Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư


Vẻ mặt của Vũ Nghê ủ rủ , cùng cha là Phó Quảng Nguyên đi vào một gian phòng ở khách sạn ParisBên trong căn phòng , đã có một người đàn ông chờ sẵn . Trên người mặc âu phục , mang một cặp kính cận thị"Phó tiên sinh , Phó tiểu thư , hai vị khỏe chứ !" Người đàn ông đứng lên , nhưng không phải là Lạc Ngạo ThựcCha của Phó Vũ Nghê , Phó Quảng Nguyên nghi ngờ hỏi : "Anh là ——""Tôi họ Lý , là luật sư của Lạc tiên sinh , chịu sự ủy thác của Lạc tiên sinh cùng hai vị bàn luận , hai vị cứ nói lên yêu cầu của mình !" Luật sư Lý khẽ gật đầu , lễ phép nói"Lạc Ngạo Thực đâu rồi ?!"Luật sư Lý lần nữa lễ phép gật đầu :"Lạc tiên sinh hiện có chuyện quan trọng cần xử lý , cho nên tạm thời không tới được . Nhưng mà Lạc tiên sinh đã có giao phó cho tôi , hai vị có yêu cầu gì , xin cứ nói ra !""Chúng tôi không có yêu cầu nào cả . Nếu như Lạc Ngạo Thực yêu thích con gái của tôi , cũng đã công bố đến giới truyền thông , dĩ nhiên người làm cha như tôi cứ thuận ý con cái của mình !" Phó Quảng Nguyên lần nữa nhấn mạnh.Được luật sư Lý chào đón thăm hỏi , Phó Vũ Nghê cùng Phó Quảng Nguyên ngồi vào trong ghế . Vũ Nghê sắc mặt trắng bệch càng thêm nhợt nhạt , theo bản năng cúi đầu thấp hơn.Bản thân Lạc Ngạo Thực không có mặt ở đây , có thể khẳng định hắn chẳng quan tâm đến chuyện hôn sự , chắc là hắn ghét cô tới cực điểmLuật sư Lý từ móc ra bản văn kiện trong bao da , bắt đầu nói :"Lạc tiên sinh đồng ý cùng cô Vũ Nghê kết hôn , cũng giao năm trăm vạn tiền mừng , nhưng mà có điều kiện . Một khi tình cảm đôi bên bất hòa hoặc là có những nguyên nhân khác dẫn đến ly hôn , Lạc tiên sinh chỉ đưa thêm phí nuôi dưỡng là một trăm ngàn , ngoài ra cô sẽ không được đưa ra bất cứ yêu cầu nào . Nói thí dụ , như là muốn Lạc tiên sinh chia đôi tài sản . Về vấn đề này , hai vị có đồng ý không ?!"Ngón tay của Vũ Nghê tái nhợt nắm chặt lấy làn váy màu trắng của mình , ngẩng mặt lắc đầu : "Tôi không ý kiến !" . Đối với việc lần này , cô đã vô cùng hổ thẹn , làm sao có tư cách nói gì nữa ?!Phó Quảng Nguyên trợn mắt nhìn con gái , thanh âm lấn át :"Tôi chỉ muốn chúng ta bàn đến chuyện hôn sự thôi !""Thật xin lỗi , Phó tiên sinh , việc Lạc tiên sinh đồng ý kết hôn , trước nhất phải nói đến điều kiện . Nếu như cả điểm này mà ông cũng không tiếp nhận , thì Lạc tiên sinh sẽ không ngại hủy bỏ hôn ước cùng cô Vũ Nghê , cuối cùng người chịu thiệt thòi vẫn là cô ấy !". Luật sư Lý điềm đạm nói"Được rồi , tôi đồng ý !" Phó Quảng Nguyên miễn cưỡng gật đầu , dù thế nào đi nữa , cũng phải khiến Lạc Ngạo Thực trở thành con rể của mình , sự tình từ nay về sau còn có thể thương lượng"Nếu như hai vị không có ý kiến nào khác , xin hãy ký tên !" Luật sư Lý đưa ra tập văn kiện kèm theo bút máy đẩy tới trước mặt của Vũ Nghê . Cô giương mắt lên , ánh nhìn chỉ mới lướt sơ vào bản hợp đồng , cầm bút rồi kýĐang lúc Vũ Nghê cùng cha mình chuẩn bị đi ra , đồng thời cửa phòng kế bên cũng mở . Người mặc tây trang màu lam được làm thủ công với nhãn hiệu Italy , thân hình cao lớn mang theo người đẹp bước raLà Lạc Ngạo Thực ——Vũ Nghê như người bất động , đến cả quên thở , vẫn không nhúc nhích đứng ở nơi đó !Lạc Ngạo Thực dừng bước , nụ cười trên mặt ra vẻ áy náy , cực kỳ lịch lãm giải thích với 2 cha con :"Thật ngại quá , hôm nay là sinh nhật của bạn bè tôi , cho nên không cách nào từ chối !" Vừa nói vừa hướng đến mắt đến người phụ nữ trong lòng , ý bảo đây chính là bạn của hắn.Hắn , hắn bận rộn chỉ để đi cùng người phụ nữ khác.Tâm trạng của cô như một tảng băng đánh trong lòng ngực , cổ họng nhất thời chua xót , cảm giác nghẹn ngào nói không nên lời , nước mắt mơ hồ đọng lại ——


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận