Trầm Hương Uyển


Tần Hạo không phải là người thích cái vẻ ướt át, buồn bã của mùa xuân hay

mùa thu, cũng cực kỳ ghét mùa xuân ẩm ướt của Tế Thành. Nhưng khi có “người ấy”

thì anh lại nói ra chiều thích thú: “Mùa xuân thật thích, có rau sam làm hoành

thánh, có lá hương thung[1] chiên trứng, có bánh hoa hòe, còn có củ cải đỏ, đợi

cả năm trời cũng chỉ có trong hai tháng này thôi”. Anh nhìn con đường mùa xuân

loang loáng nước, chỉ biết gật đầu và gật đầu.


[1] Cây hương thung (香椿): Tên khoa học là Toona sinensis, có nguồn gốc từ

Trung Quốc.


Ban công nhà bếp hướng tây, ánh nắng buổi chiều chiếu xiên qua tấm mành in

hoa tử đằng mà cô mới mua, có thể lờ mờ nhìn thấy mấy cây húng quế và ớt chỉ

thiên cô trồng ngoài ban công. Trên những khay sứ được xếp gọn gàng còn có mấy

củ cải đỏ ngâm nước, màu đỏ như nhuốm khắp đáy khay, nhìn giống như một bức

tranh màu nước.


Anh dựa người vào cửa, không biết đây là lần thứ mấy anh có mong muốn lập

gia đình.


Buổi sáng cùng Tống Thư Ngu xuống dưới lầu chơi mấy ván bi a, tư tưởng

không tập trung đến mức bị Tống Thư Ngu cười đùa anh đã thành ông chồng ngoan

ngoãn ở nhà rồi. Anh nghĩ, cũng phải để người ta gật đầu đồng ý mới được!


Anh đã cầu hôn, lúc đó đầu óc anh không mê mẩn vì cơn sốt, nhưng phản ứng

của Trần Uyển... cô sợ, chẳng lẽ anh lại không sợ? Chuyện hôn nhân, trước nay

chưa được anh liệt vào kế hoạch của bản thân, anh định cứ chơi bời đến một độ

tuổi nhất định nào đó thì sẽ lấy đại ai đó. Trước đây, anh căn bản là không

gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào.


Nhưng, mọi thứ đều thay đổi. Thì ra trách nhiệm là vậy, không phải khước từ

một cách chủ quan. Đến thời điểm thích hợp, gặp được đúng người, tự nhiên nó sẽ

phát sinh. Thì ra con người luôn phải gánh vác một điều gì đó thì mới có thể

bước những bước vững vàng, kiên định.


Nóng lòng thúc giục người khác sẽ khiến mọi chuyện trở nên bế tắc. Anh

không dám tiếp tục đề cập đến, sự sợ hãi được ngụy trang dưới vẻ cố tỏ ra bình

tĩnh của cô không qua được mắt anh. Nhưng theo sự luân chuyển của thời gian,

anh càng ngày càng lo sợ mảnh đất mà mình đang cẩn thận bảo vệ chỉ là ảo tưởng.


Anh càu nhàu với Tống Thư Ngu: “Không được thì phải làm cứng, ngày nào đó

mẹ tớ đến bắt quả tang hai đứa, thì cô nàng bướng bỉnh ấy cũng phải nhận lời

thôi”.


Tống Thư Ngu chọc một gậy vào bóng, quay đầu, vẻ mặt bất lực: “Cậu đừng

khinh suất. Chưa rõ thái độ của cha mẹ cậu ra sao, hành động bộp chộp chẳng

phải sẽ khiến Trần Uyển khó xử sao?”.


Tần Hạo im lặng không nói. Mẹ anh đã đến Kim Thịnh rất nhiều lần, Trần Uyển

tuy tránh mặt nhưng quần áo vẫn để lại đấy. Mẹ anh là người thế nào? Thái độ

không tra hỏi thể hiện rõ ràng rằng bà không để tâm tới chuyện này, vậy thì

tính sao? “Thái độ của họ thế nào tớ không quan tâm. Tớ sống gần ba mươi tuổi

rồi, chỉ có duy nhất lần này muốn kết hôn, duy nhất lần này muốn cùng ai đó

chung sống. Người khác, tớ không quan tâm. Mẹ tớ ngăn cấm thì sao? Lấy một tờ

đăng ký kết hôn chỉ tốn chín đồng bạc mà thôi.”


Tống Thư Ngu nhìn anh hồi lâu, phì cười nói: “Có lúc tớ cũng phải phục cậu,

tính khí lúc nào cũng thế. Cậu đã nói rõ ràng với Ngô Lạc Nha chưa? Người ta

đợi cậu mấy năm nay rồi”.


“Thôi đi. Cô ấy không phải đợi tớ vài năm, cô ấy đợi từ ba mươi năm trước

sự xuất hiện của một người tốt hơn tớ. Tớ hồ đồ, nhưng không ngu. Nói với cô ấy

là giữa hai đứa không có quan hệ gì biết bao nhiêu lần rồi, lại còn cố gắng giữ

khoảng cách, trong trái tim cô ấy chẳng phải đã hiểu quá rõ rồi sao? Lại còn

khoảng cách, trong trái tim cô ấy chẳng phải đã hiểu quá rõ rồi sao? Lại còn

coi đối phương là đội viên thay thế nữa.” Năm ngoái, Ngô Lạc Nha đã kiên quyết

muốn gặp Trần Uyển, Tần Hạo liền nói: “Vậy xem chị dâu em có đồng ý hay không”,

khiến cô ấy nghiến răng tức giận. Năm nay cô ấy tốt nghiệp về nước, Tần Hạo

thấy đau đầu khi nghĩ tới tính cách tự cao tự đại và phong cách hành sự của cô

ấy.


Tống Thư Ngu vỗ vai bạn bè vẻ thấu hiểu, “Người anh em, gánh vác nhiệm vụ

nặng nề rồi”.


“Đứng ngoài cửa làm gì thế?” Câu nói của Trần Uyển kéo anh về hiện tại.

“Rảnh sao không vào giúp?”


Tần Hạo bước tới, giúp cô rửa sạch sẽ chén bát. “Lần sau nên cho thêm chút

muối vào đồ ăn.”


Cô ngừng tay, “Đồ ăn hôm nay không hợp khẩu vị anh à?”.


“Không phải, ý anh là đừng làm đồ ăn ngon quá. Hai người đó ăn thấy ngon,

ngày nào cũng đến thăm nhà mình thì sao.”


Trần Uyển mỉm cười, “Thầy Tống giúp em bao nhiêu chuyện rồi? Hà Tâm Mi lại

là bạn thân nhất của em, em chẳng biết lấy gì cảm ơn họ, thỉnh thoảng làm vài

món thì đáng gì?”.


“Cái đó không liên quan. Khiến em bận bịu mà chẳng quan tâm đến. Vừa rồi

nếu không phải anh nói bận, không chừng hai người họ còn ở ngoài kia ăn uống la

hét, biến anh thành hầu bàn sai bảo nữa ấy.”


“Vậy ngày nào chúng ta cũng dính lấy nhau, anh không thấy ngán à?”


“Ngán gì? Hôm nay chúng ta chưa dính lấy nhau mà.” Tần Hạo nói rồi đưa tay

tới, ôm lấy cô rồi ngồi xuống bệ, lập tức kề môi, đầu lưỡi len lỏi tách đôi môi

cô ra mà tiến vào, mãi đến lúc cô thở hổn hển anh mới ngừng lại.


“Đừng làm bậy, ban

ngày ban mặt.” Trần Uyển hất bàn tay đang đặt trước ngực mình, lườm anh một

cái. Nhìn ngó xung quanh, đôi mắt sáng lên, Tần Hạo nhất thời không kiềm chế

được, ghé sát tai cô hỏi: “Thử ở đây được không?”.


“Anh điên rồi.” Trần

Uyển đỏ mặt tía tai vùng ra, nhưng đã bị anh ôm chặt.


“Được rồi, không ở đây,

ở chỗ khác.” Anh gạt mái tóc của cô rồi nâng gương mặt cô lên, trịnh trọng nói:

“Lúc nào dẫn anh đến nhà em ra mắt cậu nhé?”.


Trần Uyển bổng sững

người.


“Có ba lựa chọn, gặp

cậu em trước, hoặc gặp cha mẹ anh trước, hoặc chẳng gặp ai cả, chúng ta trực tiếp

đến Uỷ ban đăng ký kết hôn.”


Trần Uyển không biết

nên cười hay nên giận. “Nếu em chọn điều thứ tư thì sao?”


Anh nhếch miệng, rồi

đột nhiên khẽ cắn vào mũi cô. “Xem ra có tiến bộ, lần trước nói thì em tức

giận, lần này tốt, không nổi đóa lên. Em đừng ghét anh phiền phức, ngày nào anh

cũng hỏi một lần, hỏi đến khi nào em gật đầu thì thôi.”


Miệng anh nói cười

Miệng anh nói cười

nhưng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc. Trần Uyển nhìn vào ánh mắt ấy, trái tim khẽ

rung lên: “Anh biết, điều đó có nghĩa là gì không?”.


Phải dùng cách nào để

kéo dài hạnh phúc mãi mãi đây? Cô chưa từng nói là thích anh, nhưng bây giờ anh

có thể khiến cô cười trong ánh mắt, cười trong trái tim, có phải đó là biểu

hiện của tình yêu?


“Biết.”


Trần Uyển lấy đầu ngón

tay vẽ lên vai anh, im lặng hồi lâu. “Đợi em tốt nghiệp xong rồi tính tiếp,

được không?”


Tần Hạo nhìn cô một

lúc, sau đó nhếch miệng cười lớn. “Được. Nhưng phải đóng dấu.” Nói xong liền

cúi sát xuống hôn lên môi cô. “Mèo con, biết là anh thích em nhiều thế nào

không?”


“Đừng gọi như vậy”,

hơi thở nóng bỏng của anh vờn bên tai, khiến cô bủn rủn, “Hà Tâm Mi nói nghe

anh gọi thế mà buồn nôn”.


“Mặc kệ cô ấy, anh

thích gọi thế, cô ấy hiểu gì chứ”, nói rồi hôn cô mạnh hơn.


Cô không ngăn nổi bàn

tay xâm nhập vào áo mình, chân cô như chơi vơi trong không khí, miệng phát ra

tiếng rên rỉ. Đến khi hai người quấn lấy nhau, cô mới lấy lại lý trí, “Tránh

ra, anh không mang cái đó”. Cô càng giãy giụa thì anh càng tiến sâu vào, mỗi cử

động là một cơn rung động khó tả.


“Lúc này bảo anh tránh

ra chi bằng giết anh đi. Thời kỳ an toàn, anh tính cả rồi.” Bàn tay anh nhẹ

nhàng ve vuốt. “Anh sẽ cho ra ngoài.”


“Đồ đểu cáng!” Trần

Uyển ngước lên nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hà Tâm Mi, lúc này mới ý thức

được lời mắng của mình, cô vỗ vỗ hai má đang nóng bừng, nói lấp liếm: “Lạnh

quá. Hình như bị cảm rồi”.


Hà Tâm Mi gần đây

cuồng một diễn đàn phụ nữ, ngày nào cũng đóng vai người chị tri âm chỉ ra những

sai lầm của người khác. Nghe Trần Uyển nói lạnh, cô ấy thuận tay kéo rèm cửa

sổ, ánh mắt lại tập trung vào màn hình máy tính.


“Thật là mùng Một

tháng Mười không đi cùng tụi tớ?”, Ninh Tiểu Nhã nhìn lên trần nhà, rồi quay

người hỏi Trần Uyển.


“Ừ, không đi, tớ ở nhà

đọc sách.” Tổ chức xã hội mà đám Ninh Tiểu Nhã tham gia có tổ chức đi leo núi

nhân dịp Quốc khánh, Trần Uyển không phải là không có hứng, chỉ là do đã hẹn

với Tần Hạo rồi. Nghĩ tới con người đó mà cô phát bực. Nửa năm nay, anh càng

ngày càng không kiêng nể gì, ngóc ngách nào trong nhà cũng được dùng làm chiến

trường. Tối qua, trong bồn tắm anh lại không kìm được ngọn lửa đang hừng hực

cháy, kết quả là giữa đêm khuya, hai người cãi nhau rồi cùng đi tìm hiệu thuốc.

Trần Uyển càng nghĩ càng cảm thấy anh đang cố ý, càng nghĩ càng tức là không

cắn cho anh một cái. Muốn hỏi có phải người đàn ông nào cũng khốn nạn như thế

không, xung quanh chỉ có Ninh Tiểu Nhã là đối tượng thăm dò. Cô đưa mắt nhìn vẻ

mặt ủ dột của Ninh Tiểu Nhã, lời nói tới cửa miệng thì lại thôi.


“Còn đọc sách cái gì

chứ? Sắp thực tập rồi”, Ninh Tiểu Nhã nói vẻ khó chịu, “Cậu không phải lo, Tần

thiếu gia chắc đã sắp xếp cho cậu đâu vào đó rồi. Người lo lắng là bọn tớ đây

này”.


Lời nói của Ninh Tiểu

Nhã có chút ghen tị, Trần Uyển không để tâm. Gia đình bạn trai Tiểu Nhã ở tỉnh

ngoài, nếu sau này không thể làm việc ở cùng thành phố, thì tình yêu của họ sẽ

vô cùng thê lương. Gần tốt nghiệp, Tiểu Nhã rất dằn vặt. “Cậu đừng lo, nếu

không tìm được việc thì chúng mình mở nhà hàng, tớ làm đầu bếp, cậu làm thủ

quỹ, Triệu Quốc Trị làm bồi bàn, Hà Tâm Mi đứng ở cửa ưỡn ngực mời khách.”


Đây là chuyện vui mà

họ thường nói, Ninh Tiểu Nhã bỗng vui vẻ hẳn lên, cười khì khì. Hà Tâm Mi xì

một tiếng nói: “To gan đấy, dám lấy tớ ra làm trò cười? Trần Uyển, cậu ở chung

với Tần đại thiếu gia nên toàn học thói xấu rồi, anh ấy ngày nào cũng dạy cậu

luyện kiếm phải không?”.


Trần Uyển nghĩ tới chuyện

tối qua, mặt đỏ bừng. “Không chấp mấy cậu, tớ đọc sách tiếp đây.”


Kỳ nghỉ Quốc khánh,

Tần Hạo lại lỡ hẹn. Trần Uyển nhạy bén cảm nhận được lời thoái thác của anh,

chỉ bình thản nói, “Tùy anh”, rồi tắt điện thoại. Anh vội gọi lại hỏi: “Có phải

em không vui?”.


“Anh nói xem?” Trần

Uyển lo lắng cậu có trong phòng khách nên đi vào phòng riêng mới nói. Không

biết hai người thân mật đến mức này từ khi nào? Chỉ cần thế thôi cũng có thể

đoán được tâm trạng đối phương. “Sự giả dối thì không thật được, sự thật thì

không giả được.” Cảm giác bị lừa dối, cảm giác bị người khác chơi đùa, cảm giác

bị phản bội... tất cả cứ ùn ùn lên, hơi thở cô như muốn nghẹn lại.


“Anh không cố ý lừa

em, anh...”, anh lo lắng, “Ngô Lạc Nha đến, bảo tàng của họ và bảo tàng tỉnh

liên kết triển lãm nhân Quốc khánh, em đừng hiểu lầm, không phải anh muốn đi

cùng cô ấy, là do có chút việc cần giải quyết thôi”.


Trần Uyển nghĩ ngợi

một lúc mới nhớ ra cô gái ấy, là bạn thanh mai trúc mã của anh, cô gái xinh đẹp

học một trường nghệ thuật danh tiếng ở Anh. Cố nén nỗi hoang mang, cô khẽ hỏi:

“Nếu đã là em họ thì anh nên nói thẳng”.


Tần Hạo tức nghẹn

họng. Sự im lặng ở đầu dây bên kia như câu trả lời, trái tim Trần Uyển như rơi

vào vực thẳm.


“Anh chỉ lo em hiểu

lầm.”


“Sao có thể thế?”,

Trần Uyển cười gượng, “Vậy anh cứ chăm sóc cô ấy nhiều nhiều vào. Em nhân lúc

rảnh rỗi ở nhà đọc sách, tháng Mười hai thi rồi”.


“Thật sự em không

giận?”, anh do dự, có chút không yên tâm.


“Không giận”, Trần

Uyển gượng cười. Đi ra nhà ngoài, cậu hỏi: “Là bạn học à?”. Khoảng khắc cô

gật đầu, nụ cười của cô gần như tan vỡ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận