Tối "Manh" Xuyên Qua


Cổ Tiếu

Tiếu bình tĩnh như nước chậm rãi xoay người hành lễ, cũng đầy nhịp điệu nói,

“Thí chủ, lời bần ni vừa nói ngài cũng nghe được, ngài còn có chuyện gì muốn

công đạo sao?”


Tĩnh Huyền

Phong hai tay hoàn ngực, giận bước lên phía trước nghi ngờ nói, “Hôm nay là

ngày giỗ sư phụ ngươi ?”


Cổ Tiếu

Tiếu lau đi khóe mắt một tia ai oán, “A di đà phật, ân , ân …”


Tĩnh Huyền

Phong dừng một chút, hắn tựa hồ đối tiểu manh nhi hiểu biết rất ít, về phần hôm

nay có phải ngày giỗ của sư phụ nàng hay không , hắn tất nhiên là không thể

nào khảo chứng… Nhưng hắn tin tưởng trên thế gian này không có người nào lang

tâm cẩu phế lấy loại sự tình này ra nói giỡn như vậy (Tiểu hài tử, ngươi sao

có thể sinh ra một nữ nhi vô sỉ như vậy a?) , nghĩ vậy, hắn không khỏi trịnh

trọng dò hỏi, “Vậy ngươi tính tụng kinh mấy ngày?”


Cổ Tiếu

Tiếu ánh mắt trống rỗng phiết qua một bên, thản ngôn nói, “Sư phụ đối ta có

công dưỡng dục, dạy chi ân, ân trọng như núi, ít nhất ba trăm ngày rồi hãy

tính…”


“Ba trăm

ngày, xong rồi mới tính?” Tĩnh Huyền Phong nghĩ nàng chỉ làm ầm ĩ vài ngày

liền xong việc, không nghĩ tới nàng đối sư phụ cảm tình như thế thâm hậu, xem

ra thái độ khác thường hành vi cổ quái của nàng đều là vì việc này đi… Hắn

không khỏi thở dài, lặng im nói, “Một khi đã như vậy, vậy ngươi liền thay bổn

vương cầu phúc một phần đi “


Lời này vừa

nói ra, Cổ Tiếu Tiếu không tự chủ được hơi hơi giơ lên khóe miệng, ở trong

lòng bày ra N cái thủ thế thắng lợi , hắc hắc hắc, tiểu tử này thực hảo lừa,

quả thực cổ đại mọi người có vẻ mê tín a… Chờ Tĩnh Huyền Phong vừa ly khai khỏi

vương phủ, nàng liền có thể làm một bữa rượu thịt ăn mừng tiểu ni cô a… Oa

ha ha ha…


Cổ Tiếu

Tiếu xoa xoa nước miếng sắp chảy ra bên miệng ,cũng bắt chước phật lễ đáp,

“Vương gia thật sự là thiện nhân am hiểu ý tứ, từ bi vì hoài, kia bần ni trước

xin cáo lui …” Nàng vừa nói vừa khẩn cấp hướng ngoài cửa đi, nói tới cửa khoảng

cách chỉ có ba bước , nàng nhưng lại không thành công thoát khỏi hiện trường.


“Chậm đã”

Tĩnh Huyền Phong nắm lên cổ tay nàng , Cổ Tiếu Tiếu như hít phải một ngụm

khí lạnh, ra vẻ nam nữ thụ thụ bất thân lắc lắc cổ tay, “Thí chủ, bần ni hiện tại

đang là người tu hành, pháp danh, ha lâu bồ đề”


Tĩnh Huyền

Phong ngẩn ra, “Ha lâu bồ đề? Này quái tên là ai đặt cho ngươi?”


“Bần ni tự

gọi bần ni vậy ” Cổ Tiếu Tiếu trong lòng tặc cười, ngốc tiểu tử, đây là

“Ha lâu kitty” cải biên a. (Hello Kitty, ta đau bụng quá)


Tĩnh Huyền

Phong suy nghĩ xoa xoa cằm, “Ta xem ngươi là đủ bần , mặc dù ngươi nói lưu loát

một đống lớn lý do, khả bổn vương vì sao càng nghĩ càng cảm thấy có chỗ nào

không đúng đâu?”


Cổ Tiếu

Tiếu ngẩn người, có phải hay không đắc ý vênh váo quá nên bị phát hiện ? Nàng

tức khắc khôi phục một bộ ai oán thần sắc, toàn thân phát ra khí khái phật

pháp, “Bần ni vừa nghe đến thanh âm Vương gia liền kiềm chế không được đáy

pháp, “Bần ni vừa nghe đến thanh âm Vương gia liền kiềm chế không được đáy

lòng vui sướng, sư phụ vừa muốn trách ta , tội lỗi, bần ni vẫn là nên trở về

phòng đóng cửa sám hối đi…”


Tĩnh Huyền

Phong không vội đáp lại, một tiếng triệu hồi, nhất thời hai ba thị vệ chạy

đến đợi mệnh, “Tới phòng Vương phi đem tượng Phật, lư hương cái gì đều

chuyển đến phòng ngủ bổn vương, nhanh đi “


“…” Cổ

Tiếu Tiếu mâu trung cả kinh, không khỏi lo lắng hỏi, “Vương gia ngươi đây là

muốn làm gì a…”


Tĩnh Huyền

Phong tâm sinh một phần trầm trọng, vỗ vỗ bả vai nàng trịnh trọng nói, “Ngươi nếu

đã là thê của ta , đối sư phụ ngươi cũng sẽ có một phần kính ngưỡng, mặc dù bổn

vương công vụ quấn thân không thể cùng ngươi ngồi xuống niệm kinh, nhưng ít ra

hẳn là nên cùng ngươi, ngươi này trong một năm ở trong tẩm cung bổn vương tụng

kinh niệm phật đi, nếu không có đại sự, bổn vương tận lực mỗi ngày trở về cùng

ngươi cũng được “


“…” Cổ

Tiếu Tiếu vừa nghe lời này, cả người liền lâm vào tình trạng hóa đá,

sau đó từng khối từng khối vỡ thành bột phấn rơi rớt lả tả .


Tĩnh Huyền

Phong thấy nàng ngây ra như phỗng đứng lặng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, không

khỏi dương môi cười, sờ sờ đỉnh đầu nàng , “Ngươi là cảm động nói không ra lời

? A “


Cổ Tiếu

Tiếu chất phác gật gật đầu, “Bần ni rất! … Kích động … Vương gia ngài trăm công

nghìn việc còn không quên ‘Chiếu cố’ cảm xúc của thiếp thân , thật sự là…”

Thật sự là cảm động muốn chết mà.


Bọn thị vệ

rất nhanh đem đại bộ “Đạo cụ” của Cổ Tiếu Tiếu chuyển qua phòng ngủ của

Vương gia , Cổ Tiếu Tiếu khóc không ra nước mắt giãy dụa nói, “Khả bần ni

lúc này tụng kinh gõ mõ , hội ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của Vương gia

, ngài nếu mệt ngã, kia mấy vạn tiểu binh còn không phải trước trận tuyến

liền rối loạn, ngài này không phải làm cho bần ni tội thêm một bậc sao?”


Tĩnh Huyền

Phong không cho là đúng tiêu sái đến bên án thư, một bên lật xem văn thư, một

bên chỉ huy nói, “Ngồi xuống miếng đệm cách ngươi mười bước đi về phía

trước, ngươi ta mỗi người một việc “


“…” Cổ

Tiếu Tiếu vẻ mặt hắc tuyến ngồi xếp bằng ngồi ở trên nệm, ôm mõ ngẩn người,

Tĩnh Huyền Phong nghe trong phòng im lặng, không khỏi nhìn nàng một cái, an ủi

nói, “Bắt đầu đi, sẽ không quấy rầy bổn vương duyệt văn, còn có, ngươi tư thế

kia là gì a, mau ngồi thẳng lưng “


Cổ Tiếu

Tiếu nhất thời ưỡn thẳng lưng, ô ô… Này cầm thú không bằng nhất định là đang

đùa giỡn nàng, này gọi là sự gì a!


Một lúc lâu

sau


“Đông!” ——

“Đông!” —— “Thùng thùng” —— “Thùng thùng thùng thùng thùng! !” —— Cổ Tiếu

Tiếu đánh cái ngáp, khóe mắt đều đã ướt đẫm, nàng cũng đã gõ lung tung

hai giờ , xương sống thắt lưng chân đau như rút gân, Tĩnh Huyền Phong như thế

nào còn không có tức giận?


… Mà lúc

này Tĩnh Huyền Phong, gục đầu trên văn án, bất tri bất giác tiến vào mộng đẹp,

mệt nhọc một ngày, giờ có sét đánh cũng không tỉnh.


Cổ Tiếu

Tiếu quay đầu kêu hắn vài tiếng nhưng không được đáp lại, cẩn thận nghe kĩ,

mới phát hiện bên cạnh bàn phát ra tiếng hít thở đều đều, nàng ném mõ chùy, mơ

mơ màng màng vươn cái thắt lưng, vừa bò đi vừa sờ soạng giường lớn… Sớm biết

như thế thà ràng bồi hắn ngủ còn hơn! Này hội diễn cũng đã diễn xong rồi,

lập luận sắc sảo, giờ bảo như thế nào sửa miệng a a a…


“Oành!”

một cái, Cổ Tiếu Tiếu cùng cái chân bàn thân mật chạm vào nhau, “A a…”

Nàng nhu nhu đầu, ô ô, tự làm bậy không thể sống, tiếp tục đi…lại “Oành——”

thêm một cái… Sau một vòng đụng vào cả bốn cái chân bàn nàng mới

nhận được một đáp án —— nãy giờ nàng vẫn loay hoay quanh cái bàn a.


Rốt cục sau

khi thoát ly cái bàn, nàng lại không biết sống chết đụng đến đùi Tĩnh Huyền

Phong, Cổ Tiếu Tiếu đã bị mệt mỏi thổi quét, ngồi dưới đất lay động chân hắn,

“Thí chủ ngài tỉnh tỉnh, bần ni cũng có điểm buồn ngủ a”


Tĩnh Huyền

Phong tựa hồ cảm thấy trên đùi ngứa, theo bản năng giơ giơ chân lên… Cổ Tiếu

Tiếu trọng tâm không vững liền lật về phía sau, nhất thời cái ót lại đụng

vào chân bàn, nàng tức giận đến mắt trợn trắng, rốt cục từ trầm mặc biến

thành nổi điên , không khỏi đứng lên vươn chân loạn đá, “Tĩnh Huyền Phong

ngươi cái đồ đại hỗn đản! Rõ ràng là chờ xem tiểu cô nãi nãi làm trò hề, đá

chết ngươi đá chết ngươi! —— “


Tĩnh Huyền

Phong vẫn còn buồn ngủ nhu nhu huyệt thái dương, chỉ thấy Cổ Tiếu Tiếu khóc

lóc nỉ non ngồi ở bên chân hắn động kinh, hắn ý thức mơ hồ thong thả, trong

nháy mắt hai tay ôm nàng đến trên đùi, thuận thế tựa vào vai nàng, bất tri bất

giác khép lại mí mắt, “Ha lâu bồ đề, ngươi lại làm sao ? …”


Cổ Tiếu

Tiếu lay hắn cũng không động, gọi hắn cũng không để ý, hơn nữa người nàng

chịu lực quá lớn, thắt lưng vốn đau nhức, chỉ thấy mình ngả 90° về phía

sau , “Đông…” Cái ót lại hôn mặt bàn một chút, Cổ Tiếu Tiếu cảm giác đầu

mình to ra đến ba lần, nàng nhe răng trợn mắt lay lay bả vai Tĩnh Huyền

Phong , “Thí chủ! Bần ni có điểm muốn tự sát! —— “


Tĩnh Huyền

Phong vừa nghe hai chữ “Tự sát” liền hoàn toàn tỉnh táo, hắn cố sức mở mắt

ra, phát hiện Cổ Tiếu Tiếu nửa người trên đã bị hắn đặt ở trên bàn, không rõ

cho nên hỏi ngược lại, “Ngươi khi nào thì ở dưới thân ta thế này?”


“…” Cổ

Tiếu Tiếu lại hiện ra tình trạng hóa đá, “Bần ni sợ ngài ngủ không thoải

mái, cho nên lại đây cho ngài dựa!”


Tĩnh Huyền

Phong chưa nghe ra đây là lời nói châm biếm, cũng cười cười, “Ta phát hiện

ngươi còn có điểm rất hiểu biết nga”


“…” Cổ

Tiếu Tiếu khóc không ra nước mắt, rốt cuộc không còn khí lực cùng hắn vô

nghĩa… Minh thương (đao kiếm trước mặt, đại ý lấy từ câu minh thương dễ

tránh, ám tiễn khó lường ý) dễ tránh, Tĩnh Huyền Phong chính là độc châm

tối tối thâm hiểm ! Một châm liền đem nàng đục thành than tổ ong.


Tĩnh Huyền

Phong nghe được tiếng gõ mõ cầm canh điểm canh bốn , ôm lấy người Cổ Tiếu

Tiếu phóng tới trên giường, Cổ Tiếu Tiếu đụng đến đệm chăn mềm mại , nước mắt

Tiếu phóng tới trên giường, Cổ Tiếu Tiếu đụng đến đệm chăn mềm mại , nước mắt

đều nhanh đến rơi xuống , giường… Thật là giường…


Trong khi

nàng kích động không thôi, lại cảm giác được giường đang bị quái vật lớn

cấp tốc chiếm lĩnh, Cổ Tiếu Tiếu liền vươn chân để ở trên đùi hắn, vội vàng

nhắc nhở nói, “Thí chủ, bần ni đang trong thời gian tu hành, không thể cùng

ngài ngủ trên một giường “


Tĩnh Huyền

Phong hơi hơi nhíu mi xoay người, khó hiểu nói, “Ý tứ của ngươi, là để bổn

vương ngủ trước?”


“Không dám

không dám, ngài có thể đổi một cái giường khác, hoặc là ta trở về phòng” Cổ

Tiếu Tiếu không mất thời cơ ngẩng đầu, “Bần ni trở về phòng ngủ đi, ngày mai

lại đến đây tụng kinh!”


Tĩnh Huyền

Phong không cho là đúng cười, thuận thế đưa tay khoát qua người nàng, trêu chọc

nói, “Ha lâu bồ đề yên tâm, bổn vương giờ phút này không còn khí lực làm chuyện

gì…” hắn vừa nói vừa từ từ tiến vào trong mơ… Nàng vốn định quay người

dựa vào tường ngủ, nhưng Tĩnh Huyền Phong vừa mới ngủ liền bắt đầu tùy tâm sở

dục lộn xộn, mà tay hắn lại vô ý ở trên người nàng sờ soạng, cuối cùng tham nhập

vào trong áo ni cô của Cổ Tiếu Tiếu, làm lòng bàn tay dừng ở trước ngực

nàng, đến đây cũng coi như thỏa mãn mà “Dừng xe” bất động.


“…” Cổ

Tiếu Tiếu sờ sờ cái tay ở trong cổ áo, bĩu môi tận lực lôi kéo, bỗng nhiên

cảm thấy chính mình rất ủy khuất , nàng hôm nay mới biết cái gì kêu đạo cao một

thước ma cao một trượng (ý nói đạo sĩ lợi hại, ma quỷ còn lợi hại

hơn), hao hết tâm tư bịa ra một cái chuyện xưa thê thảm tế bái , nguyền rủa một

cái lão nhân vô tội, lại ở bên ngoài gõ mõ mấy giờ , cuối cùng vẫn là rơi vào

cái “Khí tiết tuổi già khó giữ được” (già rồi còn giữ làm gì, cho đê, cho

đê), nàng nàng nàng rốt cục là làm cái gì đây a? !


———— Đợi

sau khi Cổ Tiếu Tiếu phẫn nộ ngủ xong, ở ngoài cửa tẩm cung, bên

ngoài vén lên một đạo khe hở, một đôi con ngươi đen tú lệ xuyên qua ánh sáng mỏng

manh nhìn chăm chú hai người trong phòng, cũng dương môi cười hướng hậu viện

vương phủ đi đến… Tại đây ban đêm yên ắng, một con bồ câu màu trắng đưa tin rất

nhanh bay ra ngoài tường vây vương phủ, hướng hoàng cung Tây Long quốc mà bay

đi ————


Trong khi mọi

người đang bình yên đi vào giấc ngủ, quốc vương Tây Bằng Đinh Luân, như trước đứng

lặng ở ngoài phòng ngủ quan sát về phía chân trời (anh nì giống ta, nửa

đêm cũng hay chạy lên sân thượng lén lút nấu đồ ăn =)))… Loại thời tiết

oi bức này phi thường thích hợp cùng người Hán tác chiến, chỉ mong trời tốt đừng

mưa, mà hắn giờ phút này chỉ còn chờ một tin tức, chứng thực tin tức này, hắn

liền có thể danh chính ngôn thuận cùng Tĩnh Huyền Phong khai chiến ——


Bồ câu vững

vàng dừng ở trên bãi đá, Tây Bằng Đinh Luân gỡ bỏ mật hàm gắn trên chân…Sau

khi thấy rõ nội dung, cái miệng của hắn không khỏi hiện ra một chút độ cong tao

nhã , bất quá có một chuyện làm hắn càng cảm thấy hứng thú, hoặc là nói khó hiểu,

đường đường nữ nhân Trấn Nam vương thú về , cư nhiên lại là một vị manh nữ,

nói cách khác, nữ tử này chắc chắn có chỗ hơn người. (điên hơn người thì

có)


Hắn tao nhã

nâng tay lên thả bồ câu bay về chỗ cũ… con ngươi màu nâu xẹt qua một tia

hứng thú, thời điểm tự mình diện kiến vị Trấn Nam Vương phi không giống người

thường này cũng sắp đến rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận