Trái Cấm Thơ Ngây


Hắn nghe qua rất nhiều phụ nữ thổ lộ, nhưng chưa từng có một ai giống như cô khiến cho nội tâm hắn một hồi cảm thụ kỳ dị như vậy.


Hắn ngồi lên bên giường, tà khí vuốt ve gương mặt của cô nói: "Tôi cũng có điểm thích em."


"Thật vậy sao? Nhưng không phải anh rất hận cha em sao?"


"Chuyện đó không liên quan đến em, quan trọng là tương lai của hai người chúng ta." Muốn đùa giỡn tình cảm của một cô gái, đối với hắn mà nói cũng không phải là việc khó.


"Em cảm thấy em thật vui vẻ, em càng lúc càng thích anh rồi." Cô vùi đầu vào ngực hắn, cao hứng nói ra bí mật trong lòng.


Vân Yên tự động giải thích hành vi của hắn hai ngày qua là biểu hiện "yêu".


"Tôi cũng thích em." Lấy được thân thể cùng tình cảm của cô, có thể khiến cho hành động báo thù lần này trở nên thú vị hơn, dù sao con mồi của hắn cũng đã bước vào trong vũng bùn, còn hồn nhiên chưa phát hiện ra!


"Đi thay một bộ y phục, tôi đưa em ra ngoài ăn cơm."


"Vâng!"


*****


Hắn tự mình lái du thuyền cùng Vân Yên ra biển, ánh trăng lấp lánh trên mặt nước mênh mông, trước mặt có thức ăn ngon phong phú, tất cả làm cho Vân Yên say mê không thôi.


"Bóng đêm thật là đẹp."


"Ừ, rất đẹp, cái này tặng em." Hắn lấy ra một cành hoa bách hợp từ sau lưng.


"Cám ơn!" Cô đem hoa bách hợp đưa lên trước mũi ngửi ngửi. "Anh mua đóa hoa này lúc nào? Em làm sao không biết."


"Có tiền không có việc gì không làm được." Hắn ngượng nghịu nói.

"Có tiền không có việc gì không làm được." Hắn ngượng nghịu nói.


"Đúng, anh có rất nhiều tiền, nhưng anh vui vẻ sao?" Cô tò mò hỏi.


"Vui vẻ cũng không thể làm đồ ăn, kiếm nhiều tiền mới có thể nắm giữ được mọi chuyện trong cuộc sống." Hắn một bộ nhận xét về đời người.


"Em nghĩ, lúc nhỏ anh nhất định rất cô đơn, cũng không vui vẻ." Cô ngây thơ phân tích cá tính của hắn.


"Tại sao nói như vậy?"


"Bởi vì, người có tiền đều muốn vội vàng kiếm thật nhiều tiền hơn nha!" Vân Yên mặc dù ngây thơ, nhưng từ nhỏ cuộc sống gia đình giàu có, thời gian nhìn thấy người làm so với thời gian nhìn thấy cha mẹ còn nhiều hơn, loại cuộc sống thiếu thốn tinh thần đó cô vô cùng rõ ràng.


"Đúng vậy, tôi chính là muốn kiếm nhiều tiền hơn. Em thì sao? Khi còn bé thường làm những gì?" Hắn đột nhiên cảm thấy có chút tò mò đối với bối cảnh trưởng thành của cô.


"Mẹ em qua đời từ rất sớm, mà cha lúc nào cũng lo làm việc, cha cho em cuộc sống vật chất tốt nhất, em có rất nhiều búp bê, đều là bọn chúng làm bạn cùng em hết quãng thời gian thơ ấu. Có đôi lúc, em thật sự hi vọng cha không cần kiếm nhiều tiền như vậy, hi vọng cha có thể dành thêm một ít thời gian ở bên cạnh em, nhưng những bữa tiệc xã giao của ông đều vĩnh viễn nhiều không dứt......, " Vân Yên đang nói, đột nhiên phát hiện hắn dùng ánh mắt chuyên chú nhìn chăm chú vào cô, cô không khỏi ấp úng nhìn hắn nói: "Làm sao vậy, trên mặt em dính gì à?"


"Không có, em ăn chút gì đi! Gầy như vậy, tôi lo lắng gió sẽ thổi em đi mất." Hắn vội vàng lảng sang chuyện khác.


"Có chuyện như vậy sao?" Vân Yên không nhịn được nho nhỏ nói thầm. Diêm Thiên Phạm không trả lời cô, hắn đi thẳng đến bên cạnh mép thuyền, nhìn mặt nước phía xa xa.


"Anh làm sao vậy?" Tay của cô khẽ vuốt tấm lưng rắn chắc của hắn.


Lời nói vừa rồi của cô giống như một loại dây cung chạm đến nội tâm hắn, làm cho hắn hồi tưởng lại tuổi thơ xa xôi, hắn bị giam ở trong tủ quần áo......


"Không có gì? Tại sao em lại thích tôi?" Điểm này hắn thật tò mò.


"Bởi vì...... Trước kia em đã từng đến nhà anh mấy lần, từng nhìn thấy anh, khi đó em sinh ra một cảm giác ngưỡng mộ anh, có thể là bởi vì anh vô cùng...... Cao lớn, thành thục!"


"Ở bên cạnh tôi, em cảm thấy như thế nào?" Hắn đột nhiên có chút muốn biết suy nghĩ trong lòng cô.

"Ở bên cạnh tôi, em cảm thấy như thế nào?" Hắn đột nhiên có chút muốn biết suy nghĩ trong lòng cô.


"Anh...... Em cảm thấy rất kích thích." Cô từng nghĩ đến tình huống nói chuyện yêu đương, nhưng chưa từng nghĩ tới sẽ nói chuyện yêu đương với hắn.


"Kích thích! Em nói chuyện chúng ta ân ái." Khóe môi hắn hiện lên một nụ cười xấu xa, cố ý trực tiếp bới móc cô.


"Dĩ nhiên không phải." Gương mặt của cô bỗng chốc một mảnh đỏ bừng, ánh mắt cũng không dám đặt trên người của hắn.


Hắn một tay ôm chầm lấy cô, để cho cô tựa vào ngực của hắn, ngón tay quấn vòng quanh sợi tóc mềm mại của cô.


"Em nói kích thích là chỉ cái gì?" Hắn sẽ không lãng phí tâm tư trên người bất cứ người nào, nhưng hắn lại muốn hiểu rõ cô hơn, cảm giác này không ngừng gặm nhấm trái tim hắn.


"Em...... Cảm giác cuộc sống của mình rối loạn, nhưng em dường như có thể quen với cuộc sống rối loạn này." Ở chung một chỗ với hắn, cô dường như trở nên sa đọa rồi, hơn nữa còn hoàn toàn sa đọa.


"Em yêu tôi! Đó là một loại cảm giác như thế nào? Em có thể miêu tả một chút không? Tôi đối với cảm giác yêu rất xa lạ." Hắn chưa bao giờ chân thật thể nghiệm qua chữ yêu này, bất kể là từ trên người người khác, hay là bản thân mình.


"Yêu chính là yêu, có một ngày anh yêu em anh liền sẽ biết." Cô cũng không nói được yêu đến tột cùng là cái gì.


"Em có tự tin như vậy?" Hắn tuyệt đối sẽ không yêu loại sinh vật đê tiện như phụ nữ, đứa ngốc đáng thương.


"Bây giờ anh thích em, có một ngày sẽ yêu em." Cô vô cùng có tự tin.


"Được! Vậy hiện tại chúng ta cùng “làm” trước!" Hắn cũng không hiểu vì sao hắn luôn có dục vọng muốn đoạt lấy cô!


"Anh sẽ không phải là muốn......"


"Tôi chính là muốn......"


Hắn hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, bàn tay to thăm dò vào bên trong y phục của cô, vân vê nhào nặn vật tròn trịa của cô.

Hắn hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, bàn tay to thăm dò vào bên trong y phục của cô, vân vê nhào nặn vật tròn trịa của cô.


"Sẽ có người nhìn thấy!" Ở cùng một chỗ với hắn, hắn luôn khiêu chiến sự bỏ qua lễ giáo của cô.


"Nơi này là vùng biển tư nhân, sẽ không có người nhìn thấy." Hiện tại hắn chỉ muốn cô, hắn sẽ tạm thời quên thân phận của cô là con gái của kẻ thù, nói sau đi, ôm lấy thân thể hoàn mỹ của cô, còn có thể khiến cho hắn ngủ ngon cả đêm.


"Nhưng......"


Hắn hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, tay vuốt ve bộ ngực của cô, đưa cô đến bên cạnh bàn, sau khi quét rơi đồ đạc trên bàn, để cho cô ngồi ở trên bàn.


"Thiên Phạm..... Em sợ......" Hắn luôn luôn khiêu chiến nội tâm của cô.


Hắn tách chân cô ra, kéo quần lót của cô xuống, hắn cúi đầu, dùng đầu lưỡi khiêu khích nơi riêng tư nhạy cảm của cô.


"Không thể......" Cô xấu hổ cự tuyệt.


"Có thể." Hắn kiên quyết nói.


Hắn dùng đầu lưỡi lướt nhẹ nếp gấp của đóa hoa, dùng đầu lưỡi ra vào vỗ về chơi đùa cô.


Thân thể của cô không tự chủ được nghênh đón hắn, đem chân của mình mở rộng ra thêm.


Sau khi chất mật trào ra giữa hai chân cô đã ấm ướt đầu lưỡi của hắn, hắn để cho dục vọng sưng nóng của mình bỗng chốc xâm nhập vào trong cơ thể cô, cái mông dùng sức chuyển động ra vào.


Theo chiếc thuyền khẽ lắc lư, hắn dũng mãnh va chạm qua lại trong lối đi của cô.


Dưới ánh trăng, trận hoan ái kịch liệt này, tựa như không có lúc nào dừng lại......


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận