Trầm Hương Uyển


Đang là thời khắc cuối xuân, qua đêm, một cây nho già trong

sân đã nở biết bao chùm hoa trắng nhỏ, tùng giọt sương trong đu mình trên những

chiếc lá xanh bóng. Không biết con mèo nhà ai ngồi nơi đầu hồi nhìn thấy Trần

Uyển liền quẩy cái đuôi trắng rồi quay mình chạy mất hút trong ánh nắng ban

mai. Buổi sớm yên tĩnh trong lành hoàn toàn khác sự ồn ào hôm qua, như thể hai

thế giới hoàn toàn khác nhau vậy, sự phiền muộn trong lòng dường như cũng bị

bầu không khí trong lành xua tan, Trần Uyển vươn người đợi tiếng chim họa mi

lảnh lót đầu tiên của nhà hai ông bà đối diện.


Tối qua bận phải tiếp láng giềng xung quanh, sau khi tiễn

hết mọi người thì cả đêm cũng mất ngủ, nhớ ra Tiểu Vũ còn phải đi học, nên Trần

Uyển quyết tâm dậy để làm đồ ăn sáng cho nó. Cô tin mợ cả đêm cũng khó ngủ, hay

là xin nghỉ thêm mấy ngày để phụ giúp mợ, lại đột nhiên nhớ ra tối qua là lịch

phải đến nhà Tưởng Phán dạy thêm, vì cả ngày tất bật nên cô quên béng mất. Cô

vỗ vỗ vào đầu tự mắng mình một câu rồi mở cửa nhà bếp, mở bếp lò thay viên than

tổ ong.


Nghe thấy bên ngoài có tiếng người gõ cửa, cô sợ làm mợ thức

giấc, vội vàng ra mở chốt cửa, “Ai đấy? Đợi chút”.


“Tiểu Uyển, là cậu.”


Trần Uyển há hốc mồm, quả nhiên là cậu, trên tay còn cầm cái

túi hôm qua cô đưa vào. Cô kêu lên: “Cậu đừng bước vào”. Cô tới nhà bếp, gắp

vài viên than đang nóng trong lò đặt vào nhau rồi mang ra đặt dưới chân cậu,

“Cậu, bước qua chậu lửa đi. Lục Chỉ, Điền Tam lúc từ Cục Cảnh sát về đều làm

thế, để tiêu trừ ám khí”.


Củng Tự Cường buồn cười, làm theo, “Mợ con đâu?”


“Còn chưa dậy, hôm qua chắc là cả đêm không ngủ. Để con đi

gọi, mợ biết cậu về hẳn sẽ vui lắm”, Trần Uyển cười hớn hở. Chẳng trách sáng

sớm hoa nho đã nở đầy.


“Đừng gọi, để mợ ngủ. Cậu đi tắm rửa, thay đồ. Gọi Tiểu Vũ

dậy, vẫn cái tật giờ này còn ngủ lì.”


“Vậy để con đi làm đồ ăn sáng trước đã.”


Lúc hai người nói chuyện, mợ đã nghe thấy liền khoác áo đi

ra, vui mừng khôn xiết, lại vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Chẳng phải Tồn Chính nói

sẽ mất mấy ngày sao? Bảo đang trong tình hình sóng gió, đưa tiền cũng không dám

mà”.


Trần Uyển dừng lại ở cửa bếp, cô cũng nghe Phương Tồn Chính

nói đợi mấy ngày cho qua sóng gió mới nghĩ cách.


“Hay là sau đó nó nhờ ai?”, cậu nói, “Ở cục nói là tối qua

có người đến thông báo thả người, nửa đêm cũng chẳng có xe nên tôi ở trong đó

ngủ”.


“Vậy còn những người khác?”, mợ hỏi.


Giọng cậu nghe chán nản, “Một mình tôi. Ăn sáng xong, tôi

còn phải đi đến mấy nhà đó ngồi lại bàn bạc”.


“Củng Tự Cường, ông còn quan tâm đến cái nhà này nữa không?

“Củng Tự Cường, ông còn quan tâm đến cái nhà này nữa không?

Suốt đêm qua tôi không chợp mắt được, ông biết không?”, mợ cuống lên, sợ lại có

thêm rắc rối gì nữa.


Trần Uyển lắc đầu, chủ kiến của cậu không dễ mà thay đổi

được, mợ có cãi lại cũng chẳng tác dụng gì. Cô thở dài rồi bước vào bếp.


Lúc gọi điện thoại cho Tưởng Tiểu Vi cáo lỗi, Trần Uyển có

chút thấp thỏm, sợ là không giữ uy tín sẽ bị trách cứ. Tưởng Tiểu Vi độ lượng

nói: “Tôi cũng đoán cô có lẽ có chuyện gia đình không kịp báo. Cũng nên mua

điện thoại để liên lạc cho thuận tiện”.


Hôm qua Phương Tồn Chính đã đưa điện thoại mình đang dùng

cho cô, nói là để tiện liên lạc, có điều vẫn chưa kịp thông báo đến hết mọi

người, Trần Uyển vâng vâng dạ dạ nói lời cáo lỗi.


Tưởng Tiểu Vi lại nói: “Tôi cũng đang muốn tìm cô, có người

nhờ tôi mấy lần, nói là mời cô ăn cơm. Cô đoán xem là ai?”.


Trần Uyển không rõ, nghĩ mãi chẳng biết là ai.


“Lần trước gặp công tử Hồng, Hồng Kiến Học”, Tưởng Tiểu Vi

cười tinh quái: “Cô đấy, chẳng có chút thần thái vui tươi gì cả, công tử Hồng

nói hôm đó ở Gia Thành quay sang cười với cô mấy lần, nhưng ngay cả một cái

liếc mắt cô cũng không ngó ngàng, thật là không hay”. Thấy đầu dây bên kia im

lặng, chẳng có phản ứng gì, Tưởng Tiểu Vi ngừng cười, “Anh ta nhờ tôi mấy lần,

tôi cũng thấy phiền. Không muốn đi thì tôi sẽ nói lại với anh ta, nhưng nói qua

cũng phải nói lại, quen biết nhiều người cũng chẳng có gì không tốt, sau này

tốt nghiệp sẽ dễ xin việc. Chỉ là một bữa cơm, trước mặt mọi người anh ta chẳng

dám làm gì cô đâu”.


Trần Uyển cầm điện thoại, lòng bàn tay toát mồ hôi, quay đầu

nhìn sang cậu mợ đang nói chuyện, cân nhắc trong giây lát rồi nói: “Tôi đi”.


Lầu một của Danh Sĩ Các không có chỗ dành cho bàn ăn, toàn

bộ đại sảnh dùng để bố trí khu cây cảnh, dưới chiếc cầu bằng đá cẩm thạch là

dòng nước chảy dập dìu, bên cạnh đá Thái Hồ [1] ở đầu dòng nước có trồng khóm

trúc xanh ươm tươi tốt. Đi đến gian phòng ở lầu hai, đã có mấy đôi nam nữ nói

cười vui vẻ, không khí rất náo nhiệt.


[1] Đá Thái Hồ là loại

đá ở Thái Hồ, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc, thường được dùng làm hòn non bộ.


Lần đó bởi vì Tưởng Tiểu Vi có nhắc tới Hằng Vũ, cô chỉ là

liếc mắt dò xét Hồng Kiến Học một cái, nhưng ánh mắt ấy lại bị để ý. Người này

có liên quan tới cuộc di dời trên đường Thượng Hải và cái chết của cha cô, cùng

với chuyện chuẩn bị di dời con hẻm Chu Tước, khiến cô không thể không quan tâm.

Cô không ngây ngô khờ khạo, chân tướng sự việc đã được vùi lấp dưới nhiều tấm

rèm vô cùng rối rắm, huống hồ sự việc đã xảy ra mấy năm, nên một bữa cơm chẳng

có ý nghĩa gì cả, căn bản không thể dò xét được điều gì.


Có vài giọng nói, cho dù bạn có nghe quen chẳng nữa, có một

vài chuyện, cho dù bạn chính mắt nhìn thấy, nhưng điều đó không nói lên sự

thật, sự thật chỉ có thể cảm nhận bằng con tim. Lòng tin đối với cha khiến cô

vạn phần không phục và đầy nghi hoặc, đã nén nhịn mấy năm rồi, bây giờ có cơ

hội tìm hiểu chân tướng sự việc, cô nhất định không thể bỏ qua, nếu như phải

đánh đổi, trả giá…

đánh đổi, trả giá…


Cô cũng tuyệt đối, tuyệt đối không từ bỏ.


Các món ăn ở Danh Sĩ Các không ngoài bào ngư vi cá mập, Trần

Uyển chưa từng ăn, nhưng nhìn trên thực đơn thì nhiều rồi, vì vậy cũng không có

cảm giác hiếu kỳ. Hồng Kiến Học thấy dáng vẻ cô ung dung, ánh mắt dưới gọng

kính vàng lóe lên vẻ bất ngờ. Cô gái ở độ tuổi này hoặc là thuộc loại khác

thường, hoặc là dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng có thể làm điệu bộ ung dung như vậy

thì quả là hiếm có.


“Công tử Hồng hôm nay tốn kém rồi. Cậu là cha mẹ, là áo cơm

của công ty chúng tôi, bữa ăn này đáng lý do tôi mời mới đúng”, Tưởng Tiểu Vi

nói.


Hồng Kiến Học khẽ cười, nói: “Tôi chỉ thích quang cảnh ở

Danh Sĩ Các, mấy món này hầu như các vị cũng ăn chán rồi. Yến xào, bào ngư, vi

cá là những thứ quý giá, khi đã được dùng tràn lan rồi thì nó cũng trở nên

thông thường”. Những người làm quan chức địa phương thường ngang ngược, khoe khoang,

chỉ là do Hồng Kiến Học trầm luân trên thương trường bao năm nên biết cách vờ

khiêm tốn, hôm nay lại càng hết sức che đậy bản chất để không mạo phạm tới

người đẹp, bởi thế cũng tự mình cảm thấy ngôn từ phát ra vô cùng nhã nhặn.


“Cũng chỉ có cậu mới đủ tư cách nói những lời này”, Tưởng

Tiểu Vi liếc mắt nhìn hắn, “Chúng tôi đều là những người bình thường, đâu dám

học đòi xem thường phú quý”.


“Cô đang tâng bốc hay là chê bai tôi đó? Tôi sợ cô Trần đây

cho tôi là kẻ phàm tục nên tự lùi mấy bước.”


Trần Uyển thấy có nhắc đến mình, tay cầm đôi đũa bạc ngừng

lại. Cô rất ít khi dùng cơm xã giao, không biết trong trường hợp này nên nói

sao mới phải, chỉ cười cười. Trong mắt Hồng Kiến Học, những người con gái khác

bị cánh đàn ông chòng ghẹo cười cợt, lẳng lơ hay tức giận mắng chửi hoàn toàn

không giống với vẻ điềm tĩnh im lặng của cô chút nào.


Trong bữa tiệc có nhắc tới bản tin hôm qua, tối qua trên ti

vi có chiếu đến con hẻm Chu Tước, nhưng chỉ là lướt qua mà thôi, tin tức ấy

được người dân truyền tai rất nhiều. “Đúng là người dân không dọa cho sợ hãi

thì không ngoan ngoãn, hôm qua bắt mấy người, hôm nay đã có mười mấy hộ ngoan

ngoãn đến kí hợp đồng”, dưới nụ cười điềm tĩnh của Hồng Kiến Học là vẻ vô cùng

đắc ý, “Trong cuộc họp thành phố đã nói, ai gây khó dễ cho Chính phủ thì Chính

phủ sẽ làm khó lại. Đến ký hợp đồng cũng coi như họ biết thức thời”.


Những người khác cứ thế phụ họa theo, có người nói hôm qua

nhìn cảnh mọi người bát nháo thấy hả lòng hả dạ, hoàn toàn không biết nỗi đau

của những người trong cuộc.


Miếng vi cá trong miệng Trần Uyển như nghẹn cứng nơi cổ

họng, hương thơm vừa nãy giờ như hóa thành mùi tanh của máu, thật buồn nôn, khó

nuốt. Đặt lại chén súp trên tay, cô khẽ hỏi Hồng Kiến Học: “Như vậy tương lai

những người đó sẽ ở đâu?”.


Hồng Kiến Học ngạc nhiên nhìn cô rồi bật cười nói: “Trong

nội thành có nhiều nhà ở thương mại, khi đã bồi thường tiền rồi họ sống ở đâu

không phải là vấn đề chúng tôi cần lo nghĩ. Vivian chỉ nói cô học hành giỏi

giang chứ không nói cô có trái tim yếu mềm. Cô học Kinh tế à, nên biết về nền

giang chứ không nói cô có trái tim yếu mềm. Cô học Kinh tế à, nên biết về nền

kinh tế thị trường để thích ứng với nhu cầu phát triển của kinh tế hàng hóa,

quy luật là lợi ích cục bộ nên nhường bước trước lợi ích tổng thể”.


Trần Uyển trong lòng cười nhạt, cô thật muốn biết cái tổng

thể trong lợi ích tổng thể đó là chỉ bộ phận nào.


Hồng Kiến Học không thấy thích thú khi thảo luận với cô về

vấn đề này, nên đánh trống lảng, hỏi về chuyện học hành của Trần Uyển. Trần

Uyển trả lời đúng mực, Hồng Kiến Học hào hứng hỏi cô đã từng nghĩ là sẽ đến

Hằng Vũ để thực tập, Trần Uyển cười nói: “Tôi mới năm nhất, còn ba năm nữa mới

tốt nghiệp”.


Hồng Kiến Học cuối cùng gợi hứng thú cho cô, cảm thấy phấn

chấn, liền rút danh thiếp ra đưa, “Trước khi tốt nghiệp mà tiếp xúc với xã hội

thì chỉ có lợi chứ không có hại, nếu có thời gian cứ đến công ty kiếm tôi, tìm

hiểu một chút về hoạt động và chức năng trong công việc sau này rất có lợi cho

cô.”


Trần Uyển né tránh ngón tay của Hồng Kiến Học, cầm lấy danh

thiếp rồi cho vào túi, sau đó lấy điện thoại đang đổ chuông liên hồi ra, cười

với hắn, “Tôi ra ngoài nghe điện thoại”.


Ra ngoài đóng cửa lại, cô không kìm được thở hắt ra một hơi.


Hôm nay được Hồng Kiến Học mời nên cô có sự phòng bị tâm lý,

trước khi đến đây đã nhờ Hà Tâm Mi cứ một tiếng đồng hồ lại gọi cho cô một cuộc

diện thoại, như vậy giả dụ có tình huống nào xảy ra thì cũng nhân cơ hội mà

thoát thân. Thực ra mới ngồi cũng không được bao lâu, chỉ là như ngồi trên đống

lửa, không thể nào kiên nhẫn hơn nữa. “Cuối cùng cũng gọi tới, tớ sợ cậu đã

quên béng mất rồi”, cô không ngừng trách cứ.


Hà Tâm Mi hình như đang ăn gì đó, nói hàm hồ: “Sợ gì, một

bữa cơm không thể xơi tái luôn cậu. Tớ cũng mong cậu tốt đẹp, nếu vận số đào

hoa thì có thể tóm luôn cơ hội”.


“Khỉ gió, có mà tan tác đào hoa ấy”, Trần Uyển giậm chân,

“Được rồi, tớ cũng chuẩn bị biến đây, cảm ơn cuộc diện thoại, mai tớ sẽ mang đồ

ăn cho cậu”. Gấp điện thoại lại, ngước mắt ra hành lang thì thấy một đám người

mặc đồ tây giày bóng lộn đang đi tới, cô muốn tránh về phòng nhưng không kịp.


Hiếm khi nhìn thấy anh chỉnh tề như thế. Anh nói nhỏ với

người bên cạnh, rồi sải bước tiến về phía cô. Như phản xạ có điều kiện, Trần

Uyển rùng mình, nghênh mặt nhìn anh với vẻ đề phòng.


“Sao cô lại ở đây?”, giọng anh thúc ép như truy hỏi.


“Đến nơi ăn uống dĩ nhiên là để ăn uống.” Cô quay người

chuẩn bị đi vào phòng. Anh vội túm chặt khuỷu tay Trần Uyển, thấy chiếc điện

thoại trên tay cô, mặt anh cứng đờ, nhìn cô bằng ánh mắt nham hiểm. Anh chậm

rãi nói: “Ăn uống? Để tôi xem ai mà có bản lĩnh mời được cô!”, giọng anh châm

biếm, nói rồi đẩy cửa phòng.


Cánh cửa phòng bị anh đẩy một cái mở ra. “Tiểu Uyển, gọi

điện sao…”, Tưởng Tiểu Vi chưa nói dứt câu, mặt bỗng biến sắc, nhưng chỉ trong

mấy giây liền niềm nở: “Anh Tiểu Ngũ”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...