Trầm Hương Uyển


Thói hư tật xấu của con người rốt cuộc có bao nhiêu?


Cái gọi là ỷ mạnh hiếp yếu, lúc nhỏ cô đã từng chứng kiến

một số chuyện như thế. Ví dụ như: bảo người mắc chứng down đập đầu vào tảng đá;

hoặc dẫn người mù đi vào con đường đầy hố; hoặc tóm một con mèo rồi hùng hổ cắt

đuôi nó. Những tính cách đó là bẩm sinh, sau này lại có gia đình hoặc có thế

lực nào đó bảo vệ, những việc xấu này sẽ chuyển sang một hình thái khác. Nếu

như ai đó có thế lực mạnh che chở, mà lại có thể làm những việc độ lượng cho

mọi người thì người đó quả là đáng ngưỡng mộ, nhưng có được mấy người như vậy?


Bản chất của mấy người đều như nhau, ỷ mạnh hiếp yếu, chỉ có

mức độ là khác nhau mà thôi.


Câu nói này khiến đầu óc và tâm trí Tần Hạo bị kích động,

khiến anh thấy oan ức vì bị sỉ nhục và khinh thường, nhưng lại không tài nào

giãi bày được. Anh tự hỏi, mình thành tâm thành ý đối với Trần Uyển, hoặc từng

bị mê hoặc vì sắc đẹp của cô, nhưng đến tối hôm qua, lúc anh chỉ ôm chặt cô mà

không có bất kỳ hành động đi quá mức nào lại khiến anh vô cùng vui vẻ, anh nhận

ra rằng có một số điểm mình đã bắt đầu thay đổi. Đáng tiếc là đến tận hôm nay,

liệu cô cảm nhận được mấy phần? Máu lạnh, thú tính, cô luôn quy anh vào loại

đó.


Trần Uyển đi một bước là nỗi đau đớn trong lòng Tần Hạo gia

tăng thêm một chút, càng lúc càng mãnh liệt, cuối cùng khiến cơ thể anh run

rẩy. Cơn phẫn uất theo đó dâng trào, như bị dây leo kéo thúc, cành lá điên

cuồng bám vào chân tay, xương cốt. Đến giới hạn cực điểm, anh lại trở nên bình

tĩnh, ánh mắt dõi theo cô đang từng bước đi về cửa chính, anh bật dậy đuổi

theo, đóng sầm cánh cửa cô vừa mở ra.


Tần Hạo chắn tay ở cửa, thân hình cao lớn như bao phủ lấy

cô, tấm lưng che khuất cả ánh đèn cửa, cô không hiểu cảm xúc của anh, nhưng sự

mệt mỏi, bải hoải trên cơ thể anh khiến cô bỗng chốc hoang mang, lúng túng. Cô

lay lay nắm cửa, anh đột nhiên ép sát cô vào cửa. Cô nhìn vẻ dữ dằn trong mắt

anh, khi tiếng chuông trong đầu cảnh tỉnh, chuẩn bị thét lên kêu cứu thì anh đã

cúi đầu, bịt miệng cô bằng một nụ hôn.


Hai chân cô bị anh kẹp cứng, hai tay cũng bị bàn tay sắt của

anh khóa lại, ép vào cửa, giống như bị đóng đinh lên giá sỉ nhục. Cô chỉ có thể

lắc lắc đầu để né tránh, nhưng anh lại không cho cô bất cứ cơ hội nào để kêu

cứu. Anh một mực ngậm chặt môi cô, không hề sử dụng kĩ xảo, cứ đơn giản tiến

công, đầu lưỡi anh đẩy sâu vào, tìm tòi, quấn riết lấy lưỡi cô. Nước miếng hai

người hòa vào nhau khiến cô kinh tởm đến buồn nôn, cô phản kháng, nhưng mỗi lần

cơ thể lay động lại bị anh ép sát hơn, cảm giác nóng bừng nơi vùng bụng càng

cơ thể lay động lại bị anh ép sát hơn, cảm giác nóng bừng nơi vùng bụng càng

khiến cô sợ hãi, vì thế càng điên cuồng chống trả.


Cuộc tấn công bạo lực và sự chống trả của cô làm cơn kích

động trong anh lên đến cùng cực, anh có thể cảm nhận được cơ thể như tràn đầy

adrenalin [1], sự sung sướng và niềm phấn khích chạy dọc sống lưng lên trên

theo các dây thần kinh, xông thẳng tới não. Dường như đôi môi của cô chưa đủ

cho anh, sự mềm mại ẩn sau cơ thể cứng đờ của cô càng hấp dẫn anh, anh bỏ một

tay ra đặt lên eo cô, lướt lên rồi chụp lấy một bên ngực cô.


[1] Một loại thuốc

kích thích.


Cùng lúc cảm thấy khoái lạc cực độ, anh cũng nếm được vị máu

khi hai đôi môi tiếp xúc, cô lại cắn anh lần nữa và thét lên. Anh không nén

được dục vọng và tức giận, xốc cô lên vai. Đầu và chân cô như đảo lộn, hai chân

giãy giụa văng mất một chiếc giày, tay đấm thình thịch vào tấm lưng tráng kiện

của anh. “Bọn ngươi không phải là người! Tần Hạo, anh là cầm thú, anh là súc

sinh, anh…”, cô gào lên mắng chửi, rồi cắn vào thắt lưng anh.


Tần Hạo đau đớn hét lên một tiếng, lấy chân đóng sập cửa

lại, ném cô lên giường. Cô vừa được thả lỏng liền bỏ chạy. Anh túm lấy cổ chân

cô kéo trở lại. Sau đó, anh quặt hai tay cô ra sau lưng, một tay luồn vào giữa

người cô và nệm, mở cúc quần cô.


Trần Uyển bị anh đè nghiến xuống tấm nệm, gần như nghẹt thở.

Cô nghiêng đầu hít sâu một hơi, nhìn thấy trên tấm ga trắng có vài giọt máu đỏ

tươi tuôn rơi, nhỏ xuống theo cánh tay. Mắt anh như bị nhiễm sắc đỏ ấy, ánh mắt

nhìn cô vô cùng hung hãn. Hơi thở nặng nề vấn vít bên tai, hổn hển như con thú

sắp sửa phanh thây con mồi. Cánh tay bị anh siết chặt gần như tê dại, hai chân

đạp anh nhưng bất lực, bàn tay anh len vào trong áo cô, sờ soạng, cô nghẹn

ngào. Cô không muốn cầu xin anh nhưng lúc đó câu “Xin anh, đừng” vô tình bật

ra, cô nhục nhã, tủi hờn chỉ muốn chết quách đi.


Anh dừng lại vài giây, sau đó bàn tay lại tiếp tục tìm kiếm,

ngón tay khẽ chạm vào vùng nhạy cảm của cô. Cô cắn môi dưới nhưng vẫn kêu lên

thảm thiết “Đừng, cầu xin anh, đừng”. Hơi thở của anh càng lúc càng gấp gáp,

phả hơi nóng vào cổ cô. Môi anh vuốt ve má cô rồi trượt xuống cổ, sau đó lại

lần tìm. Cô vội áp mặt vào giường, miệng cố tránh né cơn cuồng bạo của anh,

nhưng hai đùi cô không thể khép lại được, ngón tay anh từ từ tiến vào.


Các sợi thần kinh trên người cô căng cứng, cơ thể bị người

lạ xâm phạm khiến cô xấu hổ và nhục nhã, ghê tởm. Cảm giác bi phẫn và nỗi tuyệt

lạ xâm phạm khiến cô xấu hổ và nhục nhã, ghê tởm. Cảm giác bi phẫn và nỗi tuyệt

vọng không gọi nổi tên tràn đầy trong lồng ngực, cô giãy giụa nhưng không tài

nào thoát được. Con dao đó, con dao vừa rồi đó, tại sao lúc ấy không giết chết

anh đi?


Trọng lực sau lưng bỗng được nới lỏng, trong lòng cô lóe lên

chút hi vọng, cô trở mình ngồi bật dậy rồi chạy ra phía cửa. Nhưng anh vươn tay

ôm eo cô ném lại lên giường. Cô lọt thỏm vào giữa giường, anh theo đó cũng đổ

ập đến, cô vung tay chống đỡ. Anh lại tóm chặt tay cô, trong tích tắc cởi quần

áo mình ra, rồi lại áp chế cô.


Trong tích tắc nhìn thấy Tần Hạo hoàn toàn trần trụi, Trần

Uyển hít một hơi, tâm trạng như vỡ vụn. Tất cả cảnh tượng trước mắt mờ ảo, xa

vời, ngay cả hơi thở của anh cũng dần dần trôi xa. Trước mắt chỉ có gương mặt

anh, gương mặt không biết từ lúc nào đã loang lổ vết máu, dữ dằn, đáng sợ.

Miệng cô ú ớ, giãy giụa, tay khua khoắng như điên cuồng, chỉ muốn đập tan ảo giác

trước mắt.


Hai người như đang vật lộn kịch chiến với nhau, chỉ là lực

lượng chênh lệch quá nhiều. Lúc anh lột đến mảnh vải cuối cùng trên người cô,

cô co chân dùng chút sức lực cuối cùng đá lên. Bị bất ngờ đá vào lồng ngực, Tần

Hạo ngửa mặt ngã ra thảm. Cô nhân cơ hội lao về phía cửa nhưng bị vấp vào mớ

quần áo lảo đảo ngã xuống. Đang định đứng dậy thì anh đã áp sát tới, toàn thân

nóng rực của anh như lửa đốt, đè nghiến cơ thể lạnh băng của cô xuống thảm.


Anh nhẹ nhàng vuốt bên má bị sưng lên của cô, cười nhẹ, kiềm

chế dục vọng, nói bằng giọng khàn khàn: “Biết cái này gọi là cầm thú không? Thế

này mới đúng này”. Nói xong đã bị cô nhổ nước bọt vào mặt, anh cười như không,

rồi đưa tay xoa vào mông cô một cách đầy ác ý, “Thanh cao? Kiêu ngạo? Trong mắt

anh đây đàn bà cũng chỉ là đàn bà thôi”.


Bên mặt bị sưng đỏ của cô đỏ bừng kiều diễm, đôi mắt lạnh

lùng ngấn lệ, vô cùng quyến rũ. Lòng bàn tay anh lần tìm những nơi mềm mại, Tần

Hạo càng chầm chậm trêu đùa càng cảm thấy hưng phấn, thấy cô vẻ mặt xấu hổ xen

lẫn giận dữ, cơ thể run cầm cập, anh càng hứng chí, bàn tay lại thêm mạnh bạo,

không kìm lòng nổi, tay lại vuốt ve đôi môi cô. Cô đâu chịu thuận theo dục vọng

của anh, chỉ liên tục lắc đầu.


Nhìn vào ánh mắt thù hận của cô, sự cô đơn lạnh lẽo khó khăn

lắm mới kiềm chế được lại ùn ùn kéo đến. Biết rõ là tiếp tục thì cô sẽ hận anh

đến tận xương cốt. Nhưng, điều ấy còn khá hơn nhiều so với việc bị khinh

thường, vứt bỏ.


Thời khắc tiến vào cơ thể cô, anh cảm thấy sự buộc chặt, khô

khan của cô. “Nếu đau quá thì cắn anh.” Anh cũng cảm thấy rất đau.


Nước mắt của cô đã khô cạn, không còn để rơi nữa, cô cắn

chặt môi dưới, trong cổ họng có âm thanh mơ hồ mà tan vỡ, không thể nghe thấy.

Đến lúc này, đã không còn sợ hãi gì nữa, cũng chẳng còn mong muốn được giải

cứu, chỉ lặng lẽ kiềm chế, chờ đợi sự tan vỡ cuối cùng.


Ánh mắt cô chết lặng khiến anh không dám nhìn, trong đầu

xoẹt qua một cảm giác ớn lạnh khó tả, như đang chống cự lại điều gì đó, dùng

hết mọi dục vọng của mình để xâm nhập vào cô.


Đôi môi trắng bệch của cô khẽ rung động, máu từ kẽ răng chảy

ra, “Ngu ngốc, đừng tự làm đau mình”, anh giữ chặt hàm dưới của cô, rồi mút đôi

môi run rẩy ấy, dường như không biết đến sự chán ghét của cô. Nụ hôn cuồng bạo

lướt xuống dưới, quấn quanh đường cong hoàn mỹ nơi cổ cô. Những giọt máu trên

cánh tay anh nhỏ giọt xuống khe ngực đầy đặn của cô, giống nhụy hoa trên làn da

trắng ngần, anh không kiềm chế được bản thân, vùi đầu ngậm lấy một bên búp hoa.


Cô cứng người nhưng không khống chế được cảm giác đau đớn

đáng sợ và xa lạ như dòng điện chạy dọc cơ thể, anh nghe thấy tiếng cô rên rỉ.

“Thích thế này?”, anh hỏi khẽ, giọng khàn đặc đầy dục vọng. Cô nghiến răng,

nhìn khinh thường khi bộ ngực đang bị giày vò và cơ thể đang bị đau đớn. Anh

hôn sang bên khác, vừa mút vừa đánh lưỡi. Bàn tay đưa xuống chỗ thương giao

giữa hai người, vân vê, “Thích thế này không?”, anh hỏi lại.


“Anh đúng là kẻ không biết nhục”, cô nhổ nước bọt vào đầy

mặt anh.


Anh khẽ cười, dừng một chút rồi lại tiến sâu vào bên trong

cô, cơ thể dao động. Cô không chịu được cơn đau, vùng vẫy điên cuồng để thoát

khỏi bàn tay đang giữ chặt đầu mình. “Nằm im, càng giãy càng đau đấy.” Một tay

anh bắt đầu giữ chặt eo cô và ve vuốt, rồi lại tiếp tục chuyển động nhẹ nhàng.

Khóe mắt cô như muốn tứa máu, mắt nhìn trừng trừng vào cái bóng đang dịch

chuyển trước ngực, cơ thể như rơi vào địa ngục, liên tiếp chịu những cơn đau

như bị roi da quất vào da thịt.


Quá khô khan, anh cũng cảm thấy đau rát, nhưng cơn đau này

so với việc chiếm được cô thì chẳng đáng gì. Giây phút này, cô hoàn toàn thuộc

về anh, họ đã hòa hợp nhau bằng cách nguyên thủy nhất, thân thiết nhất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận