Tối "Manh" Xuyên Qua


Sáu ngày sau, Trấn Nam vương phủ


Tĩnh Huyền Phong khi tỉnh lại phát hiện mình đã nằm ở trên

giường… Hắn vừa muốn ngồi dậy, quân y lại tiến lên từng bước, thanh âm hiển

nhiên trầm thấp, nhẹ nhàng khuyên can nói, “Vương gia, thỉnh ngài đừng đứng dậy,

uống chén thuốc này vào rất nhanh liền hảo…”


“Bổn vương đã sắp trở thành ấm sắc thuốc ! Đến tột cùng

còn có thể kéo dài được bao lâu, thỉnh nói thẳng đi” Tĩnh Huyền Phong trong

lòng một đoàn lửa giận theo chưa tắt quá, hắn này vô duyên vô cớ té xỉu đã phi

một hai thứ, không hề dấu hiệu nói đến là đến, nhưng tỉnh lại sau lại vô cùng

sao không thích phản ứng… Nói mơ hồ điểm, hắn coi như là ai trong tay xả tuyến

rối gỗ, làm cho hắn đổ liền đổ, chơi đã liền nghỉ một lát.


“Vương gia không cần rất nóng vội, dễ tổn hại thân thể

a, mặc dù tất cả đều là dấu hiệu cho thấy ngài bị trúng kịch độc, nhưng

sau khi phát tác vẫn chưa thương cập tới lục phủ ngũ tạng của Vương gia,

miệng không nôn ra máu, thân chưa mệt mỏi, thuộc hạ hành quân chữa bệnh đã

hơn sáu năm, đối với các loại phương pháp giải độc cũng coi như có chút thành

quả nghiên cứu, nhưng chi độc Vương gia mắc phải quả thật làm thuộc hạ có

chút nghi hoặc, bất quá, thuộc hạ nhất định không dám chậm trễ, sẽ đem hết

toàn lực tìm kiếm thuốc giải, đối với thầy thuốc chữa bệnh, trên thế

gian này không có độc không giải được, chỉ là…” (có tìm ra đc hay ko

thôi)


“Chỉ là, muốn xem bổn vương sẽ chống đỡ được đến bao

giờ nga” Tĩnh Huyền Phong bình tĩnh tiếp nhận nói, hắn đối với cảm giác bị

thao túng loại này ngoại trừ tức giận ra, còn có cả cảm giác bất lực

nữa.


“Nhiễm Nhượng Hà bên kia có động tĩnh gì không?” Hắn vừa

nói chuyện vừa chuyển tầm nhìn về phía quân sư vẫn đang chờ đợi ở một bên.


“Tây Bằng Đinh Luân bốn ngày trước một mình đơn độc tiến

vào Bắc Duyên quốc, theo hiểu biết của thuộc hạ, Tây Bằng Đinh Luân cùng Nhiễm

Nhượng Hà là bạn cũ “


Tĩnh Huyền Phong nghe nói như thế lại càng buồn bực hơn, hắn

giáng một quyền thật mạnh ở trên ván giường, “Thừa dịp bổn vương còn có thể

chống đỡ được, trước đem Trấn Nam Vương phi cứu ra rồi nói sau” quân sư

định khuyên can, còn chưa kịp mở miệng đã bị Tĩnh Huyền Phong giơ tay lên

ngăn lại, “Bổn vương tâm ý đã quyết, nguyên nhân tai họa đều là ta tạo lên,

không thể để cho Cổ Tiểu Tiểu một nữ tử đơn thuần phải chịu đựng trừng

phạt nàng vốn không phải chịu, nếu không phải bổn vương khư khư cố chấp thú

nàng vào cửa, nàng giờ này vẫn sẽ ở trong cung, vẫn sẽ tiếp tục an

nhàn…”


Quân sư chậm rãi quỳ xuống đất, “Thuộc hạ liều chết nói

mấy lời quá phận này, Trấn Nam Vương phi nhìn như không màng thế sự,

nhưng là con dân của triều đại ta không ai là không biết Vương gia ngài

chinh chiến dũng mãnh, nhất định sẽ gây thù hằn bốn phía? Một khi đã chấp

nhận ngồi lên ngôi vị Trấn Nam Vương phi, thì không nên để ý tới sinh tử,

Trấn Nam Vương phi là vì phụ tá Trấn Nam vương chấn hưng biên cương mà đến,

không phải vì để Vương gia ngài hy sinh thay a…”


Tĩnh Huyền Phong nghe xong này nói lời vốn nên tức giận,

nhưng đây lại là cấp dưới vẫn luôn bồi hắn vào chết ra sống, hắn sao có

thể trách mắng? … Ở trong mắt tướng lãnh, Trấn Nam Vương phi chỉ là một nữ

nhân mà thôi, một cái Trấn Nam Vương phi này chết đi thì có thể lại thú cái

khác, nữ nhân muốn làm Trấn Nam Vương phi lúc nào cũng có… Tĩnh Huyền Phong

mâu trung xẹt qua một tia phiền muộn cùng mâu thuẫn, không ai có thể chân chính

lý giải tâm tình bất an không yên của hắn, nữ nhân quả thật không hiếm, nhưng

không có ai có thể khiến hắn chú ý như tiểu manh nhi.

không có ai có thể khiến hắn chú ý như tiểu manh nhi.


Hắn mỏi mệt nằm xuống, không muốn lại tiếp tục cuộc thảo luận

vô vị… Hắn đã từng là Trấn Nam vương cùng mấy vạn thuộc hạ giết chóc vô độ,

ý chí sắt đá điên cuồng ham muốn chiến tranh, thậm chí rơi vào bất kì

hoàn cảnh nào, hắn cũng đều cho là như vậy, nhưng sau khi gặp được tiểu

manh nhi, hắn mới phát hiện chính mình bất quá chỉ là đang tồn tại chứ

không phải đang sống, giờ đây hắn đã có thể khóc có thể cười như người

thường, thậm chí, hắn một chút cũng không bài xích bộ dáng hiện tại.


Đồng thời trong lúc đó, tại Đông Thấm quốc


“Nữ vương bệ hạ, theo mật đàm báo lại, Tĩnh Huyền Phong đã

té xỉu bảy lần, ngài khi nào chuẩn bị hành động?” đại thần tâm phúc đứng lặng ở

bên cạnh nữ vương Độc Thấm Tâm, ánh mắt tham lam không khỏi đảo qua gò ngực

cao ngất của nàng.


“Gấp cái gì? …” Độc Thấm Tâm giơ lên đôi mắt đẹp hẹp dài,

tà tà cười, “Ngày thường hắn xương cốt rắn rỏi, nay lại giống như mèo bệnh

chỉ có thể nằm một chỗ, ta nghĩ Trấn Nam vương phủ cao thấp hẳn là bận tối

mày tối mặt, cho dù hắn có thể thỉnh đại sư luyện độc cao minh nhất đến cũng

đừng mơ tìm ra được cái gì, đây chính là mị lực độc nhất vô nhị của ‘Kim

sí cửu cửu quy’, ha ha…”


“Thần đối với ma lực của ‘Kim sí cửu cửu quy’ thật là tò

mò, nữ vương bệ hạ có định nuôi thêm một hai con?”


Độc Thấm Tâm không chút để ý liếc đại thần một cái, đem ánh

mắt dâm loạn của hắn thu hết vào đáy mắt, nàng thực chán ghét loại ánh mắt

này, từ sau khi nàng hai mươi tuổi kế thừa vương vị, nàng liền cảm nhận được

làm vua của một nước sẽ phải nhận bao nhiêu áp lực thật lớn, không chỉ có

như thế, bởi vì chính mình là nữ nhân, có nhiều công việc phải dựa vào nam

nhân đi hoàn thành, cho nên, nàng cần một cái nam nhân chân chính bảo hộ nàng,

bảo hộ Đông Thấm quốc yên ổn hài hòa. Độc Thấm Tâm thừa nhận, nàng không có ham

muốn ngôi vị nữ vương, cũng chính là do mẫu hậu nàng trước kia đã có quá

nhiều dã tâm, hơn nữa nàng vẫn luôn cho rằng mẫu hậu tham lam như vậy cho

dù có hoa cũng sẽ không có quả, cuối cùng cũng rơi vào kết cuộc thất bại,

chuyện cũ kia cũng không phải là mới mẻ nhưng… Nàng là người sống thực

tế, sẽ không hy vọng xa vời đi chiếm lĩnh lãnh thổ người khác, cũng hy vọng

người khác đừng đến quấy rầy cuộc sống của nàng, mà nàng tin tưởng Tĩnh Huyền

Phong có thực lực bảo hộ con dân Đông Thấm quốc, khi nhìn thấy Tĩnh Huyền

Phong trong lần hội kiến tứ quốc, Tĩnh Huyền Phong bình tĩnh, bất cẩu ngôn

tiếu, thậm chí tài lược mưu kế, đã thành công khống chế bốn nước, phải trở

thành nước nhỏ phụ thuộc vào người Hán, này hết thảy đều hấp dẫn nàng,

theo một khắc kia, nàng liền nhận định nhất định phải là nam nhân này… Bất

quá nàng cũng rõ ràng, muốn bài bố loại nam nhân duy ngã độc tôn này, cũng

không phải chuyện dễ, trừ bỏ dung mạo tuyệt mĩ, quan trọng nhất là thủ đoạn,

nàng lúc đầu cũng không nghĩ nuôi “Kim sí cửu cửu quy” để dùng cho việc

này, nhưng không ngờ lại gặp được đối thủ đi… Nghĩ vậy, nàng kéo làn váy màu

đen thật dài đi đến bên cửa sổ, lạnh lùng nói, ” ‘Kim sí cửu cửu quy’ làđộc

môn bí kỹ của hoàng tộc ta, lòng hiếu kỳ của ngươi tựa hồ có chút quá phận…”


Đại thần hảo mất mặt, uể oải dập đầu bồi tội, “Thần lắm miệng



Độc Thấm Tâm xoay người lại liền thay bằng một bộ nhu

tình, “Là bổn vương tâm tình không tốt, ngươi tìm một thời cơ thích hợp truyền

ra tin tức, nói chi độc Tĩnh Huyền Phong bị trúng, cao nhân của Đông Thấm Quốc

ta có thể giải, nhớ lấy một điều, ‘Kim sí cửu cửu quy’ tên như ý nghĩa ——

sau khi ngất (cửu cửu = chín chín) tám mươi mốt lần, hồn về tây thiên,

không thể còn sống…”


Đại thần mâu trung cả kinh, này rõ ràng là độc trùng tra tấn

Đại thần mâu trung cả kinh, này rõ ràng là độc trùng tra tấn

nhân, nữ vương thủ đoạn quả nhiên cao minh, liền cười lạnh một tiếng lĩnh mệnh

lui ra.


Độc Thấm Tâm thấy đại thần rời đi, dỡ xuống cảm xúc cứng

nhắc thuận thuận khí… Trong đầu lại hiện lên ý nghĩ kỳ quái trừng mắt nhìn,

Tĩnh Huyền Phong tướng mạo anh tuấn dương cương hiện lên trước mắt… Tĩnh Huyền

Phong có tướng mạo bất đồng cùng nam tử bổn quốc, có lẽ là do không có đôi mắt

nâu, đôi mắt của Tĩnh Huyền Phong đen sẫm thâm thúy lại càng mê hoặc người

khác (đứa nhỏ chơi trò chơi vợ chồng với ta khi ta 6 tuổi có đôi mắt

nâu thực mê hoặc nha, có điều giờ nó đẹp trai lắm nên ta ko dám nhìn

vào nữa, hắc hắc)… Nếu Tĩnh Huyền Phong chịu làm quốc vương Đông Thấm Quốc,

nàng liền có thể vô ưu vô lự dốc lòng luyện độc, cũng không cần phải ngày

ngay bày ra cái bộ dạng này để đối diện với một đám háo sắc.


Chạng vạng bao trùm lên khắp Bắc Duyên quốc —— trong tẩm

cung Nhiễm Nhượng Hà


Cổ Tiếu Tiếu nằm ở trên ” giường ngủ tạm thời” của quốc

vương vù vù hít thở, nghiêng người một cái liền phát ra tiếng vang “Đinh

đinh đang đang” thanh thúy.


Nhiễm Nhượng Hà không biết đây là lần thứ mấy bị đánh thức

từ trong mộng, hắn đi đến bên giường một chút, tâm phiền ý loạn đẩy đẩy bả

vai Cổ Tiếu Tiếu, không hờn giận chất vấn nói “Ngủ liền ngủ, ngươi vì sao

lại cứ lăn qua lộn lại lộn xộn?”


Cổ Tiếu Tiếu không kiên nhẫn gạt tay hắn, nghiêng người

lại phát ra một chuỗi tiếng vang, “Ai kêu ngươi buộc Lục Lạc lên người ta?

! Cái này gọi là tự làm bậy không thể sống…” Nhiễm Nhượng Hà vì phòng ngừa

đau đớn đột nhiên phát tác, quả thực đem nàng biến thành cấp cứu di động, tùy

thời tùy chỗ mang theo trên người còn chưa tính, cư nhiên lại còn phòng bị

nàng có mưu đồ gây rối, buộc Lục Lạc phòng ngừa ban đêm đánh lén.


Nhiễm Nhượng Hà vì tránh cho Tây Bằng Đinh Luân hiểu lầm,

còn trịnh trọng kể lại việc đêm đó Cổ Tiếu Tiếu giúp mình giảm đau, chứng

minh bọn họ ở cùng một gian phòng là thuần khiết, Tây Bằng Đinh Luân mới đầu

còn hoài nghi cho đến khi thấy Cổ Tiếu Tiếu dễ dàng ấn lên huyệt vị trên

khuỷu tay mình, cũng không phải do hắn không tin , mà Tây Bằng Đinh Luân tựa hồ

còn cảm thấy kinh ngạc không thôi khi phát hiện khả năng của Trấn Nam Vương

phi…


Nhiễm Nhượng Hà nghiến răng nghiến lợi trừng mắt liếc nàng

một cái, nếu không phải Tây Bằng Đinh Luân còn đang ở Bắc Duyên quốc, hắn tuyệt

đối sẽ dùng thiết liên xích nàng lại, Lục Lạc xem như là còn nể tình cảm

bằng hữu… Nhiễm Nhượng Hà không cam lòng lại đẩy nàng một phen, hắn ngủ

không được, nàng cũng đừng nghĩ ngủ, “Ngươi là cố ý , có phải nghĩ lấy Tây Bằng

Đinh Luân làm chỗ dựa liền nên muốn làm gì thì làm ?”


Cổ Tiếu Tiếu không thể nhịn được nữa ngồi dậy, hét lên

rầm loạn, “Ta nói ngươi người này không biết phân biết phải trái sao? Giam

cầm tự do thân thể ta đã sớm vượt qúa 48 giờ , còn làm như ta là mèo mà

treo đầy Lục Lạc, là ai được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn làm gì thì

làm a! ? —— “


“Bổn vương muốn ngươi thi châm trị liệu, ngươi lại chậm chạp

không chịu ra tay, này hiển nhiên là không muốn rời xa bổn vương” (ca bị tự

kỉ)


Cổ Tiếu Tiếu giống như xua ruồi bọ gạt tay hắn chỉ, “Ai

không muốn đi? ! Ngài là nghễnh ngãng hay lag già rồi nên lẩm cẩm? Ta đã

nói không dưới tám trăm lần là châm cứu cũng không giống với xỏ lỗ tai ở

quốc gia các ngươi, trừ phi ngươi muốn mất ít máu “

quốc gia các ngươi, trừ phi ngươi muốn mất ít máu “


Nhiễm Nhượng Hà thấy nàng gấp đến độ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ

bừng, nhẹ giọng cười, ngón tay không khỏi xoa hai má của nàng, chuyển qua vấn

đề hoàn toàn chẳng liên quan nói, “Bổn vương cẩn thận tuân theo lời dặn của

thầy thuốc, tựa hồ cấm dục thật lâu …”


Cổ Tiếu Tiếu thấy hắn đang nói ái muội, nhất thời hít

vào ngụm khí lạnh, “Ta cũng không nói trong lúc trị liệu phải cấm chuyện phòng

the, chỉ nói là tận lực hạn chế, bởi vì hưng phấn quá độ sẽ khiến cho mạch

máu bành trướng “


Nhiễm Nhượng Hà thấy nàng thần sắc kích động muốn trốn,

không khỏi hiếu kỳ nói, “Ngươi khẩn trương cái gì? Cũng không phải đại cô nương

chưa xuất giá, đều là người từng trải, đừng có ra vẻ ngây thơ được không?”


“…” Cổ Tiếu Tiếu khóe miệng giật giật, ta với ngươi

tuyệt không thể sống chung nổi!


“Ngươi cùng Tĩnh Huyền Phong ở trên giường…”


“Ngừng ngừng ngừng! Ta cự tuyệt trả lời đề tài mẫn cảm “


Nhiễm Nhượng Hà thấy mặt nàng hồng giống như cà chua, bỗng

nhiên ngoạn tâm nổi lên, sau đó lại cố tình làm khó dễ nói, “Ta nghe Đinh

Luân nói ngươi mười tuổi liền mù , hẳn là chưa thấy qua nam nhân …”


“Càng nói ngươi càng làm càn? !” Cổ Tiếu Tiếu cầm lấy gối

đầu lung tung ném ra, lại cố tỏ vẻ trấn định hai tay hoàn ngực, “Chưa ăn qua

thịt heo chẳng lẽ cũng chưa thấy qua heo chạy sao? Ngươi nghĩ rằng ta sẽ thẹn

thùng sao? Ha, ha, ha… Thiết!”


Nhiễm Nhượng Hà mím môi cười, bắt lấy tay nàng hướng tới gần

đùi mình, Cổ Tiếu Tiếu cảm thấy đại sự không ổn, “Cặn bã a cặn bã, đừng

buộc ta thiến ngươi a? ! Đến lúc đó một đống lão bà của ngươi sẽ giống như

chuột túi nhảy hết qua tường đi tìm hồng hạnh…” Nhưng Cổ Tiếu Tiếu thấy

uy hiếp không có hiệu quả, thậm chí đã cảm thấy lòng bàn tay đang chuẩn bị

chạm vào bụng hắn, nhất thời không thể bình tĩnh được nữa giật cổ tay

về, “Ngươi còn dám ép buộc, ta, ta thực xuống tay a! Đinh ốc hình dạng như

thế nào, liền, liền giống như vậy! … Ô ô, đồ lưu manh —— ” (ôi mẹ ơi, đinh

ốc??? =))~)


“…” Nhiễm Nhượng Hà phát hiện hốc mắt nàng đã muốn đỏ,

không khỏi thả lỏng tay, Cổ Tiếu Tiếu vừa cảm thấy hai tay được giải

phóng, tức khắc nhảy xuống giường giơ tay đánh tán loạn, Nhiễm Nhượng Hà tựa

tiếu phi tiếu nhìn chăm chú nàng, không chắc nói, “Nhìn ngươi khẩn trương như

vậy, đừng nói vẫn là tấm thân xử nữ?”


Cổ Tiếu Tiếu còn lâu mới mắc mưu, hơn nữa hiện tại nàng

không dám cam đoan Nhiễm Nhượng Hà có thể thả nàng nguyên vẹn ra ngoài.


Nàng khinh thường hừ một cái, “Phi, mặc dù không phải thân

xử nữ, nhưng cũng là tâm xử nữ thuần khiết! Ta với ngươi loại nam nhân ngựa

đực này không có tiếng nói chung! —— “


Nhiễm Nhượng Hà vô liêm sỉ cười, “Không bằng làm cho kinh

nghiệm thêm phong phú, để ta giúp ngươi ‘tăng thêm’ hiểu biết đi?” Hắn vừa

nói vừa vươn tay tới gần Cổ Tiếu Tiếu… Chỉ nghe thấy Nhiễm Nhượng Hà

phát ra một tiếng kêu thảm thiết, Cổ Tiếu Tiếu sau một trận “đấu tranh liều

chết”, đã xuất mười phần lực đạo nhéo hơn mười ba chỗ trên người hắn, cuối

cùng, Cổ Tiếu Tiếu lấy thắng lợi chấm dứt, mà Nhiễm Nhượng Hà tay xoa mấy

chỗ đau, chân chạy trối chết —— =))~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận