Tối "Manh" Xuyên Qua


Quân sư sau

khi cẩn thận hỏi tín sử thành Tử Điền xong, biết được Tri phủ đại nhân thành Tử

Điền không rõ nguyên do vì sao bỗng nhiên quyết định tu bổ lại phủ đệ tri phủ,

xây dựng thêm ngã ba phố ngã tư đường, lệnh cưỡng chế các nhà các hộ hai bên

ngã tư đường nay mai dời, tri phủ vì phòng ngừa dân chúng bất mãn, xảy ra

xôn xao không cần thiết, đã điều động rất nhiều binh lính vào thành. Thứ nhất

trấn áp, thứ hai giám sát, lại không ngờ cử chỉ xây dựng rầm rộ này lại

khiến cho dân chúng toàn thành ra sức chống cự.


Nghe nói

người cầm đầu khởi nghĩa là Cố Trường Minh, văn võ song toàn, lời nói mạnh

mẽ kích động, khiến nhóm binh lính trong thành vốn dùng để chống giặc

ngoại xâm nhưng giờ lại cùng triều đình đối địch, mà binh lính đóng quân ở

ngoài thành mặc dù hoả tốc vào thành trợ giúp, nhưng khi đối mặt với “Người một

nhà” từng vào sinh ra tử tâm lý liền sinh ra vài phần mâu thuẫn, quả thật

không thể dốc hết toàn lực ra mà chém giết, cuối cùng binh lính trợ giúp

đành tự nguyện buông vũ khí đầu hàng, còn quan viên liên can đều bị giam lỏng,

nếu không đáp ứng điều kiện dân chúng đưa ra, nhất quyết sẽ cùng triều đình

chống cự đến cùng.


Cổ Tiếu

Tiếu xoa cằm nghĩ nghĩ, “Bất quá chỉ là sửa chữa lại ngã tư đường cùng nhà cửa,

nhưng còn về phần chống đối? Cái người kêu Cố Trường Minh kia, liệu

có phải là vì muốn lợi dụng phẫn nộ của dân chúng mà tạo phản hay không?”


Quân sư có

chút suy nghĩ bước thong thả , “Chỉ nghe lời nói của một bên, thuộc hạ không

dám tùy tiện suy đoán, nhưng Cố Trường Minh đối kháng triều đình vô luận

xuất phát từ nguyên nhân gì đều là ngỗ nghịch phạm thượng, Vân thành cách Tử

Điền thành không đến ba trăm dặm, ngoài Vân thành còn có năm vạn tinh binh trấn

thủ, cho nên điều binh khiển tướng cực kì dễ dàng, còn Tử Điền thành cả trong

lẫn ngoài cùng lắm cũng chỉ có tám ngàn binh lính, nói, nếu ta xuất binh

trợ giúp, trong một ngày liền dễ dàng đem toàn bộ phản tặc tiêu diệt”


Cổ Tiếu

Tiếu nghe được có điểm mệt rã rời, vụng trộm đánh cái ngáp dò hỏi, ” Ý tứ sư

gia là giúp hay không giúp đây?”


“Đương

nhiên phải giúp, tuyệt không thể để cho phản tặc kiêu ngạo làm bậy!” Quân sư

dõng dạc gật gật đầu, nhưng vẫn sầu mi khổ kiểm nói, “Có điều Vương gia

không ở đây, chuyện này có chút khó làm “


Kỳ thật, Cổ

Tiếu Tiếu nắm đạo thánh chỉ kia suy nghĩ thật lâu… Theo hiểu biết của nàng

đối với Tĩnh Huyền Phong, nếu thực sự có người tạo phản khẳng định sẽ

không nói hai lời đánh cho hoa rơi nước chảy, huống chi thiên hạ này toàn bộ

đều là của lão cha hắn, hắn làm con sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Nàng này

làm con dâu cũng sao có thể làm như nhìn không thấy đâu? … Nhưng nàng lại

không dám loạn động, như lời quân sư nói không thể tin tưởng lời nói của một

bên, xem ra chỉ có thể tự mình đích thân đi một chuyến thôi.


Nghĩ vậy, Cổ

Tiếu Tiếu để Linh Đang nâng đứng dậy đi đến cửa, “Sư gia, ngài ở vương phủ cửa

chờ ta, ta cùng ngài đi tới quân doanh “


“Vâng!”

Quân sư nhìn chăm chú bóng dáng Trấn Nam Vương phi, không rõ cho nên cũng không

dám hỏi nhiều.


Cổ Tiếu

Tiếu một thân Triều phục Vương phi trang trọng, ngồi trên ngai vàng Trấn Nam

vương, khi Cổ Tiếu Tiếu lệnh Linh Đang tuyên cáo thánh chỉ, tướng lãnh trong

quân doanh tức khắc nghe lệnh, trong đó, quân sư tối cảm thấy chấn động,

nguyên lai Hoàng Thượng từ sớm đã có an bài, bọn họ ba lần bốn lượt nói

chuyện với nhau, Trấn Nam Vương phi lại một chữ cũng không nói ra, đến khi

việc lớn ngàn cân treo sợi tóc mới tuyên cáo thánh chỉ, có thể nói Hoàng

Thượng liệu sự như thần, lại có thể nhìn ra Trấn Nam Vương phi thâm tàng bất

lộ. (có tài nhưng giấu kín)


Giờ phút

này Cổ Tiếu Tiếu ra vẻ trấn định, kỳ thật trong lòng bàn tay đã sớm xuất mồ

hôi bắp chân rút gân, nếu không phải lửa cháy đến nơi nàng cũng không muốn tiếp

quản sự vụ của Tĩnh Huyền Phong.


Quân sư hai

Quân sư hai

tay dâng ấn tướng quân, “Kia liền phiền Trấn Nam Vương phi thay Trấn Nam vương

chủ trì đại cục, mà từ giờ khắc này, Trấn Nam Vương phi liền có được quyền uy

cao nhất trong quân, trong quân không thể nói đùa, cho nên, một đạo mệnh lệnh

Trấn Nam Vương phi nói ra, thuộc hạ đều phải nhất nhất phục tùng” quân sư

trong lời nói này bao hàm hai tầng ý tứ, thứ nhất là hy vọng Cổ Tiếu Tiếu gặp

chuyện gì cũng nên bình tĩnh không nên nổi tính đùa giỡn trẻ con, thứ hai,

mạng sống của năm vạn người đều nằm ở trong tay nàng, mỗi tiếng nói cử

động của nàng đều phải tuyệt đối cẩn thận.


“…” Cổ

Tiếu Tiếu khóe mắt khẽ run ra vẻ uy nghiêm nói, “Kỳ thật đánh hay không đánh

giặc bản phi cũng không quan tâm, sở dĩ kiên trì ra mặt làm chủ… Kỳ thật toàn

là vì Vương gia, không thể bởi vì hắn xuất môn vài ngày liền xảy ra hỗn loạn,

nhưng hành sự nên cẩn thận, phòng ngừa tình huống Vân thành bị kẻ thù

bên ngoài xâm phạm, thỉnh quân sư trước điều khiển binh lính để bản phi đi Tử

Điền thành một chuyến, đợi bắt bắt sống được kẻ kêu Cố Trường Minh kia

xong ta liền trở về”


“Vương phi

ngài… Nắm giữ ấn soái ra trận?” Một vị tướng quân khó có thể tin dò hỏi.


Cổ Tiếu

Tiếu vừa nghe lời này thiếu chút nữa liền ngất xỉu đi, nàng là ai a??

Cũng quá coi trọng nàng rồi,nàng ngay cả ngựa cũng không biết cưỡi, đổi

thành xe đạp còn được thông qua.


“Đợi tới

ngoài cửa thành Tử Điền bản phi sẽ nói rõ, triệu tập toàn thể binh lính

tới dưới đài cao, bản phi có lời muốn nói” Cổ Tiếu Tiếu nghiêm túc

giảng giải, lệnh quân sư đưa nàng tới đài cao, nàng mỏi mệt thở dài, còn có

một đoạn diễn thuyết than thở khóc lóc chưa nói đâu, bất quá lại nói, cho dù

không xảy ra chuyện khó giải quyết ở Tử Điền thành này , nàng sớm hay muộn

cũng đều phải ra mặt trấn an quân tâm…


Đồng nghiệp

bất đồng mệnh a, người ta xuyên qua làm Vương phi , hết ngắm hoa uy cá lại

vui vẻ bên lão công, nhàn đến vô sự còn đi đùa giỡn hoàng tử, thái tử gì gì

đó chơi đùa, còn nàng thì sao, động bất động đều phải đối mặt với mấy

vạn đôi giày thối của binh lính, nếu không liền là bị người ta chộp đến

chộp đi làm bia đỡ tên sống, nói, từ sau khi xuyên qua, nàng tựa hồ đều là

điên cuồng chạy đông chạy tây , thời gian ngồi ở trên lưng ngựa so với ở

trên giường còn nhiều hơn, nàng lúc rảnh nhất định phải viết một bộ tự truyện

huyết lệ vui buồn lẫn lộn, tên sách kêu là, 《 tối manh

xuyên qua chi sử—— Cổ Tiếu Tiếu kiếp sống trên lưng ngựa》


Cổ Tiếu

Tiếu một phen trần thuật mọi chuyện, nàng lợi dụng tiếng tăm y thuật của

mình, dối nói Tĩnh Huyền Phong từ trước đã có dấu hiệu bị bệnh, cho nên

Hoàng Thượng mới hạ thánh chỉ trù bị dưới bất cứ tình huống nào, cứ như vậy,

giống như Tĩnh Huyền Phong sinh bệnh là chuyện đã được dự liệu từ

trước, nàng còn cứng rắn cam đoan, Trấn Nam Vương vô trở ngại, nghỉ ngơi

khoảng mười ngày nửa tháng liền khỏi bệnh, mà đạo thánh chỉ này vô hình

trung lại thành căn cứ minh chính tối có sức thuyết phục.


Mấy vạn

binh lính sau khi nghe giải thích hợp tình hợp lý xong, liền lĩnh ngộ hết thảy

mọi việc trong thời gian này, đồng thời mấy lời đồn đãi nhảm nhí cũng

tự nhiên tự sụp đổ.


Quân sư an

bài một vạn binh lính cấp bách hành quân tới Tử Điền thành, Cổ Tiếu Tiếu

tự mình mang theo quân ấn, cùng với nha hoàn Linh Đang ngồi lên xe ngựa đi

trước, bọn lính thấy Trấn Nam Vương phi đích thân dẫn đầu, sĩ khí cũng theo

đó mà tăng vọt.


“Ngươi nói xem, Tĩnh Huyền Phong nếu biết ta một mình điều binh đánh giặc,

có thể tức giận hay không ?”


Linh Đang

quả thật cảm thấy Trấn Nam Vương phi làm như vậy có chút mạo hiểm, “Theo nô tỳ

thấy, đánh giặc không thành cũng không sao cả, nhưng ngài tự mình dẫn đầu

vạn nhất…”


“Đại biểu dân chúng tạo phản là Cố Trường Minh, hắn nếu khi dễ dân chúng

sẽ không thể nhận được ủng hộ, cho nên, chúng ta trước tiên cải trang vào

sẽ không thể nhận được ủng hộ, cho nên, chúng ta trước tiên cải trang vào

thành điều tra một chút tìm biện pháp, ta đương nhiên cũng không hy vọng

phải dùng tới vũ lực mạnh mẽ trấn áp “


Nha hoàn

Linh Đang trợn mắt há hốc mồm nháy mắt mấy cái, “Ngài còn muốn vào thành? Vương

gia nếu biết được việc này nhất định hội giận dữ !”


Cổ Tiếu

Tiếu không kiên nhẫn che lỗ tai, “Ai nha ai nha, ta cũng đã mù thành như vậy

, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi nguyện ý đi tìm mạo hiểm sao? Nhưng nếu không

tự mình đi tìm hiểu soa có thể cam đoan những gì bọn họ nói là chân tướng?

Binh đến tướng chặn, mau giải quyết sớm một chút rồi về nhà “


Nha hoàn

Linh Đang yên lặng ứng thanh, kỳ thật nàng cùng Cổ Tiếu Tiếu đã quá quen

thuộc, khi nói chuyện sớm không còn để ý tới cấp bậc, nàng liền

đổi đề tài chuyển qua trêu chọc nói, “Vương phi ngày thường nói nói cười cười

giống như tiểu hài tử, vì sao gặp phải phiền toái liền thay đổi thực

nhanh đâu?”


Cổ Tiếu

Tiếu bất đắc dĩ dễ thở dài, ” Hảo hán nếu tức nước vỡ bờ, không đường nào

không thể đi, hiểu ý tứ của ta không?”


Nha hoàn

Linh Đang ánh mắt đồng tình nhìn về phía nàng, “Chỉ mong Vương gia sớm ngày

trở về “


“Ân… Ta rất nhớ hắn” Cổ Tiếu Tiếu mỏi mệt dựa vào đầu vai nha hoàn, “A

a, nhớ hắn nhớ đến ngủ không yên…” Nói xong, Cổ Tiếu Tiếu hai mắt nhắm

lại đi gặp chu công.


Lại quay

lại Đông Thấm Quốc


Tĩnh Huyền

Phong lúc này đang đứng lặng ở chỗ cao nhất của cung điện, con ngươi đen

thâm thúy hướng về phía Vân thành, đã năm ngày trôi qua, từ sau lần nói

chuyện cùng Độc Thấm Tâm, nàng lại chưa lộ mặt, giống như muốn gặp nàng

thực sự là chuyện khó khăn, nàng không nhắc tới chuyện đó có lẽ là

cố ý muốn gây khó khăn, mắt thấy thời gian rất mau trôi qua, hắn có nên

quả quyết rời đi không?


Tĩnh Huyền

Phong mâu trung xẹt qua một tia giãy dụa, đối mặt với điều kiện Độc Thấm Tâm

đưa ra, hắn thân là nam nhi cao bảy thước, tuyệt không thể bỏ qua, nhưng làm

trượng phu, tuyệt không thể phản bội, nhưng nếu không còn sống nữa, thì

có thể làm thất vọng ai được?


Hắn nghĩ

nghĩ, chỉ thấy dưới ánh trăng yên ắng xẹt qua một đạo thân ảnh xinh đẹp, mà người

này đúng là Độc Thấm Tâm, Tĩnh Huyền Phong tức khắc xoay người hướng thang lầu

chạy tới… Giờ phút này, Độc Thấm Tâm trong tay cầm một cái vợt lưới, rón ra

rón rén tới gần một gốc cây còn nhỏ —— Độc Tiễn Thụ, cây này còn được gọi

là “Kiến huyết phong hầu” hoặc “Quỷ thụ”, lá cây rất to, quả có hình như

quả trứng, thịt quả màu hồng, nước dịch đều là chất cực độc, nếu ăn

nhầm phải quả này, sẽ khiến cho nhịp tim đập tăng lên, cuối cùng sẽ bị

suy tim mà chết.


Độc Thấm

Tâm hết sức chăm chú nhìn một con nhện màu hồng, kỳ thật nàng đã quan sát hồi

lâu, loại nhện vô danh này chỉ thường lui tới vào ban đêm, bởi vì nó thân

hình nhỏ bé, mắt thường rất khó nhìn ra, mà Độc Thấm Tâm cũng là trong lúc vô

ý phát hiện , loại nhện này sau khi ăn quả cây Độc Tiễn lại vẫn bình yên vô sự,

bởi vậy có thể thấy được, độc tính của nó tuyệt đối còn cao hơn Độc Tiễn.


Độc Thấm

Tâm giơ vợt lưới lên, giống như như sắp lấy được bảo vật mà cười thầm,

nhanh chóng úp vợt lên trên quả Độc Tiễn…”Độc Thấm Tâm! Bổn vương có chuyện…”


“A! ——” không chờ Tĩnh Huyền Phong nói xong, Độc Thấm Tâm đã ôm ngón tay

kinh kêu một tiếng, nàng bị một tiếng kêu này dọa đến, con nhện tức khắc phản

kích cắn một ngụm, trong nháy mắt, ngón tay đã thũng khởi.


Tĩnh Huyền

Tĩnh Huyền

Phong vẫn không lên tiếng đứng lặng một bên, chỉ thấy Độc Thấm Tâm đột nhiên

hướng hắn đi tới, lo lắng thúc giục nói, “Mau cho ta một cây đao “


Tĩnh Huyền

Phong thấy trán nàng đổ đầy mồ hôi, từ trong giày lấy ra chủy thủ đưa cho

nàng, Độc Thấm Tâm không kịp giải thích, dùng lưỡi dao rạch một đường trên

ngón tay, gắt gao nhíu mi ấn hết máu độc ra ngoài… Nhưng độc huyết đã

theo đầu ngón tay chảy vào trong huyết mạch, mắt thấy ngón trỏ dần bị

thâm tím… Độc Thấm Tâmvội la lên, “Mau chặt đứt cổ tay của ta, ta bị nhện độc

cắn bị thương “


Kinh này nhất

giải thích, Tĩnh Huyền Phong mới chú ý tới ngón tay của nàng, sưng đỏ ghê

người, coi như là vì chính mình đột nhiên mở miệng sở trí, Tĩnh Huyền Phong bước

nhanh tiến lên, cầm lấy ngón trỏ của Độc Thấm Tâm hàm ở trong miệng, từng

chút từng chút một đem máu độc hút ra…


Độc Thấm

Tâm sững sờ đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, nàng so với ai khác đều rõ ràng

hút hết máu độc ra là phương pháp hữu hiệu nhất, bất quá, cũng nọc độc khi

hút vào sẽ khiến cho độc tính tăng lên, nàng kéo kéo ngón tay, nhắc nhở nói,

“Loại nọc độc này còn chưa tìm ra giải dược, nếu không cẩn thận nuốt vào

bụng sẽ có nguy hiểm, ta tự mình nghĩ biện pháp là được rồi”


Tĩnh Huyền

Phong phun ra một ngụm máu đen, bình tĩnh nói, “Mọi việc là do ta, dù sao bổn

vương cũng không sống được mấy ngày, thêm một loại độc nữa cũng không gọi

là nhiều, ngươi chỉ cần nói cho bổn vương biết phải hút đến khi nào là

được”


“Máu tươi tràn ra là được…” Độc Thấm Tâm áy náy cúi đầu xuống, lại

mang theo một tia thẹn thùng, ngón tay đau đớn ở trong miệng hắn, cũng chính

là ngón tay đã nuôi “Kim sí cửu cửu quy”, nguyên bản hắn nên đứng ở một bên

vui sướng khi người gặp họa, nhưng lại cố tình mạo hiểm cứu giúp, nàng nhất thời

miên man suy nghĩ… Tĩnh Huyền Phong đúng là loại nam nhân nàng cần, gặp chuyện

bình tĩnh, dám làm dám chịu.


… Đợi sau khi phun ra một ngụm máu tươi, Tĩnh Huyền Phong mới buông

ngón tay Độc Thấm Tâm ra, nàng rất nhanh thu lại ngón tay, ngượng ngùng gật

đầu trí tạ, “Đa tạ Trấn Nam Vương cứu giúp, Thấm Tâm vô cùng cảm kích “


Tĩnh Huyền

Phong vẫn chưa chú ý tới thần sắc khác thường của nàng, thong thả nói, “Nếu

không có chuyện gì, ta có thể nói vài lời được không?”


Độc Thấm

Tâm tươi cười cứng đờ, “Ta càng nghĩ lại càng không hiểu, thú ta, đối Trấn

Nam Vương mà nói cũng không có tổn thất gì, chẳng lẽ là ta trong lúc vô tình

đã đắc tội các hạ?”


“Bổn vương tựa hồ đã nói ra rất rõ ràng, đều không phải là ngươi không tốt,

là ta đã có người yêu”


“Chúng ta có thể trở thành phu thê trên danh nghĩa, cũng không cần có

tình yêu, chỉ là một loại điều kiện trao đổi mà thôi”


Tĩnh Huyền

Phong tựa tiếu phi tiếu thở dài, “Ta cũng từng cho rằng hôn nhân chỉ là thay

đổi cách xưng hô mà thôi, nhưng sau khi thành thân lại phát hiện trong đó bao

hàm trách nhiệm cùng quan tâm, có lẽ nếu là nửa năm trước ta sẽ nguyện ý thú

ngươi, nhưng hôm nay, thứ lỗi ta không thể làm theo”


Độc Thấm

Tâm buồn bã xoay người rời đi… Trong lời nói Tĩnh Huyền Phong lại không

nương tình mà để lại lối thoát, bước đường cùng này là chính hắn tự

chọn, nàng muốn xem thử rốt cục mạng sống trọng yếu hay là tình cảm

trọng yếu hơn.


Tĩnh Huyền

Phong cũng không ngăn cản nàng rời đi, kỳ thật Độc Thấm Tâm tự tung tự tác ở

một ý nghĩa nào đó mà nói, chính là vì Đông Thấm Quốc mà hy sinh cái tôi, thậm

chí hoàn toàn không lo lắng chính mình khi tuổi già sẽ cùng ai bầu bạn, nhưng

nhất định sẽ có một ngày, nàng biết đâu lại hối hận vì đã xem nhẹ cảm

tình như thế .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận