Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy


Tiểu Hạ không hề khách khí ôm khư khư con robot vào lòng còn Nhược Phi thì phì cười. Lần đầu tiên cô thấy thằng ranh con hàng ngày cứ lừ lừ như thần giữ của, lại cười đẹp đến vậy nên cứ ngây người ra. Chú Thẩm có diện mạo rất anh tuấn, dì Vương Tuệ lại rất xinh đẹp, con của họ khi lớn lên chắc cũng không đến nỗi nào! Có một đứa em trai như thế, xem ra cũng hay hay!


“Phan Tiểu Hạ” Nhược Phi đột nhiên giật giọng gọi.


“Làm gì?”


“Cảm ơn bà! Còn nữa…..sau này tôi sẽ không yếu đuối vậy nữa! Tôi sẽ bảo vệ bà!”


Đôi mắt của Nhược Phi lrạng ngời ý kiên định nhìn Tiểu Hạ, còn Tiểu Hạ chỉ hỉnh mũi, nắn nắn cánh tay cậu, coi thường nói: “Cậu còm nhom như vậy, bảo vệ tôi thế quái nào được? Trẻ con đừng có học nói dối nữa đi!”


“Tôi sẽ trưởng thành, tôi sẽ cao hơn, khỏe hơn bà!”


“Không thể nào! Tôi cao hơn cậu rất nhiều!”


“Tôi nhất định sẽ cao hơn, khỏe hơn!”


“Được rồi!”


Tiểu Hạ không hề để tâm tới lời thề của Nhược Phi, chỉ mải ngắm con robot trong lòng, sau đó bắt tay giàn hòa không muốn tranh luận với cậu. Tình hữu nghị của hai người được manh nha từ đó.



Chẳng bao lâu sau, cha mẹ cầm tờ xét nghiệm về, nét mặt của hai người xem ra rất khả quan. Pa pa xoa xoa đầu Tiểu Hạ rồi nói: “Cơ thể con không sao, chỉ là đói quá, hạ đường huyết mới lả đi thôi. Sau này con phải ăn uống đúng giờ, lúc nào cũng phải mang đồ ngọt theo, biết chưa?”


“Không thành vấn đề ạ!” Tiểu Hạ hớn hở đồng ý.


“Phi Phi, sao còn không cảm ơn chị Tiểu Hạ đi?” Dì Vương Tuệ kéo Nhược Phi lại: “Nếu không phải vì con thì chị Tiểu Hạ sẽ không đánh nhau với người ta đâu.”


“Cảm ơn!” Nhược Phi nghe lời mẹ nói nhưng không hề kêu Tiểu Hạ một tiếng “chị”.


“Thế mới phải chứ! Sau này hai con là bạn tốt của nhau, phải giúp đỡ lẫn nhau, biết chưa nào?”


“Dạ!”


Trong phòng bệnh, vang lên tiếng dạ ran của hai đứa trẻ, người lớn thì vui mừng mỉm cười, còn Tiểu Hạ thì cúi đầu nhìn con robot lấp lánh trong tay, cười tít mắt lại………


“Nhớ ra con robot tôi tặng chị để đâu chưa?” Nhược Phi tức giận hỏi Tiểu Hạ.


“Chắc là, có thể, đại khái là ở chỗ mẹ tôi rồi……..Yên tâm, không mất đâu mà, thật đó!”



Tiểu Hạ một mặt bảo đảm, chỉ thiếu mỗi giơ tay lên tuyên thệ “ Xin thề” mà thôi. Nhược Phi nhìn cô, rầu rầu nói: “Tôi biết chị không hề để tâm tới nó mà, bộ đồng phục cấp 3 khó coi như vậy mà chị còn không nỡ vứt đi, sao lại đem đồ tôi tặng chị quăng đi chứ?”


“Không có! Tôi hoàn toàn không hề quăng nó đi mà! Tôi nhớ ra rồi, là mẹ tôi sợ tôi làm hỏng nó nên mới tịch thu, đại khái là để trong đống đồ tôi chơi hồi nhỏ rồi! Tôi có nhiều đồ chơi như vậy, sao có thể……..nhớ rõ được chứ?”


“Hừ!” Mặt Nhược Phi vẫn khó đăm đăm.


“Thẩm Nhược Phi! Đừng có nhỏ mọn thế chứ! Này! Vẫn còn giận đấy à?”


Bước ra khỏi cửa tiệm, hai người lại đi dạo một lúc, kế đó họ tìm được một nhà hàng bán thức ăn Tây trông khá đẹp mắt rồi vào ngồi. Sắc mặt Nhược Phi vẫn hầm hầm như cũ, vì để bồi thường nên Tiểu Hạ đành “trượng nghĩa” mời cậu bữa này.


Tiểu Hạ ngồi cạnh ban công, ngắm người qua lại dưới lầu rồi đưa mắt ra xa ngắm non xanh nước biếc, chỉ cảm thấy lòng khoan khoái dễ chịu vô cùng.


Phục vụ bưng lên hai đĩa steak thơm phức cùng hai miếng cheesecake cực kỳ ngon mắt, Tiểu Hạ bèn nếm thử một miếng, quả nhiên là ngon tuyệt cú mèo, chỉ hận một nỗi không thể ăn luôn cả lưỡi nữa thôi!


Nhược Phi mỉm cười, lấy khăn giấy lau thức ăn dính trên khóe miệng cô rồi nói: “Ngon đến vậy sao?”


“Đương nhiên rồi!”


“Phẩm vị của chị vẫn kém như vậy, chỉ cần đầy bụng là đã thỏa mãn rồi!”


“Đúng vậy! Dù sao vẫn còn tốt hơn KẺ “kén cá chọn canh” nhà cậu!” Tiểu Hạ lập tức phản bác.


“Em thừa nhận mình là người cầu toàn!”


“Với con gái cũng vậy à?” Tiểu Hạ cười gian.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận