Trầm Vụn Hương Phai


Đường Châu chỉ cười không nói, đặt ngọc hồ lô trên bàn, thong thả thắt đai lưng, mặc trung y, cuối cùng khoác vào ngoại bào.


Nhan Đàm sóng mắt lăn tăn, miệng cười mỉm chi: “Bôn ba tứ xứ cả ngày nhất

định mệt lắm phải không? Có muốn ta giúp ngươi đấm đấm chân, xoa bóp vai chút không?”


Đường Châu quay đầu ném cho nàng cái nhìn tẻ nhạt.


“Ngươi thả ta ra ngoài đi, ta đảm bảo sẽ không bỏ trốn. Hơn nữa cho dù ta có

bỏ trốn thì nhất định cũng sẽ bị ngươi tóm về, việc đần độn như vậy ta

cũng không thèm làm đâu.” Phải từng bước từng bước một mà tiến, trước

mắt phải ra khỏi ngọc hồ lô cái đã, có vậy nàng mới dễ bề tùy cơ ứng

biến. Cả ngày bị nhốt ở nơi tăm tối không thấy ánh sáng mặt trời như

vậy, chả trách cách gì cũng nghĩ không ra.


“Ngươi là đang… câu

nhử ta đấy hả?” Hắn nhếch mép cười, chậm rãi nhả từng chữ một, “Trước

đây có ả hồ yêu cũng đã từng dùng chiêu này, ngươi có muốn biết kết cục

của ả là thế nào không?”


Nhan Đàm nghe cái điệu bộ nói chuyện của hắn, chỉ cảm thấy gió rít bên tai, toàn thân lạnh cóng, không nhịn được run cầm cập: “Không muốn không muốn, ta một chút cũng không muốn biết.”


Trên thực tế mà nói, muốn rời khỏi ngọc hồ lô thì trước tiên cũng phải bảo

toàn mạng sống cho nàng cái đã, nếu như kết cục chỉ còn một sợi tơ phách lượn lờ bay ra thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa.


Đường Châu

vươn tay nhấc chiếc pháp khí, dùng nút bấc chặn vào lỗ trống ở miệng hồ

lô: “Nếu ngươi thật sự thông minh thì nên thành khẩn an phận một chút,

đừng có mà nảy ra quỷ kế gì, như vậy mới có thể sống lâu thêm được vài

ngày, lúc chết cũng được nhanh gọn một chút.”


Trước mắt lại quay về một mảng tối đen như cũ.


Nhan Đàm nghĩ ngợi một thoáng rồi cất tiếng hỏi: “Hồ yêu đó dung mạo xinh đẹp lắm hả?”


Đường Châu không cần suy nghĩ đáp ngay: “So với ngươi thì còn đẹp chán.”


Nàng liền lên giọng công kích: “Có mỹ nhân như thế dâng đến tận miệng mà

ngươi còn không động lòng, ngươi rốt cuộc có phải đàn ông không vậy?”


Ước chừng qua được khoảng ba canh giờ, Nhan Đàm mơ hồ nghe thấy có tiếng

xôn xao bên ngoài. Bây giờ đang lúc đêm khuya thanh vắng, sao lại có

người nửa đêm ra ngoài chạy loạn vậy nhỉ? Nàng vội dán mình vào vách hồ

lô, tập trung lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Hình như có người đang đi

lại trong phòng, hơn nữa tuyệt nhiên không phải chỉ có một người.


Mấy người này bước đi khệnh khạng, tiếng nện chân vào sàn nhà nghe rõ mồn

Mấy người này bước đi khệnh khạng, tiếng nện chân vào sàn nhà nghe rõ mồn

một, hoàn toàn trái ngược với Đường Châu, khi đi đường bước chân nhẹ

nhàng thanh thoát, dường như chạm đất cũng không phát ra tiếng động.


Một ý nghĩ bay ngang qua đầu, khóe miệng Nhan Đàm hiện lên nét cười: Cuối

cùng thời cơ thoát thân cũng đã đến. Nếu nàng đoán không nhầm thì khách

điếm mà Đường Châu đã thuê chắc chắn là một căn hắc điếm, vả lại trong

cơm canh trà nước hắn đã dùng trước đó nhất định đã bỏ mê dược, thế nên

bây giờ hắn mới ngủ say đến vậy, có kẻ đột nhập vào phòng cũng chẳng mảy may hay biết.


Nàng còn cứ tưởng Đường Châu thông minh nhường nào, thực ra bất quá cũng chỉ có vậy.


Thình lình đất trời xoay chuyển, Nhan Đàm ngã lăn ra, trượt sang phía còn lại của chiếc hồ lô. Bên ngoài vang lên một giọng khàn khàn: “Cái này là

làm bằng ngọc thạch đấy, không biết đáng giá bao nhiêu ngân lượng?” Một

kẻ khác tiếp lời: “Nhìn quang trạch đẹp như vậy, ngươi mở nút bấc ra xem thử xem, nói không chừng bên trong còn chứa bảo bối gì nữa cũng nên!”


Nhan Đàm cười khẽ, bụng bảo dạ ngươi mau mau mở ra đi, như thế ta cũng có thể nhanh chóng thoát thân.


Đột nhiên hồ lô bị lộn ngược lại, cả người Nhan Đàm rơi vào trạng thái phi

trọng lực, chui tọt khỏi miệng hồ lô rớt thẳng ra ngoài. Chỉ thấy khói

xanh cuộn dải uốn lượn, nàng khẽ xoay người một vòng, hai ống tay áo

được trải phẳng ra. Nhan Đàm giơ tay vấn nhẹ suối tóc đen dài, quay đầu

lại nhìn về phía giường, tên thiên sư kia quả nhiên vẫn còn ngủ say như

chết.


Ba kẻ ở phía sau kia miệng há hốc mắt trợn tròn, mãi một

lúc sau từ cổ họng mới bật ra được một câu: “Mẹ nó, có yêu quái!” Liền

sau đó bước thấp bước cao loạng choạng tông cửa bỏ chạy.


Nhan Đàm khẽ búng ngón tay, tên chạy lót tót sau cùng ‘bịch’ cái ngã bẹp ra đất, nửa buổi cũng còn chưa bò dậy được. Tên đó cả người run như cầy sấy,

không biết lấy đâu ra sức rống lên một tiếng, lăn lê bò toài biến mất

dạng.


Nhan Đàm có chút bất mãn: “Trông mình đáng sợ đến thế sao? Bọn họ lại có thể kinh hãi thành ra bộ dạng như vậy.”


Có điều hôm nay tâm trạng nàng đang cực tốt, không thèm tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt này.


Nhan Đàm bước đến cạnh bàn, mở nắp bình trà hít thử một hơi, lại bẻ một mẩu

điểm tâm trên đĩa cắn vào một miếng: “Quả nhiên đúng là mê dược.” Nàng

xoay người đi đến bên giường, cúi đầu quan sát Đường Châu. Hắn ngủ rất

say, hơi thở sâu vang lên đều đều, nét mặt điềm đạm, dáng vẻ quả thật

anh tuấn phi phàm. Nhan Đàm lẩm nhẩm độc thoại: “Ngươi xem thường yêu

tinh chúng ta, ta lại quyết muốn ngươi phải nợ ta một món nhân tình.”

Thế nhưng uất hận dồn nén cả mấy ngày nay cũng không thể không giải tỏa, nàng chầm chậm giơ cao tay, gom hết sức lực quật mạnh xuống, định ban

tặng hắn vài phát bạt tai, ngờ đâu chưa đụng được tới mặt hắn thì cổ tay đã bị giữ chặt.

tặng hắn vài phát bạt tai, ngờ đâu chưa đụng được tới mặt hắn thì cổ tay đã bị giữ chặt.


Đường Châu thình lình mở to mắt: “Làm gì đó?”


Nhan Đàm gắng sức trấn tĩnh, miệng nặn ra một nụ cười không được hăng hái

cho lắm: “Trên mặt ngươi có con côn trùng, ta định giúp ngươi đập nó đó

mà.”


Đường Châu chậm rãi ngồi dậy, miệng còn đang cười: “Vừa nãy

ngươi giơ tay cao như vậy, ta còn tưởng ngươi định bạt tai ta nữa chứ.”


Hy vọng tràn ngập đột nhiên biến thành thất vọng tràn trề, đơn giản khiến nàng phẫn uất tột độ.


Nhan Đàm tức đến phát run, chỉ thiếu mỗi giậm chân thình thịch: “Nói trước

đó, ta thà tự mình kết liễu cũng tuyệt đối không quay trở vào trong cái

pháp khí kia đâu! Ngươi muốn chặt ta ra thành trăm mảnh hay đem đi luyện đan thì cứ tự nhiên, ta cóc có sợ đâu!”


Đường Châu rút từ dưới

tấm ngoại bào đặt cạnh gối ra một lá bùa dán lên cổ tay nàng. Một luồng

sáng rực rỡ lóe lên, lá bùa kia đã biến thành một chiếc vòng ngọc nặng

trịch. Hắn buông lỏng tay, chậm rãi cất lời: “Cấm chế này là để ngăn

không cho ngươi rời khỏi ta ngoài năm bước chân.”


Nhan Đàm chìa

tay kia sang, đầu ngón tay vừa chạm vào chiếc vòng ngọc thì tức khắc đã

bị giật nảy trở ra. Nàng tuy đã thoát khỏi ngọc hồ lô nhưng lại bị hạ

cấm chế bắt buộc phải theo sát bên cạnh Đường Châu, cũng cứ là cả cơ hội đào tẩu cũng không có.


Nàng ngắm nghía chiếc vòng ngọc một lúc,

vẫn còn chưa chịu bỏ cuộc: “Năm bước ít quá, có thể tăng lên thành mười

bước được không?”


“Ta vốn dĩ cảm thấy ba bước là tốt nhất.” Đường Châu bước xuống giường, đang chỉnh đốn lại y sam thì đột nhiên ống tay

áo bị giật phắt lại. Nhan Đàm tay túm lấy hắn, thần sắc thê lương, miệng nài nỉ: “Cứ cho là hai mươi bước đi nữa ta cũng không làm ra được

chuyện gì, mười bước đi mà có được không?”


Hắn khẽ bật cười, mi

mục anh tuấn: “Đúng là ngã kiến do liên (1), ta cũng sắp không kiềm được muốn động lòng rồi đây.” Ngữ điệu thình lình thay đổi cái xoạch: “Nói

thêm câu nữa là ta thu ngươi vào trong pháp khí đấy.”


Nhan Đàm bĩu môi, miệng lầm bầm câu gì đó, rồi đột nhiên ngồi xuống cạnh bàn, cầm chiếc bánh điểm tâm lên cắn lấy một miếng.


Đường Châu giơ tay ra nắm lấy cổ tay nàng, cặp mày dài hơi chau lại: “Trong điểm tâm này có bỏ mê dược.”


“Một khi đã đói thì dù bên trong có bỏ phê sương ta vẫn cứ ăn,” Nhan Đàm

“Một khi đã đói thì dù bên trong có bỏ phê sương ta vẫn cứ ăn,” Nhan Đàm

tươi cười hãnh diện, “huống hồ chỉ là chút xíu mê dược cỏn con?”


Đường Châu giật lấy miếng điểm tâm trong tay nàng đặt lại vào đĩa: “Phía

trước không bao xa nữa là trấn Thanh Thạch, vào trấn mà ăn.”


“Trấn Thanh Thạch?” Nhan Đàm có phần sửng sốt, “Ngươi đến trấn Thanh Thạch làm chuyện gì vậy?”


Đường Châu không đáp, tự nhiên nhấc lấy tay nải bước thẳng ra cửa.


Nhan Đàm cảm thấy có một lực đạo vô hình giữ rịt lấy nàng kéo theo phía sau

Đường Châu, kẻ trước người sau vừa đúng cự li năm bước.


“Ta nghe

kể ở trấn Thanh Thạch bên đó xảy ra rất nhiều chuyện, có kẻ vô duyên vô

cớ chết trong nhà mình, còn có người bị moi tim, trong bãi tha ma có ác

quỷ hoành hành, ngươi muốn đến đó làm gì?”


Đường Châu quay đầu mỉm cười: “Chưa từng thấy qua, muốn mở rộng tầm mắt một chút.”


Đi được một đoạn, Nhan Đàm lại nhịn không được hỏi: “Ngươi trước đó không

hề đụng đến thức ăn trong hắc điếm kia, cho nên mới không bị mê dược làm cho hôn mê có phải không?”


Đường Châu tảng lờ không đáp, lại còn tăng tốc sải bước nhanh hơn. Chân trời nhô lên một dải trắng nhờ như

bong bóng cá, ráng hồng rực rỡ, bọn họ đã nhìn thấy khu trấn nhỏ mang

tên Thanh Thạch không xa phía trước.


Chú thích:


(1) Thành

ngữ “ngã kiến do liên” (nghĩa đen “ta thấy còn thương”) xuất xứ từ mẩu

“Đố kí” (đố: đố kị, kí: ghi chép) của Ngu Thông thời Lưu Tống:



Đông Tấn đại tướng Hoàn Ôn sau khi thảo bình nước Thục đã nạp nhi nữ của Thành Hán hoàng đế Lý Thế làm thiếp. Thê tử của ông là Nam Khang công

chúa trưởng nữ của Tấn Minh Đế tình tính ghen tuông đanh đá, lúc bấy giờ còn chưa biết được việc này. Về sau khi đã biết chuyện, bà vác đao xông đến nơi ở của nàng họ Lý kia định giết chết nàng ta. Lúc đến công chúa

trông thấy nàng họ Lý đang đứng bên khung cửa sổ chải tóc, tư sắc dung

mạo đoan trang diễm lệ, nàng ta lặng lẽ tết tóc, sau đó xếp hai tay đứng trước mặt công chúa, dáng bộ dịu dàng tao nhã lại biết phải đạo khuôn

phép, đượm trong lời nói còn là sầu thương ai oán. Thế là công chúa ném

đao sang bên, bước tới trước ôm chặt lấy nàng: “Ngươi đó, đến ta nhìn

vào còn thấy khả ái, càng huống hồ chi là lão già kia!” Vì thế sau này

đối xử với nàng rất tốt.」


Thành ngữ này về sau dùng để hình dung nét yêu kiều khả ái của nữ tử, khiến người khác nhìn thấy đã muốn yêu thương.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận