Trầm Hương Uyển


Tưởng Tiểu Vi cũng không biết khi nào mới tỉnh, ghé vào lưng

Trần Uyển, để lộ làn da dưới cổ áo trắng ngần, tóc xõa xuống bên cổ Trần Uyển,

mùi hương hoa mai nhè nhẹ lan tỏa, giọng lè nhè nói gì đó nghe không rõ. Trần

Uyển dìu cô ta dậy, vỗ vỗ vào má: “Chị Tưởng, tỉnh dậy đi, chúng ta về thôi”.


Tưởng Tiểu Vi lắc lắc đầu, không nghe theo, mở đôi mắt với

thần sắc rã rời. Hơi rượu trong dạ dày Trần Uyển bỗng cuồn cuộn, cô cố gắng nén

xuống, tâm trạng càng lúc càng sốt ruột. Nếu không có ai giúp thì cô không dìu

nổi Tưởng Tiểu Vi, mà nếu một mình rời khỏi đây thì cô không nhẫn tâm. Cô cúi

người xuống trước mặt Tưởng Tiểu Vi kéo cô ta dậy. Tưởng Tiểu Vi bỗng khua

khoắng tay, bực mình làu bàu: “Đừng ồn ào, đáng ghét!”.


Trần Uyển giữ chặt cổ tay Tưởng Tiểu Vi, từ dạ dày lại cuộn

lên hơi rượu. Không biết là loại rượu gì, có vẻ còn mạnh hơn cả rượu trắng Tế

Thành, toàn thân cô nóng bừng, lưng áo ướt đẫm: “Chị Tưởng, dậy đi!”


Cô ra sức lay Tưởng Tiểu Vi, nhưng cơ thể cô ta mềm nhũn,

không còn sức lực, cứ kéo lên rồi lại tuột xuống. Những giọng nói phía sau vẫn

ong ong, còn có tiếng phụ nữ cười nhạo. Cô hoảng sợ trong lòng, rượu ợ lên chua

loét, buồn nôn. Trần Uyển nhìn sang Hồng Kiến Học, đúng lúc gặp ánh mắt của

hắn, hắn cười cười nói: “Xem ra chị Tưởng của cô không muốn nhúc nhích, chi

bằng đợi cô ta ngủ một giấc cho tan rượu rồi tôi đưa hai người về”.


Cuối cùng thì ý định của hắn cũng rõ ràng, Trần Uyển lòng

nóng như lửa đốt, không thèm nể nang gì nữa, “Chính anh nói sẽ đưa chúng tôi về

ngay. Không cần anh đưa nữa, giúp tôi dìu chị ấy là được rồi”.


Hồng Kiến Học cũng không để tâm đến lời chỉ trích của cô,

lấy điếu thuốc từ cô gái bên cạnh đưa tới, châm lửa rồi nói: “Vậy cũng phải xem

cô ta có đi được không cái đã”.


Trần Uyển thấy hắn giở trò lật lọng bất chấp đạo lý, tức

giận nghiến răng nghiến lợi. Máu trong người dưới tác dụng của rượu nhanh chóng

trở nên sôi sục, không biết là do quá tức giận hay không chịu nổi men rượu,

ngay cả nhịp tim cũng gấp gáp, chỉ cảm thấy tiếng nhạc trong phòng như ngay sát

bên tai, như mỗi âm thanh đều dội thẳng vào đầu, khiến toàn thân choáng váng, ý

thức hỗn độn, nhưng trong cảm giác lơ mơ đó lại có chút hưng phấn kỳ lạ, những

dây thần kinh như nhảy cùng tiếng nhạc, cô chỉ muốn nhào tới cào vào bản mặt

trắng bệch của Hồng Kiến Học.


Trần Uyển càng muốn kiềm chế thần kinh hưng phấn thì ngón

tay càng run rẩy, gương mặt Hồng Kiến Học hiện ra to dần, giọng nói lơ lửng mơ

hồ: “Ngồi nửa tiếng nữa rồi chúng ta đi”. Hắn phả khói thuốc vào mặt cô, cô ho

một tràng, dạ dày như muốn lộn lên.


Vì sao vừa khó chịu lại vừa hưng phấn lạ kỳ như thế này, cô

không rõ, nhưng thị giác mơ hồ, ý thức mơ hồ, thậm chí ngay cả thời gian cũng

có chút mơ hồ, mọi âm thanh xung quanh cũng lớn dần lên, cô cảnh giác, đây

không phải là cảm giác say rượu. Cô đứng dậy, hai chân như không còn sức lực,

lắc lắc đầu rồi dùng chút sức còn lại, nói: “Tôi ra ngoài gọi điện”.


Thấy Hồng Kiến Học cười nói câu gì đó, cô nghe không rõ, chỉ

còn biết dùng ý chí để nhấc đôi chân lên, men tường đi ra ngoài.


Cảm giác rã rời đến tận xương khiến cơ bắp chân cũng như tê

dại, cô đi được vài bước thì thấy chân không trụ nổi nữa, dựa vào tường từ từ

khuỵu xuống. Ra xa khỏi tiếng nhạc náo động, đầu óc tỉnh lại đôi chút, nhưng

cảm giác chóng mặt và buồn nôn vẫn còn. Lòng hoang mang kỳ lạ, cảm giác giống

như buổi chiều mấy năm trước, qua khe hở giữa đám người vây quanh, cô nhìn thấy

như buổi chiều mấy năm trước, qua khe hở giữa đám người vây quanh, cô nhìn thấy

cha không cam chịu với đôi mắt bất lực nhìn lên bầu trời, những giọt nước mắt

cứ thế tuôn ra ướt cả bên má cô; lại có cảm giác thật buồn cười, những người đứng

vây xem nhiều như thế nhưng chẳng có ai đến giúp, ngay cả cô cũng sợ hãi, liên

tục bước lùi lại phía sau. Xem cảnh náo nhiệt thì bản thân cũng sẽ có chút cảm

giác náo nhiệt, những ánh mắt thờ ơ ấy thật vô vị. Cô dựa vào tường cười ha hả,

khinh bỉ đám người này, khinh bỉ chính bản thân mình.


Tống Thư Ngu mặc dù không rõ vì sao Trần Uyển lại quen biết

Tưởng Tiểu Vi, sao hai người lại đang ở cùng một chỗ, nhưng có cơ hội xem bộ

phim hay thì anh quyết định không bỏ qua, nghĩ đến cái cảnh ba người gặp nhau,

mặt đỏ tía tai vì giận dữ là anh không kìm được cảm giác khoái trá trong lòng.

Hai người là anh em, từ nhỏ tới lớn đã không ít lần cho đối phương ngậm quả

đắng, chỉ đơn giản là thấy vui khi nhìn đối phương như vậy. Cho nên để đề phòng

Tần Hạo thoát khỏi thế khó, anh không nói người gọi điện đến là Trần Uyển.


Lúc Tần Hạo nhận được cuộc điện thoại của Tống Thư Ngu thì

không thèm để ý. Anh không tin là Tưởng Tiểu Vi thật sự có dũng khí tự sát,

người phụ nữ đó yêu bản thân, yêu của cải, thích hưởng thụ, thế giới này đối

với cô ta mà nói đẹp đẽ biết bao, làm sao cô ta nỡ rời bỏ chứ? Lấy chuyện tự

sát ra chỉ để dọa mà thôi. Điều này càng khiến anh căm ghét, đúng là đầu óc

chưa tiến hóa hết. Anh quăng điện thoại sang một bên, ngẫm nghĩ, sau lúc đầu

mình lại cho rằng Tưởng Tiểu Vi biết chừng mực, biết thức thời? Xem ra không

chỉ có cô ta là đầu óc chưa tiến hóa hết.


Tắm rửa xong, chải lại đầu óc, thấy trong lòng có điều gì đó

không ổn. Anh cầm điện thoại lên gọi mấy lần nhưng không có ai bắt máy, nghĩ

hay là đi đến đó xem sao, cùng lắm là lại rút ra mớ tiền để giải quyết.


Đến Kim Sắc Niên Hoa, quản lý tươi cười, nói: “Cậu Tần, chị

Vi đang ở lầu hai. Còn có cả Hồng Kiến Học”. Anh ta không rõ nội tình mối quan

hệ này thế nào, chỉ hỏi han đôi chút. Tần Hạo nghe xong cảm thấy buồn cười,

Tưởng Tiểu Vi và Hồng Kiến Học cùng uống rượu với nhau, rồi gọi anh tới “cứu

giá” sao? Anh nhếch môi ờ một tiếng, đi theo người quản lý.


Anh đang rất muốn xem xem cặp này muốn giở trò gì.


Làm gái phục vụ uống rượu say là chuyện bình thường, mấy cô

nàng sau khi say lại có quan hệ với khách, trước lúc khách đi thì nói ngon nói

ngọt vài câu, mặc dù mê man nhưng cũng sẽ được nhét mấy đồng tiền vào ngực áo,

nếu không may mắn gặp vị khách đê tiện thì tiền boa rất ít, hoặc bị quỵt hóa

đơn là chuyện thường.


Trong hành lang có một cô uống say khướt, ngồi xổm xuống

sàn, người qua người lại nhìn thấy đều làm ngơ, ngay cả những phục vụ cũng

không thèm để ý. Khi Tần Hạo đi thẳng đến phòng của Hồng Kiến Học thì thấy có

gì đó bất thường, cô gái kia cách ăn mặc và trang điểm không giống mấy cô phục

vụ rượu, điều càng làm anh cảm thấy bất thường là trái tim anh bỗng chốc run

run. Anh quay lại mấy bước, vén tóc cô gái lên, lồng ngực như bị nện một búa

đau đớn, ngay cả hơi thở cũng đứt đoạn.


Trần Uyển đang run rẩy, răng va vào nhau cầm cập, ngón tay

run giật, ánh mắt ngây dại. Rượu phát tác làm hai má đỏ bừng, nhưng gò má lại

ướt, khóe miệng nhếch lên, cười trong nước mắt, nhưng nhìn vô cùng quyến rũ, vô

cùng gợi cảm. Ngón tay anh khẽ vén những sợi tóc trên mặt cô, nhưng cô vô cùng

nhạy cảm, giơ cánh tay đập rất mạnh, nơi cổ họng phát ra những tiếng ú ớ.


Cơn ớn lạnh từ lồng ngực toát ra, chân tay bủn rủn. Hai năm

Cơn ớn lạnh từ lồng ngực toát ra, chân tay bủn rủn. Hai năm

trở lại đây, xuất hiện loại thuốc kích thích từ miền duyên hải đưa vào nội địa,

giá thành rất đắt. Anh từng dùng hai lần, biết là triệu chứng sau đó không

giống say rượu. Lúc này, anh phát hoảng, nắm lấy tay Trần Uyển, ánh mắt cô mê

muội chìm sâu vào mắt anh, dây thần kinh toàn thân anh căng cứng, tâm địa “sát

nhân” lại dấy lên.


Quản lý của Kim Sắc Niên Hoa không biết xảy ra chuyện gì,

thấy anh ngồi xuống bên cạnh cô gái đó, cho rằng chắc là người quen. Chỉ nghe

thấy Tần Hạo hỏi: “Hồng Kiến Học ở phòng phía trước?”, anh ta mới kịp trả lời

“Vâng” thì cái bóng đó đã mất dạng.


Hồng Kiến Học đang ngây dại tận hưởng cảm giác được những

ngón tay ngọc ngà mát-xa ở thái dương, tính ra đã hai mươi phút, thuốc chắc

cũng có tác dụng rồi. Đang định đứng dậy ra cửa tìm Trần Uyển thì một tiếng ầm

vang lên, cánh cửa phòng bị đạp mở tung. Tần Hạo hùng hổ lao tới như cuốn gió,

Hồng Kiến Học có chút kinh ngạc, nụ cười như có như không phảng phất trên khuôn

mặt gầy đét. Hồng Kiến Học chưa kịp mở miệng, Tần Hạo đã nhào tới, đấm vào một

bên má hắn, hắn ngã dúi về phía sau, nằm vật trên sofa.


Mọi người hét lên kinh hãi, Tần Hạo gác một chân lên sofa,

hai tay túm lấy cổ áo Hồng Kiến Học kéo hắn dậy, hỏi: “Mày cho cô ấy uống thuốc

gì?”.


Hồng Kiến Học biết đã hỏng chuyện, chẳng những không có vẻ

áy náy mà còn tỏ ra vô cùng đắc ý, lấy tay lau máu ở khóe miệng, nói: “Thuốc

lắc, thêm ít bột ketamine [1], không dễ để làm được…”.


[1] Ketamine ký hiệu

là “K”, hoặc Kitat, loại thuốc độc bảng A, thực chất là một loại thuốc gây mê,

gây ảo giác, được sử dụng trong Y học, là tiền chất gây mê dùng cho thú y và

người. Nếu tiêm vào tĩnh mạch, chỉ sau một phút người bệnh nhanh chóng cảm nhận

được cảm giác phân ly và ngay lập tức rơi vào tình trạng vô thức. Khi sử dụng

có thể bị tăng huyết áp, nhịp tim nhanh, trụy hô hấp, nhìn đôi, buồn nôn, ảo

giác, kích động.


Thuốc lắc đã là quá đủ rồi, trong rượu còn thêm ketamine!

Khóe mắt Tần Hạo như muốn nứt ra, bừng bừng nộ khí, chân phải co lên thụi đầu

gối vào háng Hồng Kiến Học. “Chó chết! Ông cho mày tàn phế!” Còn chưa hả giận,

anh liều mình cho hắn thêm mấy đấm nữa.


Hồng Kiến Học ỷ xung quanh đều là người quen, đoán Tần Hạo

sẽ kiêng nể mối quan hệ của hai ông bố mà trước mặt mọi người không dám quá

tay, nhưng không ngờ anh làm thật, tránh không kịp, đau đến mức hét lên một

tiếng rồi khom người lại. Những người khác thấy Tần Hạo nổi cơn lôi đình liền

lao tới can ngăn. Tần Hạo định nhào đến cho hắn một trận nữa thì bị mọi người

kéo ra, bên tai là những lời khuyên giải và những tiết tấu mạnh mẽ đến inh tai

nhức óc. Tần Hạo càng thêm điên cuồng, anh vơ lấy chai rượu trên bàn ném về

phía Hồng Kiến Học, “Thằng chó chết, đụng tới người của tao à! Thằng khốn, tao

giết mày!”.


Hồng Kiến Học né tránh, nhịn đau, hét lên: “Người của mày

thì sao? Mày đến trễ chút là tao đã thịt nó rồi? Coi như nó gặp may”.


Câu nói này dội vào tai như đổ thêm dầu vào lửa, ánh mắt Tần

Hạo như tóe máu, nổi điên lên, dùng hết sức vùng khỏi những cánh tay đang giữ

chặt hông anh, chỉ muốn xông lên. Tưởng Tiểu Vi đang nằm trên sofa giật mình

tỉnh dậy, men rượu bị cơn sợ hãi làm cho tan đi một nửa, ngồi đờ người ra, thấy

tỉnh dậy, men rượu bị cơn sợ hãi làm cho tan đi một nửa, ngồi đờ người ra, thấy

Tần Hạo như điên loạn, liền gọi lớn: “Anh Tiểu Ngũ”, rồi đứng bật dậy ngăn anh.


“Cút!”, Tần Hạo đẩy cô ta ngã ra sofa, chỉ vào mặt cô ta mà

hét: “Tôi đối đãi với cô như thế nào cô tự biết, không vừa lòng thì đến nói với

tôi, sao lại còn đổ họa cho Trần Uyển?”, nhắc tới Trần Uyển, anh mới nghĩ tới

bóng người đang ở ngoài hành lang, hơi thở như nghẹn lại không nói nên lời. Tần

Hạo hùng hổ đá đổ chiếc bàn trước mặt, ổn định hơi thở mới nói: “Hồng Kiến Học,

mày đừng động tới những thứ trên tay tao”. Anh hừng hực nộ khí, đám người tụ

tập ở cửa vô cùng sợ hãi, thấy anh đi ra thì tự giác nhường đường. Anh hoàn

toàn không để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh, ôm lấy Trần Uyển đi ra

ngoài.


Trần Uyển vẫn bị kích động, trên đường đi vừa đánh vừa đá,

cô dùng lực mạnh đến mức anh đau điếng gần như không chịu được muốn bỏ mặc cô.

Cố gắng kéo cô vào trong xe, cô giãy dụa đòi ra, anh đứng chặn ngay ngoài cửa

xe, đưa ngón tay trỏ vào trong họng cô, dỗ dành: “Nôn ra nào”.


Răng cô lập cập, không chịu nổi cơn ngứa ngáy, cắn mạnh vào

ngón tay anh. Tần Hạo đau đớn chửi đổng một câu, lúc rút tay ra thì thấy ngón

tay đã in hằn vết răng to tướng, da bị trầy, chảy máu. “Khốn kiếp”, một tay anh

nâng cằm cô lên, lại đưa ngón tay khác vào họng cô, miệng vẫn chửi bới: “Nói em

tập cái tính yên vị một chút, đi đâu cũng không để ý gì cả, đợi đến khi bị ăn

tươi nuốt sống à?”. Nói thế, nhưng khi cô ọe ra xong anh vẫn kéo vạt áo sơ mi

lên lau miệng cho cô.


Cô nôn ra cảm thấy đỡ hơn nhiều, chỉ là trong đầu vẫn choáng

váng, cảm giác khó chịu tột cùng. Tần Hạo bắt mạch cho cô, nhịp tim dồn dập,

nhanh đến mức khiến anh suýt nữa không đếm nổi. Nâng đầu cô dậy ngay ngắn, lúc

cài dây an toàn nghe tiếng cô lẩm bẩm, cố lắng nghe anh mới biết cô gọi: “Cha,

cha”. Cơn tức giận điên cuồng của anh bỗng chốc bị xua tan, nơi nào đó trong lồng

ngực bỗng chốc trở nên mềm yếu, anh vỗ vỗ vào má cô, vén mái tóc cô ngay ngắn,

rồi ngồi vào vị trí của mình.


Tần Hạo bằng từng này tuổi rồi nhưng chưa từng trải qua đêm

nào cực khổ như đêm nay. Đi đến bệnh viện thành phố vừa đo huyết áp vừa đo

nhiệt độ cơ thể cho cô, điều vô cùng nhếch nhác là anh phải ra quán nhỏ ở cổng

bệnh viện mua nước để cô uống trong khi trên người dính đầy đồ ói mửa, còn phải

nhận ánh mắt như khiển trách của những bác sĩ phòng cấp cứu. Cô lúc thì nói

nóng, lúc lại bảo khát, mồ hôi ướt đầm lưng áo. “Nếu không thì mặc kệ em ở bệnh

viện, anh không thèm quan tâm nữa.” Tự nhiên trong lòng anh bốc lên cơn giận,

bắt gặp ánh mắt của y tá anh mới đành rụt cổ, im lặng.


Cô vật vã suốt đêm, mãi đến khi huyết áp hạ xuống, phải tiêm

thuốc an thần cô mới ngủ được. Tần Hạo mệt mỏi cõng cô về nhà, đặt lên giường.

Lúc đi lấy khăn nóng nhìn thấy máu đông lại ở ngón tay trỏ mới nhớ ra mình đã

quên vụ này. “May mà đã tiêm vaccin phòng dại.” Anh lầm bầm, sau đó liếc nhìn

mình đang mỉm cười trong gương, rồi hứ một tiếng, chau mày với vẻ không vui.


Lúc giúp cô thay bộ quần áo mới sạch sẽ, cô cũng chỉ khẽ cựa

người một chút. Tần Hạo lướt nhìn cơ thể nõn nà của cô, cánh tay trắng mịn như

ngọc, ngay cả cái mắt cá chân cũng nhỏ nhắn đáng yêu. “Bà cô ơi, cơ thể nõn nà

thế này mà đầu óc lại hồ đồ. Nếu không có anh ở đây thì không biết đêm nay em

sẽ lên giường với ai.” Anh mắng khẽ, rồi đẩy cơ thể mềm nhũn của cô sang một

bên, ngón tay bị thương chạm khẽ vào má cô, một lúc lâu mà không nỡ buông. Nghe

thấy hơi thở cô dần dần ổn định, sâu lắng, nhẹ nhàng, anh mới thở phào, tinh

thần cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận