Trầm Hương Uyển


Trần Uyển ngủ mơ, có những cảnh tượng trong ký ức, cô có thể

ngửi thấy hơi ấm của mẹ trong nhà bếp, còn nhớ cả nơi cây ớt chỉ thiên trên bệ

cửa đã kết trái; cũng có cảnh thật lạ lùng, cha mẹ đang ở trên thuyền, còn đứng

bên bờ, nhìn cánh buồm mỗi lúc một trôi xa, cô liền nhảy xuống biển, gặp nước

triều dâng, cô cứ bị đẩy vào bờ hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần

khác… cô cứ thế sải cánh tay mệt mỏi bơi về phía trước trong vô vọng…


Trời còn chưa sáng, cô đã lên chuyến xe bus đầu tiên đi đến

nghĩa trang.


Ngôi mộ đôi đó là do cha chọn khi mẹ cô mất, lúc đó dự tính

ngôi mộ sẽ dành cho cha khi ngoài một trăm tuổi, nào ngờ chẳng được mấy năm thì

đã phải dùng đến. Vị trí rất tốt, gần đỉnh đồi, hướng chính đông, mỗi ngày đều

có thể nhìn thấy mặt trời mọc. Cô ngẩn ngơ nhìn vào màu đen trắng trên tấm ảnh,

lần đầu tiên oán trách cha: Sao cha chỉ mua hai ngôi mộ? Vậy sau này con sẽ ở

đâu? Có phải là lúc đi rồi cha mẹ không cần con nữa không? Có kẻ bắt nạt con,

cha mẹ cũng không thèm quan tâm, phải không?


Đống tro bụi bị cơn gió thổi thốc lên, bay vào mắt, cô càng

dụi càng đau, lòng bàn tay ướt đẫm. Cô tủi thân ôm mặt khóc nức nở, những đau

khổ từ trong lồng ngực như bật ra.


Lúc xuống núi, đôi mắt cô đã sưng đỏ. Khóc rồi, hét rồi,

trút hết ra rồi, còn thế nào nữa đây? Không thể đảo ngược, không thể thay đổi,

xuống núi rồi thì cô vẫn chỉ một mình, chỉ một mình cô đối diện với sự thực.


Lúc đi qua thành phố, cô xuống xe tìm đến một hiệu thuốc.

Gương mặt đỏ bừng, hỏi có thuốc giải quyết sau khi “xong việc” không? Nhân viên

bán hàng nhìn cô vẻ khó hiểu, cô ngập ngừng hỏi lại: “Thuốc tránh thai sau khi

làm chuyện đó?”. Cô ậm ờ nói ra mấy từ ấy, tránh né nụ cười đầy ẩn ý của đối

phương.


Cô mua một chai nước ở cửa hàng bên cạnh để uống thuốc, ngồi

vào băng ghế dài trước quán, hoang mang nhìn dòng người và xe cộ đang qua lại

như con thoi, trước mắt cô là sự phát triển của một thành phố phồn hoa, chỉ có

lòng cô là cô đơn và buồn đau.


Về ký túc, nghe nói có người đến tìm, cô ậm ừ một tiếng rồi

thu dọn đồ đạc trên chỗ nằm. Hà Tâm Mi kéo cô ra hành lang, nhìn ngó xung quanh

không có người mới thì thầm: “Cái người tối qua lại đến mang một đống đồ tới.

Còn hỏi là đồ điểm tâm tối qua mang tới cậu có ăn không. Tớ không dám nói với

người ta là tớ giải quyết hết rồi. Sau đó còn hỏi sao điện thoại của cậu không

bật. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Anh ta đang theo đuổi cậu à? Anh ta là bạn của

lão Tống, có cần tớ đi hỏi lão Tống xem nhân phẩm của anh ta ra sao không?”.


Nhân phẩm? Trái tim Trần Uyển như ức chế, nghe đến hai từ

châm biếm này dường như chỉ muốn cười thật lớn.


“Không cần để ý đến anh ta là được. Tớ về nhà, cậu và thầy

Tống có quan hệ tốt, giúp tớ xin nghỉ phép một ngày nữa được không?”


“Hai ngày nay cậu không bình thường, trốn học hai ngày làm

sao mà nói được? Còn nữa, tớ và lão Tống chả có quan hệ gì cả”, Hà Tâm Mi lẩm

bẩm đằng sau, “Ai thèm có quan hệ với cái con người thối tha đó! Cái tên bạn

hắn chắc cũng chẳng tốt đẹp gì, nói không chừng cũng là một tên đồi bại”.


Trong lòng Trần Uyển cũng lên tiếng đồng tình.


Con đường phía tây của hẻm Chu Tước đã bị phá hơn nửa, chỉ

còn hơn chục mái nhà lẻ loi trơ trọi giữa đống đổ nát. Thời hạn cuối cùng để di

dời là mùng Một tháng Năm, vẫn còn hai ngày nữa, nơi đây đậu đầy xe ủi, máy

xúc, trong tiếng gầm vang của máy móc tất cả sẽ trở thành cát bụi.


Mợ đang ngồi đập ruồi trong tiệm vắng vẻ, “Có tiền không đi

cải tạo dòng Thanh Thủy, mới độ xuân được chưa bao nhiêu ngày mà ruồi bu từng

đám như châu chấu”, bốp một tiếng, lại một con ruồi nữa tử nạn, “Cái không khí

ô uế ở đầu bên đó khiến cho chẳng người nào đến bên đây ăn. Nửa tháng nay làm

ăn chẳng ra sao”. Nhìn Trần Uyển đang cúi đầu im lặng lau quầy, mợ quở: “Con bé

này sao lại gầy thế? Đồ ăn trong trường không ngon thì cũng phải ăn cho no. Đi

vào trong bảo cậu nấu cho tô mì, đừng lo chuyện ở đây, có lau thì cũng vậy

thôi, lát nữa bụi lại dày lên ngay ý mà”.


“Mợ, con không đói. Đợi Tiểu Vũ về rồi cùng ăn.”


“Tiểu Vũ năm nay bắt đầu hiểu chuyện, về nhà là đi thẳng vào

phòng học, đến đêm mới tắt đèn”, mợ híp mắt cười.


“Vậy thì tốt rồi. Bây giờ cực khổ sau này làm việc gì cũng

biết giá trị của nó.”


Mợ nhìn cô thở dài, ngồi xuống nói: “Để con học ở Đại học

Đông Bắc là thiệt thòi cho con rồi. Tiểu Vũ, mợ chẳng còn kỳ vọng gì lớn, chỉ

cần nó thi đậu vào Đại học Đông Bắc là được. Tiếp tục chịu đựng thêm vài năm,

lúc chị em con ra trường đi làm rồi thì cậu mợ không cần lăn lộn nữa”.


“Mợ, đừng nói đến chuyện thiệt thòi hay không thiệt thòi,

con cũng chẳng cảm thấy Đại học Đông Bắc có gì là không tốt. Tiểu Vũ mà có thể

thi đậu vào một trường tốt hơn thì cứ để nó học, con trai học ở một trường danh

tiếng thì sau này kiếm việc sẽ dễ dàng.” Tay Trần Uyển đang lau bình rượu dừng

lại, đáng lý ra cô nên đi lấy tiền gia sư, ở chỗ Tưởng Tiểu Vi vẫn còn nửa

tháng lương cô chưa lấy, đó là đồng tiền cực khổ của cô, nhưng đi tìm người phụ

nữ đó…


“Mấy ngày trước mợ có nói với cậu con chuyện định bán cái

nhà này, như vậy thì sẽ giải quyết được học phí của Tiểu Vũ và con. Cùng lắm

thì sau này thuê phòng ở.”


“Vậy tiệm này thì sao?”


“Cậu và con nói giống hệt nhau, mợ nói cậu con có tay nghề

rồi thì có thể đi quán khác làm đầu bếp, mợ cũng có thể đi làm thuê. Ông ấy

buồn bã chẳng nói gì, mãi sau mới nói không nỡ phá bỏ cái tiệm này.”


“Thuê phòng bên ngoài giá cũng chẳng rẻ đâu mợ. Hơn nữa nơi

này chuẩn bị bị di dời, ai mà mua nhà của mình?”


“Mấy nhà ở đằng sau đều bán sạch rồi, giá cả so với tiền bồi

thường di dời cao hơn nhiều. Mợ đã đi nghe ngóng cả rồi.”


“Lại bàn tán chuyện bán nhà. Nhà họ Củng sống ở đây trăm năm

rồi, nói bán là bán à?”, cậu vén rèm bước ra, đặt cái tô lên quầy: “Ăn cái này

đi, món óc heo đã đun cách thủy khá lâu rồi đấy”.


“Cậu, để đó cho Tiểu Vũ đi.”

“Cậu, để đó cho Tiểu Vũ đi.”


“Phần của nó ở trong bếp”, nói rồi cậu quay sang mợ, “Chuyện

chỗ này có bị di dời hay không vẫn chưa xác định, có sức thì đi lo công việc

trong nhà bếp cho xong đi”.


“Nó di dời đến nơi rồi lại còn bảo chưa chính xác à? Người

nên bớt lo chuyện bao đồng đi là ông, đừng có suốt ngày tụ họp với đám người ở

đường phía tây rồi lại bị người ta xúi giục làm loạn lên. Súng bắn ngay bên tai

mà không biết à? Đến lúc ấy lại vắt chân lên cổ mà chạy.”


“Bà…”


Thấy có vẻ cậu mợ lại chuẩn bị cãi nhau, Trần Uyển liền đổi

chủ đề, hỏi: “Chẳng phải nói chuẩn bị di dời rồi sao? Sao lại còn có người dám

mua nhà ở đây?”.


“Ai mà biết. Nói không chừng lại có kẻ giật dây, mua rồi sau

này tìm cách nâng giá bồi thường cao hơn.”


“Không cần nói nữa, chưa di dời đến viên gạch nhà mình thì

nhất quyết không bán. Việc kinh doanh không thuận lợi thì vẫn là tiệm làm ăn

của nhà mình.”


Bán cơm buổi tối cũng chỉ có lác đác mười mấy khách, làm

tiệm cơm không sợ kiếm ít tiền mà chỉ sợ ít khách. Đồ ăn tươi để qua đêm thì

coi như hỏng một nửa, đó đều là tiền cả. Cậu chỉ tay về con đường phía tây đang

khởi công, tương lai sau này cũng có chuyển biến tốt, dẫu sao thì công nhân

cũng phải tìm một nơi để ăn uống.


Thấy đêm đã khuya, khách tới lui thưa thớt, Trần Uyển đứng ở

cửa tắt bớt một nửa đèn trong quán. Tiết kiệm đã thành thói quen, tích cóp từng

chút một. Lúc đèn tắt, nhìn thấy bóng người trước cửa, cô hoảng hốt, nổi hết cả

da gà, đứng nguyên ở đó, gần như lạc mất giọng: “Anh còn dám tới đây sao?

Cút!”.


“Anh tìm em cả ngày, nói chuyện đàng hoàng được không? Nhà

em mở cửa làm ăn mà dám đuổi khách thế à?”, anh định nhấc chân bước vào.


Trần Uyển ngoái đầu, nhìn tiệm ăn vắng khách, lòng lo lắng

tột cùng, cầu cho cậu mợ đừng xuất hiện ở đây lúc này, cô chắn trước cửa nói

với anh: “Anh đi đi, đừng có bước vào nhà tôi”.


“Anh đói cả ngày nay rồi, tìm quán ăn cũng có lỗi sao?”, anh

cười đắc ý.


“Nếu anh không sợ cậu tôi đánh què hai chân thì cứ bước

vào.”


Tần Hạo chăm chú nhìn vẻ mặt cố tỏ ra dọa nạt của cô, nụ

cười không sợ hãi hiện nơi khóe miệng, một lúc sau nói: “Anh không tin là em sẽ

nói với cậu, em nhắc anh mới nhớ, chi bằng nhân cơ hội này nói cho rõ cũng

hay”.


“Cúttttttttttt….!”


“Được, không cho anh vào, anh sẽ đứng ở đầu đường đợi em.

“Được, không cho anh vào, anh sẽ đứng ở đầu đường đợi em.

Nửa tiếng sau em không tới, anh sẽ vào xin cậu em bát cơm”, anh ngước mắt nhìn

vào tấm rèm cửa, bỗng nghiêm mặt nói: “Cậu em ra kìa”.


Trần Uyển thót tim, quay đầu nhìn lại, tấm rèm cửa vẫn nằm

im bất động, làm gì có cậu? Chỉ nghe thấy tiếng cười đắc ý của anh.


“Đồ vô lại!”


“Anh cút đây. Ở đầu đường đợi em.”


“Đồ vô lại!”, cô nhìn theo bóng anh mà mắng nhiếc.


“Cái này nên coi

là cái gì? Trả tiền chơi gái? Tiền bịt miệng? Tiền bồi thường?”, Trần Uyển cười

nhạt, vẫn giữ khoảng cách một mét, nhìn hai túi trên tay anh.


Tần Hạo nhìn đồng

hồ, mới hai mươi phút. Cô gái cứng đầu này cũng to gan thật. Tâm trạng

anh rất tốt, không để ý đến ngữ khí của cô, nói: “Chỉ là một chút thuốc cho em

bồi bổ sức khỏe. Còn có cái điện thoại, cô gái ngực khủng nói cái điện thoại

của em đã bị tan tành rồi. Cầm đi”, thấy cô đứng yên, anh nói tiếp: “Không có

điện thoại sao được? Có việc gì thì chẳng biết tìm ai”.


“Tôi có thể có chuyện gì chứ? Tôi còn có thể có chuyện gì

chứ?”, nghĩ lại cảnh đó, tâm trạng cô lại kích động, giọng rít lên mang chút

run rẩy, đầy thù hận, “Trên đời này…”, cô nói không ra lời.


Cô mím chặt môi, lồng ngực phập phồng, nước mắt trào ra, nếu

không phải vì tính ngang bướng thì cô sớm đã òa khóc ở ngay đầu đường. Lòng Tần

Hạo khó chịu như bị kim châm, thu lại nụ cười, nói nhỏ: “Là anh không phải với

em, hôm qua anh như bị điên nên làm chuyện hồ đồ, hay là em chém cho anh một

nhát dao, nhé?”, vừa nói vừa định đưa tay ôm cô vào lòng.


Cô giật mình lùi mấy bước, ngẩng mặt nhìn trời, một lúc sau

mới kìm được những giọt nước mắt đang chực trào, nói trong uất hận: “Rốt cuộc

anh muốn gì, cứ nói hết ra đi! Thứ muốn chiếm thì anh cũng đã chiếm được rồi,

còn muốn thế nào nữa? Anh cho rằng tôi không dám tố cáo anh à? Còn muốn làm mưa

làm gió gì nữa? Đừng nghĩ rằng anh lấy Phương Tồn Chính ra đe dọa là tôi sợ?

Anh ta vào tôi chẳng có quan hệ gì cả! Anh ta có chết thì cũng chẳng liên quan

gì đến tôi!”.


Tần Hạo lùi lại phía sau, dựa vào cửa xe, chăm chú nhìn Trần

Uyển, mãi sau mới nói như có tâm tư gì đó: “Nếu em coi như mọi thứ không liên

quan đến mình, thì đó đâu phải là em. Nếu không lo lắng cho hắn thì hôm qua lúc

về, em đã đi báo cảnh sát rồi. Em tự hỏi mình xem, thật sự là không lo sợ? Em

không sợ hắn sẽ vào tù như anh trai sao? Hai anh em họ Phương làm loạn ở Tế

Thành bao nhiêu năm nay, có bao nhiêu kẻ thù? Anh trai Phương Tồn Chính ở trong

tù không bị đày đọa là bởi vì ở ngoài có hắn che chở, nếu như cả hắn cũng vào

tù… thì kẻ thù cả trong lẫn ngoài sẽ hợp lại cho anh em họ Phương lãnh đủ”.


Cô không để ý là mình đang ở trên đường, bổ nhào tới đánh

anh. Anh vội nắm lấy cánh tay cô, rồi vòng tay ôm chặt cô vào lòng như một cái

kén bao lấy con nhộng khiến cô thể cử động được. Oxy trong phổi dường như bị

anh rút sạch, cô gắng hít thở, ngẩng đầu nhìn chỉ thấy những sợi râu lún phún

trên cằm anh. “Không muốn nhìn hắn vào tù thì hãy nghĩ cách làm anh vui.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận