Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy


“Ý? Sao vậy kìa? Tiểu Vương Tử đột nhiên ngã kìa!”


“Hình như bị thương rồi!”


Khi Nhược Phi cách vạch đích còn 100m, cậu bỗng nhiên ngã nhào về phía trước, rất nhiều người thấy vậy nháo nhào chạy ra xem. Tiểu Hạ lúc này không hề lưu tâm tới Uông Dương đã dành được quán quân, trong mắt chỉ có mỗi hình ảnh Nhược Phi đang nằm trên đất ở phía xa. Cô len vào đám đông, nhào ra trước mặt Nhược Phi hỏi: “Có sao không?”


“Không sao….” Nhược Phi cau mày, vừa nhìn thấy Tiểu Hạ liền nén chịu cơn đau kịch liệt đang truyền tới.


“Sao cậu lại không cẩn thận vậy chứ? Cậu có về cuối cùng thì cũng đứng nhất khối! Sao phải liều mạng như vậy?”


“Phan Tiểu Hạ, bà thật hung dữ quá đó…….Nếu có thời gian rảnh mắng tôi thì chi bằng, đỡ tôi tới phòng y tế đi………”


“Tôi hận cậu lắm đó, Thẩm Nhược Phi!”


“Tôi cũng hận bà, Phan Tiểu Hạ ngốc!”


Tâm trạng vừa tức giận vừa lo lắng đó khiến Tiểu Hạ chợt nghĩ mọi chuyện đều như mới xảy ra ngày hôm qua, cô nhìn khuôn mặt trắng nhợt nhạt của Nhược Phi, thở dài: “Cậu chỉ giỏi khoe mẽ thôi……..lúc đó, chân cậu bị trặc, tôi phải giúp cậu chép bài nguyên một tuần, còn cậu cũng xém chút bị mẹ đánh lên bờ xuống ruộng! Haizzz! Cậu thật là chàng trai dễ bị tổn thương……….”


“Xin chị đừng nói em yếu ớt như vậy có được không? Chân em bị thương nhưng tay vẫn lành lặn. Không tin thì thử coi!”


Nhược Phi nói rồi bèn cười xấu xa, khiến Tiểu Hạ cảm thấy có gì đó không ổn. Khi cô vẫn chưa kịp phản ứng, Nhược Phi bất thình lình ôm chặt lấy cô. Cậu hết sức ôm cô vào lòng khiến cô chỉ cảm thấy xương cốt mình bị cậu làm cho gần gãy đến nơi.


Bên tai phả ra hơi thở nam tính đầy quyến rũ khiến tim cô đập thình thịch, Tiểu Hạ mơ hồ cảm thấy cả người mình như đang lơ lửng trên không. Cô sực tỉnh, vội vùng vẫy theo bản năng, nhưng giờ Nhược Phi đã là chàng trai trưởng thành cao to vạm vỡ khác rất nhiều so với hồi nhỏ, sao cô có thể địch lại cậu được đây?


“Thẩm Nhược Phi! Cậu mau buông ra!”


“Không buông!”


“Thẩm Nhược Phi! Cậu đang làm gì cậu có biết không?”


“Giờ chị có cảm thấy tôi “yếu ớt” nữa không?”



“Cậu một chút cũng không yếu ớt~ Trên trời dưới đất ngoài vũ trụ, cậu là người mạnh nhất ……..Có thể buông tôi ra không?”


“Không!”


“Thẩm Nhược Phi!”


“Phan Tiểu Hạ, chị trả lời tôi mấy câu này được không?”


“Cậu buông ra trước đã!”


“Chị trả lời trước đã!”


“Tôi……được rồi, mau hỏi đi!”


“Nhìn thấy tôi bị thương, chị có lo lắng không?”


“Đương nhiên là lo rồi, cậu hỏi ngớ ngẩn gì vậy?”


“Vậy, khi chị gặp lại Uông Dương, chị đã có cảm giác thế nào?”



“Tại sao tôi phải nói cho cậu?”


“Vậy, tôi không ngại ôm chị ngủ đâu……….”


“Tên khốn nhà cậu……Được rồi, khi nhìn thấy anh ta ngày hôm ấy, tôi đã rất hồi hộp rất căm hận, sau đó………”


“Không hỏi chị chuyện ngày đó, khi đưa tôi vào viện gặp hắn ta, chị có cảm giác gì?”


“Có cảm giác gì? Cậu bị thương nặng như thế, sao tôi còn tâm trạng mà để ý tới mình có cảm giác gì chứ!”


“Nói như vậy, trong lòng chị, tôi quan trọng hơn hắn có đúng không?” Khóe miệng Nhược Phi cong lên cười vui sướng.


“Á?”


Tiểu Hạ há hốc mồm, cô luôn cảm thấy Nhược Phi như đang cố dẫn dắt tư duy của mình để thực hiện mục đích khuất tất nào đó, nhưng từng câu cậu hỏi đều thấu tình đạt lý, cô không thể nào mà phản bác co nổi.


“Có phải không?”


“Cũng có thể nói như vậy…….Anh ta chỉ là bạn trai cũ của tôi mà thôi, nhưng cậu là em trai tôi, là bạn tốt nhất của tôi, hai người tất nhiên là không giống nhau…….”



“Chỉ là…….em trai và bạn tốt thôi sao?”


Đầu Nhược Phi dần dần cúi xuống, Tiểu Hạ hoàn toàn có thể nhìn thấy hàng mi dài cong vút của cậu đang tiến lại gần mình. Cậu ôm cô rất chặt, thật sự khiến người khác cảm thấy kinh hoảng, đầu cô trống rỗng, tới giờ vẫn không hiểu nổi mọi việc tại sao lại thành thế này.


Vì thế, cô chỉ tròn mắt nhìn cậu từ từ ghé sát mặt lại, khàn giọng hỏi: “Tôi không phải là em trai chị, trước giờ đều không phải. Chị rốt cuộc bao giờ mới có thể nhìn tôi như một người đàn ông? Tôi vì chị mà tham gia thi đấu, giờ tôi muốn lấy phần thưởng! Chị sẽ không nuốt lời, có đúng không?”


Nói đoạn, Nhược Phi nâng cằm cô lên, hôn lên môi cô. Tiểu Hạ cảm thấy toàn thân chấn động, cơ thể hoàn toàn mềm nhũn, một chút sức lực cũng không còn. Cô dùng hết sức đẩy cậu ra, nhưng cánh tay Nhược Phi lại như tôi từ thép, kiềm chặt lấy cô, khiến cô có vũng vẫy cũng không thể thoát ra được. Cô há miệng cắn mạnh vào môi của cậu.


Nhát cắn quá mạnh, môi Nhược Phi ứa máu, nhuốm đỏ cả viền môi, miệng cô cũng cảm thấy vị mặn tanh nồng, nhưng Nhược Phi không mảy may buông tay….


Nhược Phi ôm chặt lấy cô, kiên định nói: “Anh đã bỏ lỡ một lần, không thể bỏ lỡ lần thứ hai. Tiểu Hạ, anh………”


Hắn yêu em 15 năm, còn anh yêu em 20 năm……….Sao em có thể nói là anh không hiểu………


“Thần kinh!”


Tiểu Hạ phẫn nộ, giơ tay, bạt cậu một cái, nước mắt cũng rưng rưng. Nhìn nước mắt của Tiểu Hạ rơi xuống, Nhược Phi cảm thấy tim như bị ai đó rạch một đường, đau quặn lại, liền vội vàng buông tay…….


Tiểu Hạ nhìn tay mình tê rần, còn má cậu hằn đỏ năm dấu ngón tay, môi bị cắn sưng phồng, áy náy không nói nổi thành câu. Cô nhắm mắt nói: “Xin lỗi…….tôi sẽ coi như hôm nay cậu đã uống nhầm thuốc.”


“Không phải uống nhầm thuốc. ANH YÊU EM, Phan Tiểu Hạ!”


“Cậu có hiểu “yêu” là gì không?”


“Sao em biết anh không hiểu?” Nhược Phi nén giận nhìn cô.


“Cậu đừng nói nữa…….Tôi, tôi giờ rất rối! Coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra đi! Cậu đi ngủ sớm đi!”


Nhược Phi lặng người không nói được lời nào, còn Tiểu Hạ vội vàng đẩy cửa chạy về phòng. Nằm trên giường, qua cửa sổ nhìn bầu trời tĩnh mịch không sao, cô chỉ cảm thấy đầu óc rối tung. Em trai cô, cậu em trai luôn bầu bạn với cô, hôm nay lại có thể hôn cô……


Bầu trời không sao, vì là đầu tháng nên trăng cũng ẩn náu sau đám mây đen. Ánh trăng hiếm hoi chiếu trên người cô khiến làn da được trăng soi rọi trắng mượt như sứ. Cô phiền não lật người, miệng thầm thì: “Thẩm Nhược Phi……..sao lại thành ra như vậy?”


Tiểu Hạ chập chờn ngủ, tâm trạng phức tạp, miệng luôn lẩm nhẩm cái tên đó, chỉ cảm thấy mọi việc dường như không thể quay lại như thuở ban đầu được nữa rồi…….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận