Trầm Hương Uyển


Tần Hạo quay trở lại,

càu nhàu: “Mua lon coca không đủ, hai đồng mà em cũng lấy ra sao? Có phải cố ý

muốn giễu cợt anh không?”. Cô cười khúc khích.


Tần Hạo thấy ý cười

hiện rõ trên khóe miệng cô, nhất thời có chút luống cuống. Anh vui vì đã làm cô

cười, nhưng cũng vì đánh mất hình tượng mà cảm thấy buồn bã, nhớ tới nét mặt cô

khó khăn nén cười, anh lại bực đến nỗi thấy răng ngứa ngứa, lòng thầm nghĩ phải

cắn vào đâu đó một cái, ánh mắt dịch chuyển từ hai gò má ửng hồng xuống cặp đùi

thon dài, mỗi centimet đều như mang theo màu sắc của mật ngọt, mỗi centimet đều

vô cùng tuyệt vời, trong chốc lát anh hồn bay phách lạc, hoàn toàn quên rằng

mình đang đứng giữa chốn đông người.


Trần Uyển bị anh nhìn

đến mức toàn thân nóng bừng, ậm ừ, rồi tiếp tục đi phát tờ rơi, quay lưng về

phía anh nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt đang xuyên qua ánh hoàng hôn.


Anh lấy nước đưa cho

cô, “Uống nhiều nước chút, trời nóng thế này đừng để trúng nắng đó”. Cảm giác

hai người cùng uống chung bình nước thật quá suồng sã, Trần Uyển chần chừ, sau

đó đón lấy rồi nhấp hai ngụm.


Thấy anh cầm lại rồi

ngửa cổ tu một hơi hết hơn nửa bình, vành tai Trần Uyển nóng bừng, chột dạ nhìn

trước nhìn sau rồi hỏi: “Anh vẫn chưa đi lấy xe sao?”.


“Sẽ có người mang

đến”, Tần Hạo nhìn đồng hồ nói: “Nói là mười lăm phút, đội cảnh sát giao thông

thì dựa vào khoản phạt xe mà kiếm thêm thu nhập, không biết tên nào mới tới

không có mắt, dám đụng vào con báo của anh thì hắn gặp vận xui rồi”. Dáng vẻ

kiêu căng ngông cuồng như đã ăn vào tận xương tủy, giọng nói ngạo mạn thể hiện

rõ bản tính. Con người này hết thuốc chữa rồi. Trần Uyển thở dài, dần khép lại

nụ cười, mím môi im lặng đi đến đầu đường định phát cho hết số còn lại.


Tần Hạo không chú ý

đến sự chuyển biến trong nét mặt của cô, đuổi theo hỏi: “Còn chưa phát xong à?

Phát xong mình tìm chỗ nào đó ăn cơm. Bữa sáng anh chưa ăn, buổi trưa vội quá

cũng chưa kịp ăn”.


“Tôi có hẹn đi ăn với

Hà Tâm Mi, chắc giờ cậu ấy cũng xong việc rồi. Anh đi hẹn người khác được

không?”


“Trong túi em có mấy

đồng tiền lẻ, có thể mời được ai? Hà Tâm Mi là cô nàng ngực khủng phải không?

Gọi cô ấy cùng đi, cô ấy giúp anh chuyển đồ mấy lần, anh cũng muốn chân thành

cảm ơn cô ấy, hôm nay anh mời.”


Vo tròn tờ rơi cuối

cùng trong tay, Trần Uyển lắc đầu, “Bạn học tôi không quen anh, chi bằng anh tự

đi ăn đi, mai mình nói tiếp nhé?”.


Anh nhìn cô một lúc

rồi chau mày, “Ăn xong đồ chay thì đuổi hòa thượng đi sao? Dù sao anh cũng cùng

em đội nắng cả buổi chiều, phải không? Em sợ bạn học nhìn thấy anh à? Anh không

đáng ư, không thể lộ diện à?”.


Trần Uyển nghe xong

nghiêm mặt lại, ném tờ giấy đã được vo trong trong tay vào sọt rác, quay đầu

nói: “Không phải anh không đáng, mà là quan hệ của chúng ta quá...” nhơ nhớp.

“Anh cảm thấy có thể để mọi người bắt gặp? Đối với anh mà nói thì chẳng sao cả,

nhưng làm sao tôi đối diện được với những lời ong tiếng ve?”


“Chúng ta làm sao?

Chúng ta là...”, câu nói ngưng bặt, ngay cả anh cũng không tìm được từ nào

thích hợp. Đắn đo hồi lâu mới ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Đến mức độ này còn phải hỏi

mối quan hệ của chúng ta là gì”. Anh nhận thấy bầu không khí lúc này đã có khác

biệt, trong chớp mắt sự hòa hợp và nhẹ nhàng khó có được lại tan biến. Anh cười

nhạt, nhìn thẳng vào cô, đứng đối diện cô bây giờ là một cơ thể cứng đờ với hơi

thở nặng nề, anh nắm chặt tay cô, nói: “Mối quan hệ của chúng ta...”.


“Xe của anh đến rồi

kìa”, cô hất cằm, cắt ngang lời anh.


Nhìn theo ánh mắt cô,

quả nhiên đúng vậy. Chết tiệt, đến không đúng lúc gì cả! “Em đợi chút, anh quay

lại ngay. Em đừng suy nghĩ lung tung, quay lại chúng ta sẽ từ từ nói chuyện.”


Trần Uyển lạnh lùng

nhìn Tần Hạo và người đưa xe tới nói nói cười cười với nhau, chiếc xe của anh

đã nằm lại vị trí cũ với tư thế vô cùng thị uy. Cô nghiêng đầu cười tự giễu,

anh ta giúp mày phát tờ rơi mà khiến mày vui như vậy sao? Hãy suy nghĩ về việc

anh ta từng làm với mày đi Trần Uyển. Mày đối với anh ta, nói là hận thù sâu

như biển cũng không ngoa, chỉ có hút máu ăn thịt mới có thể xóa tan đi nỗi hận

như biển cũng không ngoa, chỉ có hút máu ăn thịt mới có thể xóa tan đi nỗi hận

trong lòng. Mày bị sao vậy? Vì anh ta bố thí cho mày sự dịu dàng rẻ mạt hay

sao? Một lần anh ta hứng chí giúp đỡ mày mà mày phản bội lại chính mình sao?


Cô chầm chậm gỡ dải

băng trước ngực xuống, gấp lại cho vào túi xách, ngẩn người nhìn không biết nói

câu gì, sau đó cô mỉm cười, quay người bỏ đi.


Đứng trước gian hàng,

nghe Hà Tâm Mi và anh chàng đẹp trai bán đồ ăn cay tán chuyện, cô không nói gì,

trong lòng thấp thỏm.


“Trần Uyển, ăn mực

nướng không?” Hà Tâm Mi lưỡng lự nhìn vào gian hàng kế bên, không ngăn được sự

cám dỗ.


“Cậu không sợ bốc hỏa

thì được.”


“Bốc hỏa thì ăn Ngưu

hoàng[1] giải độc.” Hà Tâm Mi giơ tay sang quầy hàng bên cạnh, “Hai mực, thêm

nấm kim châm”.


[1] Ngưu hoàng có nhiều tên gọi như Tây hoàng, Tô hoàng, Sửu bả..., có

tác dụng thanh nhiệt giải độc, chủ trị các chứng: họng sưng đau, mồm lưỡi lở, sốt

cao mê man, co giật, động kinh, trúng phong hôn mê.


“Ba xiên mực, mỗi cái

thêm nhiều hơn chút, tính cả thể”, từ đằng sau có người nói.


Trần Uyển lập tức cứng

đờ người, nghe là biết ai rồi, ánh mắt trừng trừng nhìn vào hơi nóng bốc lên

trong nồi, cô thầm mong Hà Tâm Mi tạm thời trở nên ngây ngô. Nào ngờ Hà Tâm Mi

đã reo lên: “Thật ga lăng! Tính cả thể, anh trả tiền phải không?”.


“Cô dựa tường mà đi

đi. Cô mập, lần nào gặp cũng thấy cô ăn cái gì đó, miệng cô thật bận rộn nhỉ?”


“Xí, không mời thì

không được ngồi ở đây, làm phiền anh đi ra chỗ khác.”


“Tôi mời, tôi mời, cô

đừng phun nước bọt lên người tôi là được.”


Trần Uyển lấy tay lau

mồ hôi rịn trên trán, Hà Tâm Mi là điển hình cho kiểu người gặp ai cũng có thể

tán gẫu vài câu. Nhưng cô ấy mới giúp Tần Hạo chuyển đồ mấy lần mà đã thân quen

thế này sao? Hết nói nổi rồi.


Đón lấy cái đĩa từ

người bán hàng, tránh cái nhìn như thiêu đốt của anh, cô ngồi xuống cạnh Hà Tâm

Mi, làm ra vẻ thản nhiên hỏi: “Trời nóng mà ăn đồ này cậu không sợ mụn à?”. Hà

Tâm Mi thúc thúc vào khuỷu tay cô, cô ngước mắt lên, rõ ràng là một gương mặt

cực kỳ thích thú.


Thấy Trần Uyển thờ ơ

cầm đũa lên, không hề đếm xỉa đến sự tò mò của mình, Hà Tâm Mi nhìn hai người

dò xét, cuối cùng ánh mắt dừng lại chỗ Tần Hạo. “Anh chàng ga lăng, sao anh lại

có mặt ở đây? Đồ ăn này anh có quen không?”


Tần Hạo khẽ liếc qua

Trần Uyển, ánh mắt chạm nhau, cô lập tức né tránh. Vì thế những lời chuẩn bị

nói ra đành nuốt lại, chuyển chủ đề khác: “Cũng được. Có uống coca không? Tôi

đi mua”.


“Không cần, không cần”,

bầu không khí rất kỳ quái, Hà Tâm Mi rõ ràng cảm thấy có điều gì đó ẩn giấu,

đâu thể dễ dàng để anh đi như thế, “Ở đây có nước ngọt. Ông chủ, ba ly nước

ngọt. Nói thật nhé, tôi tưởng mấy lần anh gửi đồ mà không có kết quả nên đã

biến rồi, thì ra vẫn còn bám theo?”.


“Ngày nào đến cũng

đúng lúc ăn cơm phải không? Dù sao cũng phải cảm ơn cô mấy lần giúp tôi chuyển

đồ chứ gì?” Tần Hạo liếc qua Trần Uyển.


“Không quen. Không

cần”, Trần Uyển nói vẻ khó chịu.


Màn đêm bắt đầu buông,

ba người ở một ngõ nhỏ của đường Thượng Hải, đầu ngõ có troe một chiếc đèn lồng

với ánh sáng mờ ảo. Trên chiếc bàn gấp đơn sơ là vài món đơn giản, ngồi trên

ghế nhỏ, trời không có gió, oi bức, dường như có thể nghe thấy tiếng mồ hôi nhỏ

giọt chảy trên cằm, rơi xuống cổ áo.


Khuôn ngực Tần Hạo

phập phồng thở, mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng thành vô số dòng. Lúc này anh

không còn bận tâm có bạn cô ở đó, dừng đũa, vẻ giận hờn nhìn cô chằm chằm, nói

nhỏ: “Anh nói sai điều gì? Nói em đợi anh, mà ngay cả tiếng chào cũng không có,

quay lại thì đã chẳng thấy em đâu. Anh đi tìm cả nửa con đường, chẳng phải màu

váy của các em nổi bật thì chắc đến giờ anh đã đi đến cuối đường Thượng Hải

rồi. Lúc nào cũng vậy, có gì không hài lòng em cứ nói thẳng ra, được không? Là

anh sai thì anh sửa, trong lòng em buồn bực mà anh không hiểu nổi, chẳng phải

em đang cố ý làm khó anh sao?”.


Trần Uyển quấy nát đậu

phụ trong đĩa, không cần ngước đầu lên nhìn cũng có thể tưởng tượng được lúc

này Hà Tâm Mi đang há hốc mồm. “Hà Tâm Mi, mực của cậu có ăn nữa không? Không

ăn thì để tớ giúp.”


“À, à, tớ ăn. Hai

người từ từ nói chuyện, tớ từ từ ăn.” Hà Tâm Mi ngậm miệng lại, cúi đầu nhưng

vẫn không nén nổi tò mò, ngước lên lén nhìn nét mặt ủ rũ của Tần Hạo.


Anh tự nhận hôm nay

biểu hiện của mình là đúng, nhưng cô vẫn rất khó gần, chỉ chúi đầu vào cái đĩa

trên bàn, không hề để tâm tới những lời anh nói. Chiều nay, tâm trạng và cái áo

lúc ướt lúc khô vì mồ hôi mà anh đang mặc thật độc nhất vô nhị, nụ cười khẽ

dưới ánh tịch dương, bộ dạng chau mày khi xâm xẩm tối, không gì là không chi

phối cảm xúc của anh.


Nhưng tất cả đều biến

thành tiếng thở dài bất lực.


Mắt dõi theo Hà Tâm Mi

đi vào cổng trường và dần dần mất hút, Trần Uyển muốn nháy mắt ra hiệu lúc Hà

Tâm Mi sắp xuống xe nhưng không được, đành thở dài.


“Lên ngồi phía trước.”


Cô quay sang, không

ngờ lại gặp ngay ánh mắt anh qua gương chiếu hậu.


Anh đợi cô ngồi đâu

vào đó, ánh mắt phức tạp nhìn cô chằm chằm, đến lúc cô không chịu nổi nữa anh

mới quay đầu xe.


Đến đầu hẻm, Trần Uyển

định nói tạm biệt, nhưng anh đã mở lời trước, giọng có chút hờn tủi và chân

thành như đứa trẻ. “Hồi chiều nói không rõ mối quan hệ của chúng ta. Anh nghĩ

kĩ rồi, bản thân anh cũng không hình dung được. Bằng này tuổi rồi mà anh chưa

từng trải qua cảm giác này, nhìn em cười anh cũng muốn cười, thấy em không vui

lòng anh cũng khó chịu. Em ở bên cạnh, dù không nói lời nào nhưng anh cũng thấy

vui như trúng số độc đắc. Em không ở bên, hoặc là những lúc em nhìn anh bằng

ánh mắt căm ghét, anh cảm thấy trái tim mình như bị đâm mấy trăm lỗ, bị những

cơn gió lạnh phương Bắc thổi vào, chà xát. Cảm giác này là gì? Anh cũng muốn

hiểu rõ”.


Trần Uyển vẻ mặt vẫn

thản nhiên, không nói, nhưng cảm giác trong lòng lại hoàn toàn khác. Lần đầu

tiên được một người thổ lộ những lời lãng mạn thế này, không thể không rung

động. Đáng tiếc, đáng tiếc lại là những lời từ miệng anh thốt ra. Cô hít một

hơi thật sâu, nhắc nhở bản thân không được mù quáng bởi những lời đường mật,

đây cũng chỉ là một thủ đoạn của anh mà thôi.


Ánh mắt anh rất chân

thành, rõ ràng...


Nhưng cô sợ, giống như

chiều nay cô cười với anh trong vô thức, hoàn toàn quên đi nỗi đau đớn và hận

thù, sau đó... có một ngày sẽ từ bỏ tất cả mà tan chảy trong vòng tay anh.


Sa ngã không đáng sợ,

tình nguyện sa ngã mới là điều thật sự khủng khiếp.


“Sau này không phải

nói những lời như vậy nữa, tôi không chịu nổi, để người khác nghe thấy cũng khó

giải thích”, cô coi như không nhìn thấy nét mặt bỗng chốc sầm xuống của anh,

tiếp tục nói: “Giữa chúng ta chỉ là mối quan hệ trao đổi đơn giản. Tối nay bỏ

mặc anh mà đi trước là tôi không phải, sau này tôi sẽ tuân thủ bổn phận. Tốt

nhất là anh có thể rộng lượng, sớm buông tha cho tôi”.


Anh im lặng, ánh mắt

lạnh lùng nhìn chăm chăm về phía trước.


“Tôi về đây”, cô nói

nhỏ. Cô rất muốn về nhà tắm táp, thay quần áo nằm vào chiếc tổ nhỏ an toàn của mình.


“Đợi đã.” Anh bỏ bộ

mặt u ám, trở lại bình thường. Anh đưa tay ra phía sau với lấy chiếc túi màu

tím, mở ra, trong cái hộp màu xám nhạt lại là một hộp khác bọc da màu tím, mở

ra là chiếc hộp đen, trên mặt chạm trổ bốn bông hoa tuyết ghép lại tạo thành

hình chữ thập. “Em cầm lấy.” Anh đặt chiếc hộp đen lên hai đầu gối cô.


Cô thở dài, bản thân

vừa nói phải tuân thủ bổn phận, vậy thì lúc này nên mở cái hộp ra rồi làm ra vẻ

ngạc nhiên, hay là trả lại cho anh?


“Trong cái bọc màu đen

là sách hướng dẫn và giấy xác nhận mặt hàng, nhớ giữ lấy.” Không đợi cô phản

ứng, anh đưa tay mở hộp ra. “Anh ước đoán cổ tay em nên đã cắt đi hai nấc, em

thử xem. Biết em không thích đồ sặc sỡ quá nên đã chọn cái đơn giản nhất. Giống

hệt cái trên tay anh này. Thích không?”


Nói không thích thì

quá kiêu kỳ. Cô lại thở dài, trên đời này chẳng có người phụ nữ nào không thích

quà tặng, nhưng cô không có tư cách, cũng như vậy, anh càng không có tư cách.

Rời mắt khỏi cái vật óng ánh kim cương, ngước lên nhìn anh, những lời vừa rồi

cô nói dường như chẳng có sức ảnh hưởng gì tới anh, ánh mắt tha thiết như vô

cùng mong muốn cô chấp nhận.


“Tôi có đồng hồ rồi.”

Cô chạm vào cổ tay nơi có chiếc đồng hồ cũ, càng nhìn càng thích, phối với áo

trắng rất hợp, Hà Tâm Mi cũng từng khen mấy lần.


“Đồng hồ của em anh

thấy mấy lần rồi, là loại cổ của mười mấy năm trước, không phải hàng hiệu,

không đáng giá.”


Mắt cô bỗng buồn, ngón

tay vân vê những vết xước ở dây đeo, giống như đang vỗ về vết thương trong

lòng, nhỏ giọng nói: “Rất nhiều năm rồi, là món quà mẹ tôi phải dành dụm tiền

rất lâu mới mua được để tặng cha tôi nhân kỷ niệm một năm ngày cưới. Ngày cha

qua đời, cha còn đeo nó, cứ tưởng nó rơi vỡ không dùng được nữa, nhưng không

ngờ sửa lại, thay mặt, đồng hồ vẫn chạy tốt. Người không còn, đồng hồ thì vẫn

đây”. Lúc nói, khóe mắt cô cay sè, miệng cười khẽ. “Anh thấy đấy, anh căn bản

là không hiểu tôi, đúng không? Chúng ta quá khác biệt, nói thích hay không

thích thì rất vô nghĩa.”


Hoặc là hai người đã

quá quen thân, hoặc là nỗi buồn của cô đã chạm đến trái tim anh, lúc cô nói câu

đầu tiên anh đã hiểu mình vô ý phạm thêm một sai lầm nữa. Lắng nghe cô nói, anh

lắp bắp hồi lâu, như không tìm được giọng nói của mình.


“Cái này, để ở chỗ

anh”, cô bọc lại, “Tôi không dùng được”.


Anh gượng cười, “Anh

lại nói sai rồi phải không? Trong lòng chắc em đang chửi rủa anh lại lấy tiền

mua chuộc em, đang mắng anh dùng mấy đồng tiền mà có thể tùy tiện ức hiếp người

khác, phải không?”


Cô im lặng.


Anh cũng im lặng, rất

lâu sau mới chầm chậm nói: “Anh xin lỗi”. Chợt nhớ ra rằng mình luôn làm tổn

thương cô rồi lại nói lời xin lỗi, nhất thời cảm thấy vô cùng chán nản. “Anh

xin lỗi. Anh không có ý gì khác, tặng quà cho em không phải là muốn mua chuộc

em, em và những cô gái khác không giống nhau, anh biết những thứ này không mua nổi

trái tim và sự tha thứ của em. Nhưng anh không biết có thể dùng cách gì để làm

em vui, nên chỉ có thế này.”


“Không có gì phải xin

lỗi, anh đâu hiểu rõ hoàn cảnh gia đình tôi. Chỉ là đừng nói cái gì mà thích

hay không thích, không cần thiết.” Cô tháo dây an toàn ra, “Tôi đi đây”.


Ánh mắt anh dõi theo

bóng dáng cô, cô vội vã đi vào con hẻm, lúc này mới thở hắt ra một tiếng, như

thể cuối cùng đã trút bỏ được thứ gì đó.


Lúc điện thoại đổ

chuông, cô chợt giật mình.


“Hôm nay, hôm nay anh

về gấp...” Anh ngập ngừng trong điện thoại, dường như không biết là có nên nói

tiếp hay không, sau đó nghe thấy tiếng cười tự giễu của chính mình, tiếng cười

có chút cô đơn. “Hôm nay là sinh nhật anh, bữa tối, món ăn rất ngon, còn nữa,

chiều nay rất vui. Em cười rất đẹp, đẹp hơn những ngày thường rất nhiều. Anh

chẳng có mong muốn gì nhiều, chỉ mong có thể khiến em cười như thế, chỉ mong

một ngày nào đó em sẽ quên đi những lỗi lầm anh gây ra cho em.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận