Trầm Hương Uyển


Sắc mặt ông Củng Tự Cường tái nhợt, trên tay cầm cái kẹp than, âm thanh gõ

lên cửa kính nhịp đều một cách lạ thường. Tần Hạo quay sang nhìn Trần Uyển một

lần nữa, hoảng hốt mở cửa xe.


Anh xuống xe, Trần Uyển cũng bước xuống, nghe tiếng Trần Uyển ở phía sau

gọi cậu, mắt đã thấy cánh tay cậu giơ lên, anh nhắm tịt mắt như thể cam chịu số

phận. Lúc nhắm mắt lại, ánh sáng như vụt qua, cái kẹp than bay một vòng rồi rơi

xuống. Lúc này Tần Hạo mới phát hiện, cậu Trần Uyển chỉ ném cái kẹp than vào

đống than tổ ong.


Những lỗ chân lông trên cơ thể anh dựng đứng vì sợ hãi dần dần trở lại bình

thường, nghe cậu Trần Uyển hứ một tiếng bằng giọng mũi, nói: “Lên ăn cơm”, Tần

Hạo lập tức chuyển sợ hãi thành vui mừng, đang định đi lên thì bị Trần Uyển kéo

sang một bên. “Anh về trước, em với cậu nói chuyện trước đã, hôm khác…”


“Bảo nó cùng lên”, ông Củng Tự Cường đứng trên cầu thang quay người nói

xong rồi bước lên trên.


“Vậy anh lên hay không lên?”, anh hỏi.


Cô cắn môi, đưa Đậu Đinh cho anh, “Anh bế Đậu Đinh, cậu sẽ không làm gì anh

đâu.”


Đậu Đinh nắm tay để ngang miệng, lúc đổi người bế, thằng bé cũng chỉ nhai

nhai. Lúc này Tần Hạo mới tạm yên tâm, bước theo cô lên. Khi đứng trước cửa nhà

cô, cô ngập ngừng hỏi: “Có căng thẳng không? Chưa chuẩn bị tâm lý thì anh cứ về

trước, em sẽ giải thích với cậu.”


“Căng thẳng! Rất căng thẳng!” Anh ôm Đậu Đinh, lòng bàn tay ướt đẫm, lời

nói cũng rời rạc. “Rất căng thẳng. Cảm giác như mò mẫm đi trong bóng tối rất

lâu, cuối cùng gặp phải vị Boss quyền lực nhất, máu cứ thế chạy thẳng lên não.”

Thấy dáng vẻ Trần Uyển thất vọng, anh liền an ủi: “Cùng lắm là cậu đánh anh một

trận, em đừng lo, da anh dày, có thể chịu được.”


Run rẩy bước vào trong, nhưng trong phòng khách không có người, nghe thấy

tiếng máy hút mùi kêu ro ro, Trần Uyển khẽ nói: “Chắc là ở trong bếp, anh ngồi

xuống trước, để em vào xem.”


Tần Hạo khép na khép nép đứng ở giữa nhà, trên vai là hơi thở của Đậu Đinh

nhè nhẹ, ngay cả không khí dường như cũng vắng lặng, cảm giác chân thực mà

trước giờ chưa từng có. Anh cẩn trọng dò xét tất cả mọi thứ trước mắt, chỉ bằng

một gian bếp ở Kim Thịnh, một chiếc ghế sofa, một cái bàn trà nhỏ, một chiếc

tivi, chẳng có đồ trang trí nhiều nhưng lại vô cùng sạch sẽ, ngay ngắn. Phía

góc tường là chiếc xe đẩy của Đậu Đinh, dưới cái tủ để tivi là những hộp sữa

nhỏ.


Đây là nhà cô.


“Cậu là…”


Anh quay đầu thấy ánh mắt ngạc nhiên của mợ Trần Uyển, rướn người mới nhớ

ra là trên tay đang bế con, vội khom người một chút, ngượng ngùng chào: “Dì, à,

bác gái.”


“Ngồi, ngồi đi.” Mợ Trần Uyển như hóa đá, thấy Đậu Đinh bị người lạ bế liền

muốn đưa tay ra đón lấy, đột nhiên giật mình nhớ ra: “Cậu là người năm ngoái

đến nhà tôi tìm Tiểu Uyển, là người tôi nói không có nhà mà còn muốn lao vào

trong!”, nói rồi há hốc mồm, mắt nhìn Đậu Đinh đã tỉnh dậy, và gương mặt Tần

Hạo, lưỡng lự: “Là cha Đậu Đinh? Ông Củng, ông Củng, ông Củng à!”.


Trần Uyển đứng ở cửa bếp, tiếc là không thể quay ngược thời gian trở về

buổi sáng nay. Nét mặt mợ ngạc nhiên, miệng há hốc. Tần Hạo ngồi cũng không

phải ngồi, khẽ ghé một bên mông xuống ghế, Đậu Đinh với đôi mắt buồn ngủ, miệng

há to muốn khóc mà khóc không ra tiếng, lúc nhìn thấy cô nó mới òa lên.


Cô vội chạy tới ôm lấy Đậu Đinh, dỗ dành: “Mợ, là anh ấy, là cha Đậu Đinh”.


Mợ thì luôn miệng dỗ thằng bé, cậu từ trong bếp thò đầu ra, nói: “Dọn bàn

cơm, đến giờ còn tới quán nữa.”


Tần Hạo vừa ngồi xuống lập tức đứng bật dậy, nhìn ngó xung quanh tìm bàn

ăn. Mợ Trần Uyển bước vào phòng bê cái bàn gấp ra, Trần Uyển nói: “Mợ, không

phải người ngoài, cứ ngồi ở bàn trà ăn như ngày thường thôi.”


“Vậy đâu được, lần đầu vào nhà. Con cũng vậy, sao không thông báo trước?”,

mợ nhìn sang Tần Hạo, cười nói: “Tiểu Tần, là họ Tần phải không? Đừng khách

sáo, cứ coi như ở nhà, đúng rồi, cả trà cũng chưa pha.”


Tần Hạo vâng dạ đáp lời, không ngờ mợ Trần Uyển lại nhiệt tình đến thế,

thái độ khác hoàn toàn với dịp Tết cha mẹ anh tới. Anh không hiểu sự việc ra

sao, chân tay càng luống cuống. Lo lắng bất an, muốn biểu hiện một chút nhưng

tìm mãi không thấy ghế ăn đâu, đành khẽ hỏi Trần Uyển.


Trần Uyển vừa dỗ Đậu Đinh vừa lấy từ trong ra mấy cái ghế nhựa xếp chồng

lên nhau, nói lớn: “Kéo ra là được rồi. Lấy giúp cái bánh quy, loại bánh mềm

của Đậu Đinh, ở dưới tủ tivi ấy.”


Mợ Trần Uyển tay bưng trà, đứng trước cửa bếp nhìn gia đình ba người, buột

miệng cười. Tối qua nghe nói cụ nội của Đậu Đinh tìm đến, lại biết sức khỏe cha

Đậu Đinh không tốt, suốt đêm bà không sao chợp mắt nổi. Ban đêm, bà thở dài nói

với cậu Trần Uyển: “Trong lòng tôi vốn nghĩ cha Đậu Đinh là người không có

trách nhiệm, chẳng là cái thứ gì cả, ngay cả những người trong nhà nó tôi cũng

đều căm ghét. Nhưng nếu như nó mắc bệnh, ông Củng, ông nói xem có phải là nó có

nỗi khổ khó nói không?”, bà thở dài rồi lại nói: “Nếu thật sự có bệnh thì… đúng

là Tiểu Uyển và Đậu Đinh nhà ta số khổ.”


Cậu Tiểu Uyển vờ ngủ không đáp, con người bà cởi mở, ông cũng vậy, đối với

cha Đậu Đinh tuy nói là ghét nhưng vẫn có chút hi vọng, hi vọng bên trong có

nội tình gì đó, rồi lại sợ nếu thật sự cha Đậu Đinh có bệnh thì hai mẹ con nó

sẽ bị giày vò suốt đời.


“Đứng ở cửa mãi làm gì, bưng đồ ăn, lấy bát”, ông Củng Tự Cường nạt, “Trong

“Đứng ở cửa mãi làm gì, bưng đồ ăn, lấy bát”, ông Củng Tự Cường nạt, “Trong

đó có bột của Đậu Đinh, mau lấy ra”.


Lúc ngồi xuống, ông Củng hất mắt về phía Tần Hạo, “Ăn cơm”.


Tần Hạo hết sức lo sợ, cầm đũa mời: “Mời bác trai, bác gái ăn cơm”, rồi khẽ

hỏi Trần Uyển: “Cần anh giúp không?”


“Không cần”, Trần Uyển một tay bế Đậu Đinh cho ngồi trên chân, một tay cầm

muỗng nhỏ thổi cho nguội bột đưa vào miệng cậu nhóc. Cô khẽ liếc mắt sang thăm

dò nét mặt cậu, không dám nói nhiều.


Không khí bữa ăn im ắng, chỉ có tiếng miệng nhai lép nhép của Đậu Đinh khi

ăn và tiếng ê a không vừa ý, Tần Hạo ăn mà không biết mùi vị là gì. Đối với anh

mà nói, Đậu Đinh giống như thiên sứ, lần đầu tiên thấy cái dáng nhỏ bé của nó,

nghĩ tới hơn chín tháng trời cô chịu đựng một mình, anh cảm thấy có lỗi và hổ

thẹn vô cùng. Lúc Trần Uyển khom người định lấy khăn giấy, anh vội lấy đưa cho

cô. “Để anh bế, em ăn đi”.


“Để em, để con ngồi trên đùi em chơi là được.” Lúc Trần Uyển ngước đầu lên,

thấy mợ cười, mặt cô bỗng nóng bừng, giả vờ cầm đũa lên để tránh ánh mắt của

mợ.


“Để mợ bế, Đậu Đinh, bà mợ bế ra ban công chơi nào!” Bà đặt bát xuống, quay

sang Đậu Đinh, vỗ vỗ tay, rồi cười nói với Tần Hạo: “Tiểu Tần, cậu cũng chưa ăn

được bao nhiêu. Đừng khách sáo, cứ coi như ở nhà mình.”


“Nghe ông Tần nói sức khỏe cậu không tốt?”, ông Củng Tự Cường cuối cùng

cũng nói.


Tần Hạo lập tức đặt chiếc bát vừa mới cầm lên xuống, trong lòng thấy giận

ông, ngồi ngay ngắn nói: “Chỉ là do uống rượu nhiều nên ảnh hưởng tới gan một

chút. Bác trai, con đang cai rượu rồi.”


Ông Củng Tự Cường gật gật đầu rồi không nói gì thêm.


Sau bữa cơm, lúc Trần Uyển vào trong rửa bát, Tần Hạo dọn bàn, mượn cớ vào

giúp cô rồi hỏi: “Hóa ra là thế này?”


Trần Uyển liếc nhìn anh, “Vậy anh muốn sao nữa? Cho anh một trận mới hả dạ?

Nhà em có cái chày cán bột ở phía cửa sau, anh tự ra xem xem có thể chịu được

mức nào”.


Anh nhìn ra sau cửa rồi vội quay lại nói: “Vậy thì tốt rồi, cậu em rất

hiền, hiền hơn những gì anh tưởng tượng”, thuận thế lại hỏi: “Vậy sau này có

phải là có thể thường xuyên tới thăm em và Đậu Đinh không?”


Trần Uyển vặn vòi nước lại, quay người xếp bát vào kệ. Không thấy biểu hiện

của cô, anh hơi thất vọng.


Ban đêm, cậu mợ Trần Uyển cũng không ngủ được.


“Tôi nói, thằng bé đó không xấu, bộ dạng đứng đắn thì không nói, nhưng là

đứa có tình cảm. Suốt bữa cơm mà mắt nó cứ trông nom cho hai mẹ con, không nhìn

đâu cả, nhìn ánh mắt là biết nó yêu thương mẹ con Tiểu Uyển thế nào.”


“Còn phải theo dõi thêm”, ông Củng Tự Cường nhắm mắt lại, mãi sau mới nói

mấy lời.


“Còn theo dõi cái gì, cũng đã hơn một năm rồi, theo dõi đến lúc Đậu Đinh

biết gọi mẹ, biết chạy nhảy à? Đến lúc đó thì ai đảm bảo nó chịu gọi cha?”, mợ

Trần Uyển ngồi ở mép giường, lo lắng nhíu mày, “Hai đứa này xem ra rất đăng

đối, sao lại chia tách chúng chứ?”


“Đây là chuyện một đời người, có thể nhìn qua loa được sao. Ngủ đi.”


Sau đó, Tần Hạo có tới nhà mấy lần nữa, lần nào cũng giúp cậu Trần Uyển

đánh đít nồi đen sì đến nỗi đến khi ăn vẫn còn cảm giác ghê ghê đến nỗi nuốt

cơm không nổi, nhưng vẫn động viên mình phải cố lên. Lúc anh nắm rõ được cái

bàn gấp và cái ghế đặt ở đâu, đồng thời mỗi khi thấy tiếng báo ăn cơm là nhanh

chóng bày bàn ra, nét mặt cậu Trần Uyển cuối cùng cũng trở nên ôn hòa. Khi anh

ở Tế Thành, phần lớn chuyện xã giao đều chọn ở Củng Hương Cư, công việc tu sửa lại

Thuần Dương quan đã tới giai đoạn cuối, anh thường tiện đường ghé vào, chỉ muốn

đứng ở cửa bếp nhìn cô một lúc, rồi bế con. Thật ra điều anh mong muốn nhất là

cái ngày Đậu Đinh đi tiêm phòng, gia đình ba người họ có thể đầm ấm như bao gia

đình khác, quên đi những năm tháng sóng gió chia ly. Nhưng cái ngày Đậu Đinh bị

sốt, người lên đầy mụn nước, nhìn Đậu Đinh yếu ớt, đôi mắt Trần Uyển sưng đỏ

lên, thời khắc đó, anh đã nghĩ kết cục có thế nào cũng không quan trọng nữa.


Đậu Đinh được tám tháng tuổi, đã biết vẫy tay tạm biệt, biết nhăn mặt như

người lớn, có thể gọi bập bẹ tiếng mẹ. Lần đầu Trần Uyển nghe thấy, lúc ý thức

được là hình như con đang gọi mẹ, nước mắt cứ thế mà trào ra, làm Đậu Đinh sợ

không dám ê a gì nữa. Cu cậu giờ đã mọc chiếc răng cửa đầu tiên.


Lúc xuống dưới lầu đi dạo, cu cậu thích nhất là con chó nhỏ nhà người ta,

mỗi lần nhìn thấy nó là lại hét lên, vẫy vẫy tay đòi bà mợ đuổi theo. Khi

Phương Tồn Chính mang một chú chó Husky đến tặng, cu cậu càng thích chí, ngồi

trong xe đẩy mà cứ nhón chân lên đòi tới sờ.


Tần Hạo tỏ vẻ không vui: “Trong nhà có trẻ nhỏ, nuôi chó làm gì? Hắn nghĩ

gì thế không biết? Tặng đồ chơi là được rồi, con chó đó hai mắt đỏ lòm nhìn như

chó sói ấy.”


“Tiêm phòng dại rồi, Husky rất dễ bảo, không dữ với người nhà đâu, chơi sao

cũng được. Cậu nói nuôi mấy ngày rồi mang ra quán để trông quán.”


Tần Hạo ngước mắt lên thấy cậu cô bước đến, anh không dám đôi co nhiều lời.


Đến tháng Bảy, Tế Thành nóng hầm hập, ve sầu kêu râm ran.


Tới giữa tháng mới có mưa, mang theo chút mát mẻ. Ngày Mười bảy mưa suốt

Tới giữa tháng mới có mưa, mang theo chút mát mẻ. Ngày Mười bảy mưa suốt

đêm, đến trưa ngày Mười tám mới bắt đầu ngớt. Cậu mợ đi mua đồ về, mợ phủi vai,

không ngừng cằn nhằn: “Không mưa thì nóng như lửa đốt, mưa xuống cái là dầm dề

không ngớt. Nước sông dâng lên cao lắm rồi”.


Đến ba, bốn giờ, đài khí tượng thông báo có mưa bão, bản tin trên tivi báo

có trận mưa lớn năm mươi năm mới xuất hiện. Điện thoại trong quán liên tiếp

nhận thông báo hủy đặt bàn, mợ chán nán than vãn: “Cứ thế này, cũng chẳng làm

ăn gì được”.


“Cứ đợi xem”, cậu nói.


Trần Uyển nhìn trời, “Cậu, chi bằng cậu đưa mợ và Đậu Đinh về trước. Con

xem chừng tối nay cũng chẳng làm ăn gì được rồi, khách qua đường thì càng khỏi

phải nói. Con tính toán hóa đơn, tiện thể ở đây trông quán đến năm, sáu giờ,

nếu như mưa không ngừng thì coi như hôm nay được ngày nghỉ ngơi.”


Sau khi cậu mợ đi, cô cùng mấy người phục vụ dọn dẹp nhà bếp một lượt, rồi

dọn toàn bộ mấy phòng bao, nhưng mưa càng lúc càng lớn. Xem ra phải nghỉ kinh

doanh một ngày rồi, cô đứng chỗ giếng trời, ngước lên nhìn trời đen kịt, liền

cho mấy người phục vụ về.


Trong quán yên tĩnh trở lại, cô giống như ngày thường, đóng cửa sổ phòng

bao, cất kĩ bào ngư, vi cá. Tận hưởng cái không khí tịch mịch hiếm hoi này. Cô

pha ấm trà mới, định tính toán sổ sách tháng này. Vừa ngồi xuống thì thấy trước

cửa có bóng người lướt qua.


“Anh làm em giật mình chết mất!” Cô hét lên nhìn Tần Hạo đã ướt hết nửa

người.


“Sao có một mình em? Mọi người đâu hết rồi?”, anh sốt ruột hỏi.


“Cậu mợ đưa Đậu Đinh về trước rồi, em đang tính toán sổ sách.” Sau phút

giật mình sợ hãi, cô lại ngồi xuống.


“Lúc này còn tính toán gì nữa? Nước sông dâng lên ngập cả rồi.”


Trần Uyển nhìn theo ánh mắt anh hướng ra cửa về phía một góc tường, “Sắp

tràn tới đây rồi”. Cô ném chiếc bút trong tay xuống, hốt hoảng chạy ra ngoài.


“Túi em đâu?”, Tần Hạo hét lớn ở đằng sau.


“Lúc này mà anh còn lo tới túi xách của em, giúp em tìm cái gì chặn nước

tràn vào, sắp tràn tới nơi rồi.”


Tần Hạo bước vội đến sau lưng cô, nước đã sắp dâng tới cửa lớn, lúc quay

người lại mặt nhăn nhó vô cùng, “Quay vào lấy túi đi”.


Trần Uyển muốn nhìn xem tình hình bên ngoài ra sao nhưng bị anh hét lên:

“Nghe thấy không?”.


Nước đã tràn đến chân, cô mím môi chạy vào trong lấy túi, lúc đóng cửa nhà

bếp, anh vội theo phía sau, “Anh đi đóng cầu dao, em nhanh nhanh một chút.”


Cô bị giọng nói hối thúc của anh làm cho giật mình, không kịp hỏi tại sao

anh biết cầu dao ở chỗ nào, khóa xong liền kéo cửa chống trộm xuống, đi ra cửa

thì càng giật mình hốt hoảng. Nước sông dâng lên vượt qua bờ kè đá đang chảy

vào, cả con hẻm Chu Tước bị nhấn chìm trong nước, rất nhiều người đang hối hả

chạy qua.


Mưa to như trút, bầu trời đen kịt thỉnh thoảng lóe lên tia chớp giữa không

trung.


“Hẻm Chu Tước địa thế thấp quá. Đừng mang ô, mang cũng vô ích”, anh đưa tay

lại, bàn tay ướt sũng nắm lấy tay cô, “Xe anh đậu ở đầu hẻm, qua đó xem, đề máy

không được là nguy đấy”.


Men theo đường mà đi, nước sông đã dâng tới cổ chân, lúc tới đầu hẻm thì

lên tới đầu gối. Hai người nhìn từ xa thấy nước đã vào xe, nheo mắt nhìn nhau.

“Thôi rồi, đi bộ thôi”.


Trần Uyển ừm một tiếng rồi nắm chặt lấy tay anh.


“Đừng sợ, có anh đây.”


“Em không sợ, em đang nghĩ, may mà bảo cậu bế Đậu Đinh về trước. Không

được, em phải hỏi Đậu Đinh sao rồi, liệu đã về nhà chưa, nếu như lại cảm thấy

sốt thì…” Trần Uyển lấy điện thoại ra, bấm liền mấy lần nhưng điện thoại đều

bận, lòng như lửa đốt.


Anh nắm lấy những ngón tay mảnh khảnh của cô, bàn tay còn lại lau nước mưa

trên mặt. “Chắc là đang gọi điện thoại. Mình đi thẳng đến phía trước đường

Trung Sơn là ổn, chỗ đó cao, đi tìm chỗ đã rồi gọi lại.”


Con đường này cô đi biết bao lần, giờ đã biến thành sông, toàn bùn đất. Mưa

càng to, nước dâng lên càng cao, càng chảy xiết, mấy lần Trần Uyển suýt ngã do

vấp phải rác, lần nào anh cũng cố gắng kéo cô lên, cô lại ngẩng đầu nhìn vào

ánh mắt đen, sâu thăm thẳm của anh.


“Cảm ơn anh!”, giọng cô như mất hút trong tiếng mưa, tiếng sấm.


Đúng như Tần Hạo nói, phía trước dòng nước đã nhỏ hơn, nhưng nước cũng dâng

lên tới đùi, trước mắt mênh mông nước, xe bỏ không, bị nước cuốn trôi bập bềnh,

những người xung quanh cũng đều tìm chỗ cao để leo lên, có mấy người bị nước

cuốn lẫn vào rác rưởi, vô cùng khiếp sợ.


“Mọi người hãy nắm tay nhau, đi thành đoàn tiến về trước.” Một âm thanh lớn

truyền lại bên tai, Trần Uyển ngước mắt nhìn, chính là người đàn ông của cô

đang ra sức hét lên, gân xanh trên cổ lộ rõ.


Lời kêu gọi của anh làm mọi người tự giác sát lại nhau hơn, đan tay, bám

Lời kêu gọi của anh làm mọi người tự giác sát lại nhau hơn, đan tay, bám

lấy thắt lưng, dần dần tụ lại thành một nhóm lớn.


Một người hét lên trong mưa: “Đi đến quảng trường cho gần, ở đó có một cái

khán đài cao thường dùng để biểu diễn.”


Những người khác đồng tình, lúc ấy đã gần bảy giờ tối, bầu trời tối đen,

bốn phía cũng tối đen, đi đến ngã tư, những con nước cuồn cuộn, hung dữ hơn.

Mọi người nắm tay nhau đứng tụ lại, có mấy người bị ngã, có người bị cuốn trôi

theo dòng nước, Trần Uyển lạnh run cầm cập, dựa sát vào người Tần Hạo. Cánh tay

anh ôm chặt lấy eo cô, như muốn ép cô vào sát người. “Đừng nhìn.”


Cô sợ hãi gật gật đầu.


Đến quảng trường Nhân dân mới thấy đã có rất nhiều người ở đó, lội nước cả

tiếng đồng hồ, giờ sức lực đều như cạn kiệt. Lúc cô được anh nhấc lên chỗ đài

cao, thấy anh không lên, cô kéo tay áo anh, miệng hét trong mưa: “Còn anh? Hạo,

lên đây”.


Anh nhìn thấy mình trong ánh mắt vô cùng lo lắng của cô, chỉ muốn ôm cô,

hôn cô cho đến khi mưa tạnh. “Em đứng ở trong đi, lát anh sẽ đứng ở bên, còn

bây giờ kéo được người nào hay người ấy. Nghe lời anh, chút nữa anh quay lại.”


Cô nhìn theo bóng người anh, ngẩn người nói: “Nhớ là phải quay lại”. Trên

mặt đã không còn phân biệt được là nước mắt hay mưa.


Mọi người đứng tụ lại bên nhau, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa và sấm sét, ai

cũng hết sức sợ hãi, như thể đang cố gắng đương đầu với ông trời.


Trần Uyển vẫn đứng ở chỗ cũ, mắt chăm chú nhìn về hướng Tần Hạo vừa đi. Ban

đầu còn nhìn thấy bóng anh đưa người lên, sau đó thì không thấy nữa.


Khi Tần Hạo xuất hiện trước mặt cô, cô cảm giác như mình vừa trải qua một

quãng thời gian thật dài. Anh đã bơi trong nước mấy giờ liền, mệt mỏi ngồi dưới

chân cô. Trần Uyển ngồi xuống, lấy tay lau mặt anh. Anh ngước đầu nhìn, nở nụ

cười thoải mái với cô: “Hình như cứu được không ít người, quên không đếm.”


Phút giây này, phút giây này, phút giây này… Cô ôm anh thật chặt.


“Em cười ngây ngô gì thế?”




“Em cười ngây ngô gì thế?”, cánh tay anh siết chặt lấy cô.


“Em muốn nói, có phải chúng ta đã sai lầm quá nhiều rồi không?”


“…”


“Hạo, anh nói xem, chúng ta còn có thể làm lại từ đầu không?”


“Em thấy thế nào?”, anh dè dặt hỏi.


Cô nghĩ ngợi, rồi trịnh trọng gật đầu.


Anh như bị nghẹn lời, mãi lúc sau mới hỏi: “Thật là có thể làm lại từ đầu?”


Cô trịnh trọng gật đầu lần nữa.


“Thật sự là có thể?”, hai tay anh nâng mặt cô lên, như muốn nhìn vào tận

trái tim cô.


“Thì… thì chúng ta nhìn những điều hôm nay đã làm mà quên đi những gì xảy

ra trong quá khứ.” Sự tổn thương của anh, sự ngang ngược của anh, sự không đáng

tin của anh, tất cả những vụn vặt sai lầm đều bị tình yêu xóa bỏ, đều bị nước

cuốn trôi đi, xóa nhòa đi những giọt nước mắt cô đã chịu đựng, xóa nhòa đi

những nỗi tủi thân chôn giấu trong lòng, trút sạch tất cả, để chúng trôi theo

dòng nước, chỉ còn thời gian, chỉ còn tình yêu của anh.


“Thật sao?” Anh giữ chặt gương mặt cô, chăm chú nhìn từng nét chuyển biến

cảm xúc. Mắt cô ngấn nước, vừa cười vừa gật đầu. Năm tháng âm thầm trôi qua,

người con gái ương bướng mạnh mẽ trong ký ức của anh dần nhạt nhòa, nụ cười của

cô lúc này bình tĩnh đến lạ kỳ.


“Giống như lúc chúng ta lần đầu thấy nhau, lần đầu gặp gỡ.”


Anh khẽ nhếch khóe miệng, nở nụ cười như lần gặp đầu tiên ở con hẻm Chu

Tước của nhiều năm về trước, “Vậy tôi tự giới thiệu một chút, tôi họ Tần, tên

Hạo. Cô gái, em tên gì?”


“Không cần anh như vậy! Làm lại kiểu vẫn như tên đê tiện ấy.”


“Được, làm lại. Tôi họ Tần, tên Hạo. Còn cô, cô tên gì?”


“Tôi tên Trần Uyển. Anh cười gì?”


“Đâu có.” Trống ngực anh đập thình thịch, anh ôm cô thật chặt, một lúc sau

mới nói giọng khàn khàn: “Mèo con, anh đã từng nói với em là ‘Anh yêu em’

chưa?”


Cô run rẩy trong vòng tay anh, cố nén cơn nức nở, lắc đầu nói: “Chưa.”


“Giờ nói chưa muộn phải không?”


“Chưa muộn, mãi mãi không muộn”, nước mắt cô rơi, “Mặc dù em đợi từ rất lâu

rồi”.


Mưa đã tạnh, trăng sao lấp lánh in bóng trên dòng nước.


HẾT


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận