tiểu nhị vừa mới bưng lên. Nhan Đàm mỉm cười, nhấc một đôi đũa đặt vào

tay hắn, lại khẽ chỉ vào vài người tướng tá cao to, mang gươm vác kiếm

khắp mình đang ngồi quanh một chiếc bàn đặt ở góc phòng: “Đại thúc, dọc

dường đi chúng ta gặp qua rất nhiều những người giống vậy, mặt mày nhìn

dữ hầm hầm, bọn họ tới đây làm gì thế?”


Tên kia gắp lấy một miếng thức ăn trong đĩa hấp tấp đút vào mồm, mặt mày đầy vẻ mờ ám: “Tiểu cô

nương này nhất định là nghịch ngợm, lén trốn khỏi nhà chạy ra ngoài có

phải không?”


Nhan Đàm gật đầu, trưng ra bộ mặt rất đỗi kinh ngạc: “Đại thúc, thúc làm sao biết hay vậy?”


Tên này bật cười ha hả, thập phần đắc ý: “Ta còn biết vị tiểu huynh đệ đây

là tình lang của cháu, hai người là lén giấu người nhà bỏ trốn chứ gì?”


Hai người cùng lúc rủa thầm trong bụng một câu.


Nhan Đàm sóng mắt lăn tăn, cười duyên đến là đáng yêu: “Đại thúc, thúc là cố ý đánh trống lảng có phải không, thực ra thúc chính là không biết mấy

Nhan Đàm sóng mắt lăn tăn, cười duyên đến là đáng yêu: “Đại thúc, thúc là cố ý đánh trống lảng có phải không, thực ra thúc chính là không biết mấy

người kia đến đây làm gì chứ gì.” Cái loại ăn bám như này thường cũng

rất hay ưa sĩ diện hão, chỉ cần nói mấy lời này là hắn lập tức sẽ đem

những chuyện mình biết trút hết ra ngoài.


“Ta làm sao có thể

không biết, uầy, cái tiểu cô nương này! Ta sống ở đây cũng đã hơn nửa

đời người, còn có chuyện gì là không biết chứ.” Tên kia quả nhiên trúng

kế khích tướng, buông đũa xuống bảo, “Bọn họ là đến tìm mộ huyệt của

nương nương đấy.”


Đường Châu ngạc nhiên: “Đương kim hoàng thượng sao lại an táng phi tần của mình ở nơi này?”


“Không phải hoàng thượng đương triều, là vị hoàng đế đã vong quốc kia. Thời

điểm đó hai người còn chưa lọt lòng nữa là. Khi đó thiên hạ chia làm ba

vùng lãnh thổ, Bắc Yến, Nam Sở, Tề Tương mỗi vương triều thống trị một

phương, ta nói đó chính là quý phi nương nương của Tề Tương.”


Đường Châu càng thêm hoài nghi: “Đã là hoàng tộc, tất định phải được mai táng trong hoàng lăng của riêng mình, sao lại có thể đem chôn ở đây?”


Tên bổn địa kia bật cười: “Khi đó hoàng đế ngồi trên ngai vàng hiện giờ còn chưa lên làm hoàng thượng, bấy giờ đang là tướng quân của triều Nam Sở. Sau khi vương triều Tề Tương bị ngài tiêu diệt, vong quốc hoàng đế của

Tề Tương dẫn theo quý phi mà mình sủng ái, dưới sự bảo hộ của đám thuộc

hạ cùng nhau bỏ trốn. Lúc đó người của Nam Sở truy đuổi rất gắt gao, khi đến trấn Thanh Thạch, thuộc hạ của hoàng đế bại cuộc kia đã tạo phản,

giết chết ông ta. Vị quý phi nương nương kia đối với phu quân nặng tình

phu thê, không muốn một thân cô độc sống hết quãng đời còn lại, vì thế

cũng đã tự tẫn theo chồng. Bọn họ khi xuất cung mang theo rất nhiều vàng bạc châu báu, tiền tài của cải trên người có bao nhiêu đều phơi ra cả,

rất dễ dẫn tới họa sát thân, thế là nghĩ ra cách xây một tòa mộ huyệt

cho vị nương nương kia. Thứ nhất là để cất giữ châu báu, có thể khi nào

đến lấy cũng được; thứ hai, cũng là vì vị nương nương này ôm hận mà chết , bọn họ sợ bà chết không nhắm mắt sẽ biến thành ác quỷ hại người, nên

cũng muốn dùng tòa mộ huyệt này trấn giữ âm hồn. Đó chính là lai lịch

tòa mộ của nương nương.”


Chú thích:


(1) lịch đại thánh hiền: những nhà hiền triết xuyên suốt các thời đại.


(2) thịt viên thủy tinh: món ăn nổi tiếng trong cung đình ngày xưa, dùng bì đông (da heo) bọc ngoài viên thịt, về sau phần vỏ bọc này thường được

thay thế bằng hỗn hợp bột, gelatin và lòng trắng trứng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận