Tối Cường Thần Thoại Đế Hoàng


Tần Quân phất tay nói, cách làm như thế, không chỉ có thể để hắn cùng khí vận của Nhân tộc triệt để liên hệ với nhau, còn có thể để Vận Mệnh Chi Luân truyền thừa tiếp.


Các đời người thừa kế Vận Mệnh Chi Luân cơ hồ đều là nhân tài kiệt xuất của Nhân tộc, tỷ như Huyền Đương, Trưởng Tham Thương, Bạch Đế, Cơ Vĩnh Sinh… trải qua vô số năm giao thế, sớm đã cùng Nhân tộc không thể tách rời.


Huyền Đương khấu tạ, sau đó rời đi.


Nhìn qua bóng lưng hắn rời đi, Tần Quân nheo mắt lại, hi vọng hắn làm như vậy, không có thay đổi lịch sử.


Sau đó hắn biến mất tại nguyên chỗ.


Một chỗ khác trong vũ trụ xa xôi.


Trong phòng tu luyện của Nguyên Sơ Đại Đế, ánh nến chập chờn, ở trước mặt hắn có một cái ao, bên trong toàn là linh khí hóa thành Lam Thuỷ, thanh tịnh thấy đáy.


Lúc này, Tần Quân bỗng nhiên xuất hiện ở trước người hắn.


Nguyên Sơ Đại Đế tu vi đã đạt tới Thánh Nhân cảnh hậu kỳ cũng không có chú ý tới sự xuất hiện của hắn, vẫn đang nhắm mắt tu luyện.


- Nguyên Sơ.


Tần Quân nhẹ giọng nói, Nguyên Sơ Đại Đế cả kinh mở mắt, khi hắn thấy là Tần Quân đến, liền vội vàng đứng lên quỳ xuống.


- Tham kiến sư tôn!


Trong lòng Nguyên Sơ Đại Đế nghi ngờ, vì sao Tần Quân đột nhiên tới chơi, trước đó cũng không có thông tri hắn.


- Nguyên Sơ, trẫm phải đi.


Tần Quân nhẹ giọng nói, mắt ánh nhìn chằm chằm lấy đại đồ đệ của mình.


Nguyên Sơ Đại Đế nghe xong, như bị sét đánh, cứ thế quỳ tại nguyên chỗ, run giọng hỏi:


- Sư tôn, ngài lời này là có ý gì?


Tuy hắn đã độc lập, tự lập môn phái, nhưng trong lòng hắn, Thiên Đế Thạch Điện mới là nhà của hắn.


- Sau một tháng, trẫm sắp rời đi vũ trụ này, vô số năm sau mới xuất hiện.


Tần Quân giải thích nói, liên quan tới hắn rời đi, nên nói cho người nào, hắn một mực rất do dự.


Ba vị đồ đệ độc lập mấy trăm triệu năm, lại trải qua vô số năm, trời mới biết lòng của bọn hắn có thể biến hay không.


- Đi chỗ nào? Ta cùng sư tôn đi!


Nguyên Sơ Đại Đế kích động nói, hắn nghe được ngữ khí của Tần Quân không giống với thường ngày, lần này rời đi rất có thể là xa nhau, hắn phản ứng đầu tiên chính là muốn đi theo.


Tần Quân lắc đầu nói:


- Trẫm chỉ có thể đi một mình, không thể mang các ngươi.


Sau đó hắn tiếp tục bàn giao hậu sự.


Làm đại đệ tử của hắn, Nguyên Sơ Đại Đế có nghĩa vụ trợ giúp sư đệ còn lại cùng Thiên Đế Thạch Điện.


Mặc dù tính cách của Nguyên Sơ Đại Đế đạm mạc, nhưng đối mặt Tần Quân, luôn không dám thất lễ.


Đại khái qua một nén nhang thời gian, sau khi Tần Quân nói xong, Nguyên Sơ Đại Đế cũng chưa có lấy lại tinh thần.


Ngữ khí của Tần Quân rõ ràng là tư thế không trở lại.


Hắn quen thuộc Tần Quân, một mực lấy Tần Quân làm mục tiêu, hiện tại Tần Quân muốn ly khai, hắn bỗng nhiên thất hồn lạc phách, cả người phảng phất như đã mất đi mục tiêu.


- Có một ngày, khi một vị Tần Thiên Đế xuất hiện, đó chính là lúc trẫm trở về.


Tần Quân thoải mái cười nói, hắn lại không phải đi chịu chết, chỉ là ở vô số năm sau đợi mấy người bọn hắn.


Nguyên Sơ Đại Đế lặp lại nói:


- Tần Thiên Đế.


Hắn nhớ kỹ cái tên này.


Tần Thiên Đế cùng Thiên Đế có quan hệ gì?


- Sau hai mươi ngày, đến Thiên Đế Thạch Điện, ngươi Nhị sư đệ kêu lên!


Tần Quân vứt xuống câu nói này liền biến mất khỏi tại chỗ.


Sau đó, hắn muốn đi tìm đối thủ lớn nhất của hắn ở thời kỳ Hỗn Độn, Tô Đế!


Hắn phải đi, toàn bộ Thiên Đế Thạch Điện đều không nhất định có thể chống đỡ Tô Đế.


Chúng sinh đều cho rằng Tô Đế quy củ như thế, cũng là bởi vì Thiên Đế tồn tại.


Yêu Đế cung.


Một cây cổ thụ cao trăm trượng, sừng sững ở trong sáng không chói tinh, chung quanh thành cung vờn quanh, ngăn cách toàn bộ thế giới, Tô Đế ngồi ở trên cành cây, trong tay cầm một đóa hoa hồng, lẳng lặng nhìn tinh không, ánh mắt mê ly, không biết suy nghĩ cái gì.


- Ngươi đã đến.


Tô Đế nhẹ nhàng mở miệng, thoại âm rơi xuống, Tần Quân liền xuất hiện ở trên cành cây, tự mình ngồi xuống, cười nói:


- Đường đường Yêu Đế vậy mà có nhã trí như thế.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...