Trầm Hương Uyển


Đường Hội bị đình

chỉ hoạt động một tháng, làm lỡ mất dịp Tết - cơ hội kiếm tiền dễ nhất trong

năm. Phương Tồn Chính đang ở “văn phòng”, anh ta đeo găng tay đấm bốc, đấm mạnh

vào trán Điên Tam mà vẫn cảm thấy chưa hả giận.


Điên Tam và mấy

tên nữa bị giam giữ qua dịp Tết, Phương Tồn Chính đều đem tiền trợ cấp đến gia

đình mấy người đó, những tên đáng đánh cũng đánh rồi, Điên Tam ở trong trại

giam cũng chẳng có gì cực khổ. Đều là những anh em kiếm ăn nhờ mũi dao mũi

kiếm, muốn để họ cảm thấy rằng đi theo đại ca chẳng phí công, nên Phương Tồn

Chính đối đãi rất hậu hĩnh, điểm này rất giống với anh trai anh ta. Nhưng Điên

Tam ra khỏi trại giam liền bị lĩnh một trận ra trò là điều không thể tránh.


Găng tay mềm mà

dày, đánh trên đầu không đau, chỉ là mấy tên Hầu Tử và Lục Chỉ ngồi trên sofa

bên cạnh nhìn và cười trên nỗi đau của người khác nên Điên Tam thấy hơi mất

mặt, miệng lẩm bẩm: “Trong ba người thì có hai người nói giọng Bắc Kinh, cứ

tưởng chúng là ‘cừu’ qua đường, ai ngờ lại gặp…”


Phương Tồn Chính

ném đôi găng tay nhắm thẳng vào Điên Tam, “Sao, chú mày có sĩ diện không? Hằng

tháng anh đây chia cho chú mày ít tiền quá phải không? Vẫn không đủ để chú mày

xài hả? Trước Tết đã dặn dò mọi người rồi, sau này đừng có làm chuyện ‘thịt cừu’

ấy nữa, đến khi công xưởng Thành Quan đi vào hoạt động tốt thì còn kẻ nào mạnh

hơn ta nữa. Tiên sư mày…”.


Ngày Hai mươi bảy

tháng Chạp đó khó khăn lắm mới được Trần Uyển đồng ý làm bữa ăn đêm cho, vậy mà

bị Điên Tam phá hỏng cả, anh ta nhớ hôm đó trước mặt ba thằng nhãi kia phải giả

bộ đáng thương mà thấy bực, hơn nữa còn bị Trần Uyển đứng ngay bên chứng kiến

mọi chuyện. Nửa tháng nay, đi ngang qua nhà họ Trần anh ta đều cúi đầu mà bước,

Trần Uyển vốn luôn cảm thấy anh ta là kẻ chẳng ra gì, lần này coi như xong luôn

rồi, hoàn toàn mất mặt.


Phương Tồn Chính

duỗi chân đá mạnh, Điên Tam đau đớn tê dại mặt mày. Lục Chỉ và Hầu Tử lúc đầu

cứ tưởng được xem hài kịch vui vẻ, không ngờ đại ca ra đòn thật, thấy tình thế

bất thường liền đứng cả dậy, một người ôm ngang bụng Phương Tồn Chính, một

người đứng chặn trước mặt Điên Tam.


“Anh Chính, đừng

nóng giận nữa, hôm đó cũng là lỗi của em. Nếu em không dẫn Tiểu Lệ đi dạo phố

thì cũng sẽ không xảy ra chuyện đó”, Hầu Tử khuyên.


“Đường Hội bị

đóng cửa một tháng, quầy rượu thật đều bị đập vỡ, toàn bộ tổn thất là do mày

gây ra”, Phương Tồn Chính đánh không tới người, liền giơ tay đấm vào bao cát

bên cạnh, đó chính là túi cát chuyên dụng của anh ta, bên trong không phải đựng

bông hay vải cũ như thông thường, mà là sắt vụn và mùn cưa. Vì không đeo găng

tay nên khi đấm vào các đốt ngón tay đều đau tới mức anh ta có cảm giác giống

như hơi lạnh quất thẳng vào người.


“Hả?” Điên Tam

vừa nghe mình phải bồi thường toàn bộ thì mặt mày trở nên xanh lét.


“Khấu trừ nửa năm

tiền lương của mày là còn ít đấy. Nửa năm này mày không được đi đâu, phải chăm

chỉ ở Thành Quan trông nom công xưởng.”


May mà chỉ khấu

trừ nửa năm, Điên Tam hồi phục thần sắc. “Anh Chính, anh cứ sai bảo, em đi đâu

cũng được”, Điên Tam quên cả đau, lại hỏi: “Người họ Giang đó, chúng ta có cần

tìm hắn về không?”.

tìm hắn về không?”.


“Thằng khốn!”

Phương Tồn Chính vùng khỏi Hầu Tử, xông đến vung mạnh nắm đấm. Điên Tam mở

miệng xin tha, lấy tay ôm đầu rồi núp vào góc tường. Hầu Tử và Lục Chỉ lao tới

kéo Phương Tồn Chính, Phương Tồn Chính mới tha. “Trước Tết ngày nào cũng bị

mắng, bị ăn đòn, bây giờ mày vừa ra tù xong lại còn muốn đào huyệt chôn mình

nữa hay sao? Hôm đó tên họ Giang bỏ qua trước, nếu không thế thì lần này chúng

ta chịu thiệt chắc rồi. Đường Hội đi vào hoạt động lại, mọi người không được đi

theo con đường ‘thịt cừu’ như trước nữa, phải tuyển nhiều các em trẻ đẹp vào để

lôi kéo khách, đồng tiền được kiếm bằng con đường ngay thẳng cũng đủ để cho anh

em sống mà, từ nay về sau hãy để tâm suy nghĩ về công việc sản xuất ở Thành

Quan đi.”


Những điều trong

lòng Trần Uyển không phức tạp như Phương Tồn Chính nghĩ, suy cho cùng thì cô

cũng chỉ nói đi nói lại nhiều lần với anh ta là cẩn thận không sẽ có ngày gặp

phiền phức lớn mà thôi. Cô chỉ không ngờ hôm đó vừa nói xong là lập tức ứng

nghiệm, bất giác thầm nguyền rủa cái miệng xui xẻo của mình, vì ngày Tết mà bản

thân không nói những lời may mắn nên cô thấy hối hận suốt mấy ngày. May mà sự

việc đã êm đềm trôi qua, Đường Hội bị tạm ngừng hoạt động một tháng bây giờ đã

khai trương trở lại. Việc tổn thất kinh doanh và phí lễ lạc quà cáp để thu xếp

mọi chuyện mà Phương Tồn Chính phải chịu tốn hết bao nhiêu tiền thì cô không

quan tâm, chỉ cần anh ta không có chuyện gì là tốt rồi, nếu hai anh em nhà họ

Phương đều vào tù thì e rằng thím Phương sẽ khóc đến mù hai mắt mất.


Sau này nghe Hầu

Tử nói lại, hôm mở lại quán, Phương Tồn Chính thực hiện lời hứa mời rượu chuộc

lỗi, đã uống đến nỗi về đến nhà là nôn mửa. Trần Uyển sững người, nhớ đến hàm

răng trắng trong đêm tối và hai tia mắt bức bách trong cái đêm hôm ấy, cánh tay

cô bỗng nổi da gà, không dám nghĩ tiếp nữa.


Những điều cô

thực sự lo lắng chính là bản thân mình.


Sau khi cha mất,

khoản tiền tiết kiệm của gia đình cô bất luận là có hợp pháp hay không dường

như đều không lấy lại được, hai năm nay thực hiện cải cách giáo dục nên mức học

phí đại học tăng lên rất nhiều. Thứ cô đang phải đối diện chính là thời kỳ cuộc

sống mờ mịt lần thứ hai, lần trước khi gia đình tan tác không biết đi đâu thì

cậu đã cho cô một gia đình mới, bởi vậy cô không muốn lại một lần nữa đặt áp

lực lên cậu.


Kết quả thi lần

này của cô trượt dốc một cách thảm hại, nhưng sự thực cô cũng chẳng còn lòng dạ

nào mà suy nghĩ. Ngôi trường mà người ta mong được bước chân vào dường như bây

giờ đã trở thành một giấc mơ không thể thực hiện, tương lai của cô cũng chẳng

có hi vọng nữa.


Sau khi kết thúc

buổi tự học buổi tối, cô và Tiểu Vũ cùng đi về, đã bước vào tháng Năm, chính là

tháng thời tiết đẹp nhất trong năm ở Tế Thành. Không biết hoa huệ trong sân nhà

ai hương bay ngào ngạt, hương thơm như lưỡng lự bay trong những làn gió nhẹ

cuối xuân. Ánh đèn trong hẻm Chu Tước rất mờ nhạt, hắt bóng hai người một cao

một thấp lên nền đá cẩm thạch.


“Chị, đã nghĩ sẽ

ghi danh vào trường nào chưa?”


Tiểu Vũ vẫn như

đứa trẻ, chẳng chuyện gì có thể giấu giếm trong lòng. Thật kỳ lạ là con trai

đều vậy, không biết đến chừng tuổi nào mới thực sự trưởng thành. Trần Uyển vốn

đều vậy, không biết đến chừng tuổi nào mới thực sự trưởng thành. Trần Uyển vốn

đã không để ý, cũng không trả lời lại.


“Em nghĩ với

thành tích học tập của chị, chị có thể dễ dàng vào được mấy trường đại học có

tiếng. Nhưng anh Chính thì thảm hại rồi, phải đợi chị thi đậu đại học trong tâm

trạng không thoải mái, sau đó chị lại đi học ở tỉnh khác, anh ấy chắc chắn sẽ

lo lắng lắm đây.”


Cô cười cười, “Có

thể chị sẽ không học ở tỉnh khác”. Khi còn sống, cha luôn động viên cô cố gắng

học tập để sau này đến Bắc Kinh học, nhưng hoàn cảnh hiện tại… Trên thực tế, cô

đang suy nghĩ xem có cần thiết phải học đại học không, bởi vì qua hè Tiểu Vũ

cũng bước sang năm cuối cấp ba, nếu như điều kiện kinh tế chỉ cho phép một

người tiếp tục học thì cô nhất định sẽ để cơ hội đó cho Tiểu Vũ.


“Còn em? Đã có dự

đinh gì cho năm sau chưa?”


“Em?”, Tiểu Vũ

gãi đầu. “Đại học Đông Bắc là được rồi.”


“Còn một năm nữa,

cố gắng học cho tốt vào.”


“Còn một năm nữa

cơ mà, không phải gấp quá.”


Tiểu Vũ tính lười

biếng, trời có sập xuống thì nó vẫn có thể đắp chăn ngủ ngon lành được, nó là

đứa ưa đòn, đôi khi cậu đánh nó một trận đòn cũng là điều cần thiết. “Một năm

qua đi rất nhanh, em vẫn tưởng mình nhỏ tuổi lắm sao? Cậu mợ đều hi vọng sau

này em tìm được công việc tốt để có thể phụng dưỡng họ khi về già”, cô vung tay

đánh vào gáy nó, “Em đến khi nào mới hiểu chuyện đây?”.


Tiểu Vũ không kịp

đề phòng, ôm lấy đầu, “Có gì từ từ nói không được sao? Lại đánh!”, nói xong còn

càu nhàu, “Chỉ có gã Phương Tồn Chính điên khùng mới chịu nổi chị, nếu là em

thì em đã đá chị xuống dòng Thanh Thủy từ lâu rồi”.


“Lại nói năng bậy

bạ! Ngứa thịt rồi hả?” Trần Uyển đuổi đánh, nó cười khanh khách chạy về phía

trước.


Tiệm đã đóng cửa,

bước vào gian chính, cậu và mợ đang ngồi trên bộ sofa cũ kĩ, hiếm có hôm nào

không mở ti vi như hôm nay. Tiểu Vũ nhìn thấy nét mặt cha nặng nề, lòng bất an

suy nghĩ xem hôm nay mình có làm gì sai trái ở trường không, nhưng không thấy

mình đã làm gì sai mà khiến cha mặt nặng mày nhẹ như thế.


Suốt buổi tối,

Củng Tự Cường tâm trạng không thoải mái vì nhớ tới chị gái. Chị gái ông từ nhỏ

sức khỏe không tốt, năm đó chưa học xong cấp ba đã về quê tham gia vào đội sản

xuất nông thôn, rồi gặp gỡ người thanh niên trí thức Trần Hải Hành - cha của

Trần Uyển. Sau đó hai người trở lại thành phố kết hôn. Chị ông làm việc ở một

công xưởng nhỏ, mỗi tháng được mười mấy đồng, để lo tiền cho ông học phổ thông

và tiền cho chồng học đại học tại chức, chị phải làm thêm ban đêm để kiếm thêm

ít đồng, sức khoẻ theo đó mà giảm sút. Sau này Trần Hải Hành dựa vào ngòi bút

và được thăng tiến trên quan trường mà chị ông mới được hưởng hạnh phúc mấy năm

nhưng lại qua đời sớm. Buổi tối, Củng Tự Cường có nghe giáo viên chủ nhiệm của

Trần Uyển báo là Tiểu Uyển định không tiếp tục học nữa, thì những việc xưa kia

cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, cảm thấy lồng ngực vô cùng khó chịu.

cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, cảm thấy lồng ngực vô cùng khó chịu.


“Tiểu Uyển.” Củng

Tự Cường quát Trần Uyển ngồi xuống, “Tối nay cậu gặp cô giáo Chu chủ nhiệm lớp

con, cô ấy nói thành tích thi lần này của con không tốt”.


Tiểu Vũ trộm nhìn

chị một cái, Trần Uyển vẫn cúi xuống dán mắt vào bàn chân, không nói.


“Cô Chu dạy ở

Nhất trung mười mấy năm rồi, cô ấy nói con là một trong số ít học sinh mà cô ấy

rất kỳ vọng. Con…”


“Cậu, con không

muốn học đại học. Con muốn học nghề hoặc đi làm luôn khi tốt nghiệp”, Trần Uyển

ngẩng đầu lên nói.


Dù đã đoán được

như thế nhưng Củng Tự Cường khi nghe chính miệng cô nói thì vẫn không thể tin

được.


“Rốt cuộc là con

đang nghĩ gì vậy? Con cũng như con cậu, cậu đã nói với con rồi mà, vô duyên vô

cớ sao tại sao hai tháng gần đây đột nhiên lại có suy nghĩ ấy?”


“Con suy nghĩ kĩ

rồi”, Trần Uyển dừng lại một chút, sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu mấy

ngày nay một lượt, “Học đại học rồi khi ra trường thì như thế nào? Cũng phải

tìm việc. Cậu mợ biết là con yêu thích công việc bếp núc, cậu cũng nói con làm

đồ ăn rất ngon mà, con quyết định tương lai sẽ đi theo con đường ấy. Nếu như đã

như vậy, bắt đầu sớm một chút sẽ tốt hơn là kéo dài sau mấy năm. Ngoài ra, cũng

còn có thể phụ giúp thêm cho gia đình”.


Câu cuối cùng cô

cố ý nói thật nhỏ, nhưng mọi người vẫn có thể nghe thấy.


“Chị”, Tiểu Vũ lờ

mờ hiểu chuyện, ngập ngừng gọi.


“Vớ vẩn, con đã

lớn lắm hay sao? Bây giờ mà quyết định con đường phát triển cho tương lai là

quá sớm, nhất định phải học đại học, nếu không sau này con hối hận cũng không

kịp đâu.”, Củng Tự Cường trầm giọng nói. Nếu với thành tích học tập như thế mà

Tiểu Uyển không học đại học thì ông làm sao có thể đối mặt với chị gái chứ?

Củng Tự Cường ông dù có phải sống thắt lưng buộc bụng thì cũng phải để cho hai

đứa nhỏ học hành thành người. “Kinh tế gia đình không khiến con lo, Tiểu Uyển,

trước đây chính nhờ một phần tiền lương của mẹ con khi bà còn làm việc trong

công xưởng thì cậu mới học được hết cấp ba, cậu không thể lại để con nai lưng

làm việc vì gia đình ta khi tuổi đời còn quá trẻ. Con không phải lo về khoản

học phí, cậu mợ mấy năm nay có tiết kiệm được một chút, nếu không đủ thì đi

mượn người ta hoặc là đến đơn vị của cha con. Học phí của Tiểu Vũ năm tới cậu

mợ sẽ nghĩ cách khác, bên đường phía tây đã bắt đầu di dời rồi, theo tính toán

thì năm tới đầu bên này cũng sẽ di dời, nhưng nếu thực tế không như thế thì năm

tới mình sẽ bán căn nhà này đi.”


“Cậu!”


“Chuyện thôi học

con không được nghĩ tới nữa, cậu không có khả năng mang lại cuộc sống giàu sang

cho con cái, nhưng… cậu không thể để mấy đứa không được học hành đến nơi đến

chốn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận