Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy


Hai người một phòng!


Tiểu Hạ nghe điện thoại chừng 10 phút, đợi đến lúc cô ngắt máy quay lại nhìn thì sắc mặt Nhược Phi đã có chút khó coi rồi. Nhớ tới mình vừa nói dối mẹ, cô liền cảm thấy áy náy day dứt. Cô ngượng nghịu nói: “Mẹ em rắc rối thật đó, ngày nào cũng gọi điện hỏi han. Em đã ngần này tuổi rồi, có cần thiết lúc nào cũng phải lo lắng thế không?”


Nhược Phi chỉ nhìn cô cười lạnh không đáp.


“Này! Anh nhìn em như thế là có ý gì? Giận rồi sao?”


Đã không còn là lần đầu tiên xảy ra việc như thế này rồi.


Điện thoại của nhà luôn bất chợt gọi đến, mỗi khi như vậy, Tiểu Hạ lại bắt Nhược Phi im lặng, giả vờ như cậu không ở cạnh cô. Thực ra, trước đây cho dù có cậu ở bên, cô nghe điện thoại của mẹ cũng chẳng cảm thấy có gì phải giấu giếm, nhưng bây giờ không hiểu tại sao lại sợ mẹ biết được quan hệ của hai người. Có lẽ là do “có tật giật mình” mà ra!


“Phan Tiểu Hạ! Em định giấu tới bao giờ? Cứ để anh mãi không được thấy ánh mặt trời sao?”


“Không phải……..chỉ là…….chỉ là em không biết phải mở lời từ đâu thôi……”


“Nếu em sợ thì để anh nói! Mẹ em thích anh, mẹ anh thích em, anh không nghĩ họ sẽ phản đối chúng ta!”


“Nhưng sự quý mến của họ chỉ là tình cảm hàng xóm láng giềng chứ không phải là tình cảm dành cho “con rể – con dâu”! Thực ra, mẹ em thích con rể chín chắn thận trọng, anh thử nghĩ xem mình có phải là người như vậy không? Còn mẹ anh lại thích con dâu ngoan ngoãn hiền lành! Cho nên, hai chúng ta hãy cứ từ từ, đợi tới lúc thích hợp thì công khai cũng không sao mà!”


“Phan Tiểu Hạ! Em hối hận rồi phải không?”


“Hối hận cái gì?”


“Hối hận vì đã hẹn hò với anh?”



“Không có! Anh đừng nói bậy!”


“Hai ta chỉ cách nhau có 3 tuổi chứ không phải là 13 tuổi, lời xì xầm bàn tán từ bên ngoài ảnh hưởng lớn đến em như vậy sao?”


“Thẩm Nhược Phi! Em hoàn toàn không giống anh! Anh là người sống vô tư vô lo, còn mỗi bước của em đều phải theo khuôn khổ nề nếp, quyết định yêu anh là việc điên khùng nhất trong đời em! Nhưng, hai ta thật sự hợp nhau sao? Sẽ có một ngày anh sẽ chán ghét em, đến lúc đó em biết phải ăn nói sao với gia đình đây? Không! Xin lỗi! Em không nên kích động như thế này! Không nên to tiếng với anh……….Xin lỗi!”


“Đồ ngốc!”


Nhược Phi bỗng mỉm cười, cậu xoa đầu Tiểu Hạ rồi kéo cô vào lòng. Tiểu Hạ lo sợ có ai đó đi qua nhìn thấy, liền dằn giọng đe dọa cốt để Nhược Phi buông tay, nhưng Nhược Phi lại áp trán mình vào trán cô, dịu dàng cười: “Đồ ngốc! Anh mãi mãi không bao giờ chán em! Cho dù em có chán anh, anh cũng không đời nào rời xa em! Bởi vì anh yêu em!”


“Vậy Bạch Băng là như thế nào?”


“Anh không muốn giấu em nữa______Cô ấy là bạn của Chu Cầm. Xin lỗi! Anh không ngờ là hôm nay cô ấy lại tới!”


“Vậy, cô ấy vì Chu Cầm nên mới có ác ý với em?”



“Có lẽ thế! Nhưng mà, cô ấy hoàn toàn không có tư cách chỉ trích ai! Anh và Chu Cầm từ trước tới giờ chưa bao giờ bắt đầu và anh cũng chưa bao giờ hứa hẹn gì với cô ấy!”


“Đàn ông quả nhiên là loại động vật tuyệt tình bạc bẽo! Hai người có thật chưa bao giờ bắt đầu không? Chu Cầm xinh như vậy, anh có dám khẳng định là mình chưa bao giờ động lòng với cô bé không?”


“Nơi này sớm đã có người chiếm hữu mất rồi!”


Dứt lời, Nhược Phi nắm tay Tiểu Hạ đặt lên lồng ngực mình. Trong đêm tối tĩnh mịch, tiếng tim đập của Nhược Phi từ bàn tay truyền lại vô cùng rõ rệt, giống như dòng điện lan khắp cơ thể Tiểu Hạ. Tiểu Hạ nhắm mắt, cảm thụ không khí yên ả thanh bình của ban đêm, đột nhiên cô cảm thấy môi mình ươn ướt! ( sak.không phải là first kiss chứ.hu hu…)


Thẩm Nhược Phi……..


Tiểu Hạ vội mở mắt, ngay lập tức nhìn thấy hàng mi dài đen nhánh, đôi lông mày dày rậm, mái tóc bồng bềnh mượt mà của Nhược Phi. Vòng ôm của cậu rất chặt, hơi thở cũng rất nặng nề, tuy là mùa đông nhưng cơ thể cậu lại nóng tới khó tưởng. Tiểu Hạ mẫn cảm phát hiện ra nụ hôn của cậu mang theo tính cách bồng bột của tuổi trẻ, lại vừa vụng về như cậu bé nóng vội muốn biểu đạt tình yêu nhưng không biết phải làm như thế nào. Cô nhìn Nhược Phi, lòng đột nhiên dấy lên cảm giác kinh ngạc, bất giác thẫn thờ. Cô dần dần tin vào lời nói của cậu!


Lẽ nào, lời của Nhược Phi là sự thật? Lẽ nào, cô là người con gái đầu tiên của cậu? Lẽ nào…….Nhược Phi thực sự đã đợi cô suốt bao năm nay? Cứ như vậy mà giấu nghẹm tình cảm của mình trong lòng, nhìn cô và người đàn ông khác ở bên nhau, cứ thế chờ đợi một tình yêu không biết kết cục?


Thẩm Nhược Phi! Rốt cuộc ai mới là ngốc đây?


Cảm giác rung động và đau đớn bỗng lan ra khắp cơ thể, Tiểu Hạ cũng siết chặt lấy cậu. Cô nhìn Nhược Phi khẽ nói: “Thẩm Nhược Phi! Em cũng yêu anh!”



Hẹn hò suốt một tháng, đây là lần đầu tiên Tiểu Hạ biểu đạt lời yêu với Nhược Phi. Toàn thân Nhược Phi chấn động, không tin nổi vào tai mình, cứ thế ngây ngốc đứng nhìn cô. Tiểu Hạ nhón chân rồi hôn lên môi cậu. Vì Nhược Phi không hút thuốc nên hơi thở rất dễ chịu, có vị bạc hà thơm mát, chắc là do lúc nãy đã ăn kẹo hoặc giả đó chính là mùi vị đặc trưng của chàng trai trẻ trung rạng rỡ như ánh mặt trời này. Tiểu Hạ ngây ngất thưởng thức đôi môi tuyệt vời của cậu, lần đầu tiên cô có cảm giác “nghiện hôn”! (Fei: Sao cứ cảm thấy như Nhược Phi bị “cưỡng hôn” vậy nhỉ????) ( vandkh:…ek ek sao thấy chị Hạ như sắc nữ vậy nà …**chạy nhanh kẻo bị chị ý giết thịt** he he)


Nếu đã yêu, hãy yêu thật sâu đậm, Thẩm Nhược Phi………


Trong đêm đông tĩnh mịch, hai người cảm nhận nhịp tim, hơi thở cùng mạch đập của nhau, tuy mặt nóng ran nhưng lòng lại hạnh phúc ngọt ngào tới khó tả.


Dưới ánh trăng, bóng của cả hai được kéo dài……rất dài…….


Về đến biệt thự thì đã 10 giờ đêm! Tiểu Hạ hỏi nhân viên phục vụ để xem hai người ngủ ở đâu, phục vụ cười tít mắt nói: “Chỉ còn một gian phòng, hai vị có dùng chung không ạ?”


“Chỉ còn một phòng?”


Suy nghĩ đầu tiên của Tiểu Hạ là tên nhóc Nhược Phi khốn kiếp này dám giở trò với cô, cô liếc xéo Nhược Phi một cái, song cậu lại tỏ vẻ vô tội. Nhân viên phục vụ giống như nhìn thấu tâm tư của Tiểu Hạ nên vội vàng giải thích: “Tổng cộng có 5 phòng, nhưng những người bạn của hai vị đã dùng mất 4 phòng rồi, chỉ còn dư 1 phòng mà thôi! Nếu như tiểu thư đây không ngại, có thể cùng tiểu thư Bạch Băng dùng chung một phòng!”


“Không cần! Tôi sẽ ở cùng với Thẩm Nhược Phi!” Tiểu Hạ lập tức quyết định.


Chỉ cần nghĩ tới khuôn mặt của cô Bạch Băng đó, Tiểu Hạ liền cảm thấy bực bội. Cô thà ở cùng phòng với Nhược Phi còn hơn………Nhược Phi kinh ngạc hỏi cô: “Em chắc chứ?”


“Chắc chắn, nhất định, khẳng định! Này! Anh hỏi nhiều như vậy làm gì? Hai chúng ta đâu phải chưa từng ngủ cùng nhau!”


Tiểu Hạ nói xong liền cầm chìa khóa lên phòng, còn Nhược Phi và nhân viên phục vụ đều tối sầm mặt mũi! Nhược Phi rất muốn nhắc Tiểu Hạ rằng lời nói của cô vô cùng mờ ám, nhưng khóe miệng của cậu lại cong thành đường cánh cung tràn ngập yêu thương.


Cậu yêu cô.


Yêu tất cả mọi thứ thuộc về cô.


Nhưng, đêm nay………rốt cuộc cậu phải chịu đựng như thế nào đây????


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận