Tổng Giám Đốc, Đừng Tới Đây!


Edit: V.O


Đi ra từ thẩm mỹ viện, Cố Niệm lại tốn mấy tiếng đồng hồ để đến hiệu tóc làm tóc.


Chờ làm xong đi ra, đã sắp năm giờ.


Cách thời gian cô và Bạch Thận Ngôn hẹn nhau, chỉ còn ba tiếng.


Cô gửi tin nhắn cho Bạch Thận Ngôn, sau đó, lại đến nhà Đỗ Thiên Mỹ lấy rượu vang tối nay cần dùng.


Bởi vì, căn cứ kết quả điều tra của cô, ngoại trừ thích trà, Bạch Thận Ngôn còn thích rượu vang, nhất là rượu vang nhãn hiệu đó. Nhưng, nhãn hiệu rượu vang đó, rất hiếm có ở nước Z. Chẳng qua, Đỗ Thiên Mỹ nói vừa khéo trong nhà cô có.


Từ cửa hiệu làm tóc đến nhà Đỗ Thiên Mỹ, vừa đúng là thời gian cao điểm, tốn hơn bốn mươi phút mới đến.


Nhưng, chờ cô đến nhà Đỗ Thiên Mỹ, mới biết được rượu bị ba cô khóa trong tủ. Mà chìa khóa tủ thì ở trên người mẹ cô. Đỗ Thiên Mỹ gọi điện thoại cho mẹ cô, mẹ cô nói đang đánh bài, không đi được, nhờ người đem về cho các cô.


Đợi hơn một tiếng, chìa khóa mới về tới.


Lại chờ tới lúc Cố Niệm lấy được rượu vang, chuẩn bị đến Bích Lạc Đinh, thì chỉ còn lại chưa tới một tiếng.


"Cậu lái xe mình đi đi." Đỗ Thiên Mỹ đưa chìa khóa cho cô.


Cố Niệm cũng không khách sáo với cô, lấy chìa khóa, lái xe đi.


Dựa theo tốc độ xe bình thường, từ nhà Đỗ Thiên Mỹ đến Bích Lạc Đinh, nhiều nhất là nửa tiếng. Nói cách khác, chờ sau khi cô tới, chỉ còn nửa tiếng để chuẩn bị.


Nhưng hôm nay, dường như ông trời cố ý muốn đối nghịch với cô. Đi được tới nửa đường, xe lại bị chặn ở cầu vượt.


Cố Niệm không có cách nào, đành phải gọi điện thoại cho Đỗ Thiên Mỹ, nhờ cô tìm người đến xử lý. Mà cô lại gọi xe taxi.


Giờ phút này, dieendaanleequuydoon – V.O, cách thời gian hẹn, cũng chỉ còn 40 phút.


Mà lúc này, Bạch Thận Ngôn vừa từ nhà xuất phát.


Nếu không có gì ngoài ý muốn, sẽ đến lúc 7 giờ 55 phút.


...


"Bíp bíp bíp..."


"Bin bin bin..."


Cố Niệm cảm thấy, bây giờ cô đang bị các loại còi vây quanh.


"Bác tài, làm phiền nhanh chút! Tôi đang vội!" Cố Niệm hối.


Lên xe taxi chưa được bao lâu, lại có tai nạn liên hoàn xảy ra phía trước, trực tiếp bị chặn 20 phút.


"Tôi cũng muốn nhanh, nhưng không có cách nào! Đường phía trước bị chặn rồi." Người lái xe nói.


"Aiz..."


Cố Niệm phiền chán dậm chân.


Hôm nay, hình như bắt đầu từ buổi sáng, đã luôn luôn không thuận.


Rõ ràng Bạch Thận Ngôn đã đồng ý cuộc hẹn, tất cả cũng tiến hành dựa theo kế hoạch của cô...nhưng sao trong lòng cô vẫn có chút không yên, thật giống như có chuyện gì không tốt sắp xảy ra.


Còn bị kẹt xe khiến tất cả cảm xúc tiêu cực đều tụ lại, sắp bùng nổ.


"Bác tài, tôi trả cho chú gấp đôi. Chú chỉ cần đảm bảo đưa tôi đến trước Bích Lạc Đinh trong vòng 20 phút là được rồi!" Cố Niệm nói thẳng.


Người lái xe nghe vậy, vui vẻ: "Cô gái, cô phải nói sớm chứ! Được, vậy tôi đưa cô đi!"


Nói xong, dứt khoát đổi lời, sau đó quay đầu ở phía trước, đạp chân ga đi vào một con đường nhỏ bên cạnh.


...


Xe nhanh chóng xuyên qua ngõ nhỏ.


Cố Niệm hạ cửa sổ xe, gió xen lẫn sóng nhiệt ập vào mặt, thổi bay tóc cô. Đồng thời, cũng thổi đi buồn phiền ở đáy lòng.


Như vậy, hẳn là sẽ không đến muộn?


Cố Niệm.


Nhưng, ngay lúc sắp đến Bích Lạc Đinh, Cố Niệm lại nhận được một cuộc điện thoại.


Lúc cô nhìn thấy tên người gọi đến, cả thân thể cứng ngắc vài giây, sau đó, mới nhận: "Alo, ba..."


Rất nhanh, tay cầm điện thoại của cô bắt đầu phát run, môi bắt đầu trở nên trắng bệch: "Ba, ba nói cái gì?"


"Bụp..."


Nửa phút sau, điện thoại đập vào ghế ngồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...