Trầm Hương Uyển


Dựa vào lan can ban

công bên ngoài nhà bếp, có thể trông ra bãi cỏ tiêu điều trên quảng trường Nhân

dân. Bầu trời rất cao, nhìn từ góc độ này có thể thấy bầu trời rộng lớn, không

như khi đứng ở con hẻm Chu Tước, chỉ thấy một khoảng trời xanh lam nhỏ giữa

trùng trùng mái ngói.


Ở một góc quảng

trường, vài cậu bé đang trượt patanh, tiếng cười khanh khách âm vang trong gió.

Trần Uyển liếc nhìn cuốn sách đang mở được đặt trên bệ, “Tuổi thanh xuân là cái

chuông gió được làm từ băng, chỉ nghe thấy âm thanh trong trẻo, mà không thấy

chúng đang dần tan đi”, cô nhớ trong sách có câu nói này.


Cô khẽ cười như có suy

tư.


Hôm qua cùng Tần Hạo

tới tang lễ cha của Diệp Thận Huy, cô đứng lặng hồi lâu, nhìn chăm chú một

người con gái của gia chủ. Có vẻ ngang tuổi với cô, lẩn khuất trong đám người,

bộ đồ màu đen càng làm bật làn da trắng, ánh mắt vô hồn. Cô nhìn chăm chú, cô

gái ấy như thể đang ở một thế giới khác không bận tâm đến những người xung

quanh. Mấy năm trước, có lẽ cô cũng như thế, người thì đó mà linh hồn thì phiêu

dạt tận đâu, tự đấu tranh với bản thân, đấu tranh với những nỗi khổ đau và bi

thương của chính mình.


Những chuyện này đã đi

qua, trái tim cô thầm nói. Lớn lên đã phải trả giá tất cả, ngoài những cam

chịu, bi thương, tuyệt vọng, còn có sự hao mòn của tuổi xuân.


Lúc cửa nhà bếp mở ra,

cô quay đầu nhìn, trong đáy mắt như vẫn còn nụ cười của những đứa nhỏ đang

trượt patanh. Ánh mắt ấy đã làm tiêu tan mọi mệt mỏi của anh.


Tối qua từ nhà tang lễ

đi ra lại vội đến bệnh viện. Lục Chỉ gọi điện nói Phương Tồn Chính bị chém một

nhát sau lưng. “Anh Chính tránh nhanh, nếu không đã bị chém làm đôi rồi.” Cô lo

lắng, không làm chủ được tinh thần.


Nhưng Tần Hạo nói:

“Hắn có anh em, có người nhà lo rồi, em đi thì giúp được gì? Rõ ràng là tìm cơ

hội để lấy lòng thương cảm”.


“Lời anh nói là của

con người sao?”, cô nghiêm giọng.


Mặt Tần Hạo sầm lại,

không nói không rằng.


Đến trước phòng bệnh,

Tần Hạo và Lục Chỉ trố mắt nhìn nhau như dấy lên từng đợt sóng, nhìn Phương Tồn

Chính nằm sấp trên giường, nghe hơi thở đều đều của anh ta, Trần Uyển mới hoàn

hồn.


“Tên Hạ Phong Tử thấy

chuyện làm ăn của tụi mình phát đạt, lúc nào cũng xúi giục anh Chính hợp tác

với nó bán thuốc. Anh Chính không đồng ý, nhiều tiền cũng không làm, hắn lại

nói sẽ đích thân đi vận chuyển hàng, hằng tháng bên mình ăn hoa hồng cũng được.

Nhưng anh Chính vẫn không đồng ý, thế là hắn không nói gì nữa, giao hảo hơn năm

nay vì chuyện này mà cũng kết thúc”, Hầu Tử hít một hơi thuốc dài, nói tiếp:

“Hai tên lần trước đâm chú Củng, ai mà không biết bọn nó chính là người của Hạ

Phong Tử, chuyện di dời nhà cửa ở phía tây cũng do hắn nhúng tay vào. Tay hắn

vươn quá dài rồi, những người ở phía tây thành phố chúng mình không dám có động

vươn quá dài rồi, những người ở phía tây thành phố chúng mình không dám có động

tĩnh gì, sau này mọi người đều không phải giả vờ nữa. Nửa năm nay đụng phải mấy

đám chó ấy, dằn mặt mấy đứa chúng nó. Hạ Phong Tử không biết đắc tội với ai, bị

vạch mọi nguồn cơn, thì ra trước đây hắn ở quê đã có án. Trận đụng độ này, hai

bên đều nhào vào hắn, chó cùng dứt giậu rồi. Chiều nay anh Chính đi thu tiền ở

Đường Hội, chuẩn bị tới Đế Cung, còn chưa lên xe thì bị hắn phục kích chém cho

một nhát. May mà anh Chính tránh kịp”.


“Như trước đấy tao

nói, cho nó phát súng hai nòng đùng một cái thì đâu có xảy ra chuyện này?”,

Điên Tam nói giọng ồm ồm ngoài hành lang khiến y tá trực ban giật mình quay đầu

lại.


“Mày nói nhỏ thôi”,

Lục Chỉ khẽ cảnh cáo, ánh mắt lướt về phía Tần Hạo đang đứng gần đó.


“Chưa nói với thím

Phương chứ?”, Trần Uyển hỏi, “Đã bắt được tên Hạ Phong Tử chưa?”.


“Hạ Phong Tử ma lanh,

tụi em đã chia đàn em đi tìm khắp thành phố, hai ngày rồi chưa thấy tin tức gì.

Thím Phương thì bọn em chưa dám báo. Chị dâu…”, Lục Chỉ lại đưa ánh mắt sang

nhìn Tần Hạo, ngập ngừng một lúc mới nói: “Em chủ động gọi điện thoại, anh

Chính nửa năm nay ra sao chị đều không biết, em nghĩ chị đến thì anh Chính sẽ

mau khỏi”.


Trần Uyển nghe, khóe miệng

giật giật, cười nói: “Không sao, chị sẽ quay lại”.


Trên đường về, Tần Hạo

không nói không rằng, mím môi, ánh mặt lạnh đến thấu xương, còn lạnh hơn hơi

lạnh mùa thu giữa trời đêm. Lúc tắm xong nằm trên giường, nếu là trước đây anh

đã đưa tay ra cho cô gối đầu, rồi ôm cô vào lòng, nhưng lúc này anh chẳng có

động tĩnh gì.


Trần Uyển không hiểu

anh giận dỗi chuyện gì. Cô gần như đã vứt bỏ tất cả, lẽ nào vẫn chưa đủ? Còn

muốn cô thế nào nữa đây? Lúc tắt đèn, cuối cùng Tần Hạo cũng quay người sang

cô, không đợi anh đưa tay ra, Trần Uyển đã dịch người về phía mép giường. Chỉ

nghe thấy hơi thở nặng nề từ đằng sau áp lại, căng thẳng một lúc, cuối cùng anh

cũng nằm trở lại. Cô nhìn bóng lưng anh vài giây, kéo chăn lên vai, không cảm

nhận được phút ấm áp nào.


Cũng như lúc này…


“Ban công gió to lắm.”

Nghe giọng anh khàn khàn, cô thở phào nhẹ nhõm, giật mình phát hiện bản thân

dường như đang chờ đợi câu nói của anh.


Cô quay người nhìn

lại, Tần Hạo đứng giữa bếp, cằm chưa cạo râu, ánh mắt mệt mỏi sau một đêm mất

ngủ. “Ngoài ban công gió to, vào đi”, anh lại nói tiếp. “Ninh gì thế?”.


“Canh cá lóc.” Cô mở

vung đảo đảo mấy cái, nhìn vào gương mặt khó hiểu của anh mà vờ như chẳng thấy.


“Không đi học à?”


“Xin nghỉ phép rồi.”


“Cả đêm không ngủ, để

“Cả đêm không ngủ, để

xin nghỉ, đi chợ sớm? Cái nồi này cũng là mới mua?”, anh cười nhạt, “Hắn thật

có phúc”.


Trần Uyển đậy vung

lại. “Anh không thích tôi dùng bếp nhà anh, ngày mai tôi về nhà cậu tôi.”


Anh ném mạnh cái ly

đang cầm trên tay vào góc ban công, nhướng mày nhìn cô, sầm mặt nói: “Điều anh

không thích nhiều lắm rồi”. Lúc Trần Uyển nghe tiếng ly vỡ choang, trong lòng

đã chuẩn bị tinh thần, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo vào lòng,

cằm cô bị tay anh bóp chặt, cô thét không thành tiếng: “Bỏ tay ra!”.


“Điều anh không thích

rất nhiều, không thích em ngủ quay lưng lại với anh, không thích bọn chúng gọi

em là chị dâu, không thích ánh mắt em ẫng nước vì cảm thương hắn.” Anh đẩy cô

sát vào ban công, không cho cô giãy giụa, thần thái vô cùng mệt mỏi, ánh mắt

lạnh lùng, trầm giọng hỏi: “Có bao giờ em vì anh mà làm một bữa cơm chưa? Có

bao giờ em chăm sóc anh như vậy chưa? Trần Uyển, anh hỏi em, người em yêu là

hắn, phải không?”.


Trần Uyển bị anh bóp

chặt cằm, trong miệng chỉ phát ra những tiếng ú ớ, cô đưa tay đấm vào lưng anh.


“Sao em có thể chăm lo

hắn như thế? Hắn có vị trí trong trái tim em vậy sao? Hắn chỉ bị thương một

chút mà em đau đớn đến thế à?” Ngọn lửa tức giận đã thiêu đốt trái tim anh suốt

đêm, lúc này anh không nén nổi, cơn bực tức cứ thế trào ra. Vì sao cô lại quan

tâm đến hắn như thế, lại còn nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng đầy yêu thương tới

vậy? “Thảo nào anh có thể dùng hắn để ép buộc em, thảo nào anh có làm thế nào

chăng nữa em cũng không động lòng. Anh tưởng em không có trái tim, hóa ra toàn

bộ trái tim em đã đặt nơi hắn rồi.”


Trần Uyển cố vùng vẫy

nhưng vẫn không thoát được tay anh. Lúc này, vẻ bình tĩnh bề ngoài đã tan vỡ,

tất cả sự dịu dàng của anh đúng như cô dự đoán chỉ là giả tạo, cô ngu ngốc mong

đợi điều gì, đòi hỏi điều gì, xoắn xuýt điều gì, tranh đấu vì điều gì?


Cô đưa tay ra sau lần

tìm, vớ được cái muôi, thuận tay đánh mạnh vào đầu anh. Lúc cô thấy cằm mình được

buông lỏng thì có một dòng máu đỏ chảy từ trán anh xuống miệng. “Làm người đừng

có quá đáng. Người anh phải cảm ơn là anh ấy. Không phải vì anh ấy thì liệu tôi

có sống cùng anh không? Phương Tồn Chính đối tốt với tôi, trước nay không đòi

bất kỳ báo đáp gì. Ngay cả khi tôi cự tuyệt anh ấy, anh ấy cũng không nói với

tôi một câu gây tổn thương. Anh đừng đem anh ấy ra mà so sánh, anh không đủ tư

cách, ngay cả một ngón tay của anh ấy anh cũng không sánh bằng.”


Trong mắt Tần Hạo chỉ

có một tia đỏ, mơ hồ nhìn thấy vẻ vẻ mặt kiêu căng của cô. Đố kỵ, phẫn uất, đau

buồn… biết bao nhiêu cảm xúc cứ ùa đến giống như sóng to gió lớn, anh gật đầu

lia lịa, trái tim như bị kim đâm đau nhói, miệng nhằn từng tiếng: “Anh không

sánh nổi hắn, dù làm bao nhiêu việc chăng nữa anh cũng không bằng hắn”.


Ngọn lửa tức giận

trong mắt anh khiến cô im bặt như ve sầu mùa đông, cô sợ lại bị nuốt chửng một

lần nữa, cố trấn tĩnh bản thân, cô nói an ủi: “Không nói nữa được không? Tôi

phải đi bệnh viện, anh cũng đi cùng, anh đang chảy máu rồi”.


Anh bước vội đến giật

chiếc bình giữ nhiệt trong tay cô. “Em không được đi đâu cả, nghĩ tới cảnh hai

người nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn nhau diễn cảnh khổng tước bay về phương

người nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn nhau diễn cảnh khổng tước bay về phương

Nam mà anh phát ớn.”


“Anh nói chuyện lý lẽ

chút được không? Coi như bạn bè bình thường, tôi tới viện thăm có gì là không

được?”.


“Ai cũng được, hắn thì

không”, anh gầm lên.


“Tránh ra.” Trần Uyển

đẩy anh rồi tắt bếp, lại bị anh ôm chặt eo, tay cô đưa ra định đẩy anh nhưng

trượt tay quơ vào nồi canh trên bếp. Lúc tiếng vỡ vang lên, chân phải cô như tê

đi một nửa.


“Tắt ga đi”, Trần Uyển

thấy Tần Hạo sững người, lùi lại một bước nói giọng khàn khàn.


Anh quỳ xuống, vội kéo

ống quần cô lên, lắp bắp hỏi: “Bỏng ở đâu? Để anh xem, đừng có động đậy, để anh

xem”.


Sau cảm giác tê dại là

cơn đau như kim châm muối xát, “Tránh ra”.


Anh mặc cô đẩy, vẫn

nâng bàn chân trần của cô lên. May mà có đi dép nên chắn đi được một nửa, anh

thở hắt ra, “Đưa em đi bệnh viện, trong nhà không có kem trị bỏng”.


Trần Uyển đanh mặt,

chịu đau đẩy anh ra rồi đứng dậy. “Tôi tự đi, không làm phiền anh.”


Hai tay Tần Hạo chống

ra sau, mông chưa chạm đất đã đứng dậy, tay xoa xoa vết canh dính trên ống quần

cô, vẻ uể oải, “Mèo con”.


Trần Uyển đi vào nhà

tắm, mở vòi nước lạnh dội vào chân. “Mèo con, xin lỗi, mèo con!”... Cô lặng

nhìn lớp da bị nước canh làm cho tấy đỏ, coi như không nghe thấy tiếng anh gọi

ngoài cửa.


Lúc cô vén quần lên,

khập khễnh bước ra, Tần Hạo chán nản ngồi quỳ trên sàn nhà, dường như không cảm

nhận được tiếng cửa mở và tiếng bước chân của cô, tâm tư không biết đang bay

đến nơi nào. Đến lúc cô mở cửa chính ra, anh mới như chợt bừng tỉnh từ giấc

mộng, đuổi theo nắm lấy cái túi của cô, “Mèo con, đừng đi”. Trần Uyển nhìn vào

mắt anh, ánh mắt hối hận và buồn bã khiến lòng cô đau xót. “Tránh ra!” Cô giật

lại chiếc túi, dùng hết sức mình, giống như cuộc đấu tranh giành giật giữa ranh

giới của ác mộng và hiện thực.


Cửa thang máy mở ra

rồi đóng lại, Tần Hạo và Trần Uyển vẫn còn giằng co trước cửa, ngay sau đó nghe

thấy tiếng như con sư tử mẹ gầm lên, Trần Uyển lướt mắt sang, Hà Tâm Mi giơ hai

cánh tay lên cao, trên tay xách hai túi rất to bổ nhào về phía Tần Hạo. Trần

Uyển chưa kịp mở miệng, loáng một cái, cái túi đựng đầy đồ đã đập vào đầu Tần

Hạo, bánh ga tô dính lên vai anh, lớp bơ của bánh bám vào mặt anh rồi rơi xuống

đất. Hoa quả vương vãi đầy nền, một quả lê lăn tới bên cửa thang máy. Tống Thư

Ngu mím môi, cơ mặt như căng cứng, đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cảnh

tượng trước mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận