Tối "Manh" Xuyên Qua


(thứ lỗi cho ta ko thể giải thích cái tiêu đề trắng

trợn này được, thực khiến người ta nhíu mày đỏ mặt a)


Bọn họ sau một phen đối thoại ngắn gọn , Tĩnh Huyền Phong biết

được Tây Bằng Đinh Luân cùng Nhiễm Nhượng Hà đã đưa tiểu manh nhi hồi Vân

thành, tất nhiên sau đó cũng sẽ không có lời ngon tiếng ngọt Cổ Tiếu

Tiếu muốn nghe, càng không có kể lể trăm mối cảm xúc ngổn ngang đau khổ ly

biệt nhớ mong, thậm chí… Tĩnh Huyền Phong còn bắt nàng ngồi ở trên ghế tiến

hành công tác “Khảo vấn” có nề nếp. (công việc quen thuộc của 1 đố phu _

_”)


Cổ Tiếu Tiếu vẫn lo lắng chuyện sống chết của Tĩnh Huyền

Phong, lo lắng đến độ ngủ không yên ! Đương nhiên… ngồi trên lưng ngựa thực

xóc nảy vội vã chạy về, vấn đề này có thể xem nhẹ không kể đi nhưng… Nàng

đánh cái ngáp, dụi dụi mí mắt, ngả dần xuống cái bàn bên cạnh——


Tĩnh Huyền Phong thấy nàng một bộ thái độ cà lơ phất phơ,

không khỏi trầm trầm khí, hắn chính là không yên tâm, mỗi khi mất đi nàng,

liền làm cuộc sống chính mình ngày ngày bất an, lòng nóng như lửa đốt, nhưng

nhìn lại người kia, hỏi mười câu ứng một tiếng, lại còn là khẩu khí không

kiên nhẫn chú ý.


“Cổ Tiểu Tiểu! Ngươi trong mắt đến tột cùng có phu quân

là ta hay không?”


Cổ Tiếu Tiếu lại đánh một cái ngáp, lười nhác nói, “Ngươi

đương nhiên không ở trong mắt ta… Ta là người mù, ngươi đã quên sao?” Cổ Tiếu

Tiếu để lại nửa câu chưa nói, Tĩnh Huyền Phong tất nhiên là ở trong lòng

nàng , nhưng nhìn hắn xem, nàng dập đầu thỉnh cầu, ngày đêm kiêm trì chạy về

Vân thành là vì ai a? ! Vậy mà vừa gặp lại hắn chỉ lo chất vấn, nàng

cũng không thèm nói thật a.


Tĩnh Huyền Phong tức giận đến gân xanh nổi đầy trán, đột

nhiên chỉ ra cửa quát, “Ngươi nếu vì muốn chọc giận ta mới trở về, lập tức

thu dọn đồ mà đi đi!”


“Đi thì đi! Ngươi nghĩ rằng ta muốn ở đây với ngươi sao?”

Cổ Tiếu Tiếu rốt cục bị hắn chọc giận, nàng đứng lên quay về phía sau đi đến,

lại đột nhiên dừng lại, xoay người mắng, “Lang tâm cẩu phế!”


“Ngươi! …”


“Cầm thú không bằng!” Không chờ Tĩnh Huyền Phong nói xong,

Cổ Tiếu Tiếu lại xoay người mắng một câu, Tĩnh Huyền Phong tức giận đến vỗ

bàn đứng lên, Cổ Tiếu Tiếu cư nhiên không thèm chú ý đường đi, mỗi

một lần quay đầu lại mắng một câu, “Biến thái! … Ngu ngốc! … Thiểu năng! … Đần

độn! … Bất lực! … Ăn no mắng đầu bếp! … Qua sông đoạn cầu! … Bạo quân! …

Hitler! … Cầu ta trở về ta cũng không thèm trở lại ! Ngươi đừng cầu ta a, hừ!

——” Cổ Tiếu Tiếu nghĩ mình sắp ra tới cửa, liền nghe “Đông” ! —— Cổ Tiếu

Tiếu nhất thời “Ngao” hét thảm một tiếng đập đầu vào cánh cửa ——


Tĩnh Huyền Phong vốn đang hối hận trong lúc giận dữ mà

lỡ lời, cúi đầu thầm nghĩ lí do thoái thác giữ nàng lại nhưng cũng không

làm mất uy nghiêm, vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Cổ Tiếu Tiếu ôm trán ngồi

xổm cạnh cửa nức nở, hắn bắt lấy thời cơ vội vàng đi lên, ra vẻ bất đắc dĩ nói,

“Không muốn đi thì đừng đi, vì sao lại cố tình va đầu vào cửa đâu?”


Cổ Tiếu Tiếu nháy mắt hóa đá, này chẳng phải là câm

điếc ăn hoàng liên (bị ủy khuất mà không thể nói ra) sao? Tức giận đến nói

điếc ăn hoàng liên (bị ủy khuất mà không thể nói ra) sao? Tức giận đến nói

năng lộn xộn, “Ta phi, ta chính là muốn biết đầu ta cứng hơn hay là cửa cứng

hơn!”


“Nga” Tĩnh Huyền Phong vụng trộm cười cười, bình tĩnh giải

thích nói, “Cửa không có chuyện gì”


“Xem như ngươi lợi hại! Ta mà không đi… Ta sẽ không mang họ

Cổ!” Cổ Tiếu Tiếu lấy tay đẩy hắn ngã xuống đất, nổi giận đùng đùng hướng cửa

cất bước, lần này nàng rút kinh nghiệm, thật cẩn thận mò mẫm cánh cửa,

đợi sau khi xác định an toàn, nàng mới bước dọc theo hành lang đi không

thèm quay đầu lại… Ngươi giỏi lắm Tĩnh Huyền Phong, dám coi thường tình

cảm của tiểu cô nãi nãi! ? Này thực quá bất công, quá uổng phí!


Tĩnh Huyền Phong nhỏ giọng vô tức đi theo, nhìn chăm chú

bóng dáng lửa giận tận trời của nàng… Hắn chỉ là nhẹ nhàng ôn hoà hỏi vài

vấn đề nhỏ không ảnh hưởng tới đại cục, sao liền biến thành thù hằn tức

giận thế này?


Hắn còn đang tự hỏi, đã thấy Cổ Tiếu Tiếu rẽ sang

hành lang đi tới cửa lớn… Tĩnh Huyền Phong mâu trung cả kinh, xem ra tiểu

manh nhi là muốn làm thật ? Hắn cấp tốc chạy về phía trước đuổi theo, không

cần tốn nhiều sức đã đuổi theo bước chân của Cổ Tiếu Tiếu… Nhanh như

chớp, ôm nàng nâng lên giữa không trung, Cổ Tiếu Tiếu kinh kêu một tiếng

nhất thời hai chân loạn đá, “Buông ra, ly hôn ly hôn!”


Tĩnh Huyền Phong không thèm đáp lại, xách nàng như xách

gà con đi về phòng… Cổ Tiểu Tiểu loay hoay không thoát được, liền mở miệng

ra cắn một ngụm…”Ách… Ô ô…” Vừa vặn cắn ở trên áo giáp, Tĩnh huyền

Phong không rõ cho nên nhìn nàng một cái, thấy nàng khóc sướt mướt, sau khi

nhìn chung quanh bốn bề vắng lặng, mới ghé vào tai nàng áy náy nói, “Ta sai

rồi, là ta lỡ mồm nói hươu nói vượn, đừng khóc nữa được không?”


Cổ Tiếu Tiếu xoa xoa hàm răng ăn đau, trong cơn giận dữ hô

to, “Nhận sai là có thể tùy tiện khi dễ người khác sao? Chẳng lẽ ngươi giết

người rồi nói một câu thực xin lỗi với xác chết là xong rồi sao? Ngươi…

Ngô…” Tĩnh Huyền Phong thấy có nha hoàn trong phủ đi qua, liền che miệng của

nàng, lại nói nha hoàn trong phủ cũng đã sớm thấy hai người bọn họ cãi nhau ầm

ĩ nhưng không dám bàn luận, hành lễ xong liền hoả tốc chạy lấy người.


Cổ Tiếu Tiếu nghe được âm thanh có người đi qua, xèo

xèo ngô ngô cầu cứu, Tĩnh Huyền Phong cười đắc ý, học khẩu khí chơi xấu của

nàng nói, “Ngươi mau kêu a, mau kêu đi a, kêu vỡ họng cũng không có người quản

ngươi “


“…” Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng giật giật, lời này nghe

thực quen tai, tuyệt đối đã từng nghe qua ở đâu đó.


“Ngươi muốn mang ta đi đâu? Muốn giết hay muốn làm thế

nào liền nói một câu đi? ! Ta nói cho ngươi biết Tĩnh Huyền Phong, có

chuyện có thể nhẫn thục nhưng cũng có chuyện không thể nhẫn, ta lần này

kiên quyết không nhân nhượng ngươi nữa!”


Tĩnh Huyền Phong mắt điếc tai ngơ, xông đại vào một gian

phòng, thuận thế buông lỏng tay, Cổ Tiếu Tiếu chỉ cảm thấy thân thể cấp tốc

rơi xuống, “Phù phù” một tiếng rơi vào nước ấm trong bể, tuy rằng mặt nước

rất thấp, nhưng nàng toàn thân trong nháy mắt ướt sũng, nàng phát điên đứng

lên, giương nanh múa vuốt đập nước tứ tung một hồi, thần chí không còn minh

lên, giương nanh múa vuốt đập nước tứ tung một hồi, thần chí không còn minh

mẫn gào thét, “Ngươi giết ta đi, cầu ngươi , ta rốt cục hiểu được hàm nghĩa

chân chính của câu sống không bằng chết … Ô ô…”


Tĩnh Huyền Phong ngồi ở bên cạnh ao, hảo ngôn khuyên bảo

nói, “Đừng náo loạn được không?” —— lời này nói như thể là Cổ Tiếu Tiếu

cố tình gây sự, còn hắn giống như là người bị hại vậy.


Nói, người ta sẽ không ở trong vụ nổ mà trầm mặc,

nhưng sẽ ở trong trầm mặc mà nổ tung ——


“Là ai muốn nháo a a a a? ——” Cổ Tiếu Tiếu toàn thân

ướt nhẹp xông lên, một phen túm lấy áo Tĩnh Huyền Phong, bộ mặt dữ tợn,

nghiến răng nghiến lợi chất vấn nói, “Còn chưa nói được hai câu ngươi liền

khi dễ ta! Vừa nhìn thấy liền chất vấn tra hỏi, ta làm sao có thể coi

trọng ngươi một nam nhân không hiểu phong tình như vậy?”


Tĩnh Huyền Phong ngẩn người suy tư, liền bẻ cong sự thật ứng

thanh, “Thì ra là thế, ta thấy ngươi vừa khóc lại nháo còn nghĩ ngươi là đang

tức giận, nguyên lai là đang liếc mắt đưa tình với ta, quả thật là ta đã

không hiểu phong tình “


Lại nói, người ta sẽ không trầm mặc trước nguy cơ

diệt vong, nhưng sẽ trầm mặc khi gặp biến thái ——


Chỉ thấy Cổ Tiếu Tiếu ngây ngô cười hớ hớ, đập nước

lung tung như người điên, “Ta đời trước đến tột cùng tạo nghiệt gì, mà đời

này lại phải gả cho thứ nam nhân hạ đẳng siêu tàn (tạ) này, Diêm Vương

đối đãi không tệ a…”


Tĩnh Huyền Phong cười mà không nói, nhìn chăm chú nàng một

cái, chớp mắt… A, tiểu manh nhi, thật sự là hoạt bát đáng yêu. (đúng là

cặp đôi điên loạn dở hơi)


Tĩnh Huyền Phong nhảy vào trong nước, nắm lấy hai vai của

nàng quay lại đối diện chính mình, mỉm cười… Tiếp theo cúi đầu hôn lên môi của

nàng, Cổ Tiếu Tiếu cảm thấy như khuất nhục thăng cấp, vừa muốn giãy dụa,

lại cảm thấy cả hai người đang ngả về phía sau, bọt nước văng lên

khắp nơi, mặt nước ấm áp đã chạm đến lưng của nàng, Tĩnh Huyền Phong thuận

thế đem nàng đặt ở trên thành bể… Cổ Tiếu Tiếu liều chết không chịu hé

môi, răng nanh cắn chặt, quay đầu qua lại, kiên quyết trốn hôn.


Tĩnh Huyền Phong chỉ cười tủm tỉm nhìn nàng lắc đầu liên

tục, trong mắt tặc tặc cười, nghiêng đầu qua một bên, rồi lại lấy tay kéo

cằm nàng sang hướng ngược lại, Cổ Tiếu Tiếu quả nhiên không phụ sự mong

đợi của mọi người, đột nhiên chuyển hướng qua bên kia, phiến môi mỏng lập

tức chạm vào một cánh môi khác… Trúng kế .


Tĩnh Huyền Phong khóe mắt cười thành hình bán nguyệt, chuẩn

xác hàm trụ môi của nàng, thừa dịp nàng hoảng thần một cái nhanh chóng thâm

nhập vào khoang miệng chiếm giữ… Cổ Tiếu Tiếu ra sức chống cự, kiên quyết

dùng đầu lưỡi đẩy hắn ra, Tĩnh Huyền Phong một tay giữ gáy, tay còn lại

kéo cạp váy nàng ra… Mà lúc này đây, mặc kệ tiểu manh nhi nháo như thế nào,

hắn cũng đã tự quyết định, nhất định phải thành công!


Cổ Tiếu Tiếu sớm biết thói quen của hắn, vội vã lấy

hai tay ôm ngực… Khi lòng bàn tay Tĩnh Huyền Phong đụng đến tay nàng, Cổ Tiếu

Tiếu đắc ý cười ha ha, “Biết ngay tay người sẽ đụng đến mà” … Nhưng nàng

Tiếu đắc ý cười ha ha, “Biết ngay tay người sẽ đụng đến mà” … Nhưng nàng

lại không có nghe thấy tiếng thở dài nổi giận của Tĩnh Huyền Phong, chỉ thấy

tay hắn dùng sức nắm chặt lên tay mình, nàng nhất thời ăn đau khẽ kêu một tiếng…

Có thể nghĩ, hậu quả thực khiến người ta không chịu nổi, nàng lại đang tự

sờ soạng chính mình.


Tĩnh Huyền Phong nhẹ giọng cười, quay lại chiếm giữ môi

của nàng, giống như lốc xoáy mạnh mẽ chiếm lấy toàn bộ suy nghĩ của Cổ

Tiếu Tiếu, lưỡi cùng lưỡi dây dưa truy đuổi, không ngừng kết hợp… Mà lòng

bàn tay hắn nóng bỏng như vậy, lại không kiêng nể gì chạy khắp nơi mẫn cảm ở

trên thân thể nàng , mà Cổ Tiếu Tiếu ở trong nụ hôn ôn nhu này dần dần

thả lỏng, yết hầu chậm rãi dâng lên một tia khô nóng, nàng tựa hồ cảm thấy

thân mình càng ngày càng nhuyễn, suy yếu vô lực ôm cổ hắn, để lưỡi hắn càng

thêm xâm nhập… Cổ Tiếu Tiếu ở trong lòng khinh bỉ chính mình trăm ngàn lần,

Tĩnh Huyền Phonglàm hành động ái muội với nàng, không đủ tinh tế, không đủ

ngọt ngào, thậm chí cực kì bá đạo, giống như virus vi khuẩn, nhưng nàng lại

cố tình không chịu tiêm vắc-xin phòng bệnh.


Hắn lòng bàn tay bao vây ở trên ngực nàng, nhẹ nhàng xoa

nắn, càng vuốt ve, thân thể lại càng khô nóng khó nhịn, nhưng lại không chịu

buông tay, thanh âm có chút khàn khàn nói, “Giúp ta cởi đồ…”


“Sao ngươi không tự mình thoát đi…” Cổ Tiếu Tiếu cảm

thấy hắn yêu cầu này cũng có điểm hơi quá đáng, lại không ý thức được chính

mình thanh âm cũng mang mang theo chút khàn khàn tế nhuyễn.


“Không thấy ta hai tay đều có việc sao?” Hắn đúng lý hợp

tình hỏi lại.


“…” Cổ Tiếu Tiếu vẻ mặt hắc tuyến, này lưu manh đùa giỡn

, cũng quá không chuyên nghiệp đi?


Nàng sờ soạng giúp hắn cởi bỏ nút thắt, nhưng vì không nhìn

thấy, tốc độ có điểm chậm chạp, Tĩnh Huyền Phong rốt cục chờ không nổi tự

rút đi quần áo, phi thường quen miệng bắt đầu thuyết giáo, “Ngươi rốt cuộc

có thể làm gì? Thoát kiện quần áo cũng chậm như vậy “


Cổ Tiếu Tiếu á khẩu không trả lời được một phen đẩy hắn

ra, “Ta bị ngươi chiếm tiện nghi còn bị ngươi dạy? Còn có thiên lý hay không ?”


Tĩnh Huyền Phong ha ha cười, bám riết không tha lại ôm nàng,

không biết sống chết trêu chọc nói, “Chậc chậc, cần gì phải nói chói tai như

vậy, này không phải là chuyện chiếm tiện nghi lẫn nhau hay sao?”


Cổ Tiếu Tiếu gân cổ cãi, tức giận bất bình nói, “Phải,

trừ khi đây là lần đầu tiên của ngươi!”


Tĩnh Huyền Phong có điểm xấu hổ mím môi, “Ta cũng vậy “


“…” Đúng là phá hư mà Nguyên lai là hai cái không có

kinh nghiệm thực tế!


Tĩnh Huyền Phong thấy nàng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thật

cẩn thận thử nói, “Không bằng trở về phòng? …”


Cổ Tiếu Tiếu mâu trung cả kinh, lại gật gật đầu, “Ân…

Cũng tốt!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận