Trầm Hương Uyển


Sáng sớm, mưa lại xối xả. Những giọt mưa đập vào cửa kính, bắn tung tóe

khắp nơi.


Tần Hạo trong lòng mừng thầm, nhưng vờ than vãn: “Mưa to thế này, sợ hôm

nay đi không được rồi”.


“Lại không có mưa đá”, Trần Uyển lạnh lùng nói.


Làn da dưới bàn tay mềm mại, mịn màng và mát rượi. Anh không ngăn nổi niềm

vui đang dâng trong lòng, tràn đầy trong khóe mắt. Từ phía sau, anh liên tục

hôn vào cổ cô, bản năng trong anh lại trỗi dậy.


Cô không thích, đẩy tay anh ra, dịch sang bên một chút, nhưng lại bị anh

kéo vào lòng, bên tai là tiếng cười khôi hài và hơi thở nóng bỏng của anh. “Em

đừng vặn vẹo như con sâu thế nữa. Em đừng cử động, anh đảm bảo cũng sẽ thành

thực.” Sáng sớm thế này, nằm ôm nhau trên giường, yên lặng ngắm mưa, cảm thấy

niềm vui đầu tiên của cuộc sống chỉ đơn giản thế thôi. “Như thế này thật tuyệt,

chỉ có em, chỉ có anh.”


“Em đang nghĩ gì thế?” Nghe anh hỏi hồi lâu, Trần Uyển vẫn không trả lời.

Thật sự trong lòng cô đang trống rỗng, chẳng muốn nghĩ ngợi điều gì, giống như

những ngọn núi trùng điệp bị biết bao tầng mây mù che phủ, chẳng nhìn thấy

đường về. Hay là mỗi người con gái đều phải trải qua quá trình như thế? Trong

tiềm thức, luôn hi vọng mình là duy nhất, có vầng hào quang muôn trượng không

bao giờ mất đi, nhưng sau những buồn vui hờn giận trong cuộc sống mới bàng

hoàng phát hiện ra rằng bản thân mình chẳng qua cũng chỉ là một mảnh gỗ mục vô

cùng bình thường, cũng giống như những viên sỏi, những cây cỏ dại bên bờ suối,

cứ thế dạt trôi theo năm tháng.


“Mèo con, chúng mình chưa bao giờ trò chuyện đàng hoàng, nào, bây giờ nói

chuyện với anh nhé. Anh muốn biết lúc nhỏ em thế nào, gia đình ra sao, lúc đi

học có bao nhiêu người theo đuổi, thích gì, ghét gì...”


“Chẳng phải anh nói bất luận bạn bè hay là kẻ thù, đều phải tìm hiểu người

đó cặn kẽ sao? Hỏi tôi làm gì?”


“Cái ấy không giống nhau, đó là người ngoài. Anh muốn nghe chính em nói.”


“Chẳng có gì đáng nói,

cũng giống như người khác thôi.”


“Vậy để anh kể chuyện

của anh cho em nghe. Bắt đầu từ đâu nhỉ?”, anh không quan tâm đến vẻ lạnh lùng

của cô, vô cùng hào hứng. Im lặng một lúc, anh nói: “Còn nhớ lần đầu tiên chúng

mình gặp nhau ở đâu không? Ở ngay cửa nhà em. Đường đi rất thú vị, mỗi khúc cua

lại có một vũng nước, lần đó xe đi qua làm nước bắn lên, đuôi tóc em vung vẩy,

trên tay hình như cầm cái tô lớn. Lúc nhìn thấy thế anh liền nhớ đến bà nội,

nghĩ hồi trẻ tuổi chắc bà cũng vậy, thắt bím tóc lớn và đi qua các con hẻm.

Quên nói với em, bà nội anh cũng là người ở hẻm Chu Tước, nhà họ Lý”.


Trần Uyển nhớ những

người lớn tuổi cũng có vài lần nhắc tới gia đình họ Lý, đó là một gia đình

không chỉ nổi tiếng ở hẻm Chu Tước mà còn ở cả Tế Thành. Sau khi cả gia tộc

chuyển đi, nhà cửa bị chia nhỏ cho các hộ gia đình khác sống. Gần đây nhất,

hình như nghe nói người nhà họ Lý trở về, mua lại khu nhà xưa.


“Bà nội anh lúc trẻ

rất xinh đẹp, giống như em bây giờ. Ông nội anh nói, năm ấy đoàn văn công của

ông đến các chiến trường lưu diễn, trong đó có một người rất nổi bật khiến ông

để ý tới, đó chính là bà. Bà nội ghét ông không có học, bà thích một người viết

kịch bản từ Thượng Hải đến. Sau này người viết kịch bản đó đi lấy người khác,

bà mới đồng ý lấy ông. Ông nội anh đợi chờ mấy năm, đó gọi là kiên trì không bỏ

cuộc...”


“Gia đình anh được xem

là gia đình có truyền thống mà”, Trần Uyển vô tình nói ra những suy nghĩ trong

lòng.


Bị cô mỉa mai, Tần Hạo

có chút ngượng ngùng, cắn vào dái tai cô, nói: “Em thì hiểu gì? Đó gọi là tinh

thần cách mạng, bền gan vững chí, không ngừng cố gắng, đánh đâu thắng đó, tám

năm kháng chiến chính nhờ vào tinh thần đó mà vượt qua”, rồi anh tiếp, “Em

không biết ông anh đối tốt với bà như thế nào đâu, lúc ở trường cán bộ, sức

khỏe bà không tốt, hằng sáng tinh mơ khi sao trời chưa lặn, ông đã bắt xe đi

hơn một tiếng đồng hồ tới nông trại để mua sữa về cho bà”.


Anh như đắm chìm trong

ký ức, im lặng rất lâu, cô hỏi: “Rồi sau đó?”.


“Sau đó?”, Tần Hạo

thấy cô bắt đầu có hứng thú, tiếp tục kể, “Bà nội anh là khắc tinh của ông,

tính tình ông nóng nảy như thế, nhưng khi về nhà, bà chỉ cần trừng mắt một cái

là ngay lập tức ông biến thành chú cừu non. Ông không quan trọng vấn đề vệ sinh

lắm, cuộc sống thế nào thì con người thế ấy, vẫn như kiểu người nông thôn, bà

nội nhìn không quen mắt...”. Nhớ lúc ông bà nội cãi nhau đến mức tổ chức phải

đến hòa giải, tới lúc bà sắp đi thì ông đóng kín cửa nhốt mình trong phòng mấy

ngày liền. Từng việc từng việc trong ký ức cứ thế hiện về, giọng nói nhẹ dần

theo hàng lông mi khẽ rủ xuống của cô. “Ngủ rồi à?”, thấy cô nhắm mắt, anh cười

gượng. “Lâu như thế, cuối cùng cũng ngủ rồi. Tính ương ngạnh của em gần giống

bà nội anh, nếu như bà còn sống, chắc bà sẽ cưng chiều em lắm.”


Tần Hạo mong cho cơn

mưa này dai dẳng mấy ngày mấy đêm, tốt nhất là ngập luôn đường cao tốc, tiếc là

buổi chiều khi tỉnh dậy thì mưa đã tạnh.


Lúc Trần Uyển đứng

trong nhà vệ sinh trừng mắt nhìn “vật bảo vệ” trong bồn cầu, thì Tần Hạo đang tóc

tai rối bời, mơ mơ màng màng đi vào, dang tay định ôm lấy cô. Cô nhấn mạnh tay

vào nút xả, dòng nước xoáy đi, cuốn theo hàng tỷ con cháu của anh, cô thầm cầu

nguyện lúc nào đó có thể cuốn phăng cả chủ nhân của chúng đi luôn.


“Anh nhanh lên, đừng

cố tình kéo dài thời gian nữa.” Cô đẩy anh, bỏ lại anh một mình đang đứng trước

gương, cười khoái chí bắt đầu cạo râu.


Trên đường về, Tần Hạo

biết là không nên quá tự đắc, nhưng khóe miệng vẫn hơi nhếch lên. Hạ tiện! Trần

Uyển nhìn thấy, lòng tức giận, bức bối suốt đoạn đường. Vào thành phố, anh dừng

xe trước cửa hiệu thuốc. Trần Uyển không biết anh vào đó làm gì, nhìn bóng anh

dần mất dạng, đột nhiên cô nhớ lại lúc mình đi mua thuốc lần trước. Cảm giác

bất lực và đau khổ một lần nữa sống dậy, trong lòng cô lập tức bị bao phủ bởi

cơn lạnh giá, lạnh giá đến thấu xương, mắt cay sè muốn khóc.


Không biết từ lúc nào

lại trở nên yếu đuối đến vậy? Cô ghét mình không mạnh mẽ, lau khóe mắt, tiếp

tục nhìn về phía trước như không có chuyện gì.


“Nè, cầm lấy”, lúc lên

xe anh nói.


Cô liếc nhìn thứ anh

cầm trên tay, có chút ngạc nhiên.


“Tối qua mới nhìn thấy

ở đùi em có nốt đỏ, sao lại để muỗi đốt ra nông nỗi ấy? Mẹ anh có nói đến loại

thuốc này, rất hiệu quả, không để lại sẹo”, anh chậm rãi nói.


Trần Uyển hơi đỏ mặt.

Muỗi ở hẻm Chu Tước độc hơn ở những nơi khác, đứng trong nhà bếp buổi tối có

thể bị đốt đến mức nhìn những nốt muỗi đốt giống như một chùm nho. Da cô lại

mẫn cảm, bị đốt một cái là sưng vù lên, ngay cả khi nốt muỗi đốt biến mất thì

vẫn để lại màu nâu mờ như màu hạt dẻ, phải qua một mùa đông mới mất hoàn toàn.

Bình thường dù trời nóng thế nào cô cũng mặc quần dài. Tối qua... trong đầu cô

hiện lên hình ảnh anh ghé sát hôn lên đùi mình... Đột nhiên cô đỏ bừng mặt nhìn

hiện lên hình ảnh anh ghé sát hôn lên đùi mình... Đột nhiên cô đỏ bừng mặt nhìn

đi chỗ khác, tay nắm chặt lấy túi thuốc.


Chưa đến đầu đường, cô

đã vội bảo dừng xe. Tần Hạo ngạc nhiên, Trần Uyển nói: “Sau này đừng dừng xe ở

đầu hẻm, lần trước bị người ta nhìn thấy rồi truyền đến tai mợ tôi, mợ tôi đã

hỏi đấy”.


“Vậy em trả lời sao?”,

anh tò mò.


“Còn nói sao nữa? Nói

là người ta hỏi đường”, thấy anh không giấu nổi vẻ thất vọng, cô cũng chẳng

quan tâm, “Tôi đi đây”.


“Đợi chút.” Anh lấy

một phong thư đưa cho cô, Trần Uyển lập tức sầm mặt lại, Tần Hạo vội giải

thích: “Em đừng nghĩ lung tung. Diệp Thận Huy đích danh nói gửi tặng em, là thẻ

mua sắm. Đừng nghĩ ngợi gì cả, mỗi năm anh ấy tặng đi nhiều không kể xiết. Lần

đầu gặp, chào hỏi anh ấy một tiếng, anh ấy cũng nên tặng lại thứ gì đó, phải

không?”.


Cô ngập ngừng mấy giây

rồi đón lấy.


“À, em đừng đi vội”,

Tần Hạo gọi, “Không có lời nào nói với anh sao?”.


“Không.”


Anh như bị nghẹn họng,

nghĩ ngợi rồi hỏi: “Có thật là nghỉ hè không thể ra ngoài?”.


“Ừm.”


“Ban ngày cũng không

được à?”


“Phải trông tiệm.”


“Vậy nhớ nếu có chuyện

gì thì gọi cho anh.”


Cô gật đầu qua quýt.


“Kẻ đó... Phương Tồn Chính không tìm em à?”


Cô liếc nhìn anh một cái.


“Anh chỉ tiện miệng hỏi thôi.”


“Không có gì nữa thì tôi đi đây.”


Anh gật đầu, ngón tay gõ lên vô lăng, thấy cô mở cửa xe, anh không kìm

được, nói: “Phải nhớ, nếu rảnh thì nhớ đến anh”.


Trần Uyển chạm phải ánh mắt nồng nàn không nỡ rời xa của anh, vội cụp mắt,

khẽ ừm rồi xách túi đồ xuống xe.


Anh giữ lời hứa, thỉnh thoảng có gọi điện cho cô, cũng là chỉ hỏi tình hình

gần đây. Mỗi lần cô trả lời qua quýt, anh đều im lặng nuốt những lời muốn nói

vào trong.


Nghe cậu bảo đã nói chuyện với người môi giới mấy lần về việc nhà cửa rồi,

giá cả cao hơn một chút so với những nhà xung quanh. Chỉ là cậu sợ bị mắc lừa,

sợ người môi giới đùn đẩy trách nhiệm nói người mua đang bận, không ở trong

tỉnh, đã thỏa thuận mấy lần rồi nhưng mọi việc vẫn chưa chắc chắn.

tỉnh, đã thỏa thuận mấy lần rồi nhưng mọi việc vẫn chưa chắc chắn.


Cậu nói không gấp, nhưng trong lòng Trần Uyển hiểu là cậu đang cố gắng điềm

tĩnh. Chỉ nháy mắt mà đã mấy tháng trôi qua, vết thương cũng dần hồi phục,

nhưng số tiền viện phí mượn Phương Tồn Chính vẫn còn đó, lần đụng độ ấy số chai

rượu bị đập vỡ tổn hao không ít tiền, mà cô và Tiểu Vũ không lâu sau lại nhập

học.


Lúc Hà Tâm Mi gọi điện đến, Trần Uyển gật đầu lia lịa. “Chính là đi làm

quảng cáo cho mấy công ty bất động sản, giúp họ phát tờ rơi gì gì đó. Hồi học

cấp ba, tớ và Ninh Tiểu Nhã đã đi làm thêm kiểu này rồi, tiền vừa rủng rỉnh lại

vừa vui. Hai tháng nay phơi nắng, nếu cậu không sợ đen thì mai đến, còn có mấy

người nữa, hình như đều là sinh viên trường mình.”


Năm nào cũng vậy, sáu tháng cuối năm là mùa thịnh vượng của bất động sản,

mặc dù tính theo ngày nhưng tiền công cũng cao hơn những việc làm thêm khác rất

nhiều. Trần Uyển lo xa hỏi đi hỏi lại là công ty nào, cô thực sự sợ gặp hạng

người như Hồng Kiến Học. Hà Tâm Mi làm ra vẻ chị lớn, nói: “Là công ty người

thân bạn học cũ của tớ, yên tâm, ngày mai nhớ đến đúng giờ”.


Hôm sau đến mới biết đó là Công ty Bất động sản Tín Thành, Trần Uyển nghĩ

tới Diệp Thận Huy liền nhớ trong túi còn có một tấm thẻ. Hà Tâm Mi đang pha trò

vui vẻ cùng Ninh Tiểu Nhã, một người nói, “Tớ có ngực!”, người kia đáp trả, “Có

ngực thì có gì là hay chứ, tớ có xương đòn!”, “Tớ có xương cánh vai”, rồi cùng

cười ha hả, người này đùa người kia mặc đồng phục xấu. Hà Tâm Mi lại hét lên:

“Nếu như tính tiền công dựa vào chân dài, thì tớ chả được. Tất cả rơi vào Trần

Uyển hết”.


Lời nói vừa dứt, mấy người bình thường không ưa Trần Uyển liền lạnh lùng ôm

mớ tờ rơi, tức tối giục: “Đi thôi, đi thôi, làm việc nào!”.


Ninh Tiểu Nhã cũng ôm một chồng tờ rơi màu sắc sặc sỡ, bực mình nói: “Cậu

đâu có nẫng bạn trai của họ, trong trường cũng chẳng làm gì cả, sao họ lại coi

cậu như kẻ thù vậy chứ?”.


“Đừng chấp họ, có người ghét thì cũng có người yêu, cuộc sống là thế mà.

Cậu càng thờ ơ thì trong lòng họ càng không thoải mái.” Hà Tâm Mi thường nói

chuyện không hề giữ kẽ, không ngờ câu nói này lại khiến Trần Uyển phiền lòng,

liền an ủi cô một cách ngượng ngùng.


Trần Uyển khẽ cười. Cô bị coi thường nhiều rồi, chút chuyện nhỏ thế này

chẳng đáng để trong lòng. Nhớ đến tấm thẻ kia liền lấy ra hỏi thử.


Hà Tâm Mi cầm lấy, kinh ngạc thốt lên: “Nhiều tiền thế này, cậu lấy được ở

đâu vậy?”.


Thẻ mua hàng là quà tặng cao cấp mới thịnh hành hai năm trở lại đây, trước

kia khi cha Trần Uyển còn sống, nó vẫn là đồ vật không có giá trị thực tế. Nghe

tiếng thốt lên đầy kinh ngạc của Hà Tâm Mi, cô có chút không hiểu, có chút lo

lắng, ấp úng nói là nhặt được.


“Sao tớ chẳng có vận may như thế nhỉ?”, Hà Tâm Mi than vãn, “Năm nghìn tệ”.


Ninh Tiểu Nhã cẩn thận cầm lấy, nhìn thật kĩ số tiền in trên thẻ, nói:

“Liệu có phải là thẻ dùng hết rồi không?”.


“Hết rồi thì thường phải được thu hồi lại, cứ đi đến trung tâm thương mại

Tinh Hối Thành thử là biết ngay”, Hà Tâm Mi nói.


Trần Uyển không ngờ nhiều tiền đến vậy, nghe nói năm nghìn tệ mà cô lạnh cả

người. Nhớ lại lời Tần Hạo hôm đó nói, một năm Diệp Thận Huy tặng đi nhiều

không đếm xuể, bất giác cô bần thần. Có người khách quý đầy nhà, quần áo là

lượt, lên xe xuống kiệu; có người sống trong tồi tàn, nghèo đói bệnh tật. Lắc

lắc đầu, cô nói: “Nếu không phải thẻ rỗng, không biết có thể đổi thành tiền

được không, nhà tớ đang cần tiền. Mà thôi, không nói chuyện này nữa, đi làm

thôi”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận