Tối Cường Trang Bức Đả Kiểm Hệ Thống


Lúc này.


Cửa thôn của Bàn Sơn Thôn.


Mấy thôn dân đang che ở trước thi thể dã thú, trong tay cầm cuốc, tỏ rõ vẻ phẫn hận cùng không cam lòng nhìn mười mấy người đối diện.


Mười mấy người này cũng không giống như là thôn dân của Bàn Sơn Thôn, người cầm đầu là một đại hán lưng hùm vai gấu, trong tay cầm một cái Đại Khảm Đao, nhìn hung thần ác sát, đối với thôn dân của Bàn Sơn Thôn quát lên:


- Nếu mấy người các ngươi không tránh ra thì đừng trách Bàng Báo ta hạ đao vô tình.


Thôn dân Bàn Sơn Thôn nhất thời cả giận nói:


- Bối Thủy Thôn các ngươi chớ quá mức, Hổ Ngưu Thú này rõ ràng là thôn chúng ta đánh được, dựa vào cái gì nói là của các ngươi?


Đại hán Bàng Báo cười lạnh một tiếng:


- Các ngươi hỏi ta dựa vào cái gì? Được, ta nói cho các ngươi biết, con Hổ Ngưu Thú này là từ núi phía sau thôn chúng ta chạy tới, vốn là thuộc về thôn chúng ta, bây giờ bị các ngươi đánh chết, không tìm các ngươi đòi bồi thường đã rất tốt, các ngươi còn muốn giữ nó hay sao?


- Thối lắm, Hổ Ngưu Thú chạy khắp núi, dựa vào cái gì nói chính là từ núi phía sau thôn các ngươi chạy tới? Các ngươi rõ ràng là muốn ăn cướp.


- Ha ha, cứng rắn cướp thì làm sao? Lão tử ngày hôm nay liền cướp của các ngươi, không phục thì cùng ta đánh một trận!


Bàng Báo nhếch miệng cười gằn, Đại Khảm Đao trong tay bỗng nhiên vung lên, vung ra một tiếng vang phá không.


Sắc mặt của các thôn dân Bàn Sơn Thôn nhất thời trắng nhợt, không tự chủ được lùi lại mấy bước.


Bàng Báo này là con trai của trưởng thôn Bối Thủy Thôn sát bên, trời sinh thần lực, từng ở võ quán trong trấn học được một chiêu nửa thức, thân thủ vô cùng tuyệt vời.


Lúc này mấy thôn dân Bàn Sơn Thôn đối đầu với hắn, trong lòng dù sao cũng hơi rụt rè.


- Khà khà, biết sợ rồi đúng không? Ngoan ngoãn giao con súc sinh kia ra đây, miễn cho phải chịu nỗi khổ da thịt.


Bàng Báo tỏ rõ vẻ châm chọc nở nụ cười.


Nhưng mà mấy thôn dân Bàn Sơn Thôn vẫn không chịu nhượng bộ, kiên định đứng trước thi thể dã thú.


Một người trong đó cắn răng nói:


- Mấy ngày nữa chính là ngày giao nộp cống phẩm, nếu như lần này lại không đạt yêu cầu, các tiên trưởng sẽ trừng phạt chúng ta, tuyệt đối không thể nhượng bộ.


- Không sai, dù sao đều là chết, không bằng liều mạng cùng bọn Bàng Báo.


- Đúng! Đại Tráng, chúng ta trước tiên chống lại, ngươi nhanh đi tìm những người khác đến giúp đỡ.


- Được.


Một người trong đó lập tức gật đầu, xoay người hướng về trong thôn chạy đi.


Đám người bọn Bàng Báo không thèm để ý đến, cười gằn, tùy ý để Đại Tráng chạy đi gọi người hỗ trợ.


- Ha ha, gọi người hỗ trợ cũng vô dụng.

- Ha ha, gọi người hỗ trợ cũng vô dụng.


- Tráng đinh trong Bàn Sơn Thôn các ngươi gộp lại cũng không tới hai mươi người, căn bản không phải đối thủ của Báo ca chúng ta, sao phải tự mình chuốc lấy cực khổ?


- Những người này vô tri ngu ngốc a!


Thôn dân Bối Thủy Thôn dồn dập giễu cợt nói.


Bàng Báo cũng liên tục cười lạnh, đại đao trong tay vung vẩy, gác lên trên vai, nói:


- Dám gọi người đến hỗ trợ? Xem ra không cho các ngươi mở mang kiến thức Cuồng Phong đao pháp của Bàng Báo ta một chút, các ngươi không biết sự lợi hại của ta.


Nói xong, Bàng Báo đột nhiên cất bước hướng thôn dân Bàn Sơn thôn phóng đi.


Thanh Đại Khảm Đao trên người hắn này ít nhất nặng hơn trăm cân, nhưng không hề ảnh hưởng chút nào đến tốc độ của hắn.


Trong vài hơi thở đã trực tiếp vọt tới trước mặt thôn dân, Đại Khảm Đao trên vai trực tiếp chém xuống bọn họ.


Mấy thôn dân biến sắc, vội vàng giơ cuốc lên che ở trước người.


Nhưng Bàng Báo trời sinh thần lực, một đao đánh ra. "Ầm" một tiếng, trực tiếp liền đánh gãy cuốc của các thôn dân, cũng đồng thời đánh bay mấy người bọn họ ra.


- Phốc!


Mấy thôn dân giống như bị một con mãnh thú va chạm, sau khi thân hình đập xuống mặt đất, sắc mặt trắng bệch, ho ra máu.


Vẻn vẹn một đao, mấy thôn dân thân thể cường tráng đều bị trọng thương.


Thôn dân Bối Thủy Thôn nhất thời vỗ tay ồn ào.


- Hay, một đao này của Báo ca quá đẹp!


- Quả thực là kinh thiên địa khiếp quỷ thần!


- Ha ha, những người của Bàn Sơn Thôn này không biết điều, Báo ca của chúng ta có một thân thần lực, hoàn toàn chính là thần cản giết thần, phật chặn giết phật.


- Đúng rồi, cho thể diện mà không cần, Báo ca của chúng ta há lại là người các ngươi có thể trêu?


Nghe các thôn dân Bối Thủy Thôn thổi phồng, Bàng Báo tỏ rõ vẻ đắc ý, rất là hưởng thụ.


- Kêu cái cứt chó gì đấy, phế vật ở đâu cũng dám đến Bàn Sơn Thôn ta quấy rối, muốn chết đúng không?


Đang lúc này, một tiếng mắng tức giận truyền đến, trực tiếp cắt ngang các thôn dân Bối Thủy Thôn đang nói khoác.


Bàng Báo nghe vậy đột nhiên sầm mặt lại, ánh mắt quét về phía cửa thôn.


Chỉ thấy một tên thiếu niên trên người mặc áo tang thô ráp, đầu buộc một cái khăn chít đầu màu trắng, mặt như Quan Ngọc đang hướng bọn họ đi tới.


Người đến chính là Từ Khuyết!


Ở trên đường chạy tới, hắn đã thấy sự tình Bàng Báo một đao đánh bay mấy thôn dân Bàn Sơn Thôn, nhất thời tức giận không thôi.

Ở trên đường chạy tới, hắn đã thấy sự tình Bàng Báo một đao đánh bay mấy thôn dân Bàn Sơn Thôn, nhất thời tức giận không thôi.


Mẹ nó! Thôn dân thuần phác như thế, ngươi lại dám bắt nạt bọn họ, hơn nữa còn ngay ở trước mặt Từ Khuyết ta.


- Thằng ranh, vừa rồi là ngươi đang mắng ta?


Sau khi thấy rõ dung mạo và thân hình gầy gò của Từ Khuyết, trên khuôn mặt âm trầm của Bàng Báo nhất thời lộ ra nụ cười dữ tợn.


Từ Khuyết cười lạnh một tiếng:


- Không nên hiểu lầm, ta không phải nhằm vào ngươi, ta là nói các người đứng ở đây, đều là phế vật.


Lúc này, khung cảnh nhất thời yên lặng.


Mấy thôn dân Bàn Sơn Thôn bị thương sững sờ, sững sờ nhìn Từ Khuyết, trong lòng bùi ngùi.


Tiểu ca này có một cái miệng bén nhọn nha! Mắng người đều mắng hay như thế.


Tiếp theo, đám người Bối Thủy Thôn kia bạo phát, chỉ vào Từ Khuyết tức giận mắng lên.


- CMM!


- Mẹ kiếp, thằng ranh con từ đâu tới, muốn chết đúng không?


- Báo ca, thằng ranh này muốn ăn đòn, để chúng ta dạy dỗ hắn.


Mọi người mắng, vén tay áo lên liền muốn tới đánh nhau cùng Từ Khuyết.


- Công... Công tử, đừng kích động.


Lúc này, một bóng dáng bé nhỏ vội vã từ cửa thôn chạy tới, lo lắng hô lên.


Từ Khuyết quay đầu nhìn lại, là Tiểu Nhu đến rồi.


Mà sau khi người của Bối Thủy Thôn thấy Tiểu Nhu, lại đứng ngây người.


- Cô nương xinh đẹp quá!


- Mẹ nó, Bàn Sơn Thôn lúc nào có cô gái xinh đẹp như vậy?


- Nếu như lấy về nhà, chắc chắn là sảng khoái.


Các thôn dân của Bối Thủy Thôn bàn luận ầm ĩ.


Trong mắt Bàng Báo càng lấp loé ánh sáng, tràn đầy vẻ tham lam tập trung vào Tiểu Nhu:


- Khà khà, thì ra Bàn Sơn Thôn còn cất giấu một cô gái xinh đẹp như thế, ngày hôm nay hãy cùng Báo gia ta về Bối Thủy Thôn đi.


Tiểu Nhu lúc này sợ đến mức khuôn mặt nhỏ trắng bạch, không tự chủ được trốn đến phía sau Từ Khuyết, lôi ống tay áo của hắn, nhỏ giọng nói ra:


- Công... Công tử, ngươi đừng kích động, Đại Tráng đã gọi bọn Nhị Lăng ca đến giúp đỡ.

- Công... Công tử, ngươi đừng kích động, Đại Tráng đã gọi bọn Nhị Lăng ca đến giúp đỡ.


- Đừng sợ!


Từ Khuyết lộ ra một nụ cười ấm áp với nàng, đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu nhỏ của nàng, nhẹ giọng nói:


- Những tên miệng phun đầy phân này, xem ta cho bọn họ một bài học thật sâu đây!


Tiểu Nhu nhất thời ngây người, trái tim nhỏ phù phù phù phù đập nhanh hơn.


Chờ lúc nàng phục hồi lại tinh thần, lại phát hiện Từ Khuyết đã biến thành một đạo bóng lưng, càng ngày càng xa.


- Đừng...


Tiểu Nhu lúc này kinh ngạc thốt lên.


Nhưng Từ Khuyết đã vung quyền nhằm vào Bàng Báo đứng phía trước, khóe miệng còn mang theo một nụ cười gằn.


Vốn đang có ý định thử uy lực của Long Đằng Cửu Biến xem thế nào, đám người kia đúng là tự mình đưa tới cửa rồi, thực sự là muốn ăn đòn.


- Ầm!


Triển khai pháp quyết Long Đằng Cửu Biến, trong cơ thể Từ Khuyết bỗng nhiên truyền đến một tiếng nổ vang, thủy nguyên linh khí cả người bị điều động, giống như một con cự long từ trong đan điền hướng về phía trên vọt lên.


- Hừ! Vô tri tiểu nhi, Báo gia trước tiên phế ngươi rồi nói tiếp!


Bàng Báo châm chọc hừ lạnh một tiếng, nhấc Đại Khảm Đao lên, hướng Từ Khuyết phủ đầu bổ tới.


Nhưng ở một khắc tiếp theo, hắn liền hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.


Chỉ thấy một vầng sáng xanh lam nhàn nhạt từ trong cơ thể Từ Khuyết vọt lên, xoay quanh không trung, hóa thành một con cự long màu xanh lam, giương nanh múa vuốt quấn quanh ở trên người Từ Khuyết.


Một luồng long uy bễ nghễ thiên hạ, trong nháy mắt tản ra, bao phủ toàn trường.


- Long Đằng Cửu Biến, đệ nhất biến!


Từ Khuyết trầm giọng hét một tiếng, nắm tay trực tiếp hướng Đại Khảm Đao trong tay Bàng Báo đánh tới.


- Hống gào ~


Cùng với một tiếng long ngâm, nắm đấm đập ầm ầm ở bên trên lưỡi đao!


Tiếp đó, chỉ nghe "Coong" một tiếng vang dội, đại đao gãy vỡ tại chỗ.


Bàng Báo thì bị đánh bay như diều đứt dây, trong miệng phun ra máu, trên không trung bay tạo thành một đạo đường vòng cung, cuối cùng cả người mạnh mẽ đập lên trên đất, sau khi co giật hai lần cũng không còn động tĩnh gì nữa.


Mọi người trợn mắt ngoác mồm, toàn trường một mảnh yên tĩnh, vắng lặng như tờ.


Minh Lâm - Lục Đạo


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...