Tổng Giám Đốc - Chớ Cướp Mẹ Tôi


Khi ôm cô, anh cảm thấy trong lòng tràn đầy thỏa mãn trước nay chưa từng có, khiến cho anh vô cùng thoải mái.


Tống Tâm Dao không hỏi, cũng không nói gì thêm, chỉ là ôm Cung Hình Dực thật chặt, cô phát hiện mấy ngày nay không gặp anh,cô cũng rất nhớ anh.


"Dực, khi nào rảnh dẫn em và Kỳ Kỳ đi chơi một ngày đi! Ba người một nhà chúng ta cũng chưa từng đi chơi cùng nhau." Hai ngày trước Hoắc Huyền Lôi nói sẽ đưa cô cùng Kỳ Kỳ đi chơi, chỉ là từ sáng sớm ngoài cửa đã vây đầy ký giả, cô liền gọi điện thoại cho anh nói anh không nên tới, coi như anh có tới, bọn họ cũng không thể ra ngoài, lại còn tang thêm tin tức cho ký giả, nếu là như vậy, không bằng bảo anh không nên đến nữa.


"Được, mấy ngày nữa anh đưa hai người đi chơi." Cả nhà bọn họ, quả thực chưa từng đi chơi cùng nhau, cũng nên ra ngoài cùng nhau chơi đùa thật thoải mái rồi.


"Được!" Tống Tâm Dao đáp một tiếng, tiếp tục tựa vào trong ngực anh.


Ngẩng đầu nhìn cằm Cung Hình Dực, thấy hầu kết của anh vẫn chuyển động không ngừng, liền đưa tay ra sờ, lại nghe thấy Cung Hình Dực rên lên một tiếng .


"Dực, anh làm sao vậy? Có phải có chỗ nào không thoải mái hay không?" Ngẩng đầu thấy mặt của anh hồng hồng, mà một cái tay của cô vẫn chưa rời đi hầu kết của Cung Hình Dực.


"Dao Dao, anh nghĩ muốn em!" Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Tâm Dao , anh từ từ cúi thấp đầu xuống, nhẹ nhàng đặt môi lên môi cô.


Tống Tâm Dao cũng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mặc anh hôn! Tay của anh, chẳng biết từ lúc nào đã rời khỏi tóc cô, đi tới dưới áo.


Đúng lúc tay lẻn vào bên trong áo thì lại nghe được. . . . . .


"Mẹ, ăn cơm!" Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa của Kỳ Kỳ .


Nghe thấy tiếng Kỳ Kỳ gọi, Tống Tâm Dao vội đẩy Cung Hình Dực ra, thở hổn hển lên tiếng: "Oh! ~" đỏ mặt nhìn Cung Hình Dực, mới vừa. . . . . .


Bọn họ thiếu chút nữa là lau súng cướp cò rồi, nếu như không phải Kỳ Kỳ đột nhiên chạy tới gọi bọn họ đến ăn cơm, tiếp đó sẽ xảy ra chuyện gì, có thể nghĩ ra.


"Đi thôi!" Cung Hình Dực mặc dù tức giận, Kỳ Kỳ tại sao lần nào cũng đến đúng lúc như vậy, mỗi lần đều vào lúc hai người bọn họ thân thiết sẽ chạy đến tìm họ.

"Đi thôi!" Cung Hình Dực mặc dù tức giận, Kỳ Kỳ tại sao lần nào cũng đến đúng lúc như vậy, mỗi lần đều vào lúc hai người bọn họ thân thiết sẽ chạy đến tìm họ.


Rõ là. . . . . .


Anh sớm muộn gì cũng có một ngày bị chính con trai của mình, hại đến lửa dục thiêu than đến hỏng mất.


"Mẹ, ông ấy có bát nạt mẹ hay không ?" Kỳ Kỳ phòng bị nhìn Cung Hình Dực, hai người bọn họ đi vào lâu như vậy, rốt cuộc ở bên trong đã làm chuyện gì?


"Kỳ Kỳ, cha làm sao lại phải bắt nạt mẹ con? Đương nhiên là yêu mẹ con rồi!" Lời nói của Cung Hình Dực mặc dù có chút mập mờ, nhưng mà Kỳ Kỳ nghe cũng khó có thể hiểu được.


"Mẹ tôi không cần ông yêu, tôi sẽ yêu mẹ!" Kỳ Kỳ chạy đến ngồi giữa hai người bọn họ, đem khoảng cách giữa hai người bọn họ kéo ra một chút.


"Tiểu quỷ, mẹ con đương nhiên là muốn cha tới yêu, con muốn yêu, thì phải đợi sau này đi yêu vợ của con." Cung Hình Dực kéo Tống Tâm Dao ôm vào trong ngực mình.


"Người đàn ông đáng ghét, buông mẹ tôi ra, mẹ là của tôi." Thấy Tống Tâm Dao bị Cung Hình Dực ôm vào trong ngực, Kỳ Kỳ rất tức giận, rất là tức giận, mẹ chỉ có thể để cho nó ôm, những người khác không thể giành mẹ với nó .


"Hai người thật là!" Tống Tâm Dao thật sự không có biện pháp với hai cha con bọn họ.


"Mẹ, đi thôi! Con đói bụng!" Kỳ Kỳ kéo Tống Tâm Dao đi.


"Không cần kéo nha!" Tống Tâm Dao dở khóc dở cười, đứa con trai này tham muốn giữ lấy có phải quá mạnh mẽ hay không, mỗi lần đều như vậy.


Mỗi lần thấy cô và Cung Hình Dực than cận một chút, nó liền tức giận, mặc dù mỗi lần cô đều thích nhìn bộ dáng bĩu môi tức giận của nó.


Chỉ là, giữa hai cha con bọn họ, nếu tình cảm vẫn cứ như vậy, cũng không tốt. Cô nên suy nghĩ thật kỹ, phải làm cho quan hệ giữa hai cha con bọn họ khá hơn một chút.


Ít nhất, cũng để cho Kỳ Kỳ gọi anh là cha.


Hiện tại, nó vẫn không gọi cha, vẫn luôn gọi là ông già, người đàn ông đáng chết...


Không hề biết lễ phép một chút nào, hơn nữa còn có chút quá đáng.


"Mẹ, con muốn ăn mì mẹ làm, mẹ làm cho con đi,có được không?" Kỳ Kỳ lôi kéo Tống Tâm Dao, đột nhiên muốn ăn mỳ cô làm.


Nói thật ra, Tống Tâm Dao cũng chỉ có thể làm mỳ, những món ăn khác đều không phải cô làm. Mặc dù bình thường cô có giúp, nhưng những thức ăn kia, phần lớn đều là do Triệu Tâm Nguyệt xuống bếp làm. Mà cô cũng chỉ có thể làm người giúp đỡ.


"Buổi tối ăn cơm, sáng sớm ngày mai mẹ làm mỳ cho con ăn."


"Nhưng mà, hiện tại con muốn ăn!" Kỳ Kỳ ôm hai tay của Tống Tâm Dao, nó muốn để cho người đàn ông kia xem một chút, mẹ rất thương nó, mẹ sẽ không yêu ông ta.


"Kỳ Kỳ ngoan, bà ngoại đã nấu xong cơm, cho nên Kỳ Kỳ phải ngoan ngoãn ăn cơm. Kỳ Kỳ không phải nói, muốn lớn lên thật nhanh để chăm sóc mẹ sao? Như vậy thì phải ăn cơm, ăn cơm mới có thể lớn lên, biết không?" Tin tưởng, chiêu này nhất định hữu dụng với Kỳ Kỳ.


"Vậy sáng sớm ngày mai mẹ nhất định phải làm mỳ cho con ăn đó! ~" Kỳ Kỳ tin tưởng Tống Tâm Dao, mẹ nhất định sẽ làm mỳ cho nó. Bởi vì mẹ biết nó thích ăn mỳ mẹ làm nhất.


"Sẽ không quên đâu!" Ôm Kỳ Kỳ lên trên ghế, ngồi xuống ở bên cạnh nó, Tống Hàm quân ngồi ở vị trí chủ vị , Cung Hình Dực cũng đi tới ngồi xuống đối diện với Tống Tâm Dao.


Kể từ sau ngày hôm đó, bọn họ vẫn chưa cùng nhau dùng bữa.


*


"Hình Dực a! Buổi tối con ở lại đây đi, mới vừa uống chút rượu, không nên lái xe!" Gần nửa đêm, Tống Hàm Quân đột nhiên khiến Cung Hình Dực không muốn rời đi.

"Hình Dực a! Buổi tối con ở lại đây đi, mới vừa uống chút rượu, không nên lái xe!" Gần nửa đêm, Tống Hàm Quân đột nhiên khiến Cung Hình Dực không muốn rời đi.


Tối nay bọn họ thật sự có uống một chút rượu, lái xe khi say rượu cũng không tốt lắm.


"Con vẫn nên trở về thôi! Kỳ Kỳ hình như không muốn cho con ở lại." Nhìn ánh mắt của Kỳ Kỳ, anh hoàn toàn có thể nhận thấy, Kỳ Kỳ không muốn để anh ở lại.


"Kỳ Kỳ, cha con uống rượu, chẳng lẽ con muốn để cho cha con lái xe khi say rượu sao?" Tống Hàm Quân nhìn về phía Kỳ Kỳ, thấy cặp mắt của nó đang lườm Cung Hình Dực.


"Ông ngoại, cháu không phải không hoan nghênh ông ta a!" Kỳ Kỳ nhào vào trong ngực Tống Tâm Dao , ôm cổ Tống Tâm Dao.


"Hình Dực, ở lại đây đi! Uống rượu xong lái xe, em cũng không yên lòng!" Tống Tâm Dao hoàn toàn không yên tâm, tối nay anh uống không ít, hai người uống cạn sạch một chai rượu đỏ, hơn nữa phần lớn là Cung Hình Dực uống.


"Được rồi!" Cung Hình Dực cười trộm, ít nhất Tống Tâm Dao cũng mở miệng giữ anh ở lại, coi như Kỳ Kỳ không vui lòng, nhưng cũng là Tống Tâm Dao giữ anh lại, vậy chỉ có thể khiến Kỳ Kỳ thất vọng một lần thôi.


Dù nói thế nào, chỉ một thời gian nữa, hai người bọn họ cũng sẽ kết hôn, Kỳ Kỳ có không vui lòng khi nhìn anh, nhưng mà hai người bọn họ đã là vợ chồng.


Mỗi đêm sẽ cùng ở chung một chỗ, cho dù nó không vui cũng không thể làm gì được.


Hiện tại anh rất muốn xem xem, sau khi hai người kết hôn Kỳ Kỳ sẽ như thế nào?


Là mỗi buổi tối đều ở trong phòng bọn họ hay là bị anh đuổi ra ngoài?


"Không còn sớm nữa, chúng ta lên lầu nghỉ ngơi đây, Kỳ Kỳ tối nay ngủ cùng ông bà ngoại đi, ông ngoại kể chuyện cổ tích cho cháu nghe." Tống Hàm Quân dường như cố ý muốn đưa Kỳ Kỳ đi.


"Cháu không muốn nghe, cháu muốn ngủ cùng mẹ, nếu không người đàn ông hư này sẽ bắt nạt mẹ đó." Kỳ Kỳ mới không ngốc, nếu như nó theo ông ngoại rời đi, như vậy Cung Hình Dực nhất định sẽ bắt nạt mẹ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận