Trầm Hương Uyển


Vào chỗ đậu xe với tốc độ quá nhanh, suýt chút nữa đâm vào tường. Lần đầu

tiên biết thế nào là sợ hãi. Chân tướng gần ngay trước mắt nhưng không có dũng

khí chạm vào. Âm thanh chói tai vang vọng trong nhà để xe, Tần Hạo lặng người

một lúc mới giật mình tỉnh lại, quay ngược xe rời khỏi Kim Thịnh.


Trong đêm, lại quay về

lần nữa, mang theo chút men say. Nhìn thấy cô, anh nói câu tâm trạng không rõ

vui hay buồn: “Chẳng phải nói là hôm nay có việc không đến sao?”


“Đưa Tiểu Nhã về tiện

lên luôn, tìm chút tư liệu”, cô dụi dụi mắt nói, “Đi uống rượu à?”


Tần Hạo gật đầu không

nói.


“Lúc tối gọi điện bảo

đang ở nhà mà?”, Trần Uyển lo lắng không yên.


Anh lại gật đầu, đứng

ở cửa thư phòng nhìn cô một lúc, rồi đột nhiên quay đi, “Anh đi tắm”.


Nếu là trước đây, anh

sẽ đến bên ôm lấy cô, hôn cô một cái. Định thần lại, Trần Uyển ra cửa phòng,

gượng cười.


Chiều về trường, Hà

Tâm Mi nghe cô kể lại, miệng há hốc một hồi mới khép, nói: “Cậu luyện Độc cô

cửu kiếm của Lệnh Hồ Xung hả? Lấy cương thắng cương?”.


Cô cũng gượng cười,

nói: “Có những thứ không được xâm phạm. Tớ nói vậy có phải là rất quá đáng

không?”.


“Không quá đáng. Chỉ

là tớ không ngờ thường ngày cậu là người ít nói, vậy mà…”


Đặt tay lên trán, nhớ

lại từng chi tiết, từng lời nói hồi chiều, dường như tối nay nó lặp đi lặp lại

bao nhiêu lần. Có thể cô đã mạo phạm đến sự tôn nghiêm của mẹ anh, nhưng tôn

nghiêm và tự trọng của cô thì sao? Trước hiện thực tàn khốc, cô yếu ớt đến mức

không dám nhắc tới?


Bước đến đứng ngay cửa

nhà tắm, nghe tiếng nước chảy róc rách. Câu nói: “Bất cứ lúc nào anh cũng sẽ

đứng bên cạnh em” lại vọng bên tai, dường như cô có thể ngửi thấy làn khí từ

núi tuyết, nơi có con suối nước nóng thổi lại, nhưng biểu hiện trịnh trọng và

ánh mắt nghiêm túc của anh đã dần tan biến.


Trần Uyển buông tay

không đẩy cửa vào, quay người cầm lấy áo khoác định đi, chần chừ rồi lại ngồi

xuống mép giường.


Xối nước ào ào, xua

dần cơn say, Tần Hạo nhớ lại từng sự việc chiều nay.


Chiều nhận được điện

thoại của cha gọi về, biết cha chủ động tìm chắc chắn có việc lớn, chỉ là không

ngờ nó lại phá nát trái tim mình đến vậy.


Cha thường có cách nói

chuyện rào trước đón sau, ban đầu nói về Diệp Thận Huy, sau khen anh ta mấy năm

nay chững chạc hơn nhiều.

nay chững chạc hơn nhiều.


Tần Hạo cười thầm, anh

bận rộn từ đầu năm đến cuối năm tới mức sứt đầu mẻ trán là có một nửa công lao

của Diệp Thận Huy. Mảnh đất ở hồ Nam Quân sắp bán một nửa cho Hồng Kiến Học,

tên tiểu tử đó có vẻ hả lòng hả dạ, hòng moi vét cho đầy chén, lấy được đất là

cho xây dựng khu dân cư cao cấp ngay. Diệp Thận Huy có trong tay vị trí đẹp nhất

ở hồ Nam Quân cũng lên kế hoạch xây dựng khu nhà ở, xác định là chỗ ở cho người

dân phổ thông, sửa sang lại các căn hộ nhỏ, giá cả sẽ giảm hơn so với Hồng Kiến

Học đến hai mươi phần trăm. Trước mắt, Tín Thành đã nắm chắt trong tay mấy căn

hộ cao cấp, đợi đến ngày mùng Một tháng Năm chính thức mở phiên giao dịch, Tần

Hạo muốn nhìn nét mặt tối sầm của Hồng Kiến Học sau khi thấy bảng giá báo.


Anh cười là vì kế

hoạch mấy năm cuối cùng cũng sắp đến lúc vén màn, cũng là vì Diệp Thận Huy. Con

cáo già đó mà tính toán thì ai cũng sẽ sập bẫy cả. Một kế hoạch nhà ở, vừa ve

vét được vốn chính trị, lại có thể lấy được một mớ tiền lớn, nhân tiện làm cho

Hồng Kiến Học chùn bước. Một hòn đá ném được bốn con chim, nên không thể nói là

không tính toán sâu xa được.


“Gần mực thì đen, gần

đèn thì sáng, mấy năm nay anh chơi với đám bạn xấu coi như vẫn có chỗ được”,

ông Tần Trọng Hoài nhấn kính xuống đặt lên bàn, dựa người vào ghế, “Chọn bạn

như đãi vàng, cát nhiều không hẵn đã có của quí”.


Hai tay đan chéo nhau

đặt trên chiếc bụng phệ, ánh mắt sắt như kiếm. Tần Hạo và cha không hề gần gũi,

cách làm việc chây lười không hợp mắt cha anh. Tần Hạo lớn lên, hiểu mình chẳng

làm được việc gì đáng để cha tự hào, cũng dần hiểu được sự xa cách cha con.

Thoáng thấy cha vô ý để lộ sự mệt mỏi, anh mới chợt nhận thấy mình bất hiếu.

“Cha…”


“Ngày mùng Một tháng

Mười năm ngoái, Ủy ban Kỷ luật tỉnh nhận được một bức thư nặc danh. Nội dung cụ

thể không thể tiết lộ cho con”, Tần Trọng Hoài chậm rãi nói, “Bức thư nặc danh

có kèm bản phô-tô, chữ nghĩa mờ nhạt, không có hiệu lực pháp luật và đủ yêu cầu

lập án. Nhưng năm trước có một kẻ tội phạm bị bắt, trong quá trình thẩm vấn,

hắn ta đã thú nhận là có người xã hội đen làm ô dù. Hai chuyện này có liên quan

đến nhau rất nhiều. Chuyện vốn chẳng liên quan đến con nhưng người liên quan

lại có quan hệ với con”. Tần Trọng Hoài ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm vào con

trai, “Ba chỉ hỏi con, Tiểu Uyển có tiết lộ với con chuyện nào tương tự thế

không?”.


Trong lòng Tần Hạo sợ

hãi. Anh cố kiềm chế bản thân, suy nghĩ rồi trấn tĩnh nói: “Việc gì mà liên

quan đến cô ấy? Có liên quan đến cha cô ấy sao?”.


“Từ sau Tết, vẫn đang

làm công tác tư tưởng với cô ấy, hi vọng cô ấy có thể hết mình phối hợp điều

tra.”


“Cha, ý mọi người là

bức thư nặc danh do cô ấy gửi?” Tần Hạo cố kiềm chế, khăng khăng nói: “Không

thể. Việc lớn thế này cô ấy không thể không bàn bạc với con. Chuyện về cha cô

ấy con biết lâu rồi, nếu như có liên quan đến cha cô ấy, sao cô ấy không gửi đi

sớm? Hơn nữa, người có khả năng gửi thư đi rất nhiều, cậu cô ấy, mợ…”


Ông Tần Trọng Hoài xua

tay ngăn Tần Hạo, “Thư từ bưu cục gần trường đại học Đông Bắc đến”.


Tần Hạo không tin nổi,

im lặng hồi lâu vẫn cố phân trần: “Không phải cô ấy, cô ấy không thể có việc mà

im lặng hồi lâu vẫn cố phân trần: “Không phải cô ấy, cô ấy không thể có việc mà

không bàn bạc cùng con”.


“Tiểu Tần!” Cha anh

trầm ngâm trong giây lát, “Tiểu Uyên đang nắm trong tay di thư quan trọng của

cha mình, trong đó có nêu rõ lí do ông ấy tự sát, ông ấy đã gửi hai bức thư tố

giác nhưng đều như ném đá xuống biển. Nếu như đúng sự thật thì tính chất sự

việc vô cùng nghiêm trọng. Thái độ không hợp tác của cô ấy gây trở ngại lớn cho

công việc điều tra, gọi con về là hỏi con xem có biết việc đó không, cũng là để

nhân tiện nhắc nhở con.” Ông vừa nói chọn bạn

cũng như đãi vàng, không chỉ chọn bạn mà chọn người sống bên mình cả đời cũng

vậy.


Toàn thân Tần Hạo như

căng cứng, mắt nhìn chằm chằm vào cha.


“Việc hôn sự của con,

cha không có thái độ gì cả. Tiểu Uyển thực sự có nỗ lực, điểm này cha rất khen

ngợi, nhưng còn nghi vấn về động cơ của cô ấy. Những người trẻ tuồi hành động

thường bột phát, cha có thể hiểu, nhưng hi vọng con không mù quáng, biết nhìn

nhận sự việc cẩn thận. Chuyện kết hôn nên suy nghĩ thật kĩ.”


“Động cơ? Cha, ý cha

là Tiểu Uyển lợi dụng con?”, Tần Hạo thấy thật buồn cười, “Nếu như lợi dụng

con, vậy tại sao không nói cho con biết và nhờ con giúp? Chẳng phải đơn giản

hơn sao?”. Thấy cha không nói gì, chỉ im lặng nhìn mình, Tần Hạo ngừng cười,

đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy trong người. “Thời gian không thể trùng

hợp như thế chứ? Con nói với cha mẹ thời gian kết hôn lại ngay đúng lúc cô ấy

gửi thư đi sao? Điều này có ý nghĩa gì không?”


“Con không còn nhỏ nữa

rồi, khả năng phán đoán không được để cảm tình làm ảnh hưởng.”


Tần Hạo và cha nhìn

nhau hồi lâu, máu chảy cuồn cuộn khiến toàn thân nóng bừng, chỉ có trái tim là

lạnh lẽo.


Nước ấm xối lên người

mà không có cảm giác ấm áp, cô gái trong trái tim anh đang đứng ngoài kia nhưng

lúc này anh không dám giáp mặt.


Anh mở cửa đúng lúc cô

đang định gõ, hai người đều giật nảy mình. Tần Hạo nghe Trần Uyển nói lắp bắp:

“Sao tắm lâu thế, sợ anh có chuyện gì”. Anh ném cái khăn mặt xuống, nói: “Đi

gọi điện cho cậu em, ngày mai anh đến nhà”.


Trần Uyển lặng người,

“Tại sao? Chẳng phải nói tháng sau rồi sao? Mẹ anh về nói với anh những gì?”


Đầu óc anh mông lung

hồi lâu, không biết câu cuối cùng có ý gì, chăm chú nhìn thái độ khước từ của

cô, lạnh lùng cầm điện thoại của mình đưa cho cô, “Tự gọi, anh xem em gọi. Hẹn

thời gian gặp, tuần sau mình đi lấy giấy, hôn lễ đợi em tốt nghiệp xong thì

tính”.


Nét mặt anh tối sầm,

giọng nói lạnh lùng. Lâu lắm rồi không thấy bộ dạng này của anh, ý định ngồi

xuống nói chuyện cùng anh đã biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.


“Nhìn anh làm gì? Cần

anh giúp em bấm số không?” Sự phẫn nộ trong ánh mắt lạnh lùng của cô như muốn

trào ra, Tần Hạo giật điện thoại đang định bấm số thì thấy cô hét lên: “Anh bị

trào ra, Tần Hạo giật điện thoại đang định bấm số thì thấy cô hét lên: “Anh bị

điên sao?”, rồi giật điện thoại lại. Anh liền giơ tay cao lên rồi chậm rãi nói:

“Anh điên không phải một hai ngày nay, từ khi biết em anh đã điên rồi. Bất luận

em là người hay quỷ đội lốt người, anh đã quyết định lấy em rồi, nói anh điên

anh cũng nhận”.


Trần Uyển sững người,

đôi môi run rẩy nói không ra tiếng.


Tần Hạo liền nhỏ nhẹ:

“Kết hôn được không? Mèo con, đừng lừa dối anh, chỉ cần lấy nhau thì việc gì

cũng có thể giải quyết được”.


“Ý anh là sao? Cái gì

là người cái gì là quỷ? Cái gì mà từ khi biết em anh đã điên rồi? Anh nói cho

rõ ràng đi.”


“Anh cũng muốn hỏi cho

rõ, em đồng ý lấy anh có thật lòng không?” Anh cười, tiếng cười khó hiểu, “Anh

biết chẳng có chuyện tốt đẹp thế đâu, làm điều sai trái phải nhận hình phạt. Được,

chẳng sao cả, cái gì anh cũng không tính toán, chỉ cần sống cùng em, có thể lấy

nhau là đã thành công rồi”.


“Ý anh là gì?”


“Kết hôn, chỉ cần kết

hôn. Chỉ cần em giả vờ, giả vờ vui vẻ sống cùng anh, em muốn thế nào cũng được,

muốn làm gì anh cũng sẽ giúp. Còn không được? Anh sẽ móc tim, móc phổi ra cho

em.”


Trái tim đau đớn, lồng

ngực Trần Uyển phập phồng, mấy lần định mở miệng nhưng lại không nói nên lời,

quay người cầm áo khoác đi ra thì bị anh túm lấy tay, “Em còn chưa gọi điện cho

cậu”.


“Anh uống nhiều rồi,

em sẽ xem như những lời tối nay anh nói là do hơi men”, bình tĩnh lại, Trần

Uyển mới nhẹ nhàng nói. Thấy Tần Hạo lắc đầu lia lịa, tinh thần suy sụp, trong

lòng bỗng chua xót. “Ngày mai hãy nói được không? Em về trước, có gì ngày mai

từ từ nói.” Mặc áo khoác vào chuẩn bị cầm túi xách thì nghe anh hỏi ở phía sau:

“Anh đã làm bao nhiêu điều như vậy, cuối cùng cũng không khiến em rung động

sao? Cho dù một lần cũng được”.


Cô quay phắt người

lại, nghiêm mặt hỏi: “Em có rung động hay không lẽ nào anh không biết?”


“Anh nghĩ là anh biết,

nhưng thật ra lại chẳng biết gì. Không biết tại sao em cứ trì hoãn thời gian

kết hôn, tại sao ngày mùng Một tháng Mười đột nhiên đồng ý kết hôn với anh, tại

sao đồng ý rồi lại không ra điều kiện, thậm chí đến bây giờ tại sao cũng không

nói với anh về chuyện của cha em, phải để anh nghe chính miệng cha anh nói?”


Một loạt câu hỏi tại

sao, Trần Uyển như bị sét đánh, đến lúc nghe được câu nói cuối cùng, cô không

nén nổi run rẩy, lạnh toát người.


Tần Hạo khẽ dựa người

vào cửa, ánh mắt vẩn đục khó nhận biết được cảm xúc, cứ như thế anh nhìn cô rất

lâu, sau mới nói: “Anh ngỡ mình có thể không để ý, tự nói với mình là không có

gì, nhưng không được. Em có thể không thích anh, căm ghét anh, như tại sao lại

muốn lợi dụng anh?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận