Trầm Hương Uyển


Đêm đến, trời đổ mưa, Trần Uyển len lén đi vào bếp.


Lúc rửa tay chuẩn bị làm việc mới phát hiện hai tay run cầm cập không

ngừng, nhưng vẫn cố hòa bột và trộn nhân bánh, lúc ngồi xuống thì hai đầu gối

như mềm nhũn.


Cô không biết mình đã ngồi bao lâu.


“Kính gửi Uỷ ban Kỷ luật tỉnh...”


Trong đầu vang lên giọng nói của cha, toàn thân cô run lập cập. Những mối

hoài nghi trong lòng cô mấy năm qua cuối cùng cũng có câu trả lời, thế giới mà

cô tưởng chừng đã hoàn toàn yên bình này gần như sụp đổ, Tưởng Tiểu Vi, Ngô Lạc

Nha, nội tâm của Tần Hạo, sự ghen tị và lòng tự thương cảm của cô... tất cả đều

không đáng nhắc đến.


Buổi tối, để trút bỏ những nôn nóng trong lòng, cô mở quyển nhật ký của mẹ

ra, tinh tế cảm nhận tình cảm sâu sắc của cha mẹ. Hơn hai năm nay, cuộc sống đã

bị bài vở và Tần Hạo chiếm cứ. Vẫn như lần đầu tiên, cô chăm chú đọc nhật ký

của mẹ, thỉnh thoảng khẽ đọc thành tiếng, thỉnh thoảng khẽ cười. Nhật ký viết

đến lúc họ kết hôn thì dừng lại, có lẽ vì sau đám cưới mọi việc bận rộn làm mất

đi thói quen viết nhật ký của mẹ, nhưng từ đầu đến cuối, tất cả đều hiện lên

một cách sống động quãng thời gian thanh xuân của họ.


Gấp cuốn nhật ký, cô vẫn không ngủ được, vô tình lại cầm lên lật lật, soi

dưới ánh đèn, Trần Uyển bất ngờ phát hiện mặt sau của mấy trang cuối sần sần.

Cô dùng ngón tay vuốt nhè nhẹ, không phân biệt rõ được nét chữ. Một tia sáng

vụt qua trong đầu, tìm cây bút chì rồi tô tô lên đó, trang giấy trắng dần hiện

lên chữ, là nét chữ của cha cô.


“Kính gửi Uỷ ban Kỷ luật tỉnh, kính gửi các cấp lãnh đạo. Tôi xin dựa vào

tính Đảng và tính mạng của mình mà thề rằng, những điều dưới đây là sự thật...”


Gương mặt cô lạnh giá, dùng mu bàn tay lau mới biết toàn là nước mắt.


Cha cô không phải người xấu. Cô như điên cuồng muốn bật tung cửa sổ thét

lên cho toàn thế giới biết, càng kiềm chế nỗi xúc động thì cơ thể cô càng run

rẩy. Cuối cùng cũng biết câu trả lời, nếu như không có những lời trăn trối của

cha, e rằng trong những năm tháng sau này, cô sẽ dần dần tin vào những điều giả

dối. Thì ra không phải cha không yêu cô, mà là cha đứng ở cảnh tiến thoái lưỡng

nan, mặc dù chọn cách chịu trách nhiệm với những sai lầm của mình, nhưng vẫn

muốn bảo vệ cô, biết cô tuổi còn nhỏ, không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc

này, cho nên đã che giấu tất cả, đợi đến khi lớn lên cô sẽ hiểu. Thì ra không

phải là cha không để lại lời cuối cùng nào, cha nói: “Xin lỗi, con gái bé nhỏ

của cha. Sau cùng chỉ có thể gửi lời xin lỗi đến con, gửi lời sám hối đến mẹ

con”.


Cha, cha ơi...


Cô lấy gì để chứng minh sự trong sạch của cha? Cô nên làm sao đây? Ai nói

cho cô biết, cô nên làm sao đây?


Ánh đèn lờ mờ, cơn gió lạnh ngoài cửa sổ cuốn theo những giọt mưa hắt vào,

cô ngồi thu mình trong góc bếp bắt đầu ép lớp vỏ bánh, cho nhân, nắn chóp bánh

thành hoa rồi xếp vào vỉ hấp nhỏ. Công việc cứ lặp đi lặp lại, lấy sự im lặng

để chống lại nỗi tuyệt vọng đến mức gần như sụp đổ. Một vỉ, hai vỉ... cứ thế

xếp chồng lên.

xếp chồng lên.


Lúc bước vào, cậu nhìn thấy hai chồng vỉ hấp chất cao thì có chút kinh ngạc.

“Mấy giờ dậy? Cả đêm không ngủ à?”


“Cậu...”, lúc mở miệng cô bỗng nhiên nghẹn lời, dưới ánh đèn thấy hai hàng

tóc của cậu bạc trắng, cậu đã già rồi. Cô nuốt hết những lời muốn nói vào

trong. “Ngủ không được nên con dậy.”


Củng Tự Cường nhìn thấy vết những giọt nước mắt trên mặt cô, rửa tay rồi

nhấc chiếc ghế ngồi xuống, vừa nặn vỏ bánh vừa nói: “Nghe mợ con nói con có anh

bạn học chơi thân? Buổi tối gọi điện đến cãi cọ sao?”. Thấy cô không nói, cậu

tiếp tục: “Cậu không phải người cổ hủ, nếu tốt thì dẫn về cậu xem, có điều gì

uất ức đừng che giấu, cậu sẽ ra mặt giúp con”.


Trần Uyển gật đầu.


“Con giống hệt tính mẹ con, không vui cũng chỉ một mình chịu đựng. Ở ngoài

chịu khổ, bị giày vò thế nào chăng nữa khi về nhà cũng không hề hé răng. Ngay

cả lúc bệnh, nếu đi bệnh viện sớm thì biết đâu mẹ con còn có thể sống thêm vài

năm.”


“Cậu...”


“Đừng học theo mẹ con, cố nén nhịn trong lòng chỉ thiệt đến thân. Có chuyện

gì cứ nói với cậu, cậu sẽ giúp con.”


Nói? Không nói? Với tính cách ghét cay ghét đắng cái ác của cậu thì sau khi

biết chuyện e rằng cậu sẽ đi tố cáo. Theo như những gì cha nói trong bức di

thư, ông đã gửi tổng cộng hai lá thư tố cáo, nhưng cũng như đá ném vào biển,

nếu không thì ông đã không chọn bước đường cùng. Hoàn cảnh bây giờ càng không

có chỗ nào để cậy nhờ, như thế, nếu gửi đơn tố cáo thì gia đình cô khó gánh vác

được hậu quả. Cậu mợ đã bước sang tuổi xế chiều, Tiểu Vũ cũng mới bước chân vào

đời, trên bụng cậu vẫn còn một vết sẹo đến kinh người, bức thư đó đủ để phá vỡ

cuộc sống hiện tại của gia đình cô...


Trần Uyển nghẹn lời, gật đầu lia lịa, nhìn mái tóc đã đốm bạc của cậu, cuối

cùng cô quyết định giữ lại tất cả trong lòng.


Bán hết đồ ăn sáng đẩy xe về nhà, cô đứng trước cửa sổ nhìn xuống lầu. Căn

hộ trước mặt che mất tầm nhìn, nhưng cô biết Tần Hạo vẫn đang đậu xe ở góc

đường. Lúc bán hàng đã phát hiện người đó đang ở trong xe, chăm chú quan sát

từng cử động của mình, trái tim cô như xao động, không còn quan tâm đến sự ghen

tuông giận hờn tối hôm qua nữa.


Đột nhiên có sự thôi thúc, có sự ham muốn, giống như nước biển tràn qua con

đê. Rõ ràng là một kẻ không đáng tin, nhưng lúc này người cô muốn gặp nhất lại

chính là anh.


“Sao ở đây?”, cô đứng bên cửa xe hỏi.


Anh đưa tay kéo cô lên ngồi. “Ngủ không được. Tính toán thời gian em dậy,

cho nên đến thăm. Không ngờ em đang giúp mợ bán hàng, sáng sớm lạnh thế sao

không ngủ nhiều một chút?”


Nếu anh không quan tâm, tại sao lại âm thầm đứng ở góc đường quan sát cô

lúc sáng sớm thế này? Nếu anh quan tâm, sao lại cố ý lừa dối cô? Cô nghĩ không

lúc sáng sớm thế này? Nếu anh quan tâm, sao lại cố ý lừa dối cô? Cô nghĩ không

ra, rất nhiều chuyện nghĩ mãi không ra.


Trước mắt là những giọt mưa mùa thu lạnh ngắt ngoài cửa, cô thèm khát sự ấm

áp của anh đến cháy lòng.


“Biết em đang giận, tắt điện thoại, anh đứng đây mà lại coi như không thấy.

Nhưng anh vẫn đợi xem em có đến hay không. Mèo con...”


Trần Uyển ngắt lời, “Anh ôm em một chút được không?”.


Tần Hạo nhìn cô, trước nay chưa từng thấy dáng vẻ cô bất lực, sợ hãi như

vậy, nhất thời tay chân anh luống cuống. Vừa dang tay ra, cô đã nép mình vào,

nằm gọn trong lòng anh. Cơ thể mềm mại của cô run run, hình như đang khóc. Anh

vén mái tóc cô lên, quả nhiên hai má ướt đẫm, càng khiến anh hoang mang lo sợ.

“Em đừng khóc nữa, có việc gì từ từ nói. Giận anh phải không? Do anh không tốt,

không nên dối em. Anh chỉ thấy Ngô Lạc Nha chẳng có gì đáng nói, cô ấy và chúng

mình chẳng có liên quan gì hết. Tối qua cũng không phải anh đi vì cô ấy, mà là

vì mẹ anh... Mèo con, đừng khóc nữa được không? Giận thì em cứ đánh anh đi.”

Nói rồi anh lấy tay cô đánh vào mặt mình.


Trần Uyển lắc đầu nguây nguẩy, không biết trút nỗi thất vọng quá lớn vào

đâu, đành nén lại lồng ngực. Chỉ có cách khóc ra thế này mới có thể giảm được

nỗi buồn đau.


Tần Hạo hoang mang, tự trách mình: “Làm thế nào đây? Đều tại anh, từ giờ

trở đi làm việc gì cũng không giấu em nữa, được không? Đừng khóc nữa, em khóc

tim anh như nghẹn lại”.


Lời an ủi của anh càng gợi lên nỗi đau buồn mà cô không nói được, càng

khiến sự tình trở nên rối ren.


Cơ thể mềm mại trong vòng tay anh không ngừng run rẩy, cảm giác nỗi đau

quen thuộc ấy như thấm vào từng lỗ chân lông, thấm vào tay chân xương cốt. Thời

gian lặng lẽ qua đi, Tần Hạo không dỗ dành nữa, bàn tay nhè nhẹ vỗ lưng cô, cho

đến khi cô ngừng khóc, chỉ còn lại tiếng nức nở.


“Trong nhà xảy ra

chuyện gì sao?”


Trần Uyển lắc đầu.


“Xem em kìa, thành mặt

mèo rồi. Ôi, còn thả bong bóng cá nữa.” Anh lau nước mũi cho cô, buồn cười khi

nhìn vẻ xấu hổ ngượng ngùng của cô, nhưng khóe miệng vừa nhếch lên đã dừng ngay

lại, trong lòng bất giác chua xót. “Sao thế? Xảy ra chuyện lớn gì? Không thể

nói cùng anh sao?”


Cô vẫn lắc đầu.


Tần Hạo cố nén cảm

giác lo âu và chán nản vì không được tin tưởng, cố làm ra vẻ thoải mái, cười

nói; “Vậy là vì anh? Vì Ngô Lạc Nha? Khóc đến mức trời đất cũng phải hoảng hồn

biến sắc rồi, anh có thể xem đây như sự ghen tuông không?”.


“Anh đừng trêu em nữa,

em không sao, chỉ là nhớ cha mẹ nên buồn. Như thể hôm nay mới đột nhiên phát

em không sao, chỉ là nhớ cha mẹ nên buồn. Như thể hôm nay mới đột nhiên phát

hiện thế giới này thật tối tăm u ám, tất cả đã không còn nữa.”


“Em đang nói vớ vẩn gì

thế? Chẳng phải còn có cậu, còn có anh hay sao?”


Anh đưa tay lau nước

mắt trên má cô, cô mím chặt môi, nước mắt lại lã chã rơi.


“Em cũng cả đêm không

ngủ à? Mắt thâm quầng lên rồi kìa”, anh xoa xoa đầu cô, nói nghiêm túc, “Tối

qua là có nguyên nhân, lúc đi ra cửa thì mẹ ngăn anh lại nói chuyện. Chuyện

nhân sinh, chuyện hôn nhân. Anh nói anh lớn rồi không còn nhỏ nữa, nên lấy vợ

thôi, cũng đã chọn được người thích hợp rồi, chỉ đợi cô ấy đồng ý”.


Anh lược bỏ đi rất

nhiều, Trần Uyển như bị rơi vào ánh mắt nghiêm túc của anh, trong lòng dấy lên

mâu thuẫn giữa sự kiên trì và trái tim mềm yếu. “Kết hôn thật... thật sao?”

Trong cuộc sống dường như có kẻ thù kêu lên: “Vận hạn đang nằm phục ở tương lai

của cô, có thể công kích bất cứ lúc nào”. Cô đề phòng, sợ rằng sẽ mất đi hạnh

phúc. Thật mệt mỏi. Lúc này đây, cô không muốn quan tâm đến bất kỳ điều gì.

“Kết hôn thật sao?”


Sự im lặng của anh

khiến Trần Uyển hoang mang vài giây, nhìn sang thấy khóe miệng anh nhếch lên,

hình như vừa thoát khỏi nỗi sửng sốt và sự xúc động, trong thoáng chốc, cả cơ

thể như phát ra một luồng sáng.


Anh nhìn cô cười, hồi

lâu mới nắm lấy tay cô đưa lên môi hôn, mắt vẫn không rời khỏi cô, thì thầm

nói: “Kết hôn thật. Mèo con, lấy anh nhé? Gật đầu cho anh xem nào, chỉ cần gật

đầu thôi”.


Đối diện với đôi mắt

khẩn thiết của anh, Trần Uyển bỗng vô cùng hoang mang, lại nghe anh nói: “Biết

anh đợi cái ngày này bao lâu rồi không? Ngày nào cũng lay động như gió mùa thu,

vừa hạnh phúc vừa lo sợ, không thể tự chủ”.


Thì ra anh cũng có

cùng tâm trạng.


Cô khe khẽ gật đầu như

bị thôi miên.


Biểu hiện vô cùng hạnh

phúc của anh giống như tia sét đánh vào tim cô.


Anh hôn cô, nụ hôn

mãnh liệt. Cô đáp lại, cũng mãnh liệt như vậy. Mãnh liệt cắn môi anh, mãnh liệt

mút lưỡi anh, như muốn nắm lấy cái gì đó, muốn chứng minh điều gì đó. Trước nay

chưa từng có nụ hôn như vậy.


Cô biết là rất nhiều

năm sau đều sẽ nhớ về thời khắc này, nhớ cái cảm giác như mộng ảo khi bị hạnh

phúc làm cho sợ hãi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận