Tôi Thực Sự Là Tra Thụ


Khi Trì Chiếu còn nhỏ, bởi vì mẹ Trì Chiếu cảm thấy con trai nhà mình lớn lên còn mỏng manh hơn cả mấy bé gái, sợ cậu sẽ bị bạn cùng lứa tuổi xa lánh, thậm chí bắt nạt, ôm ý tưởng phòng ngừa chu đáo, mẹ Trì Chiếu liền đưa cậu đến một trường võ thuật, một lần học chính là mười mấy năm.

Thầy dạy không phải người bồi dưỡng sở trường đặc biệt cho trẻ nhỏ ở trường học, đều là người có thực lực thật sự, có hai người còn là bảo vệ của lãnh đạo quốc gia xuất ngũ.

Học như vậy nhiều năm, Trì Chiếu vẫn luôn không có cơ hội ra tay, ai có thể nghĩ đến, thế mà cậu lại dùng tới kĩ năng này ở một thế giới khác.

Sau khi nghe Trì Chiếu nói xong, hệ thống lại lần nữa lâm vào trầm tư.

Nó quả nhiên là một hệ thống có hoả nhãn kim tinh mà!

Trên đường về nhà, Trì Chiếu cùng Lý Nhất Hàn đều ngồi ở ghế sau, khoảng cách hai người ước chừng 40 cm, Trì Chiếu ngoan ngoãn ngồi, đôi tay khép lại đặt ở đầu gối, bộ dáng ngoan như đang chờ ai phê bình.

Một đường, Lý Nhất Hàn đều không nhìn qua cậu, Trì Chiếu bắt đầu thầm nghĩ, không phải là cậu biểu hiện quá dũng mãnh, dẫn tới phản tác dụng hoàn toàn đấy chứ?

Về đến nhà, chú Trương không rõ nội tình nhìn một đống người đi vào cổng, Lý Nhất Hàn đi tuốt đằng trước mặt, Thích Nguyên đi sau hắn hai bước, vẫn luôn nhắm mắt theo đuôi, ở phía sau chính là trợ lý Triệu cùng một đám bảo tiêu trang phục giống nhau.

Lý Nhất Hàn lập tức lên lầu, Thích Nguyên theo sát sau đó, trợ lý Triệu cùng những người khác đứng dưới lầu.

Đi vào thư phòng, Lý Nhất Hàn rốt cuộc xoay lại, hắn nhìn Thích Nguyên, cậu nhấp môi nhìn thẳng hắn.


“Từng đánh nhau?”

Trì Chiếu nhẹ nhàng chớp mắt, gật đầu, “Đã từng, lúc trước đi học học được, nhưng tôi chỉ phản kháng, chưa bao giờ chủ động khiêu khích.”

“Thân thủ không tồi.”

Thời điểm nói lời này, thanh âm Lý Nhất Hàn không có gì phập phồng, Trì Chiếu nghe không hiểu đây là khích lệ hay trào phúng, cũng không dám tùy tiện trả lời.

Thấy hắn không nói lời nào, Lý Nhất Hàn dựa lưng vào ghế phía sau bàn làm việc, đôi tay khoanh trước ngực, chân dài vắt chéo, hắn lẳng lặng nhìn vào mắt Trì Chiếu, “Nếu thân thủ đã tốt như vậy, vì sao ngay từ đầu không phản kháng, cậu cố ý khiến mình bị bọn họ bắt đi?”

【 Tiên sư, tự nhiên điểm hắn chú ý lại là cái này, khó trách trên đường trầm mặc, ký chủ, nhất định phải nghĩ kỹ rồi mới được trả lời! 】

Trì Chiếu không có phản ứng gì với hệ thống, thần sắc cậu chuyển chuyển, “Tôi……”

“Đừng nói dối, tôi ghét nhất chính là loại người lừa gạt mình.” Lý Nhất Hàn đứng thẳng, từ trên cao nhìn xuống cậu.

Khoảng cách giữa hai người vô cùng ngắn, Trì Chiếu bị bắt ngẩng đầu lên, nhìn ánh mắt sắc bén của Lý Nhất Hàn, cậu cúi đầu xuống như đã đầu hàng, “Nếu tôi phản kháng, ngài sẽ không tới cứu tôi.”

Lý Nhất Hàn chớp mắt kinh ngạc, hắn nhíu mày, “Vậy vì sao sau đó lại phản kháng?”


“Lâu như vậy ngài vẫn chưa tới, nếu tôi tiếp tục không phản kháng, khuôn mặt sẽ không giữ được” nói, Trì Chiếu lặng lẽ ngẩng đầu, vô tội nhìn hắn, “Tôi lại không ngốc, đúng không.”

Lý Nhất Hàn: “……”

Thế này còn không ngốc?

Trong ánh mắt Thích Nguyên có cảm xúc chờ mong, cậu nhóc mong mình có thể hiểu, Lý Nhất Hàn không phải đầu gỗ, tự nhiên có thể rõ ràng cậu suy nghĩ cái gì.

Mười tám tuổi, vốn dĩ chính là lúc dễ dàng chìm đắm vào tình yêu cuồng nhiệt, hơn nữa bản thân mình người giúp đỡ cậu, mang cậu từ đại học tới bên cạnh. Thích Nguyên là cô nhi, từ nhỏ sinh hoạt tập thể, ít cảm nhận được tình thương, Lý Nhất Hàn đột nhiên xuất hiện, cho cậu tiền, cho cậu gia đình, sau đó cậu sẽ nhầm tưởng cho rằng đây là tình yêu, như vậy Thích Nguyên thích hắn, căn bản cũng không ngoài ý muốn.

Phát hiện tình cảm thiếu niên dành cho mình đã biến chất, Lý Nhất Hàn không cảm thấy cao hứng, cũng không cảm thấy tức giận, hắn chỉ cảm thấy khó giải quyết, cực kì cực kì khó giải quyết.

Hắn nhận nuôi Thích Nguyên mang về nhà, chỉ là vì diễn trò, có đôi khi hắn sẽ biểu hiện giống như thật sự quan tâm Thích Nguyên, thực ra là do là hắn cảm thấy Thích Nguyên cùng hắn diễn trò thời gian dài cũng rất không dễ dàng, chờ đến khi hiệp ước kết thúc, cậu sẽ bị Lý Nhất Hàn dùng một phong thư đoạn tuyệt quan hệ trên danh nghĩa đuổi khỏi Lý gia, tuy rằng hai người bọn họ biết là giả, nhưng người ngoài không biết, đến lúc đó khẳng định sẽ có rất nhiều người khua môi múa mép sau lưng Thích Nguyên.

Căn cứ vào điểm này, Lý Nhất Hàn sẽ tận lực khiến Thích Nguyên ở chỗ này thư thái một chút, dù sao cũng là do mình kéo vào cậu ta vào hiệp ước này. Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, hành động này lại làm Thích Nguyên hiểu lầm, bắt đầu thích hắn.

Thời gian trầm mặc quá dài, không khí cũng đã trở nên xấu hổ, cuối cùng vẫn là Thích Nguyên trước đánh vỡ sự im lặng, cậu dừng một chút, nghiêm túc bảo đảm nói: “Thực xin lỗi, về sau tôi sẽ không gây thêm phiền toái cho ngài. ”


Ánh sáng trong mắt Thích  Nguyên đã ảm đạm xuống, biểu cảm giống như cố ép thành một người hiểu chuyện, Lý Nhất Hàn cảm thấy trong lòng không quá thoải mái, nhưng vì sao không thoải mái, hắn lại không hình dung ra.

Càng ở lại càng tự mất mặt, Thích Nguyên cười cười, “Mặc kệ như thế nào, cảm ơn ngài tới cứu tôi, nếu không phải ngài, hôm nay khẳng định tôi đã không về được. Tôi đi nhìn Tiểu Béo, ngài làm việc đi.”

Nói xong, Thích Nguyên liền xoay người đi ra ngoài, cửa đóng sau một phút đồng hồ, lại bị trợ lý Triệu mở ra, hắn đi vào dò hỏi: “Ông chủ, lúc ngài ở câu lạc bộ nói, muốn hủy mọi hợp tác hiện tại cùng Đoạn gia là thật hay giả, tôi có cần truyền đạt xuống những chuyện này?”

Lý Nhất Hàn nâng mắt, “Đương nhiên là thật, sao lại là giả?”

Bởi vì Thích Nguyên cũng chỉ là người thừa kế giả, một người thừa kế giả mà cùng Đoạn gia xé rách da mặt, việc này sẽ phát sinh ảnh hưởng rất lớn với tập đoàn, phải làm đến mức này sao?

Những lời này trợ lý Triệu chưa nói khỏi miệng, bởi vì hắn không dám nói, bất quá vẻ mặt của hắn đã thuyết minh hết thảy, ánh mắt Lý Nhất Hàn không có gì độ ấm nhìn hắn, “Triệu Bân, chỉ cần hiệp ước chưa kết thúc, Thích Nguyên chính là người thừa kế của tôi, cũng là người thừa kế Lý gia, cậu ta giống Đoạn Ba, không có bất luận cái gì khác biệt, hôm nay Đoạn Ba sỉ nhục không đơn giản chỉ là Thích Nguyên, mà là người thừa kế Lý gia, nếu điểm này cậu vẫn không rõ, cậu có thể nghỉ việc rồi.

Con ngươi Lý Nhất Hàn lạnh như băng, đâm thẳng vào da Triệu Bân, khiến trợ lý khốn khổ đứng ngồi không yên, hận không thể chạy nhanh cúi đầu nhận sai. Sau khi đi khỏi thư phòng, mới lau mồ hôi đầy đầu một phen.

Ông chủ nói không sai, tuy rằng bọn họ biết Thích Nguyên là giả, nhưng người bên ngoài đều cho rằng Thích Nguyên là thật, Đoạn Ba bắt nạt Thích Nguyên cũng chính là động đến Lý gia, điều này là khôn chấp nhận được.

Hơn nữa……

Trợ lý Triệu nhìn thoáng qua phía dưới lầu, Thích Nguyên đang ngồi xếp bằng bên cạnh bát sữa mèo, không chớp mắt nhìn chằm chằm Tiểu Béo uống sữa, chờ nó uống xong một giọt sữa cuối cùng, Thích Nguyên lập tức tay mắt lanh lẹ ôm Tiểu Béo vào trong ngực, vẻ mặt say mê vuốt mèo.

Triệu Bân thu hồi tầm mắt, đại khái hắn thật sự nhìn lầm. Là người thì đều sẽ thay đổi, lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, Thích Nguyên tự nhiên sẽ che giấu tính công kích, sau khi được ông chủ cấp cho cuộc sống an nhàn cùng săn sóc quan tâm, cậu không hề cần gai góc để bảo vệ chính mình, tự nhiên sẽ thay đổi.


Buổi tối 12 giờ, khi tất cả mọi người đều đã ngủ, cửa phòng Thích Nguyên đột nhiên bị mở ra, chú Trương rón ra rón rén đi vào, híp mắt nhìn trong phòng một vòng, cuối cùng phát hiện cái đồng hồ đặt ở bên cạnh gối đầu của cậu.

Chú Trương bá tức khắc nhìn Thích Nguyên trìu mến.

Thật là một đứa bé khiến người đau lòng, đây chắc là lần đầu tiên được tặng quà đi, cho nên mới quý trọng như vậy, dù ngủ cũng đều phải đặt ở nơi gần mình nhất.

Lấy đồng hồ đi, sau đó thật cẩn thận đóng cửa phòng, chú Trương đưa cho Lý Nhất Hàn đang chờ ở ngoài cửa, Lý Nhất Hàn tiếp nhận, rũ mắt nhìn mặt đồng hồ trơn bóng như mới.

Chú Trương không rõ bèn hỏi, “Tiên sinh, không phải nói muốn đưa thiếu gia sao, ngài đột nhiên cầm đi như vậy, đến lúc thiếu gia hỏi tới làm sao bây giờ?”

“Tôi còn một cái giống như đúc, chú đi tới tủ đồng hồ lấy, ngày mai trả lại cậu ta.”

Một bên nói, Lý Nhất Hàn một bên nắm đồng hồ trong tay, sau đó liền xoay người rời đi, Trương bá giật mình, “Ai, đã biết.”

Hai người bọn họ đều đi, Trì Chiếu vừa mới còn ngủ ngon lành lập tức mở bừng mắt, cậu cười hì hì cùng hệ thống khoe khoang, “Xem đi xem đi, tôi vừa nói hắn là cái người tốt, nhanh như vậy đã mang đồng hồ cầm đi.”

Hệ thống: “……”

Không biết vì cái gì, nó có điểm đồng tình với Lý Nhất Hàn……

Trì Chiếu trở mình, tinh thần phấn chấn hỏi: “Không phải nói cốt truyện sau đó tới rồi sao? Nội dung cốt truyện thế nào, nói đi, tôi còn chuẩn bị thật tốt.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận