Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ


"Mẹ." Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn Trên mặt Ngưng Lộ đã hiện vẻ không tự nhiên. Cô cũng biết mẹ Sở nhất định sẽ không dễ chịu với cô. Nhưng mà cô gái xinh đẹp cao gầy bên cạnh bà là ai? Ngưng Lộ lén nhìn. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Sở Mạnh, đây là con gái lớn nhà họ Đường – Đường Linh Chi, Linh Chi mặc dù tốt nghiệp đại học danh tiếng ở nước ngoài nhưng đang làm việc trong xí nghiệp Đường thị. Không bằng các con trò chuyện chút đi?" Mộ Bội Văn cố ý coi thường Ngưng Lộ, cười đem Đường Linh Chi đẩy tới trước mặt Sở Mạnh. Mà không nhìn ra trên mặt Sở Mạnh là biểu cảm gì, anh không có nhìn về phía Đường Linh Chi mà mẹ Sở cố ý đẩy, mà là yên lặng nhìn Ngưng Lộ không có lên tiếng. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Xin chào, em là Đường Linh chi. Chị chính là vợ của anh Sở Mạnh phải không? Rất hân hạnh được biết chị." Đường Linh Chi chủ động vươn tay về phía Ngưng Lộ. Thay vì từ trên người đàn ông Sở Mạnh này biết chút ít cái gì, không bằng ra tay với con thỏ nhỏ ở bên cạnh anh đi. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Xin chào!" Ngưng Lộ cũng đưa tay ra, ý tốt của người ta cũng không thể không nhận được! Thật kỳ quái, người đàn ông kia có cái gì tốt chứ? Tại sao phụ nữ không ngừng cho rằng mình có thể so với cô đã là bà Sở danh chính ngôn thuận mà xứng đôi với anh hơn chứ? Xa thì có Ngũ Thiên Nghiên, Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôngần thì Tiêu Diệc San, còn có Đường Linh Chi trước mặt. Không hề che dấu mà muốn nói lớn tình cảm tầm thường với Sở Mạnh.


Xem ra biểu hiện vẫn được, nhìn hai người phụ nữ bắt tay! Sở Mạnh giơ ly rượu trong tay lên uống một ngụm. Trong lòng Mộ Bội Văn có suy tính gì anh không biết sao? Có điều, chuyện như vậy anh làm sao có thể để nó xảy ra lần thứ hai. Anh sở dĩ không lên tiếng, chẳng qua là muốn xem thử bà rốt cuộc là muốn diễn lại trò cũ hay có mục đích khác. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Linh Chi, con và Sở Mạnh tâm sự chút đi. Bác mang Ngưng Lộ đến bên kia ăn chút gì." Bất kể người ta có đồng ý hay không, Mộ Bội Văn đã kéo tay Ngưng Lộ đi, Sở Mạnh vậy mà vẫn bình tĩnh không ngăn cản. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


D♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn


"Sở Mạnh, em có thể cứ gọi anh như vậy không?" Đôi mắt to của Đường Linh Chi chăm chỉ nhìn Sở Mạnh, thể hiện rõ sự yêu thích cùng ái mộ. Tại sao cô lại gặp anh trễ một bước? Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Cô Đường." Sở Mạnh đưa cái ly trong tay lên coi như là cùng cô chào hỏi.


"Gọi em là Linh Chi đi!" Một nụ cười tự tin ở trên mặt cô hiện lên. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Thật xin lỗi, cô Đường, chúng ta không có quen thuộc như vậy, thất lễ." Sở Mạnh xoay người lại cùng các anh em nhà họ Sở khácTruyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn tán gẫu đề tài của đàn ông bọn họ. Ý đồ Đường Linh Chi đã quá rõ ràng, mà anh từ trước đến giờ không làm con mồi của người khác. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Sở Mạnh, anh quả thật quá kiêu ngạo. Cô đường đường là trưởng nữ nhà họ Đường cũng không để ở trong mắt. Bao nhiêu đàn ông thấy cô không phải là hết người này đến người kia lần lượt muốn được gần gũi với cô sao? Chỉ có anh lạnh nhạt với cô như vậy. Nhưng mà có lẽ chính người đàn ông như anh mới có thể khiến cô có ham muốn chiếm giữ mạnh mẽ thế. Còn cô vợ nhỏ bé kia, xem bộ dạng bọn họ giống như là không có nhiều ân ái. Hừ, cô ngược lại muốn nhìn xem cuối cùng ai chết vào tay ai. Ha ha, trò chơi rất kích thích không phải sao? Huống chi còn có mẹ Sở trợ giúp! Cũng không biết phần thắng này rốt cuộc có mấy phần, cô muốn tự mình kiểm tra. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


Dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com


Một mình Ngưng Lộ đứng ở trước bàn ăn thật dài đãng trí gắp món ăn. Mới vừa rồi mẹ Sở kéo cô đến bên này liền nhét cô vào nơi này, có điều, như vậy cũng tốt, cô ngược lại có chút tự tại. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Bởi vì buổi trưa chưa ăn thứ gì, thời gian ăn món điểm tâm ngọt buổi chiều cũng bởi vì đi ra bên ngoài cho nên cũng bỏ lỡ, bụng cô cũng cảm nhận được đói. Nhưng mà đối với những món ăn đẹp mắt đủ loại kia lại không làm cô nhiều hứng thú, cô vẫn tương đối thích thức ăn ở nhà do thím Trương nấu. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Ngưng Lộ, là em sao?" Sau lưng một giọng nam giống như không thể tin nổi kích động kêu lên. Ở trong phòng nghỉ ngồi một hồi lâu cảm thấy nhàm chán, Đường Tĩnh Đằng muốn ra đây hóng mát một chút, thấy được trong đại sảnh náo nhiệt một bóng dáng rất quen thuộc giống như Ngưng Lộ, là cô sao? Cô sao lại tới nơi này đây? Anh không thể tin được từng bước bước đi qua, cho đến chứng kiến gò má nghiêng của cô, anh kích động lên tiếng. May là âm thanh không lớn tiếng lắm, nếu không sẽ rước lấy những ánh nhìn khó chịu từ người khác rồi. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Anh Đường? Làm sao anh lại ở đây?" Ngưng Lộ sau khi quay đầu thấy là Đường Tĩnh Đằng cũng kinh ngạc. Trời ạ, tại sao có chuyện thể trùng hợp như thế? Xem ra hai nhà Đường – Sở giao tình không tệ, tại tiệc tư nhân như vậy còn có thể mời được người của nhà khác. Chỉ là, anh Đường và cô Đường mới vừa rồi đó có quan hệ gì sao? Bọn họ cũng họ Đường! Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Anh theo chị đến đây." Đường Tĩnh Đằng giơ ngón tay chỉ hướng Đường Linh Chi đang cùng người khác nói chuyện phiếm ở phía xa. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Thì ra cô Đường là chị của anh.” Ngưng Lộ theo hướng anh chỉ đương nhiên hiểu ra. Nhưng bọn họ xem ra một chút cũng không giống, bề ngoài không giống, khí chất cũng không giống. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn Đường Linh Chi cao ngạo tự tin, dĩ nhiên cô ấy có năng lực này, mà Đường Tĩnh Đằng lại là một công tử bộ dạng khiêm tốn.


"Em biết chị anh sao?" Đường Tĩnh Đằng nhận lấy cái đĩa quá nặng trong tay Ngưng Lộ, cười hỏi. Anh không cho là Ngưng Lộ sẽ giao du gì với chị mình, hơn nữa tuổi họ chênh lệch lớn, không thể nào là bạn bè. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Mới vừa rồi có giới thiệu qua." Ngưng Lộ cúi mắt xuống, gắp một con tôm hùm lớn.


"Em ăn được nhiều như vậy sao?" Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Em bây giờ là hai người rồi." Vừa nói đến này cáí này, hai bên đều trầm mặc lại. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Chúng ta đến kia bên ngồi một chút đi?" Đường Tĩnh Đằng chủ động đánh vỡ không khí yên lặng này.


"Được!"


Diễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Uống chút nước trái cây đi." Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Ngưng Lộ và Đường Tĩnh Đằng đem thức ăn ngồi vào vị trí cách mọi người khá xa, hai người đều không thích náo nhiệt. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Cám ơn." Anh ấy rất chu đáo, Ngưng Lộ nhận lấy nước trái cây nghĩ thầm. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Ngưng Lộ, sao tối nay em tới nơi này?" Đường Tĩnh Đằng hỏi ra điều muốn biết nhất trong lòng. Thật ra thì mới vừa rồi anh đã mơ hồ đoán được cô có thể là người nhà họ Sở rồi. Nếu quả như thật là người nhà họ Sở, vậy anh sớm giết chết phần tư tưởng không nên có kia, tránh cho cô chịu tổn thương. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Ừ. . . . . . Em đi cùng chồng đi." Ngưng Lộ cầm lấy khăn giấy lau miệng, cẩn thận vừa nói. Ừ, không sai, là chồng của cô. Giữa bọn họ không thể dùng ‘ông xã’, người yêu để hình dung. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Chồng em? Anh ta là người nhà họ Sở sao?" Đường Tĩnh Đằng quay mặt sang nhìn về phòng khách, người đàn ông khiến cho anh đố kị đến hóa rồ buổi chiều đó đang cách đó không xa cùng người khác nói chuyện rất sôi nổi, trong trường hợp như vậy, anh ta chính là tiêu điểm của mọi người. Cho dù là không làm gì mà đứng ở nơi đó, phong thái vẫn phi phàm như thế. Thì ra là Ngưng Lộ thật sự là người nhà họ Sở, hơn nữa còn là vợ của người đàn ông có tiếng nói nhất trong nhà họ Sở. Mà người đàn ông trước mặt như anh là không có bất kỳ cơ hội thắng nào, không phải sao? Nhưng mà Ngưng Lộ không vui, anh nhìn ra được. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Ừ." Nhìn theo ánh mắt Đường Tĩnh Đằng, Ngưng Lộ cũng nhìn thấy anh, ở trong đám người có vẻ như hạc đứng trong bầy gà vậy. Nhưng mà, một người đàn ông như vậy sẽ là của cô sao? Vào giờ phút này, cô lại không hiểu nổi trái tim mình. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Ngưng Lộ, em hạnh phúc không? Ở bên anh ta?" Thu hồi ánh mắt của mình, Đường Tĩnh Đằng nhìn chăm chú mặt Ngưng Lộ, giữa hai lông mày thoáng hiện đau buồn kia, không lừa được người. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Cuộc sống không phải là như vậy sao? Bất kể vui hay không vẫn cứ tiếp diễn." Ngưng Lộ cúi thấp mắt, khẽ mỉm cười. Cuộc sống như thế là chính cô lựa chọn, vậy sẽ không có lý do đòi hỏi vui hay không vui. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Anh ta đối với em tốt không?" Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Biết rất rõ ràng không nên hỏi câu ngu xuẩn như vậy, anh vẫn hỏi.


Anh ta đối với cô tốt không? Mặt Ngưng Lộ mờ mịt nhìn Đường Tĩnh Đằng. Anh Đường hôm nay sao vậy? Sao đột nhiên sẽ hỏi cái vấn đề này? Trong mắt của anh lóe lên ánh sáng khiến cho tim cô không tự chủ được đập nhanh hơn. Làm sao sẽ biến thành như vậy? Ngưng Lộ sợ ngây người, ngẩn ngơ đến mức nước trái cây dính ở khóe miệng cũng quên đưa tay lau sạch.


Diễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Anh Đường đối với bà xã người khác thật là yêu thích!" Một âm thanh chen vào không mang theo bất kỳ cảm xúc gì, bàn tay thanh nhã nhẹ nhàng lau chút nước màu cam ở khóe miệng cô: "Sao ăn đồ còn như một đứa trẻ vậy?" Giọng nói của anh lúc đối mặt với Ngưng Lộ lại mang sự cưng chiều trước nay chưa từng có. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


Sở Mạnh ở ngồi xuống vị trí bên cạnh Ngưng Lộ, một tay giữ ở eo cô nhẹ nhàng dùng sức ôm cô vào trong ngực anh, một tay dường như vô tình vuốt nhẹ mái tóc dài của cô. Anh là để cô tự do hoạt động, nhưng mà vẫn là trong phạm vi tầm mắt anh. Không nghĩ tới chỉ trong thời gian nửa ly rượu mà thôi, cô đã ngồi bên cạnh một người đàn ông khác. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Hơn nữa người đàn ông kia có ý đồ với cô. Thật là không khéo không thành sách, cho là buổi chiều gặp mặt xong, anh ta sẽ vĩnh viễn là người không hề được nhắc tới nữa, kết quả mới mấy giờ ngắn ngủn mà thôi, thế nhưng lại chạm mặt rồi. Hơn nữa anh ta lại là người nhà họ Đường. Có điều, vậy thì như thế nào? Bất kể là ai, không thể có ý đồ với người phụ nữ của anh. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Anh Sở, thân là bạn bè, tôi chỉ là quan tâm cô ấy." Trong giọng nói của Đường Tĩnh Đằng cũng không có chút lúng túng. Nếu như một người đàn ông không thể đem lại hạnh phúc cho người phụ nữ của mình, vậy thì coi là cái gì đây? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Anh Đường có phải đã quan tâm vượt qua ranh giới bạn bè hay không?" Giữa nam nữ sẽ có tình bạn chân chính sao? Huống chi sự quan tâm của anh ta tựa như có lẽ đã vượt quá giới hạn? Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Nếu như không có thể mang cho cô ấy hạnh phúc, trói cô ấy lại ở bên người có ý nghĩa gì?" Đường Tĩnh Đằng nhìn thẳng vào mắt Sở Mạnh, cặp mắt trong suốt thấy đáy.


"Anh Đường không phải là cô ấy, làm sao biết cô ấy không hạnh phúc? Ngưng Nhi, ngoan, ngẩng đầu nhìn anh, nói cho anh ta biết, em hạnh phúc không?" Sở Mạnh nâng mặt cô lên, đôi mắt không di chuyển mà nhìn chằm chằm vào cô. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Ầm" một tiếng, Ngưng Lộ cảm giác thế giới nhỏ của mình chợt sụp đổ, mặt lập tức hồng đến bên tai vẫn lan tràn đến ngực trắng nõn. Anh ta gọi cô cái gì? Ngưng Nhi? Tại sao anh ta có thể gọi cô như vậy? Âm thanh đến mức không thể thấp hơn làm cho lòng cô giống như là pháo hoa rực rỡ nổ tung trên không trung vào trời đêm, giống như trong lòng anh, cô là người phụ nữ anh coi trọng nhất. Cổ họng cô nghẹn ngào, nói không ra bất kỳ lời nào. Là ảo giác sao? Tại sao cô cảm thấy anh đối với cô đã khác trước?


Cái ánh mắt thâm tình kia dừng ở cô, thời gian giống như là quên phải trôi đi, từng giây từng phút đã mất đi ý nghĩa. Trong mắt của anh lóe lên tình cảm khiến cô cảm động, khiến cô không thể tin nổi. Nhưng trong đầu hết lần này tới lần khác lại nhớ tới người con trai cũng đã từng dùng ánh mắt thâm tình này nhìn cô, tại sao còn phải lại nhớ tới anh ấy? Không nên, thật sự không nên! Nhưng người đàn ông trước mắt này làm sao có thể thích cô? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqdNếu thích một người thì sẽ không ép buộc người đó làm những chuyện họ không muốn làm. Hơn nữa hôn nhân của bọn họ đã rất rõ ràng, cũng đầy đau khổ, anh sẽ lấy cô, nhưng mà bởi vì cô muốn nhờ vả anh mà vừa đúng tổn thương tới một người khác thôi, lòng của bọn họ vĩnh viễn sẽ không hợp nhất được. Nghĩ đến đây, không biết đã sớm là cảm giác gì làm mũi cô cay xè đến khó chịu, một giọt nước mắt chảy ra. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Nhìn em kìa. Vui vẻ cũng có thể khóc thành ra như vậy." Giống như là lau thế nào cũng không hết nước mắt khiến trong lòng Sở Mạnh tối sầm lại. Còn không quên nó được sao? Ánh mắt cô trong tíc tắc thay đổi, đồng thời anh đã biết tâm tư của cô rồi. Giọng nói dịu dàng đến say người, nhưng động tác của anh lại thô lỗ rất nhiều. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Giữa bọn họ đã không có chỗ đứng cho anh, mặc dù Ngưng Lộ không đưa ra đáp án, nhưng mà Đường Tĩnh Đằng biết, cho dù bọn họ không yêu nhau, nhưng cũng không tới phiên anh lo. Có lẽ anh thật sự chỉ là một người bạn không hơn không kém! Chẳng qua chỉ là bạn bè! Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn


"Tĩnh Đằng, chúng ta đi về!" Đường Linh Chi đi tới, đây là tình huống gì? Tại sao em trai lại có vẻ mặt khổ tâm nhìn Sở Mạnh và vợ ân ân ái ái? Chẳng lẽ bọn họ biết nhau hay sao? Có khả năng này, cô vợ nhỏ của Sở Mạnh không phải là vẫn còn đang đi học sao? Mà em trai của mình đi dạy ở trường. Nhưng mà cho dù là người quen biết, sao em trai lại có vẻ mặt như thế? Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Đường Linh Chi lạnh lùng nhìn này một đôi nam nữ, ở trước mặt mọi người đằm thắm sao? Cô không tin người đàn ông như Sở Mạnh sẽ cảm thấy hứng thú đối với một phụ nữ tồi tệ như vậy. Hơn nữa từ thái độ mẹ Sở, cô biết mẹ Sở đối với cô ta rất bất mãn. Một cuộc hôn nhân không được người nhà chúc phúc sẽ tốt chỗ nào? Huống chi bản thân cô ta không thể mang đến bất kỳ sự trợ giúp nào cho sự nghiệp Sở Mạnh, thân thế bọn họ đã định trước phải môn đăng hộ đối. Cô cái gì cũng không cần làm, chỉ cần chờ là tốt rồi, chờ một ngày Sở Mạnh thấy rõ ràng điều đó. Có lẽ cũng nhanh, bởi vì có mẹ Sở nhúng tay vào. Chẳng qua là, Đường Linh Chi cũng không hiểu, mẹ Sở căn bản là không có bất kỳ quyền phát biểu nào với cách làm của Sở Mạnh.


"Ngưng Lộ, tạm biệt." Đường Tĩnh đứng dậy liếc mắt nhìn đôi nam nữ chỉ sống ở trong ý thức mình kia. Cô căn bản là không nghe được anh nói lời từ biệt với cô? Sao anh lại tự cho mình là đúng chứ? Cô bi thương có lẽ không phải là không vui vẻ, có lẽ là vì người đàn ông đó là chồng cô? Là anh đã quá tự mình đa tình. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Làm sao em biết cô ấy?" Sau khi tạm biệt vợ chồng Sở Vân Thiên, Đường Linh Chi hỏi vẻ mặt không vui của em trai. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Cô là học sinh trường của chúng ta." Có lẽ chẳng qua là so với học sinh còn thân thiết như bạn bè một chút thôi.


"Chẳng qua là học sinh sao?" Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Chẳng qua là học sinh."


diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn


Thời tiết đầu thu buổi tối không còn khô nóng nữa. Ở trên đường không người xe chợt ngừng lại, ngoài cửa sổ ánh trăng sáng trong, những cây xanh cao lớn phe phẩy trong gió thu hòa cùng tiếng côn trùng kêu vang trong không trung. Bọn họ từ nhà họ Sở về, vẫn lẳng lặng không có nói chuyện với nhau.


"Có muốn đi dạo không?" Sở mạnh tắt máy, âm thanh nhẹ nhàng.


"Được." Có lẽ là bóng đêm quá đẹp, cho nên Ngưng Lộ không tự chủ được nói đồng ý. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


Xuống xe, so với đè nén bầu không khí ngột ngạt, nơi này thoải mái hơn. Ngưng Lộ hít một hơi thật sâu, một bàn tay thon dài ấm áp ôm lấy tay cô. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Trong lòng chấn động, lại không dám hất anh ra, Ngưng Lộ cúi đầu không nói lời nào. Tối nay anh lại trở nên rất kỳ lạ, cái loại cảm giác quái dị đó cô không thể diễn tả chính xác. Chính là rất quái.


Ánh trăng mát mẻ như nước, bọn họ tay trong tay chậm rãi đi giống như là một đôi vợ chồng già lâu năm. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý ĐônMột trận gió thổi qua khiến Ngưng Lộ khẽ lạnh cả người, còn không kịp nói gì, một cái áo khoác âu phục đã khoác lên người. Hơi thở ấm áp mà quen thuộc tản ra toàn thân, Ngưng Lộ dừng bước.


Anh ta cưỡng ép và uy hiếp đúng là ghê tởm, anh ta săn sóc chu đáo lại làm cho cô cảm thấy khổ sở. Khổ sở cái gì chứ? Cô không biết, thật sự không biết. Cô chỉ biết, lúc chính mình phát hiện nhìn thấy anh thì trong lòng không còn tràn đầy chán ghét cùng bài xích nữa. Đặc biệt là tối nay, lúc đối mặt với ánh mắt đen thâm tình thì cô cảm giác được anh có tình cảm với cô. Lòng rối loạn, không biết sao phải rối loạn, cô đối với anh, cuối cùng là cảm giác gì?


Nếu như là hận, như thế nào lại mâu thuẫn như vậy? Cô phải nên bài xích anh sao? Đặc biệt là lần trước anh mang theo mùi vị phụ nữ khác trở lại ép buộc cô chiều ý anh, cô phải là hận anh mới phải! Không thể nào anh chỉ là vì anh dịu dàng nhìn cô một chút mà cô có thể quên. Nếu như nói là thích, vậy tại sao nghĩ tới Sở Khương, lòng của cô còn đau? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqdTừ tuổi cập kê đã quen biết, cùng đi qua nhiều năm tháng đẹp đẽ như vậy, cái loại tình cảm thuần khiết mà chân thật đó, sao quên mất rồi? Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Anh ấy cùng cô đi qua những tháng năm tốt đẹp nhất trong đời, đau lòng có anh an ủi, vui vẻ có anh sẻ chia, anh đối với cô mà nói, là người yêu cũng là người thân, cái loại ràng buộc và tình cảm đó, không phải một sớm một chiều có thể bồi dưỡng ra được, thậm chí đã vượt qua thân tình máu mủ của cô và cha mẹ.... Trong cảm nhận của cô, địa vị Sở Khương không ai có thể thay thế được.


Cô yêu anh, yêu anh sâu đạm. Nhưng mà phản bội lời thề giữa bọn họ cũng là cô, cô đã không còn tư cách nói lời yêu anh rồi. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Sở Mạnh thì sao, mặc dù bọn họ đã kết hôn, nhưng mà trong hôn nhân bọn họ bao hàm quá nhiều nhân tố bên ngoài, lại duy chỉ có yếu tố tình cảm hàng đầu lại không có. Anh đối với cô không phải là thật sự có tình cảm, nhưng anh vô ý biểu hiện ra nhu tình rồi lại để cho cô lưu luyến. Cô chính là người phụ nữ ích kỷ như vậy! Rõ ràng là không thương anh, lại ham muốn một chút ấm áp kia. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


Đúng vậy, từ lúc bọn họ kết hôn tới nay, anh ta một mực cưỡng ép cô. Nhưng hành động mới vừa rồi của anh lại làm cho cô không khỏi cảm động. Một loại cảm động như vậy lại làm cho cô đang suy nghĩ về Sở Khương sinh ra cảm giác tràn đầy tội lỗi, cô tại sao có thể đối với một người đàn ông nhẫn tâm chia rẽ cô và Sở Khương mà sinh ra cảm động? Anh ta rõ ràng biết ban đầu cô vì cái gì đi cầu xin anh ta; thế nhưng, anh ta lại tuyệt không nhớ đến tình cảm anh em. Dù là anh ta cùng với Sở Khương không phải là anh em ruột thịt, thế nhưng cũng là em trai cùng nhau lớn lên! Có lẽ đều là cô sai, là cô không nên chủ động đi trêu chọc anh. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Diễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Đang suy nghĩ gì vậy?" Anh ôm cô vào trong ngực, nâng mặt của cô lên hỏi. Lần trước sau khi làm thương tổn cô như vậy, anh mỗi ngày sống trong buồn phiền hối hận, rồi lại không dám trở lại nói xin lỗi, sợ nhìn thấy hận ý trong mắt cô. Vậy sẽ khiến anh không chịu nổi. Thì ra là bất tri bất giác anh đã dành cho cô nhiều tình cảm như vậy. Anh cho là khi lấy được người của cô, anh liền thỏa mãn, thật ra thì không phải. Anh rất tham lam, tham lam nghĩ đến nghĩ đến tình cảm trân quý, không dễ dàng có được của cô. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Đón nhận ánh mắt chăm chú của anh, Ngưng Lộ lại nói không ra nửa câu. Mặt của anh làm cho cô đau lòng! Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Ngưng Nhi, nói cho anh biết. Em vui vẻ không?" Đầu ngón tay thon dài từ tóc mai trên trán cô đến một đôi lông mày trời sinh, trượt xuống chóp mũi nho nhỏ, chút son kia càng làm đôi môi đỏ mọng thêm kiều diễm ướt át. Hỏi ra những lời này, Sở Mạnh biết mình thật sự là giả vờ ngớ ngẩn rồi. Cô hận anh như vậy, cùng anh ở chung một chỗ sao có thể vui vẻ được? Thì ra là anh đã đem lời nói của Đường Tĩnh Đằng nghe được để ở trong lòng. Thì ra là anh lại quan tâm cô có vui vẻ hay không.


"Anh cảm thấy em vui vẻ không?" Rốt cuộc, nghẹn ngào nói ra, nhưng vẫn là cảm thấy nặng nề và khó chịu! Giữa bọn họ không nên đi tới bước này. Nếu như chẳng qua là đường ai nấy đi không phải là rất tốt sao? Tại sao phải dây dưa đến tình cảm? Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Anh muốn cho em vui vẻ, có được không?" Anh ôm chầm cô, ông chặt cô trong ngực. Cằm đặt trên đỉnh đầu cô, hương tóc nhẹ không ngừng truyền vào trong chóp mũi khiến lòng anh thức tỉnh. Lần đầu tiên, anh cảm thấy sợ, sợ nghe được cô lạnh nhạt từ chối mà xa cách. Anh muốn cho cô vui vẻ, hạnh phúc, cho cô tất cả những thứ cô mong muốn, có được không? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqdAnh phải nói với thế nào cô rằng anh không phải là vì muốn toại nguyện Quan Minh Quyền mới ở bên cô? Anh không phải là vì khiến Sở Khương đau khổ mà cưỡng ép cô? Nhưng mà nói ra, cô có tin hay không? Luôn luôn tràn đầy tự tin, anh bỗng nhiên không có chút lòng tin, trước mặt người phụ nữ mình thích, anh trở nên hèn nhát. Một câu nói có thể nói ra phải chăng tương tự với câu “Anh thích em”?


Anh ta đang nói cái gì? Cho cô vui vẻ? Anh ta không biết sao? Sau khi chọn ở bên anh ta, vui vẻ của cô đã không có ở đây. Vui vẻ của cô chính là bị anh ta tước đoạt, anh ta tại sao có thể cho cô vui vẻ? Ngưng Lộ ở trong lòng không ngừng cười khổ, không biết là cười bản thân mình ngốc hay là anh ngốc. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Giữa chúng ta, không phải quan hệ như thế. Thật xin lỗi, tôi muốn về nhà!" Kiểu đối thoại như tỏ tình này làm cho cô lập tức không tiếp nhận nổi, cũng không dám tiếp tục cái đề tài này. Chút ấm áp kia coi như là là nằm mơ đi, tỉnh mộng cô chỉ là Quan Ngưng Lộ. Đem mặt từ trong khuôn ngực ấm áp của anh ngẩng lên, nhẹ nhàng lấy tay của anh ra, Ngưng Lộ cúi đầu xoay người đi. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Em luôn luôn không cho người làm sai cơ hội sao?" Cô từ chối khiến cho anh vô cùng khó chịu, giữ chặt thân thể muốn tránh ra của cô, lần nữa ôm cô vào trong ngực.


"Nếu như vừa bắt đầu đã là sai lầm, tất cả đều sẽ chỉ là sai lầm mà thôi." Bọn họ vừa bắt đầu chính là sai, làm sao có thể có cơ hội sửa đổi nữa? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Cứ như vậy yêu hắn sao?" Anh cúi đầu tiến tới gần cô, nhìn sâu vào đôi mắt trong suốt của cô. Chính là như vây, một đôi mắt trong suốt giống như một suối nước bắt anh phải ôm lấy.


"Đúng vậy, tôi yêu anh ấy. Cả đời chỉ yêu anh ấy." Ngưng Lộ nhắm mắt lại. Sự điên cuồng trong mắt anh ta khiến cô sợ. Yêu anh ấy? Cô đã không còn tư cách này rồi, nhưng mà cô sẽ trân trọng anh ở trong lòng cả đời. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


"Nếu như hắn biết em đã sớm không phải là Quan Ngưng Lộ năm đó, mà thật ra thì đã sớm khuất phục ở dưới thân thể của tôi, mặc tôi phô trương khả năng đem lại khoái lạc cho phụ nữ, em nói xem hắn có thể còn yêu em hay không? Có muốn tôi quay lại lúc chúng ta hoan ái gởi cho hắn hay không? Để cho hắn xem em ở dưới người tôi phóng đãng cỡ nào?" Bị cô nói cô yêu người đàn ông khác, sự tự tin tràn đầy của anh phút chốc phai mờ như mây bay tan tác, Sở Mạnh bây giờ khôi phục lại dáng vẻ người đàn ông vô tình, lãnh khốc; lời nói nói ra khỏi miệng đều là muốn tổn thương triệt để cô mới chịu bỏ qua. Cũng chỉ có như vậy, anh mới cảm giác mình không có ngu ngốc như vậy, anh là Sở Mạnh tràn đầy tự tin, không có gì mà Sở Mạnh anh không có được. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Anh. . . . . ." Trong mắt đã ngấn lệ, Ngưng Lộ cũng biết, anh ta tại sao có thể là người tốt như vậy? Những thứ dịu dàng vừa rồi cũng chỉ là mặt ngoài anh ta dùng gạt người? Có phải muốn xem thử một chút phản ứng của cô hay không? Hoàn hảo bản thân cô không có ngây ngốc đi tin tưởng anh. Mà anh vẫn là người đàn ông hết sức vô sỉ đó, cho nên đem những thời khắc bọn họ ở chung một chỗ không thể chịu đựng kia kìm nén xuống. Sao lại có người đàn ông vô liêm sỉ như vậy? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Quan Ngưng Lộ, em không được quên, bây giờ em là vợ tôi. Lại dám miệng nói yêu người đàn ông khác sao? Lần sau nếu như còn để cho tôi nghe được, tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu! Có nghe hay không?" Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Cố ý không để ý đến nước mắt ướt dần khuôn mặt nhỏ nhắn, Sở Mạnh giữ chặt cằm của cô, trịnh trọng cảnh cáo. Nếu người ta đã không yêu thích anh, anh cần gì tự làm mất mặt nữa? Loại chuyện mất mặt này sẽ không xảy ra lần thứ hai nữa. Chẳng qua là, đời này cô cũng đừng muốn thoát khỏi anh, muốn cùng Sở Khương ở chung một chỗ? Ngay cả nằm mơ cũng không cần nghĩ tới. Lúc này Sở Mạnh không biết, có một ngày, là anh chủ động buông tay cô ra.


diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn


Sở Mạnh hung hăng buông cô ra, tức giận đi trở về. Nhìn bóng dáng cao lớn của anh cứ tuyệt tình như vậy mà đi, cảm giác đau lòng khiến cô không thở nổi. Ngưng Lộ ngồi xổm người xuống, vùi mặt trong đầu gối, đau khóc thành tiếng. Tại sao khi bọn họ ở chung lại luôn như vậy? Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý ĐônKhó lắm mới được hòa bình thì lại bắt đầu chiến tranh mới. Là cô sai lầm rồi sao? Hay vẫn là anh sai?


Anh sao có thể nỡ để cô cứ như vậy đi một mình trên đường? Anh rất quá đáng, thật sự rất quá đáng. Cô khóc đến thương tâm, khóc đến muốn thở không nổi, khóc đến mặt trăng cũng lặng lẽ trốn vào trong mây, không muốn nhìn lại. Cho đến tiếng thắng xe chói tai vang lên ở bên tai, Ngưng Lộ mới ngẩng đầu lên. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


Sở Mạnh có lúc thật hận mình không có tiền đồ, rõ ràng không muốn phải nhìn thấy cô nữa, nhưng mà xe lại như có ý thức, lái đến bên người cô ngừng lại, sau đó thân thể của anh căn bản cũng không nghe đầu óc anh chỉ huy, đi thẳng tới trước mặt người phụ nữ đã khóc đến rối tinh rối mù. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Khóc cái gì đây? Người nên khóc phải là anh chứ? Ít nhất trong lòng cô còn có người để cô yêu, mà anh đây thì sao? Lần đầu tiên động lòng với một người con gái lại bị mạnh mẽ từ chối, hơn nữa người con gái đó lại là người vợ mà anh cưới về. Thật là buồn cười! Quan Ngưng Lộ, kiếp trước tôi nợ gì em sao?


"Anh không phải là đi rồi sao? Còn quay lại làm gì?" Ngưng Lộ cũng không biết, lúc này giọng nói của mình có bao nhiêu phần làm nũng?


"Khóc đến xấu như vậy, em cho rằng tôi thích xem sao?" Sở Mạnh ở trước mặt cô ngồi xổm xuống. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Anh có thể lựa chọn không nhìn." Anh ta, người này thật sự là nói chuyện cũng không có đức, dám nói cô xấu xí?


"Nếu như không phải là trong bụng em có con tôi, tôi mới mặc kệ em!" Sở Mạnh ở trong lòng thở dài, ôm lấy cô. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


Thì ra chỉ vì con, Ngưng Lộ mặc anh ôm cô về trong xe, không lên tiếng nói chuyện nữa. Đúng vậy, cô hiện tại đang mang thai con anh! Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Cô hiểu, thì ra là những thay đổi tối nay là vì con! Hoàn toàn không phải là tình cảm trong tưởng tượng của cô. Haiz, Quan Ngưng Lộ, lúc nào thì mày trở nên hồ đồ vậy? Cho dù anh ta thật sự có tình cảm với cô cũng là bởi vì cô là mẹ của con anh.


Hiểu đến điều này, lòng cô chợt trĩu nặng, cực kỳ khó chịu.


d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn


Trong phòng VIP câu lạc bộ tư nhân cao cấp Dạ Mị, ba người đàn ông xuất sắc không đồng nhất lại giống nhau đang nhàn nhã uống rượu.


"Này, Mạnh, làm gì cả buổi tối đều không nói chuyện? Cái này là tụ tập mà cậu nói sao?" Tống Tử Tự tao nhã cầm ly rượu trong suốt nghi ngờ. Trong đêm, sắc rượu vàng nhẹ nhàng đung đưa. Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


Haha, người đòi tụ tập là cậu ta, nhưng mà người trong đầu buồn bực, uống rượu cũng lại là cậu ta, nếu như muốn một mình lẳng lặng thưởng thức cần gì kéo hai bóng đèn lớn tới đây? Anh phát hiện kể từ cậu ta kết hôn thì càng ngày càng kỳ quái.


Sau khi uống một hơi cạn sạch ly rượu, Sở Mạnh lại rót một ly, vẫn không nhìn về phía ánh mắt dò xét của hai người bạn tốt. Anh không biết phải nói gì, cũng không biết phải nói như thế nào. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý ĐônSau khi trở về nhà từ đêm hôm đó, phiền não trong lòng anh vẫn không ngừng lại, về đến nhà thấy biểu tình lạnh nhạt của cô sẽ làm anh càng thêm phiền lòng; cho nên tối nay sau khi tan việc, anh dứt khoát kéo hai bạn tốt đi ra ngoài uống rượu với nhau. Nhưng phiền muộn trong lòng càng đè nén càng nặng trĩu, lại không biết mở miệng như thế nào.


"A Chính, cậu xem cậu ta xảy ra chuyện gì?" Thấy Sở Mạnh không để ý tới mình, Tống Tử Tự nghiêng đầu đưa tay đụng cánh tay Giang Doãn Chính. Có điều, hỏi là hỏi thôi, Tống Tử Tự cũng không cho là A Chính sẽ cho anh đáp án anh muốn. A Chính, cái người này cái gì cũng tốt, chính là sẽ không nhìn sắc mặt, nhất định chỉ có thể làm người trợ giúp sau lưng của người thành công. Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Haha, nếu như A Chính biết anh đem truyền thuyết trong giới tài chính và kinh tế ra nói ở bên ngoài là một kẻ sớm nắng chiều mưa, kiêm cố vấn quản lý tài sản của đông đảo quý tộc, nhà giàu có đầu tư, liên tục bị nói xấu bị mọi người biến thành Thánh kinh để nghiên cứu "Thao bàn Quỷ Thủ" nói thành kẻ bất tài, vô dụng thì không biết sẽ có cảm tưởng gì? Haha. . . . . .


"Cậu ta không nói làm sao tôi biết?" Một thân nhàn nhã gần như có thể nói là lôi thôi, Giang Doãn Chính tựa vào trên ghế sa lon, dùng một ánh mắt ngu ngốc nhìn Tống Tử Tự. Trong ba người bọn họ, Mạnh luôn luôn là người không dễ dàng lộ tâm trạng ra ngoài nhất, thời điểm còn đi học cũng đã như vậy, những năm này trải qua phong ba bão táp chốn thương trường, thách thức càng ngày càng tăng. Anh đối với nghiên cứu những con số, đồ thị kia cảm thấy hứng thú, còn đối với nghiên cứu người thì không muốn. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"A Chính, sao cậu lại có dáng vẻ chết chóc thế này? Hắn không nói thì cậu không hỏi à?" Tống Tử Tự để cái ly trong tay xuống, nhích lại gần.


"Cậu không phải là đã hỏi rồi sao?" Giang Doãn Chính trợn mắt nhìn thẳng. Cậu ta cho là Tống Tử Tự cũng hỏi không ra mà tới anh có thể hỏi được sao? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹[email protected]ửQuânDdlqd


"Này, có phải là anh em không vậy?" Tống Tử Tự thừa dịp anh không chú ý, ôm cổ của anh.


"Có anh em như cậu sao?" Giang Doãn Chính liền kéo tay Tống Tử Tự ra, đánh giá công phu bác sĩ Tống: cần phải tăng cường, hình như đã giảm đi không ít.


"A Chính, vui đùa một chút thôi mà làm gì nặng tay như vậy?" Tống Tử Tự khẽ gọi ra tiếng. Xem ra anh thật sự là bỏ bê quá lâu, ngay cả trước kia ít nhất có thể đánh tay ngang A Chính, cũng có thể thoải mái mà chế ngự cậu ta. Truyện được chuyển ngữ bởi TửQuâ[email protected]ễn đàn✪Lê✪Quý Đôn


"Mấy người nháo đủ chưa?" Người đàn ông vẫn luôn không lên tiếng rốt cuộc khi bọn họ kêu la ầm ĩ cũng tỉnh táo ra tiếng. Sở Mạnh vò tóc của mình, đầu giống như có chút hôn mê. Anh đã uống bao nhiêu rượu rồi? Bản quyền thuộc về diễn✿đàn-lê-quý✿đô[email protected]ửQuân


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận