Trầm Hương Uyển


Trần Uyển tròn mắt với vẻ không thể tin nổi, rõ ràng đã qua

Cốc Vũ [1] rồi mà sao trên đầu như có tiếng sầm ầm ầm dội tới. Chuyện sáng nay

cậu được thả ra cô đã có nghi hoặc, cũng đoán già đoán non không biết có phải

anh giúp đỡ không, suy cho cùng thì trong những người cô quen cũng chỉ anh là

có khả năng ấy. Trong lòng cô có chút cảm kích, đặc biệt là nhớ lại hôm qua anh

với ánh mắt sốt sắng xông vào đám người. Cô cũng thầm tìm cách bào chữa cho anh,

hoặc giả cho rằng sự vô lại lưu manh của anh trước kia là do thói quen, là bản

tính vốn thế. Nhưng tối nay bị anh trêu chọc, cuối cùng cô cũng biết dưới gầm

trời này lại có loại vô liêm sỉ, mất hết lương tri như thế.


[1] Cốc Vũ: Là một

trong 24 tiết khí của của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên.

Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 19 hay 20 tháng 4 dương lịch. Ý nghĩa của

tiết khí này, đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là Mưa rào.


“Anh thật, đúng là… vô sỉ!”, cô nghiến răng nghiến lợi nói,

thấy đáng thương cho Tưởng Tiểu Vi, lại để bản thân bị hạng người này theo đuổi

sau đó ghét bỏ.


Cô không nể mặt, không nghe lời, tất cả giống như trong dự

liệu. Nhưng khi những lời nói của cô xộc vào tai, cảm giác của anh lại giống

như lần trước bị gọi là đồ “rác rưởi”, toàn thân cứng nhắc, lục phủ ngũ tạng

như bện vào nhau, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó nhọc. Cảm giác này khiến anh

khó chịu, khiến anh bất an, hơn nữa còn khiến anh có suy nghĩ điên cuồng muốn

đập phá thứ gì đó. “Vô sỉ? Rác rưởi? Còn cái gì nữa không? Cặn bã?”, hùa theo

giọng nói bỗng lên cao của anh là tiếng chó sủa nhà nào đó cất lên, “Cô thì tốt

đẹp lắm sao? Cùng với Hồng Kiến Học để đổi lấy những gì? Hôm nay ăn cơm, ngay

mai uống rượu, ngày kia lên giường? Cho dù làm kĩ nữ cũng phải có miếu thờ, có

muốn bán…”.


Mặt cô đỏ bừng, tức giận đến nỗi toàn thân run lên bần bật,

miệng run run không nói lên lời. Tần Hạo thấy cô như vậy, tâm trạng sau khi

thấy khuây khỏa thì lập tức trống rỗng kỳ lạ, hoang mang vô cùng, khóe miệng

nhếch nhếch nhếch, cười tiếp tục nói: “Có muốn bán thì nói sớm, tôi sẽ trả giá

cao cho cô”.


Cô tức giận cực độ, nhào tới muốn đập vào nụ cười của anh.

Nhưng anh cũng lao đến, trong chớp nhoáng tóm hai khuỷu tay đang vùng vẫy, cào

cấu vào mặt anh, đá giày vào ống chân anh. Anh chau mày, nét mặt đanh lại, lại

lần nữa nắm chặt hai tay cô. Lần này anh dùng toàn bộ sức lực, cô đau đớn hét

lên. Hơi thở gấp gáp phả vào cổ anh, gương mặt tái xanh dưới ánh trăng long


lanh như ngọc, tiếng kêu bị kìm nén lọt vào tai nghe du dương như tiếng gọi

hồn, theo bản năng anh siết chặt cánh tay, cúi đầu chặn môi cô.


Đầu óc cô đột nhiên trống rỗng, tất cả năng lực phản kháng

như bị rút sạch, điều duy nhất cô cảm nhận được là cái cằm nóng bỏng của anh.

Hồi lâu máu tuần hoàn trở lại, cô điên cuồng vùng vẫy trong lòng anh, không

ngớt mắng chửi.


Anh dùng toàn bộ sức lực rồi mà còn cảm thấy như chưa đủ,

hận là không thể làm cô tan chảy trong lồng ngực mình, rồi hòa vào anh làm một.

Anh ngang ngược chặn sau gáy cô, không cho cô lùi và cử động. Tim đập như

trống, mạch đập tựa sấm, chỉ có thể ép sát vào cô hơn nữa mới có thể giải tỏa

được cảm giác trống rỗng này. Anh đưa lưỡi muốn tách môi cô ra, tiếp theo là

một cơn đau nhức, anh kiên nhẫn chịu đựng, nhân lúc cô cắn, anh theo đà đẩy

lưỡi vào. Môi dưới chảy máu, máu chảy vào lợi, mùi máu tanh nồng cũng không lấn

át được hương thơm của cô, anh cảm thấy chưa đủ, càng xâm nhập sâu hơn, tìm

kiếm…


Nhưng sau đó lại là một cơn đau mà anh không thể chịu đựng

nổi, anh buồn bực thả cô ra, đầu lưỡi như bị cắn đứt, máu đầy miệng phả ra mùi

tanh nồng.


Trong ánh trăng, sóng mắt cô mênh mông mờ ảo, khóe miệng

dính máu của anh nhìn mà sợ, nét mặt bình tĩnh đến nỗi khiến người ta kinh

hoàng, cả cơ thể anh như bị chính sự bình thản của cô siết chặt, sau lưng toát

mồ hôi lạnh. Anh cố chịu đau định mở miệng nói, nhưng cô đã sợ hãi lùi lại một

bước, sau đó như bừng tỉnh vội chạy nhanh, chỉ trong phút chốc bóng cô đã khuất

nơi góc đường.


Ngày hôm sau, Tần Hạo ăn ba bữa cháo loãng, vẫn cố chịu đựng

cơn đói cồn cào, nhưng điều khó chịu hơn lại là nỗi trống rỗng trong lòng, như

thể bị đánh mất thứ gì đó mà không thể tìm lại được. Bực bội cả ngày, buổi tối

anh hẹn Tống Thư Ngu đến nói chuyện.


“Không giống tính cách của cậu chút nào? Nơi nho nhã thế

cũng đến sao?”, ánh mắt Tống Thư Ngu đầy hoài nghi, nhìn xung quanh nói.


Tần Hạo nhấp ngụm rượu theo thói quen, rượu như thiêu đốt

vết thương, đau đến mức anh phải cuộn đầu lưỡi để hít hà hơi lạnh, nếu không có

Tống Thư Ngu ngồi bên cạnh e là anh đã nhảy dựng lên rồi.



“Uống rượu cũng sặc sao?”, Tống Thư Ngu lấy làm lạ.


Tần Hạo ậm ừ đáp. Tống Thư Ngu mượn ánh sáng mờ ảo nhìn anh

dò xét, hứng chí nói: ‘Bị mèo cào à? Không giống vết cào của mèo lắm”.


Tần Hạo tỏ vẻ không vui: “Được rồi, muốn nói là bị người ta

cào thì cứ nói toạc ra”. Anh nói chuyện không được lưu loát, Tống Thư Ngu sững

sờ rồi bật cười khanh khách. Thấy Tần Hạo càng lúc càng lúng túng, cũng không

muốn thái quá, giữ nghiêm nét mặt, nhưng cuối cùng vẫn không khống chế nổi cười

ha hả, tay nắm chặt lại đánh vào quầy rượu.


Tần Hạo không chịu được, mặt tối sầm lại đứng dậy định bỏ

đi. Tống Thư Ngu khó khăn kéo anh ngồi xuống, hỏi: “Cậu cũng có lúc chếnh

choáng vì tình cảm, không phân biệt nổi gì nữa sao? Ai mà vĩ đại vậy? Không

phải là người tớ đoán chứ?”.


Tần Hạo chăm sóc đầu lưỡi, dè dặt nói: “Tớ đâu biết? Không

gặp thì thôi, cứ gặp là không kiềm chế được bản thân, đưa cô ấy về tận cổng mà

còn bị cô ấy sỉ nhục. Tất cả những gì tớ làm đều muốn cho cô ấy tốt, thế mà

không biết ơn”. Nói rồi Tần Hạo nhấp ngụm rượu, nhưng khi nhận thức ra thì đã

không kịp, mắt thoáng nhìn khóe miệng Tống Thư Ngu giật giật, anh hừ một tiếng

rồi nói: “Cậu có thấy phiền phức không? Hệt như con gái vậy, muốn cười thì

cười”.


Tống Thư Ngu cười rung cả vai, lúc sau mới hỏi: “Đối đãi tốt

mà bị người ta cắn lưỡi à?”.


“Cô ấy không khiêu khích tớ thì tớ đến nỗi này à?”, Tần Hạo

tức tối, “Tặng điện thoại mới, cô ấy không muốn, lại đi cầm cái điện thoại cũ

của người khác, bị cô ấy làm điên tiết cả ngày, buổi tối còn đi tìm người giúp

cậu cô ấy ra trại; mời cô ấy ăn cơm ba, bốn lấn chẳng được, thế mà Hồng Kiến

Học vừa nói cái là xuất đầu lộ diện ngay; gọi cô ấy mấy tiếng ‘baby’ để Hồng

Kiến Học kiêng nể không dám đụng vào, cô ấy lại nghĩ tớ lợi dụng. Tớ vô sỉ, đê

tiện thì tên Hồng Kiến Học kia còn gấp trăm lần. Cô ấy có mắt thần gì chứ? Có

biết nhìn người không?”.


Tống Thư Ngu giật mình, nói: “Cậu đập chai rượu vào Hồng


Kiến Học cũng vì cô ấy?”.


“Khốn kiếp, không vì cô ấy thì vì ai? Trong đầu cô ấy nuôi

cá vàng hay sao mà dám đi ăn với tên Hồng Kiến Học? Cái tên tâm địa gian xảo,

không vì sợ ảnh hưởng đến cha tớ thì tớ đã đánh cho hắn một trận nhừ tử rồi.”


Tống Thư Ngu im lặng, Tần Hạo cũng mất hứng, tay lắc ly

rượu, lúc lâu cũng không nói gì. m thanh du dương truyền tới khắp không gian

quán bar, giống như nỗi khổ tâm trong lòng, Tần Hạo thấy vô cùng ngột ngạt, lúc

sau mới nói: “Nếu cô ấy vui đùa cùng với người bạn thanh mai trúc mã thì không

sao, tình cảm khăng khít mấy năm tôi làm sao bì được. Khốn kiếp! Đằng này lại

qua lại với Hồng Kiến Học giả tạo? Cô ấy coi trọng hắn ở điểm gì chứ?”.


“Tiểu Ngũ, cậu thích cô ấy rồi”, Tống Thư Ngu quan sát bạn

thật kĩ, cuối cùng cũng buột miệng.


“Chó chết!”, Tần Hạo nhảy bật lên, thấy phản ứng của mình có

phần hơi quá nên lại ngồi xuống, nói: “Có thể là thích, ai bảo cô ấy đẹp? Người

tớ thích vô số, tớ còn thích cả Angelina Jolie [2]! Tớ không thể chịu được khi

người khác không đoái hoài tới mình, cô nàng chết tiệt nếu ngày nào đó cười với

tớ thì nói không chừng tớ sẽ không còn thích nữa”.


[2] Angelina Jolie: Là

một nữ diễn viên điện ảnh và đạo diễn người Mỹ. Jolie đã nhận được nhiều giải

thưởng danh tiếng như giải Oscar, giải thưởng của Hội Diễn viên Điện ảnh, giải

Quả cầu vàng; bên cạnh đó, cô được tạp chí Forbes công nhận là nữ diễn viên

Hollywood có thu nhập cao nhất năm 2009 và 2011.


Nói rồi rút điện thoại ra liếc một cái, sau đó ném cho Tống

Thư Ngu, nói: “Cậu nhận giúp tớ, gọi cả ngày mà không thấy chán”.


Tống Thư Ngu nhận lấy điện thoại, hỏi Tần Hạo: “Tưởng Tiểu

Vì nói muốn gặp cậu…”.


Tần Hạo đột nhiên sầm mặt, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Kêu cô

ta đến, có chút việc muốn nói rõ với cô ta, nên kết thúc được rồi”.


Hút hết một điếu thuốc, Tống Thư Ngu đã thấy Tưởng Tiểu Vi

xuất hiện ở cửa, sau khi thấy hai người, cô ta liền chầm chậm bước tới. Tống

Thư Ngu cười cười, rồi quay sang nói với Tần Hạo: “Tớ đi đây, hai người cứ từ

từ nói chuyện. Nhớ giữ thể diện bản thân, đừng có nôn nóng quá để bị trong

thương”, nói rồi cầm ly rượu như múa điệu khổng tước, sang bàn khác ngồi.


Nụ cười ma mị, giảo hoạt như tiềm ẩn điều gì không hay, cô

ta hơi lo lắng, ngồi xuống chỗ mà Tống Thư Ngu nhường lại, lúc lâu cũng không

nói lời nào. Tần Hạo uể oải ngồi tựa vào quầy bar, mắt hé nhìn cô ta rồi lại

quay lên nhìn cô ca sĩ duyên dáng mặc chiếc váy đen. Trong lúc Tưởng Tiểu Vi


giải thích và chần chừ nhận lỗi, anh bỗng khẽ hỏi: “Chúng ta quen biết nhau bao

lâu rồi?”.


Tưởng Tiểu Vi bỗng có một dự cảm không tốt, nghĩ ngợi rồi

nói: “Còn một tháng nữa là tròn hai năm”.


Trần Uyển không dám tiếp tục bước vào nhà Tưởng Tiểu Vi. Sau

khi xảy ra chuyện đó, cô vô cùng xấu hổ, nếu gặp lại thì sẽ khiến mọi người

giày vò, khó xử. Cô cũng tự trách mình, rốt cuộc thì sự việc xảy ra đến mức này

không phải là cô muốn thế. Nếu như thời gian có thể quay lại, cô tuyệt đối sẽ

tránh tất cả những nơi mà con người đó đến, tuyệt đối không dính líu vào hắn.


Nhưng gần hai mươi bốn giờ qua, cho dù cô đã chạy trốn thế

nào, cho dù dùng khăn lau bao nhiêu lần chăng nữa thì miệng cô vẫn còn mùi tanh

của máu, luôn nhắc cô nhớ tới sự việc đã xảy ra trước đó.


Cô lưỡng lự, quanh quẩn rất lâu ở dưới khu nhà Tưởng Tiểu

Vi, lâu đến nỗi chân mỏi nhừ. Cuối cùng quyết định, nếu có Tưởng Tiểu Vi ở nhà,

cô sẽ giải thích, nếu cô ta không chấp nhận lời giải thích ấy thì cô sẽ bỏ công

việc này. Bất luận là cô có day dứt bao nhiêu đi chăng nữa thì tối qua thật sự

là vì sự tồn tại của cô nên Tưởng Tiểu Vi mới bị kẻ khốn đó làm tổn thương.


Lúc Tưởng Tiểu Vi mở cửa, tinh thần Trần Uyển đang lơ lửng

bỗng quay trở lại, nghe tiếng bước chân của Tưởng Tiểu Vi, trong lòng cô lại

lần nữa thấp thỏm không yên, Tưởng Phán ngước lên nhìn cô, nói: “Chị Trần, chị

thật sự đã yêu rồi sao?”


Trần Uyển sững người, cười nói: “Trẻ con thì biết gì là yêu

nào?”.


Tưởng Phán xì một tiếng, không hài lòng vì bị coi thường,

nói: “Ai không biết? Trên ti vi đều như vậy, đi qua đi lại, ngồi không yên. Mặt

thì lúc đỏ lúc trắng bệch ra”.


Trần Uyển mỉm cười, xoa xoa đầu cô bé, đột nhiên rất muốn

hỏi về hình tượng người cha trong lòng nó, trong đầu cô lóe lên cái dáng vẻ của

tên vô lại kia đang nhếch miệng thì lập tức loại bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu. Cô

nói: “Em tự làm bài tập, chị có mấy chuyện muốn nói với mẹ em”.


Tưởng Tiểu Vi ngồi ở chân giường, ánh mắt xa xăm, đôi vai

như không chịu nổi sự kích động, mệt mỏi và buồn bã vô cùng. Trước kia ai không

phải là đóa sen thanh thoát? Ai kiêu ngạo hơn ai? Cô ta tin rằng mình đủ thông

mình, dễ dàng bước vào thế giới đàn ông, bởi nhan sắc không thua bất kỳ ai.

Nhưng tất cả sự tự tin, kiêu ngạo của cô ta vào giờ khắc này lại trở nên thật

nực cười. Đàn ông trong thiên hạ đều có ác tâm như nhau, mới phút trước tai áp

má kề nhưng ngay sau đó liền vất bỏ không thương tiếc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận