Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ


Ngưng Lộ ngồi bên bờ đê, nhẹ cau mày, nhìn hạ lưu song chảy dưới đê, giống như chìm vào nỗi buồn miên man vô tận.


Không có tác dụng, thật sự không có tác dụng.


Từ buổi sáng ra cửa đến bây giờ, cô cứ đi, cứ đi nhưng tâm trạng cũng không vì vậy mà khá hơn chút nào.


Chỗ ngồi quen thuộc trong thành phố, nhưng không có ai có thể để cô nói hết phiền não, cô ở giữa quảng trường náo nhiệt nhất, nhìn nhiều cảnh tượng vội vã, khuôn mặt xa lạ như vậy, cảm giác mình là người cô đơn nhất.


Đúng, cô đơn nhất. Người ta hoặc là tụm ba tụm năm, hoặc là thế giới hai người, chỉ có cô là một mình, giống như thiên sứ lạc vào nhân gian mù mịt vậy, không biết mình phải đi đâu.


Sao cô lại có cảm giác mất mác nhiều vậy chứ? Mấy năm này, cuộc sống của cô rất bận rộn, chăm sóc các con còn có người đàn ông mình yêu thương nhất, mỗi ngày đều trôi qua trong vui vẻ và phong phú, hôm nay khó có khi nhàn rỗi lại làm cô không quen.


Đúng, cô đơn là bởi vì không quen. Bảo bối của cô không có bên cạnh, người đàn ông cô yêu nhất cũng không có bên cạnh.


Thì ra là đáng sợ nhất không phải những chuyện cũ năm xưa khiến cô đau lòng đến cực điểm, mà là bên cạnh cô không có anh. Trái tim trở nên trông rỗng …


Sở Mạnh, anh đang ở đâu?


Lấy điện thoại di động xinh xắn trong túi xách ra, trên màn hình đừng nói có cuộc gọi nhỡ, ngay cả tin nhắn cũng không có. Hôm nay anh thật sự yên tâm để cô một mình bên ngoài sao? Tại sao ngay cả một cuộc điện thoại quan tâm cũng không có?


Rõ ràng là cô muốn yên lặng một mình cho nên mới không muốn anh đi chung, bây giờ người ta không tới cũng không quấy rầy cô thật, vậy mà cô lại không chịu nổi, tại sao có thể có người mâu thuẫn như vậy chứ?


Quan Ngưng Lộ, sao mày có thể như vậy? Cô khinh bỉ hành vi của mình.


Cô ghét mình như vậy, cực kỳ ghét.


Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất, nhanh chóng bị bốc hơi, cô vùi sâu gương mặt vào đầu gối, khóc đến im hơi lặng tiếng.


Điện thoại trong túi xách vang lên không biết bao nhiêu lần cô đều không để ý tới, không biết sau lần thứ mấy, cuối cùng cô từ trong đau khổ của mình ngẩng đầu lên, lấy ra, nhìn thấy trên màn hình hiện số Quan gia.


Mở ra mấy cuộc gọi nhỡ, đều là Quan Gia còn có điện thoại bảo bối nhà mình, chỉ là không có điện thoại của anh.


Anh thật sự không để ý tới cô sao?


Cô hít một hơi thật sâu, khống chế được cảm xúc của mình, gọi điện thoại về Quan Gia: "Alô. Mẹ, chuyện gì vậy?" Nghe điện thoại chính là Đàm Lệ Hoa.


"Ngưng Lộ, bây giờ con ở đâu?" Trong điện thoại truyền đến giọng nói nghiêm nghị của mẹ, là bảo bối không nghe lời hay là. . . . . . Không thể nào, hai ông bà Quan Gia đối với hai bảo bối Sở Gia cưng chiều đến mức hận không thể hái sao trên trời xuống cho bọn nhỏ, chắc không phải là bọn nhỏ chọc tới mẹ, chẳng lẽ là cô?


"Mẹ, sao vậy? Bây giờ con đang ở bên ngoài." Ngưng Lộ đưa di động thoáng dời khỏi tai. Tư thế nữ cường nhân của mẹ cô lại xuất hiện rồi.


Khuya lắm rồi sao? Ánh mặt trời đã không còn chói nữa.


"Ngưng Lộ, có phải con với Sở Mạnh cãi nhau hay không?" Đàm Lệ Hoa thật vì đứa con gái này mà đau đầu. Mới vừa rồi Sở Mạnh gọi điện thoại tới đây hỏi con gái bà có về nhà họ Quan không. Buổi sáng lúc Sở Mạnh đưa hai đứa nhỏ đến đây cũng không có nói cái gì? Bà cho là bọn nó muốn hai vợ chồng ở riêng nên mới “tống” bọn nhỏ đến đây, kết quả lại không phải. Cẩn thận hỏi thăm Sở Mạnh muốn biết bọn nó có cãi nhau hay không, nhưng Sở Mạnh nói không có, cô ấy chỉ là tâm trạng không tốt mà thôi.


Tâm trạng không tốt sao có thể không tìm được người như thế? Đàm Lệ Hoa dĩ nhiên không tin, cúp điện thoại Sở Mạnh xong, bà lập tức gọi hai tiểu bảo bối tới hỏi thăm.


"Ba mẹ không có cãi nhau. Chỉ là không nói chuyện mà thôi." Sở Trí Tu vừa chơi xe của cậu vừa không thèm để ý nói. Hai người bọn họ là phiền phức nhất, không nói chuyện thì không nói chuyện, trước kia cũng không phải là chưa từng có. Nhưng lần này thậm chí còn làm bọn họ mệt mỏi đến đáng thương, bởi vì bọn họ không nói chuyện, ba cũng không có tâm trạng để ý đến cậu, đừng nói là chơi với cậu, ngày hôm trước cậu lên mạng nhìn trúng một chiếc xe, muốn ba giúp cậu mua, thế nhưng ba ngay cả liếc mắt nhìn cậu cũng không có, sau đó mẹ nhìn giận dữ, miễn cưỡng trả lời cậu một câu: "Chờ ba rảnh lại nói." Sau đó ánh mắt lại nhìn về phía mẹ bên kia.


Bây giờ ba đang nghỉ phép còn nói không rảnh, căn bản là viện cớ!


"Mẹ không để ý tới ba." Tiểu Nguyệt Nhi ăn bánh ngọt đầy miệng ậm ờ nói.


"Bọn họ không nói gì sao? Vậy có . . . . . . à. . . . . ." Đàm Lệ Hoa muốn tìm từ thích hợp để hỏi. Nói với hai đứa nhỏ là bọn nó chiến tranh lạnh sao? Bà lo lắng nhất là mấy đứa có phân phòng ngủ không? Nếu có, vậy vấn đề nghiêm trọng rồi.


"Bà ngoại, ba mẹ có ngủ chung." Giọng nói trong trẻo của Sở Trí Tu vang lên trong đại sảnh, khiến Quan Minh Quyền từ trên lầu đi xuống cũng cười rộ lên.


"Chuyện vợ chồng son mà, không cần lo lắng nhiều như vậy. Vợ chồng nào mà không cãi nhau chứ; bảo bối, ông ngoại dẫn đi rửa mặt." Quan Minh Quyền đi tới, thấy khuôn mặt tiểu công chúa Nguyệt Nhi đầy vụn bánh ngọt, dắt bàn tay nhỏ mềm mại đi về phía nhà vệ sinh.


"Ngủ chung sao không nói chuyện?"


“Ba nói, chuyện người lớn, con nít không cần lo.”


"Con nít không cần lo, vậy người lớn lo là được chứ gì?" Con gái bà quá không sáng suốt. Người đàn ông tốt như Sở Mạnh mà nó còn dám ghét bỏ dám cả ngày lẫn đêm tức giận? Ngày nào đó người ta không cần nó thật, lúc đó muốn khóc cũng không kịp. Đầu óc lớn thế chẳng biết để làm gì.


"Mẹ, tụi con không có cãi nhau. Chỉ là tâm trạng con không tốt thôi, không có chuyện gì đâu." Nhất định là hai tiểu quỷ lắm mồm, nếu không không thể nào mẹ biết được. Bọn họ vốn cũng không có cãi nhau, làm sao mọi người trong thiên hạ đều muốn biết thế?


"Tâm trạng không tốt là có thể một mình chạy khắp nơi làm cho người ta không tìm được sao? Tại sao không cho Sở Mạnh gọi điện thoại? Nó tìm con đến sốt ruột rồi kìa. Sao con lớn như vậy còn không hiểu chuyện chứ? Làm cho người ta lo lắng như vậy chơi vui lắm sao?" Đàm Lệ Hoa càng mắng càng nghiện, giống như rất lâu rồi bà không có mắng sảng khoái như vậy? Lần này thật là nhờ phúc con gái.


"Mẹ, anh ấy không có tìm con." Điện thoại di động của cô luôn không có vang lên!


"Không có tìm? Là con không có nghe điện thoại hả? Nó còn gọi tới nhà, còn nói không có tìm? Con thật sự là muốn chọc giận mẹ chết con mới vừa lòng phải không?" Đứa con gái này, trước kia rõ ràng vẫn luôn khéo léo nghe lời, sao mấy năm nay lại thay đổi nhiều như vậy chứ? Sở Mạnh chiều nó hư rồi. Có cơ hội phải nói nó mới được, bằng không ngày nào đó bị con bà bò lên tới đầu cũng không biết.


Thật ra thì, con gái nhà bà đã sớm bò lên trên đỉnh đầu người ta rồi, chỉ có người làm mẹ như bà là không biết thôi.


"Mẹ, bây giờ con gọi cho anh ấy, có được không?" Mẹ cô thật giỏi, chuyện không có cũng bị mẹ nói thành có. Rốt cuộc cô là con gái của mẹ hay là Sở Mạnh mới là con trai của mẹ? Có người mẹ thế này sao?


"Ngưng Lộ, con mà còn cãi nhau với Sở Mạnh, mẹ không có tha cho con đâu. Đàn ông tốt như vậy, con còn ầm ĩ cái gì . . . . . ."


"Mẹ, con có điện thoại. Tối nay chúng ta lại nói được không? Tối nay hai đứa nhỏ cứ ở đó, không đón về." Ngưng Lộ cắt ngang mẹ càm ràm, còn nói tiếp thì lúc nào mới xong? Không có điện thoại cũng phải tìm lấy cớ.


Cho đến khi bên kia cúp điện thoại, Ngưng Lộ mới thở mạnh một hơi. Anh đang tìm cô sao? Vậy tại sao không gọi điện thoại cho cô?


Nhìn chằm chằm màn hình không có chút phản ứng, cô có nên gọi cho anh hay không? Tâm thần Ngưng Lộ lại bay xa nữa rồi.


Một chiếc xe thể thao màu đen vô cùng xinh đẹp dừng lại ven đường. Một người đàn ông mở cửa xe xuống, bóng dáng cao lớn dưới ánh trời chiều chiếu xuống, sau lưng hiện ra ánh sáng màu vàng.


Không để ý đến người khác nhìn chăm chú, người đàn ông với đôi chân thon dài đi thẳng về phía sau lưng người phụ nữ ngồi chồm hổm ở vườn hoa bên kia, khom người xuống.


"Anh. . . . . ." Ngưng Lộ lâm vào trầm tư cho đến khi một cái bóng che đỉnh đầu mới phục hồi tinh thần, gương mặt tuấn tú quen thuộc kia đã phóng đại trước mắt.


Cô vẫn còn do dự có nên gọi điện thoại cho anh hay không? Anh đã tới rồi. Làm sao anh tìm được cô?


"Không phải nói muốn một mình suy nghĩ sao? Tại sao lại khóc?" Nhìn thấy khuôn mặt cô bị phơi đỏ bừng cả lên, có phải ngồi cả buổi chiều dưới ánh mặt trời không? Còn có đôi mắt rõ ràng đã khóc đến sưng đỏ này, lòng anh đau muốn chết. Đứa ngốc này!


Từ Tống thị ra ngoài, anh lo lắng cho cô, cũng không dám gọi điện thoại cho cô, sợ cô không vui. Nếu muốn yên tĩnh, vậy thì yên tĩnh đi! Nhưng mà, anh phải biết người ở đâu chứ? Gọi về Quan Gia thì nói cô vẫn chưa về.


Anh thật sự hoảng hốt! Cô ít qua lại thân mật với người khác, không có khả năng đi đến nhà bạn bè. Mà mấy năm nay bọn họ không có ở trong nước, cô cũng không khả năng sẽ có nơi mình muốn đi. Khả năng duy nhất là ở bên ngoài, cho nên anh lái xe đi khắp nơi trong nội thành rộng lớn, chỉ hy vọng có thể tìm được cô.


Lấy thế lực nhà họ Tống, muốn tìm một người còn không nhanh sao? Nhưng anh không muốn như vậy. Cô nói yên tĩnh một mình, nhất định sẽ không có chuyện gì. Mà anh, chỉ muốn xuyên qua từng con đường từng con đường một đi tìm cô, tìm người phụ nữ anh yêu thương nhất. Anh tin nhất định có thể tìm được.

Lấy thế lực nhà họ Tống, muốn tìm một người còn không nhanh sao? Nhưng anh không muốn như vậy. Cô nói yên tĩnh một mình, nhất định sẽ không có chuyện gì. Mà anh, chỉ muốn xuyên qua từng con đường từng con đường một đi tìm cô, tìm người phụ nữ anh yêu thương nhất. Anh tin nhất định có thể tìm được.


"Sở Mạnh. . . . . ." Nhìn thấy anh, mắt cô lại bắt đầu cay cay. Rất dùng sức rất dùng sức đè lại mắt, mới có thể làm cho nước mắt không chảy xuống, nhưng giọng nói của cô, đã sớm run rẩy.


Nước mắt đời này của cô, đều là vì người đàn ông trước mắt này mà chảy.


"Ngoan, đừng khóc." Thân thể cao lớn bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, lấy hai tay đang che mắt cô ra, thở dài, thở dài, cúi đầu nhẹ nhàng hôn vào mí mắt sưng đỏ của cô.


Mỗi lần cô khóc, anh đều không chịu nổi, chưa từng ngoại lệ. Nhiều tức giận hơn nữa, nhiều phiền não hơn nữa, gặp phải nước mắt của cô, tất cả kiên trì cùng quyết tâm anh có cũng tan thành mây khói.


"Sở Mạnh, Sở Mạnh. . . . . ." Anh dịu dàng như vậy làm sao cô còn có thể tức giận nữa chứ? Lao vào trong ngực của anh, giống như đem toàn bộ uất ức cùng đau lòng khóc lên vậy.


Ở trong ngực anh, luôn là tốt nhất!


"Được rồi, được rồi, đừng khóc đừng khóc. Chúng ta về nhà. Hử?" Anh ôm lấy cô, mặt anh áp sát vào bên má cô, cảm nhận sự ấm áp và thỏa mãn đó.


"Ừ. Nhưng bụng của em đói." Từng giọt nước mắt xuyên thấu vào áo sơ mi của anh, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt. Cô cả ngày trừ buổi sáng ở nhà uống một ly sữa tươi, chẳng có gì vào bụng cả, cũng không có cảm giác. Cho đến sau khi anh tới, mới phát hiện ra mình rất đói.


"Có phải cả ngày cũng không ăn cái gì hay không?" Kéo cô dậy, trong lòng thở dài hơn.


"Ừ."


"Muốn ăn cái gì đây?"


"Gì cũng được."


"Vậy đi tiệm cơm đồ ăn Trung Quốc của nhà A Tự đi?" Quán ăn của Tống Thanh Phong càng ngày càng phát đạt, không đi thì thật phụ lòng cậu ta khoảng thời gian này ở Tống Thị làm vài dự án đầu tư?


"Sở Mạnh. . . . . ." Giọng nói kéo dài như vậy, nhất định là có chuyện nhờ anh làm.


"Em muốn ăn tôm hùm hấp anh làm, còn có cá kho tàu, sườn xào chua ngọt, bắp nướng than. . . . . ." Giọng điệu nũng nịu càng ngày càng rõ ràng rồi.


"Không phải em đói bụng sao?" Cánh tay ôm cô chặt hơn. Tủ lạnh trong nhà không có nguyên liệu nấu đồ ăn cô muốn. Đi mua thì cô chờ được lâu như vậy sao? Anh không đành lòng để cô đói bụng.


"Sở Mạnh, muốn ăn, rất là muốn rất là muốn. . . . . ."


"Được rồi." Trừ thở dài cũng chỉ có thở dài.


Quan Ngưng Lộ, em quả thật cao tay, chẳng cần làm gì cả, mềm giọng bên tai người đàn ông nào đó thì mục đích nào cũng đạt được.


Thậm chí có thể trong thời gian hai năm ngắn ngủn, đem một người đàn ông phong quang tễ nguyệt huấn luyện thành tài nấu nướng. Ai dám nói cô đần, nói cô ngu, thật ra thì cô thông minh nhất.


Dưới trời chiều, bóng dáng hai người ôm nhau đi kéo dài thật dài …


* Diễn đàn Lê Quý Đôn *


Mới hơn ba giờ chiều, Sở Mạnh từ Quan Gia đem hai tiểu bảo bối vừa mới ngủ dậy lên xe, một nhà bốn người chạy tới khu biệt thự Tân Hải ở ngoại ô.


Dọc đường đi, trừ một lớn một nhỏ ríu ra ríu rít nói chuyện không ngừng, hai người lớn đều không mở miệng nói chuyện. Không phải chiến tranh lạnh, mà là Ngưng Lộ cảm giác mình chột dạ.


Từ sau buổi trưa hôm nay đến bây giờ cô vẫn chột dạ. Bởi vì, tối hôm qua bọn họ tốt đẹp, cô lại dám chủ động đi hấp dẫn tên đàn ông như sói như hổ kia.


Chỉ vì đầu cô bị chập mạch, thế nhưng thừa dịp anh đang tắm, cởi sạch đồ mình không còn một mảnh đi vào ôm lấy anh, chỉ muốn biết mình có sức hấp dẫn khiến anh hoàn toàn mất khống chế không. Phí hết tâm tư trêu đùa anh, kết quả có thể nghĩ. Cô quyến rũ là một con mãnh thú đói khát! Cô cầu xin tha thứ, khóc thút thít, thay nhau dùng mọi cách, cũng không chống cự nổi sự đòi hỏi kịch liệt của anh.


Cô hối hận, thật sự hối hận. Trải nghiệm lần đầu tiên thật điên cuồng, bi thảm, người đàn ông bị trêu chọc đó vẫn vẻ mặt hồng hào như cũ, ngược lại suy nghĩ này chứng minh toàn thân đau đến không nói ra được. Cho tới bây giờ, hai chân đi bộ còn run rẩy, để người ta thấy cô thế này, người có kinh nghiệm nhìn là biết xảy ra chuyện gì.


Mất mặt chết đi được! Hơn mất thể diện hơn nữa là trước khi đi ngủ cô còn hỏi một vấn đề rất ngu ngốc: "Sở Mạnh, biểu hiện của em có phải khiến anh rất hài lòng không?"


Anh rõ ràng sửng sốt, sau đó cúi đầu bên tai cô nói một câu: "Vô cùng vô cùng hài lòng. Nếu như lần sau em dùng nó giúp anh, anh sẽ càng hài lòng."


Trời ạ, ngón tay của anh vừa vẽ trên môi cô vừa nói chuyện. Người đàn ông này, vậy mà chưa từ bỏ ý định! Cả ngày lẫn đêm chỉ biết nghĩ tới mấy thủ đoạn xấu hổ làm cô bối rối.


Không dám trả lời, cô chỉ có thể giả bộ đà điểu vùi mặt vào gối giả bộ ngủ. Nhưng sau khi tỉnh lại, vẫn cảm thấy mất mặt chết. Ngay cả dũng khí nhìn thẳng vào mắt anh cũng không có.


Mặt đỏ quá đi!


"Ngưng Nhi. . . . . ." Người đàn ông chuyên tâm lái xe từ khóe mắt phát hiện mặt vợ mình bất ngờ đỏ lên. Vẫn còn xấu hổ sao? Dám làm sao còn sợ anh đùa cợt chứ?


"Sở Mạnh, không cho nói chuyện với em." Xấu hổ thành nổi giận, không được tự nhiên xoay mặt ra ngoài cửa sổ. Đường ngoại ô vừa rộng lại thẳng, hai bên đều cây xanh cao lớn, vươn thẳng lên trời.


Nụ cười bất đắc dĩ hiện lên trên mặt.


"Mẹ, mẹ với ba cãi nhau sao?" Bạn nhỏ ở ghế sau nghe được giọng nói ba mẹ, Nguyệt Nhi lớn tiếng hỏi. Chắc không phải chứ? Cô bé nhìn thấy xế chiều hôm nay ba mẹ đi đón bọn họ thì đã không giống mấy hôm trước rồi.


Ba lại khôi phục dáng vẻ trước kia, mà mẹ lại đỏ mặt, không nói chuyện với ba.


"Tiểu ngoan, ba mẹ không có cãi nhau." Sở Mạnh quay đầu lại, cho tiểu công chúa của anh một nụ cười an ủi.


"Trước đó mấy ngày tại sao ba mẹ không nói chuyện?" Tiểu công chúa còn chưa muốn bỏ qua cho bọn họ. Bởi vì bọn họ không nói lời nào, cho nên chỉ có anh hai cùng cô. Nhưng mà anh hai chỉ thích chơi xe, không có ai cùng cô chơi búp bê.


"Là ba chọc mẹ tức giận, cho nên mẹ không muốn để ý tới ba."


Người đàn ông này, lại đem tất cả tội danh đổ lên đầu cô sao, không phải anh quá đáng lắm chứ?


Một tên đàn ông lo lắng một tuần rồi. Rốt cuộc nguyện ý xoay đầu lại sao? Khuôn mặt nhỏ tức giận lại còn cái miệng trề ra, thật sự là vô cùng dễ thương, đáng yêu đến khiến anh nghĩ hung hăng nhéo một cái.


Mà anh cũng không chống đỡ được sự hấp dẫn như vậy.


"Ba, tại sao ba ăn hiếp mẹ?" Chỗ ngồi phía sau lại truyền tới tiếng la của tiểu công chúa.


"Nguyệt Nhi, chúng ta chơi ghép hình đi." Một mực yên lặng nhìn trong mắt ba mẹ không có ai, còn có em gái luôn hỏi vấn đề ngu ngốc, Sở Trí Tu thực sự là chịu đủ rồi. Bọn họ có thể đừng buồn nôn như vậy không? Cậu đã nhịn nhiều năm như vậy, nếu không thì bọn họ khôi phục lại bộ dạng nói chuyện với nhau đi. Đừng làm hại tâm hồn ngây thơ của cậu là được.


"Dạ."


Ước chừng chừng một giờ xe, xe đi vào biệt thự Tân Hải, biển rộng xanh biếc, bờ cát trắng như tuyết, biệt thự khá kiểu cách, đẹp một nét rất riêng.


Xe dừng lại trước lan can gỗ màu trắng trước cửa lớn.


Sở Mạnh xuống xe ôm tiểu công chúa từ trên xe xuống, Sở Trí Tu đã nhanh nhẹn từ cửa xe bên kia nhảy xuống.

Sở Mạnh xuống xe ôm tiểu công chúa từ trên xe xuống, Sở Trí Tu đã nhanh nhẹn từ cửa xe bên kia nhảy xuống.


Một bức tranh đẹp đẽ cỡ nào, người đàn ông cao lớn ôm trong tay một bé gái mặc đầm hoa nhỏ có thắt lưng ren, tóc buộc lại như công chúa nhỏ, nắm tay một người phụ nữ tóc dài xinh đẹp, trước mặt bọn họ là một bé trai 7, 8 tuổi ôm trong ngực chiếc xe cậu yêu quý bước nhanh về phía trước.


Đây rõ ràng chính là gia đình tụ hội, hai bạn nhỏ ở trong đại sảnh rộng rãi đuổi chạy đùa giỡn, mà cạnh bàn ăn lớn có bốn người lớn ngồi.


Không chút để ý tới hai đưa nhỏ đang ồn ào, trò chuyện câu có câu không.


"Điềm Điềm, nhanh cắt bánh ngọt đi, tớ đói chết rồi." Một bé trai khỏe mạnh, kháu khỉnh chạy đến bên cạnh cô bé nhỏ, không nhịn được nói. Khuôn mặt làm người ta nhìn cũng biết là con lai, có một đôi mắt màu xanh, xinh đẹp không thể tin được.


Giọng nói của cậu bé bị đánh vỡ trong chớp mắt yên tĩnh.


"Không được!" Điềm Điềm liều mạng lắc đầu, hai tay nhỏ che trước bánh ngọt không để cho cậu đụng: "Phải đợi anh Trí Tu tới mới có thể ăn được."


"Chờ cái gì mà chờ, muốn tớ đói chết phải không?" Cau mày, đưa tay đẩy cô. Xem ra nóng nảy không ít.


"Ngũ Nhuệ Tường, con ngứa da phải không?" Hành động thô lỗ ngay lập tức bị mẹ ngồi bên sửa chữa. Không sai, bạn nhỏ này là con độc nhất của nữ vương Ngũ Thiên Nghiên của chúng ta và LOS, tên tiếng Trung là Ngũ Nhuệ Tường.


"Ba, mẹ hư! Bắt nạt con." Bé trai bằng tuổi Điềm Điềm, lập tức nhào đầu vào ngực người ba luôn cưng chiều cậu tìm kiếm an ủi, còn nhỏ tuổi cũng biết tố cáo, nằm ở trong ngực ba, con ngươi xanh trừng về phía mẹ, mặt khiêu khích.


Ngũ Thiên Nghiên đứng lên trừng mắt về phía cậu: "Tiểu tử con mới lớn một chút đã hư như vậy, thật không biết giống ai, không đáng yêu chút nào!"


Còn giống ai? Dáng dấp Ngũ Nhuệ Tường giống ba như đúc, nhưng không có di truyền lại một chút tính tình tốt của ba. Cộng thêm là cháu trai đầu, được người lớn trong nhà cưng chiều tới trời, tính tình so với bà mẹ “Mỹ nhân hỏa sơn” của Sở Thành còn tệ hơn mấy lần.


"Con đói rồi." Bạn nhỏ Ngũ Nhuệ Tường đói bụng không có đạo lý nói.


"Gọi mẹ giúp con lấy đùi gà được không?" Dụ dỗ tiểu dã thú nóng nảy này, người làm cha như anh, đương nhiên là có cách.


Quả nhiên, vừa nhìn có đồ ăn ngon, Ngũ Nhuệ Tường lập tức yên lặng lại.


Có lẽ người không bị ảnh hưởng chính là vợ chồng Tống Tử Tự? Anh vẫn nhìn vào laptop màu đen, thỉnh thoảng nói một vài câu, mà Điền Mật mặc áo khoác rộng thùng thình đang chăm chú nhìn tập tranh du lịch trên tay, nghiêm túc xem.


Xem ra chỉ có bọn họ đến chậm. Sở Mạnh vừa đi vào đại sảnh, "Anh Trí Tu." Điềm Điềm một mực giành đùi gà với Ngũ Nhuệ Tường thì phát hiện người mình chờ đã đến, hưng phấn đến không thèm ăn nữa, giống như viên đại bác nhỏ, chạy tới nhào thẳng vào trong ngực Sở Trí Tu.


"Sở Mạnh, đã lâu không gặp. Ngưng Lộ, thật vui khi hai người có thể cùng đi." Làm nữ chủ nhân, Ngũ Thiên Nghiên đương nhiên phải đứng lên chào.


Bởi vì tất cả mọi người là bạn bè nhiều năm, mà bọn họ cũng đã biết LOS nhiều năm trước, không cần quá khách khí, cho nên Sở Mạnh chỉ cười nhẹ, không có lên tiếng.


"Thiên Nghiên, em có thể gọi chị như vậy không?" Ngưng Lộ nhìn Ngũ Thiên Nghiên, trong ấn tượng cô luôn là bộ dạng một nữ cường nhân, vẻ xinh đẹp trên khuôn mặt lại có thêm nét dịu dàng. Tình yêu thật sự có thể thay đổi một người.


"Dĩ nhiên. Chẳng lẽ còn phải gọi chị là cô Ngũ sao?" Cô gái nhỏ không biết gì năm đó vậy mà ở bên cạnh Sở Mạnh đã trưởng thành hơn rất nhiều.


"Chồng chị, gọi anh LOS là được rồi." Người đàn ông cao lớn đứng sau lưng Ngũ Thiên Nghiên, trên khuôn mặt tuấn tú có nụ cười ôn hòa, đôi mắt xanh kia khi nhìn một người nghiêm túc thì giống như muốn chìm đắm người đó vậy.


"Xin chào, Ngưng Lộ." LOS dịu dàng cười một tiếng, vươn tay về phía Ngưng Lộ. Cô vợ nhỏ đáng yêu của Sở Mạnh hình như là bị dọa rồi? Bộ dạng anh dọa người vậy sao? Không đến nỗi chứ?


"Anh nói tiếng Trung tốt như vậy sao?" Trời ạ, Ngưng Lộ không thể tin vào tai mình, sao người đàn ông ngoại quốc này lại làm được?


"Bà cố anh là người Trung Quốc. Cho nên nói một phần tư huyết thống anh là thuộc về Trung quốc. Nói quốc ngữ lạ lắm sao?" LOS chỉ cười.


"Được rồi, chúng ta ngồi đi, không cần để ý nữa." Đặt con gái xuống, Sở Mạnh tới lôi vợ đi. Cô nhìn chằm chằm LOS cũng lâu rồi.


Điền Mật thấy Ngưng Lộ, cầm tập tranh du lịch về phía cô, hai người phụ nữ bắt đầu thảo luận muốn đi đâu chơi. Tống Tử Tự đóng laptop lại, đang muốn đi nói chuyện với Sở Mạnh lại bị mấy đứa nhỏ phía bên kia xôn xao dừng lại tất cả động tác.


"Anh Trí Tu, em rất nhớ, rất nhớ anh." Không để ý tới người lớn đang làm cái gì, tiểu công chúa Điềm Điềm của chúng ta ôm chặt lấy “anh đẹp trai” mặt đã đỏ lắm rồi.


"Điềm Điềm!" Không nhìn nổi rồi, Tống Tử Tự lạnh mặt xuống, nặng nề kêu, thật là mất thể diện, chỉ cần vừa nhìn thấy Sở Trí Tu thì con gái bảo bối của anh sẽ mất trí.


Kết quả cô bé nhỏ cũng không thèm để ý đến ba mình, điên cuồng dùng nước miếng rửa mặt Sở Trí Tu, "AnhTrí Tu, sao bây giờ anh mới đến? Bụng Điềm Điềm đói đến sắp dẹp rồi." Hôn xong, mặt cười ngọt ngào, "Điềm Điềm rất biết điều đó, không có ăn bánh ngọt trước, phải đợi anh Trí Tu."


"Trời ạ!" Tống Tử Tự hao tổn tâm trí day day huyệt thái dương, nhìn về bà xã đang nói chuyện thân mật với Ngưng Lộ: "Vợ à, lần này ngàn vạn lần không thể sinh ra con gái như vậy. Thật sự là vứt đi mặt mũi người nhà họ Tống chúng ta."


Tống gia bọn hộ phần đông là tuấn nam mỹ nữ, sao lại có đứa con gái thế này chứ?


"Con gái có cái gì không tốt? Nhỏ như vậy đã biết tìm ông chồng ưu tú cho mình rồi. Ngưng Lộ, phải không?"


Ngưng Lộ nhìn khuôn mặt đỏ khó có được của đứa con nhà mình, chỉ là vui vẻ cười. Con gái A Tự mê con nhà mình đã không còn là bí mật nữa. Tình cảm thanh mai trúc mã là chuyện người ta hâm mộ nhất, tương lai bọn nhỏ có thể ở bên nhau chưa chắc là chuyện xấu. Chỉ là bây giờ tụi nó còn nhỏ như vậy, ai biết trước chuyện ngày mai chứ? Cho nên, Ngưng Lộ không lên tiếng, chỉ là cười.


Cười đến vui vẻ, thế nhưng phát hiện Tiểu Nguyệt Nhi nhà bọn họ, thế nhưng xấu hổ nhìn mặt Ngũ Nhuệ Tường thật lâu mới nói một câu: "Anh ơi, mắt anh hình như màu xanh."


Sau liên hoan náo nhiệt, đàn ông đến phòng sách nói chuyện, phụ nữ dẫn theo mấy đứa nhỏ ra bờ biển chơi. Ban đêm bờ biển đẹp nhất, mặt trời chưa hoàn toàn hạ xuống làm bầu trời nhuốm sắc hồng, gió biển mát rượi kèm sóng biển từng cơn ập tới, cực kỳ thoải mái.


Điền Mật đi cùng với bọn họ chơi rất vui vẻ, mà Ngũ Thiên Nghiên về nhà vì bọn trẻ chuẩn bị trái cây sau khi ăn.


Thật ra hạnh phúc chỉ đơn giản như thế này. Vô tâm sơ suất, quên mất là tốt rồi. Sống vui vẻ mới là quan trọng nhất, cười một cái, nhìn gió mưa qua.


"Ngưng Lộ, sao không chơi với bọn họ?" Tống Tử Tự ra ngoài, thấy cô ngồi một mình, ngồi xuống bên cạnh cô.


Gió biển lạnh thổi nhanh, nếu như có thể ở đây tâm sự, nhất định là chuyện rất mãn nguyện.


"Em thích xem bọn họ chơi." Khẽ mỉm cười, sao cô có thể không biết xấu hổ nói mình mệt đến nỗi chỉ muốn về giường nghỉ chứ, cố gắng cả ngày, thân thể cô dường như sắp đến cực hạn rồi.


"Thấy em hôm nay vui vẻ, anh cũng yên tâm." Tống Tử Tự thở dài nói. Ngày hôm qua thấy vẻ mặt Mạnh không tốt, anh cho là vấn đề bọn họ rất nghiêm trọng, chỉ là xem ra, hôm nay bọn họ hình như đã hòa thuận rồi.


"A Tự, sao anh cho là em không vui?" Ngưng Lộ nhìn anh, lại phát hiện khuôn mặt hài hước của anh. Tên bại hoại A Tự này, nhất định lại có chuyện gì rồi.


"Anh cho là em với Mạnh cãi nhau. Ngày hôm qua tâm trạng cậu ta không tốt lắm." Chỉ cần nhắc đến Quan Ngưng Lộ, tâm trạng Sở Mạnh giống như là thị trường chứng khoán Luân Đôn vậy, tùy thời đều có thể nhảy lên nhảy xuống.


"Bọn em không có cãi nhau. Chỉ là em. . . . . ." Trời ạ, đây cũng quá mất mặt chứ? Cả A Tự cũng hỏi tới vấn đề giữa vợ chồng bọn họ.


"Ngưng Lộ, mỗi người đàn ông cũng sẽ có lúc phạm sai lầm. Huống chi khi đó là tuổi trẻ ngông cuồng, ừ, anh thừa nhận là anh kéo cậu ta xuống nước. Mạnh là người đàn ông rất nghiêm túc, chưa động lòng với người con gái khác, trừ em ra. Khi còn đi học, trừ phải hoàn thành việc học, ba người bọn anh còn xây dựng phòng làm việc. Ngày ngày bận rộn đến cả ngủ cũng không có, ở đâu ra thời gian đi tìm phụ nữ? Sau khi về nước, còn nhiều phụ nữ tự động đưa tới cửa, nhưng cậu ta sẽ rất ít dính dáng không rõ tới bọn họ. Sau khi kết hôn càng thêm không cần nói, anh lấy nhân cách ra bảo đảm cậu ta chưa bao giờ có lỗi với em." Giống như sợ cô không tin, Tống Tử Tự còn đưa tay thề.


"A Tự, em cũng không có truy cứu chuyện lúc trước của anh ấy. Chỉ là em có chút không nghĩ ra thôi. Cám ơn anh." Không cần A Tự nói, tự cô đã nhìn thấu rồi!


Mặc kệ anh trước kia như thế nào, anh đều là người đàn ông cô muốn yêu cả đời! Trong cuộc sống của cô đã không thể không có anh.


"Nghĩ thông suốt là tốt rồi. Không cần để tâm chuyện vụn vặt. Mạnh đối với em dụng tâm, không có ai rõ hơn anh. Trước kia cậu ta là loại đàn ông chỉ biết làm sẽ không nói, bây giờ cậu ta đã nói ra, nhất định vì em làm được. Có lẽ em không thể tưởng tượng được cậu ta có thể vì em làm đến mức nào. . . . . ." Mạnh đối với Ngưng Lộ dụng tâm, anh thật sự cảm thấy không bằng.


Ngưng Lộ không hiểu nhìn anh, A Tự có phải có lời gì nói với cô sao?

Ngưng Lộ không hiểu nhìn anh, A Tự có phải có lời gì nói với cô sao?


"Cái này, em cầm về đọc sẽ biết." Đưa qua một túi tài liệu nhỏ, Tống Tử Tự nghiêm túc khiến Ngưng Lộ không thể không tin tưởng, lần này anh không phải gạt cô chơi.


"Là cái gì vậy?" Cầm lấy túi tài liệu nhỏ, trong lòng Ngưng Lộ có chút lo lắng. Rốt cuộc là cái chuyện quan trọng gì đây?


"Không cần sợ, tin anh. Về đọc sẽ biết. Được rồi, Mạnh ra tìm em rồi." Sắc trời đã tối, bên trong biệt thự đèn sáng rực rỡ, ánh đèn mờ dần, bóng dáng cao lớn đó đang từng bước một đi tới phía bọn họ.


"Nhớ về nhà đọc, đừng để cho Mạnh biết." Sau khi dùng giọng nói chỉ cô nghe được, Tống Tử Tự cười đi về phía vợ và con gái đang chơi vui vẻ.


"Tại sao không chơi với mọi người?" Ngồi xổm xuống nhìn thẳng cô, khuôn mặt nhỏ dưới ánh đèn mờ nhạt không che giấu được mệt mỏi, tối hôm qua thật mệt cho cô. Ai bảo cô dám khiêu khích anh?


"Em mệt rồi." Rũ mắt xuống, Ngưng Lộ không dám nhìn thẳng vào mắt anh.


"Mới vừa rồi nói chuyện gì với A Tự mà vui vẻ vậy?" Đưa tay vò vò mái tóc dài của cô, cảm xúc mềm mại này khiến anh không muốn buông tay.


"Sở Mạnh, em muốn về nhà." Siết chặt cái túi nhỏ trong lòng bàn tay, A Tự nói không thể cho anh biết.


"Được, anh gọi mấy đứa nhỏ về, ở đây chờ anh...bọn anh lập tức về." Vẻ mệt mỏi trên mặt cô khiến anh xem nhẹ sự căng thẳng của cô, đứng dậy rời đi.


Về đến nhà, Ngưng Lộ vội vàng lên lầu, đem túi đồ A Tự đưa nhét vào tủ đầu giường rồi mới chạy xuống. Mới vừa rồi trên đường về cô rất khẩn trương, chỉ sợ anh thấy được trong tay cô có đồ.


May là tiểu công chúa nhà bọn họ vẫn quấn lấy ba, mới khiến anh không có thời gian phát hiện sự khác thường của cô.


"Ngưng Nhi, sao vậy? Sao chạy vội thế?" Sau khi ôm tiểu công chúa mệt đến ngủ thiếp đi về phòng, Sở Mạnh ra ngoài, thấy Ngưng Lộ đang vội vàng đóng cửa phòng ra ngoài.


"Nào có? Con đâu rồi?" Giọng nói có chút thay đổi, cô quả nhiên không thích hợp nói dối, vẫn nên nhanh nói sang chuyện khác thôi.


"Nguyệt Nhi đã ngủ rồi. Con trai cũng tự về ngủ rồi." Mới vừa rồi bởi vì chơi dính cát đầy người cho nên tiểu công chúa ở biệt thự tắm rồi mới về, mà Sở Trí Tu chưa bao giờ khiến anh lo lắng cả.


"Vậy anh nhanh đi tắm đi." Hai tay mảnh khảnh dùng sức đẩy anh về phía phòng tắm.


"Ngưng Nhi, em không giúp anh dội nước sao?" Trên mặt hiện lên đầy ý cười.


"Không cần, anh nhanh đi vào đi, nhanh lên nhanh lên. . . . . ." Cô phải thừa dịp anh đi tắm xem thử rốt cuộc A Tự đưa anh cái gì. Thật sự là gấp chết người, A Tự đáng chết, tại sao có thể treo khẩu vị người khác thế chứ?


"Ngưng Nhi, vì sao lại vội vã muốn anh đi tắm?" Người đàn ông bị đẩy đến cửa phòng tắm vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi, thật không bình thường, bình thường cô chưa bao giờ như vậy.


"Sở Mạnh, rốt cuộc anh có vào hay không?" Con cọp không phát uy, xem cô như mèo bệnh phải không?


"Được rồi, anh lập tức vào." Phụ nữ thật sự không thể quá cưng chiều. Nhưng mà, anh cố tình thích dáng vẻ hung dữ của cô, có chút tư vị đặc biệt.


Trong phòng tắm "ào ào" tiếng nước chảy, nhưng mà ở trong tai Ngưng Lộ lại không nghe thấy gì. Cầm thật chặt bệnh án giải phẫu, trong lòng không biết là mùi vị gì, khổ sở? Đau lòng? Không muốn? Cảm động? Đều không phải, đều không phải! Nhưng mà là tất cả. Sao anh có thể như vậy, sao anh có thể gạt cô chứ?


Cô không muốn khóc, nhưng nước mắt lại từng giọt chảy xuống. Anh yêu cô như vậy, yêu như vậy.


"Có lẽ em không thể tưởng tượng được cậu ta có thể vì em làm đến mức nào. . . . . ." Câu A Tự nói tối nay luôn quanh quẩn trong đầu, thật lâu không bay đi. Mỗi một lần nghĩ đến là một lần đau lòng.


Anh đối với cô dụng tâm vậy, còn nói cái gì nữa sao? Còn có thể nói cái gì nữa sao? Nhưng mà, cảm động đi qua, cô có chút tức giận, sao anh không trưng cầu ý kiến cô đã tự mình quyết định rồi?


Bởi vì tối nay cô bất thường, Sở Mạnh ra ngoài nhanh hơn, vừa đi vừa lau tóc ướt.


"Ngưng Nhi, sao vậy?" Đi thẳng đến bên giường, thế nhưng phát hiện cô khóc sướt mướt rồi. Khăn lông trên tay cũng rơi xuống đất. Anh biết, nhất định là cô có chuyện. Nhưng mà, hôm nay không phải còn tốt sao? Sao không tới 10 phút cô có thể khóc thành ra như vậy?


"Ngưng Nhi, nào, nói cho anh biết, rốt cuộc là sao?" Đau lòng ôm cô vào trong ngực.


"Sở Mạnh, sao anh có thể như vậy?" Khóc càng nhanh hơn, tiếng khóc có vẻ run rẩy.


"Ngưng Nhi, anh làm sao?" Không giống với nhau ở đâu cơ chứ? Ánh mắt sắc bén nhìn trên giường, quét một vòng tủ đầu giường, không có gì khác thường. Cho đến khi nhìn lại trên tay cô. Trong tay cô cầm thứ gì đó thoạt nhìn rất quen mắt, đúng, nhìn quen mắt. Nhưng cái kia sao ở trong tay cô? Chẳng lẽ là A Tự?


"Ngưng Nhi, trong tay em cầm cái gì?" Mặc dù trong lòng đã đoán được 8, 9 phần, nhưng giọng nói của anh vẫn giữ vững bình tĩnh.


"Anh còn muốn hỏi? Sở Mạnh, tại sao phải làm như vậy? Tại sao?" Rốt cuộc mở bệnh án trong tay ra. Dưới ánh đèn sáng rọi, dòng chữ "Phẫu thuật thắt ống dẫn tinh" như rồng bay phượng múa chói mắt cỡ nào.


Hai bệnh án giống nhau, cùng tên người giải phẫu, cùng bác sĩ ký tên. Lần đầu tiên là 8 năm trước, khi cô vừa sinh con trai không lâu, cái còn lại là 2 năm trước, cũng là sau khi cô sinh xong con gái không lâu.


Không trách được, tối nay lúc A Tự gần đi, vẻ mặt cười như không cười kia. Thì ra đúng là như vậy. . . . . .


"Ngưng Nhi. . . . . ." Trên mặt người nào đó giống như sắp không nén được giận, hô hấp càng dồn dập, sắc mặt cũng càng ngày đỏ. Anh biết tên hỗn đản A Tự này không đáng tin cậy, thế nhưng thật sự bán đứng anh! Điều này bảo anh giải thích thế nào? Một người đàn ông làm được như vậy, anh còn có thể làm sao?


"Sở Mạnh, em không muốn anh làm như vậy, không cần. Đứa con là quà tặng tốt nhất ông trời ban cho chúng ta, là kết tinh tình yêu của chúng ta, nếu quả như thật tới, chúng ta không thể không muốn." Lần nữa nhào vào trong ngực anh, cô khóc đến không thành tiếng. Tên đàn ông ngu ngốc này, không trách trước kia bọn họ ở chung một chỗ, anh luôn có thể hành động tùy ý, không để cô lo lắng.


"Ngưng Nhi, anh không muốn làm cho em chịu khổ, em sinh con đau như vậy. Chúng ta đã có hai đứa rồi, đủ rồi. Đừng khóc, anh không phải rất tốt sao?" Vùi mặt vào tóc cô, tim anh cảm động. Ngưng Nhi của anh biết đau lòng vì anh rồi.


"Sở Mạnh, để A Tự hủy giải phẫu đi, có được không? Chuyện đứa nhỏ chúng ta thuận theo tự nhiên, được không? Đồng ý em, ngày mai đi đi." Ngưng Lộ chưa từng phát hiện mình làm việc sẽ quả quyết như vậy.


"Ngưng Nhi. . . . . ." Làm cũng làm rồi, cũng không có ảnh hưởng gì, tại sao phải bỏ? Nếu như không phải là lần trước anh bất ngờ bị thương, A Tự cố ý giúp anh bỏ, vậy bây giờ tiểu công chúa Nguyệt Nhi cũng không được sinh ra.


"Em nói đi thì đi." Đôi mắt đỏ hoe vì khóc giờ phút này trở nên sáng ngời và kiên định hơn bao giờ hêt.


"Ngưng Nhi, có phải em sợ có ảnh hưởng hay không? Sẽ không, em đã thể nghiệm qua nhiều lần như vậy rồi, ở đâu bị ảnh hưởng?" Sau khi bỏ đi cảnh báo nguy hiểm, một tên đàn ông lập tức khôi phục lại biểu tượng cầm thú.


"Sở Mạnh, anh làm cái gì vậy? Em còn chưa có tắm. A. . . . . ." Một giây sau quần áo đã bị ném xuống đất.


"Không cần tắm, làm để em biết rốt cuộc có ảnh hưởng hay không!" Cái bệnh án đó cũng bị chia năm xẻ bảy rồi.


"Em biết rõ anh không bị ảnh hưởng, buông em ra có được không?" Cầu xin tha thứ đáng thương như trước kia có tác dụng không? Cô mệt quá rồi, sao phục vụ tốt tên đói khát này được chứ?


"Không được." Chuyện này liên quan đến danh dự đàn ông, làm sao có thể được? Anh muốn để cho cô hoàn toàn hiểu, anh một chút cũng không có bị ảnh hưởng.


Xem ra, nguyện vọng muốn đi ngủ sớm của Sở phu nhân sẽ không bao giờ thành!


Đêm tĩnh, người chưa ngủ. Cảnh xuân đầy phòng, hạnh phúc đầy phòng.


Cô phải may mắn bao nhiêu, có anh yêu cô như vậy, cô cũng yêu anh như vậy. Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, chỉ cần cô mở mắt nhắm mắt đều có thể nhìn thấy hạnh phúc.


Hạnh phúc như vậy nhất định sẽ kéo dài đến mãi mãi, mãi mãi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận