Tối "Manh" Xuyên Qua


Tĩnh Huyền

Phong đem Cổ Tiếu Tiếu đưa đến giữa đám đông đoạn phố xá phồn hoa mãnh

liệt, ấn Cổ Tiếu Tiếu đi đến một bãi đất trống bên đường… Chỉ thấy Cổ

Tiếu Tiếu ngồi trên mặt đất, cách hai bước bày ra mấy thứ đồ trang sức,

Tĩnh Huyền Phong đứng lặng một bên, nhìn thấy có điểm giống bố cục bày trận

khi hắn tác chiến, đặt qua đặt lại, không khỏi quen tính chỉ huy nói, “Chưa

có lệnh, không được động, mau đứng thẳng.”


“…” Cổ

Tiếu Tiếu vẻ mặt hắc tuyến, nàng là người mù, sẽ không bị người ta dẫm

lên đi.


Tĩnh Huyền

Phong khoa tay múa chân chỉ huy trong chốc lát, phát hiện nàng càng bày càng

bừa bộn, thật sự xem không vừa mắt, liền ngồi xổm xuống xếp lại lần nữa,

Cổ Tiếu Tiếu không để vuột mất thời cơ ở một bên thúc giục, “Một hàng một

cái, xếp sau mấy kiện trang sức, hàng nhỏ trang sức nhỏ”


Tĩnh Huyền

Phong không kiên nhẫn đem nàng đuổi qua một bên, “Đừng chặn đường, khi ta dụng

binh đánh giặc ngươi còn chưa sinh ra đâu “


Tuy là một

câu làm tổn thương người khác, nhưng Cổ Tiếu Tiếu lại nhịn không được

cười to, đây là lời nói thật a, mấy trăm năm sau, khi hắn nằm ở trong nhà bảo

tàng để cho người ta đi thăm, nàng… Cũng còn chưa có sinh ra đâu! Ha ha ——


Cổ Tiếu

Tiếu nghĩ vậy lại cảm thấy có chút không có tính người, đối với người yêu

sao lại có thể giễu cợt như vậy đâu? Nàng bỗng nhiên ghé vào trên lưng Tĩnh

Huyền Phong, nhẹ giọng nói, “Chờ chúng ta chết già, có thể chôn chung hay

không…”


Tĩnh Huyền

Phong lưng cứng đờ, “Lại bậy bạ, không thấy người qua đường đầy ra sao? Đừng

kề cận ta “


Cổ Tiếu

Tiếu bĩu môi hôn lên cổ Tĩnh Huyền Phong một chút rồi mới lăn qua một bên, nếu

thần tiên hạ phàm cho nàng hứa một cái nguyện vọng, nàng nhất định không cần

nghĩ ngợi nói: biến thành mỹ nữ hai mắt sáng ngời có bộ ngực thực lớn trẻ

trung mãi mãi cùng Tĩnh Huyền Phong vui vui vẻ vẻ sống qua một vạn năm

không có tiểu tam (tiểu thư tam bồi á) chen chân phá hoại… . Một hơi nói

xong hẳn là tính một cái nguyện vọng đi? (ta tính ít nhất là 5 cái rồi)


Đợi sau

khi Tĩnh Huyền Phong chuẩn bị “Quân trận” cho tốt, nhìn qua tiểu manh nhi đang ủ

rũ cúi đầu, lại nhìn sang đống trang sức, phân tích nói, “Ngươi có phải đang

hy vọng người qua đường đem mấy cái vòng này đạp hỏng phải không?”


“…” Cổ

Tiếu Tiếu nháy mắt hóa đá, nàng mất công mất sức làm ra cho người ta đạp

chơi sao? Bất quá, vừa nghe lời này liền lấy lại tinh thần, nàng đem một

vòng hoa tử đằng đưa cho Tĩnh Huyền Phong, “Giúp ta đặt ở phía trước cách

đây ba thước, cám ơn “


Tĩnh Huyền

Phong ứng thanh, đợi hết thảy sắp xếp xong, Cổ Tiếu Tiếu lại đẩy Tĩnh Huyền

Phong ra góc tường đứng xem cuộc chiến, sau đó hít vào thật sâu, mở ra hai

tay lớn tiếng thét to nói, “Già trẻ nam nữ mau lại đây nhìn một cái , bộ vòng!

Bộ vòng! Năm văn tiền ba cái vòng, nơi này mỗi một cái đều đáng giá hơn năm

lượng bạc, nếu trúng ba vòng, lại miễn phí thêm một vòng, năm mươi kiện trang

sức quý báu cuối cùng, tận dụng thời cơ có một không hai, không có tiền

liền đến xem náo nhiệt, mau tới ngoạn a —— “


Tĩnh Huyền

Phong vừa nghe lời này suýt nữa ói ra máu, hắn theo bản năng xê dịch bước chân

sang bên cạnh… Nàng nói cái gì, tuy rằng thay đổi hình thức, nhưng vẫn là mãi

nghệ giữa đường a !


Cổ Tiếu

Tiếu có thể nghĩ ra biện pháp này hoàn toàn là do làm thêm ở hội chùa vài

ngày, hội chùa là hạng mục truyền thống ở Bắc Kinh trong tết âm lịch không

ngày, hội chùa là hạng mục truyền thống ở Bắc Kinh trong tết âm lịch không

thể thiếu không khí vui mừng, bằng hữu năm châu bốn biển đều hội tụ lại ở

hội chùa phô bày quyền cước, có cầu vượt làm xiếc, phim đèn chiếu, các nơi ăn

vặt đặc sắc, múa sư tử, tóm lại là hai chữ, náo nhiệt! …


Lúc ấy tiểu

thúc của bạn học Cổ Tiếu Tiếu thuê một vị trí, tiểu thúc từ nhỏ đã mua một

đống đồ chơi thú bông không đáng giá tiền từ cửa hàng, liền vòng một cái

rào chắn, đem đồ chơi bày ra cho mấy người dạo hội chùa vui ngoạn, mười đồng

tiền năm vòng, nói, chính là dựa vào bộ vòng đùa giỡn mà lừa tiền ! Vì sao nói

là lừa tiền đâu? …


Bởi vì vòng

chỉ làm bằng tay, nếu không đồng chí tiểu thúc sao có thể chịu thiệt nga?

Tuy nói hai, ba vạn cũng không đến đi, nhưng chỉ mới có bảy ngày hội chùa

mà đã có thể mừng tuổi Cổ Tiếu Tiếu một ngàn a, thế này mới thấy tết

âm lịch cũng không quá lạnh.


Này vì sao

lại không khiến cho người ta phát hiện? Thứ nhất; vòng nhất định phải nhẹ! Tốt

nhất là cành trúc, nhẹ bay bay, co dãn tốt lại dễ dàng bị cơn gió lạnh

nho nhỏ trực tiếp thổi lệch khỏi quỹ đạo.


Thứ hai, bắt

lấy tâm lý mọi người ham món lợi nhỏ, thường chọn những món đồ chơi ở vị

trí xa nhất, món đồ chơi nhỏ sao có thể bằng, lại nói, ai không muốn có

giải thưởng lớn a? Nhưng ngài muốn bỏ ra mười đồng tiền để đổi lấy món đồ

chơi trị giá ba mươi khối, kia so với nằm mơ cưới vợ còn khó hơn.


Thứ ba,

ngài đừng tưởng rằng ném một chút cho xong việc, này dù không trúng cũng

đừng tính toán gì hết, tiếp tục nỗ lực lên. Nếu ngài một cái không trúng,

liền mua thêm bộ nữa: trăm ngàn đừng tức giận đừng nản chí, bởi vì ngài đã

bỏ tiền mua ra kinh nghiệm ném rồi, chỉ cần kiên định, lần mua kế tiếp

này, giải thưởng lớn khẳng định là của ngài !


Cuối cùng,

sau khi ngài tiêu n lần mười khối xong, rốt cục lấy đi một cái móc chìa khóa

giá trị năm văn tiền, còn phải kiên trì nói: vận khí thật tốt a, cố một

chút không phải được đồ tốt hơn rồi sao? Năm nay không được còn có sang

năm, hội chùa lần sau, tuyệt đối ôm con thỏ bông lớn kia về nhà! Rống rống ——


—— Dân

chúng đường nhỏ nơi đây nghe được thanh âm thét to vang dội mê người của Cổ

Tiếu Tiếu, đều nghỉ chân nhìn vào, nhất thời châu báu ngọc khí rực rỡ muôn

màu ở dưới ánh nắng mặt trời chiếu vào lung linh tỏa sáng, mặc dù dân chúng

Nam điệp quốc chưa từng thấy quá loại phương thức trò chơi”Bỏ chút tiền

được thưởng lớn”này cũng không biết sẽ kiếm như thế nào, nhưng nhóm dân

chúng vẫn là người người trong lòng gảy bàn tính…


Thấy thế

nào cũng phải giá trị một, hai lượng bạc, hơn nữa khoảng cách gần như vậy hẳn

là dễ như trở bàn tay đi? … Lại thấy nữ tử vừa thét to, a! Nguyên lai là một

vị manh cô nương, hẳn là lừa tốt lắm đi? … Mà nói năm văn tiền đối với dân

chúng bình thường cũng không tính nhiều, có một vài người đã nóng lòng muốn thử

ngó về phía trước dùng sức xem náo nhiệt ——


“Cô nương,

này chơi như thế nào a?”


Cổ Tiếu

Tiếu vừa nghe mua bán tới cửa, tươi cười như hoa giơ cao lên mấy vòng hoa

tử đằng trong tay ý bảo, mọi người kiên nhẫn, lớn tiếng đề cao đề-xi-ben

giải thích, “Ngài đứng ở phía trước tùy tiện ném vòng là được, muốn lấy

cái nào liền ném vào cái đó, cái khác không tính, lại nói, nếu không

phải tiểu nữ tử trên đường đi tới nơi đây vô ý đã đánh mất bạc, tuyệt không

nghĩ đến chuyện bán trang sức của hồi môn, ô ô…” Nàng còn nhéo đùi cố nặn

ra hai khỏa nước mắt to đùng ai oán.


Lời này vừa

nói ra, dân chúng không khỏi than thở dâng lên ánh mắt đồng tình, mà dân tâm

lại càng dao động lợi hại hơn, thứ nhất, giúp người chính mình cũng vui

vẻ; thứ hai, Cổ Tiếu Tiếu trịnh trọng thanh minh là đồ cưới, kia tất nhiên

vẻ; thứ hai, Cổ Tiếu Tiếu trịnh trọng thanh minh là đồ cưới, kia tất nhiên

đều có giá trị, tiêu có năm văn tiền nho nhỏ, nếu ba vòng đều trúng

chẳng phải lợi to sao. Đẹp cả đôi đường cớ sao lại không làm đâu?


“…” Tĩnh

Huyền Phong càng dịch càng xa, đứng ở đằng sau một cái cây lấy quạt che khuất

mặt, thê tử của hắn thật sự là “nhân tài”!


“Một khi đã

như vậy, lão phu trước giúp cô nương một phen” một vị lão giả trên dưới bảy

mươi chống gậy đi lên phía trước, đem năm văn tiền đặt ở trong lòng bàn tay

Cổ Tiếu Tiếu, Cổ Tiếu Tiếu từ trong hai mươi cái vòng lấy ra ba cái đã

đánh dấu đưa cho cụ ông… Bốn phía dân chúng xúm lại xem càng nhiều, cụ ông

bình tĩnh híp mắt chăm chú, tùy tay ném đi, chỉ thấy vòng hoa tử đằng nho nhỏ

rơi xuống một chuỗi vòng cổ phỉ thúy, nhất thời thắng được khiến nhóm dân

chúng một trận thổn thức, lão giả cười tủm tỉm ngẩng đầu, “Cô nương, ngươi ánh

mắt không tốt, lão phu sẽ không lừa bịp ngươi, vừa ném một cái, lão phu

liền trúng cái vật phẩm giá trị xa xỉ kia, hai vòng còn lại sẽ không ném

nữa, ha ha “


Cổ Tiếu

Tiếu ra vẻ kinh ngạc che miệng lại, “Ngài thật lợi hại nha! Nghe ngài nói chuyện

khẩu khí ít nhất cũng phải có sáu, bảy mươi đi? Ta vừa nghe liền biết ngài

tuyệt đối nghiêm túc, chính mình lấy đi, ta tin ngài “


Đợi lão giả

vui mừng hớn hở, cầm lấy vòng cổ giá trị thong thả rời đi xong, dân chúng bốn

phía cũng có chút rục rịch, ngay cả lão già mắt mờ cũng có thể trúng, kia

bọn họ người tuổi trẻ này chẳng phải? …


Cổ Tiếu

Tiếu sắc mặt không chút biến sắc, hướng về phía lão giả rời đi vẫy vẫy

tay, lão làm theo kế hoạch của ta! … Ngươi giỏi quá! (ai ko hiểu ta nói

1 chút, Tiếu nhi cố ý đưa lão mấy cái vòng đánh dấu, chắc nặng hơn

để dễ trúng, coi như câu khách, mà cũng như nói mình ko lừa ý)


Trong nháy

mắt, giữa ngã tư đường náo nhiệt tùy ý truyền ra tiếng vang đồng tiền chạm

vào nhau, đem góc đường nguyên bản chỉ rộng bằng phiến đá nhét người chật

như nêm cối, Cổ Tiếu Tiếu nghe động tĩnh mãnh liệt mênh mông này sớm đã vui

đến nở hoa, nàng ôm lấy bao bố, tùy tiện tìm một phương hướng lớn tiếng

nói suông, “Đại ca! Ngươi đừng ham chơi, lại đây giúp ta thu bạc…” Cổ Tiếu

Tiếu biết sẽ không có ai lên tiếng thưa lại nàng, tùy theo tự nhiên cười,

ra đòn trước đánh chặn nói, “Đại ca của ta chạy một ngày, có lẽ đang ở bên

gốc cây ngủ gật đâu, các vị hương thân phụ lão sẽ không gạt ta một người mù

đi?”


“Cô nương

yên tâm, làm gì có đạo lý nam nhi cao bảy thước khi dễ thiếu nữ tử, nếu ai

quấy rối cô nương, ta liền giúp ngươi giải quyết hắn!” Một vị nam tử cao lớn

thô kệch thấy Cổ Tiếu Tiếu nhỏ gầy đáng thương, tức khắc đứng lặng bên cạnh

nàng, ra vẻ sứ giả sức mạnh bảo hộ thiếu nữ.


Cổ Tiếu

Tiếu gật đầu cảm tạ, thế gian vẫn là nhiều người tốt a, tuy rằng nàng là tới

lừa tiền .


Giờ phút

này dân chúng bắt đầu náo loạn: “Trước thu tiền đồng của ta, ta đến thử ta đến

thử…”


“Ai? Đừng

vội a, như thế nào cũng phải có thứ tự đến trước và sau đi, đứng sau chờ “


“Chúng ta

chờ hồi lâu, ngươi như thế nào lại không kiên nhẫn?”


Chỉ chốc

lát sau…”Nhìn đơn giản, thật đúng là không tốt ném, ta lại lấy thêm ba vòng!”


Cổ Tiếu

Tiếu vội vàng ba phải nói tốt, được một tấc lại muốn tiến một thước đem chuỗi

vòng sống giao cho “sứ giả chính nghĩa”, chính mình ngồi ở một bên gắt gao

vòng sống giao cho “sứ giả chính nghĩa”, chính mình ngồi ở một bên gắt gao

trông coi bao bố đựng tiền đồng như núi nhỏ, tươi cười thực sáng lạn, thái độ

hòa ái dễ gần như vậy, đếm tiền lại lưu loát như vậy ——


Tĩnh Huyền

Phong trong chốc lát thấy người đến càng lúc càng nhiều, hắn sợ tiểu manh

nhi bị đám đông đè thành thịt bánh, ngó đầu về phía trước xem xét thử

coi sao… Trong lúc vô tình liếc mắt nhìn “Quân trận” một cái, nguyên bản tưởng

rằng sớm bị mọi người cướp sạch, lại phát hiện vẫn còn nguyên còn tại chỗ..

Mà tiểu manh nhi lại hiên ngang ôm một đống tiền đồng ở trong lòng, lại

nhìn bên “Quân trận” có một vị nam tử dáng người khôi ngô đầu đầy mồ hôi kiểm

vòng đưa vòng… Nàng nhanh như vậy liền kiếm được bạc mướn người?


Sứ giả

chính nghĩa mệt hổn hển thở dốc hối hận không kịp, người tốt không chịu nổi

a, hắn ở trong đám người phát hiện một vị nam tử mang phục sức gần giống với

vị manh nữ này, liền lôi kéo cổ tay Tĩnh Huyền Phong, vui mừng lộ rõ trên

nét mặt hướng Cổ Tiếu Tiếu hò hét, “Cô, cô nương! Đại ca ngươi tỉnh! ——” thân

nhân vẫn hơn người ngoài đi, đại ca ngươi đã đến, ta có thể lui lại đi? !


“Đại ca?”

Tĩnh Huyền Phong nghi ngờ nhướn mi, hắn không quen để người xa lạ chạm vào

chính mình, rút ra cổ tay tự mình đi đến bên cạnh Cổ Tiếu Tiếu, từ trong

bao bố lấy một xâu tiền đồng đưa cho sứ giả chính nghĩa, chân thật đáng tin

nói, “Lại mướn ngươi thêm một canh giờ “


“…” Sứ giả

chính nghĩa khóc không ra nước mắt nhìn tiền trong tay, lại thấy Tĩnh Huyền

Phong bộ dáng tâm cao khí ngạo không dễ chọc… Ô, nương hắn còn đang chờ hắn về

nhà ăn cơm chiều đâu, ngày sau không bao giờ làm đại hiệp gặp chuyện bất bình

rút dao tương trợ nữa!


Tĩnh Huyền

Phong trầm mặc không lên tiếng ngồi xổm ở bên cạnh Cổ Tiếu Tiếu, Cổ Tiếu

Tiếu cảnh cáo hắn không được nói chuyện nhiều, hắn nhìn đám dân chúng này

không ngừng hướng về phía trước nhưng lại không đến được trang sức, lại

nói khoảng cách gần như vậy không phải rất ngốc sao?


Hắn thấy một

cái vòng hoa tử đằng lăn đến bên chân, nhìn chuẩn một đôi vòng tai tự tin

tung… Chỉ thấy vòng hoa dừng ở bên ngoài vòng tai, hắn hơi hé miệng, cư nhiên

thất bại, hắn lại nhặt lên một cái tung, vẫn là không thể ném trúng… Hắn

chinh chiến nhiều năm, lại nói, dong duổi tung dây thừng lên bắt lấy ngựa

hoang, chính là lạc thú duy nhất của hắn, này không nên a. (giờ thì anh

cũng ngốc)


Tĩnh Huyền

Phong huých nhẹ bả vai nàng, nhẹ giọng nói, “Ngươi gian lận ở trên vòng

này?”


Cổ Tiếu

Tiếu tức giận liếc mắt nhìn hắn, đúng lý hợp tình nói, “Đừng vu oan người tốt

đi, đây đều là thật đó “


Tĩnh Huyền

Phong bán tín bán nghi giơ lên vòng hoa nghiêm túc nói, “Ta đây vì sao lại

ném không trúng đâu…”


“Người ta

lão nhân bảy mươi tuổi sao lại trúng? Cho ngươi hai chữ —— dưa chuột.” Cổ

Tiếu Tiếu từ trên ngón tay hắn đoạt lấy vòng, quên đi, tính hôm nay thu vào

đã vượt qua gấp ba so với dự tính, nàng hai tay hoàn ngực ra vẻ ta đây nâng

cằm, “Muốn ăn cái gì cứ việc mở miệng, ta mời khách, tuyệt đối không cần ngân

phiếu! —— “


“…” Tĩnh

Huyền Phong mỉm cười như có như không vuốt tóc nàng, hắn thật sự đã cưới

một cái tiểu nữ tử tính tình tinh quái, thấy nàng hao hết tâm tư, không ngại

cực khổ kiếm bạc, mặc dù từ đáy lòng không thể nhận thức, nhưng hắn tam hoàng

tử cũng là nên thoải mái một chut, không khỏi trêu chọc nói, “Xem ngươi rộng

rãi như vậy, ngày sau bổn vương liền cùng ngươi lăn lộn khắp nơi”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận