Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy


Ngữ khí của Nhược Phi nghe ra thì rất bình tĩnh nhưng Tiểu Hạ biết cậu đang giận. Cô không hiểu mình lại đắc tội gì với cậu, càng không hiểu cô tiêu tiền của mình đi du lịch lại có thể mạo phạm gì tới thần kinh “mẫn cảm” của cậu nữa: “Thẩm Nhược Phi cậu hết việc hay sao mà lại cáu giận vô cớ vậy? Phòng tranh của cậu phải tu sửa, tôi làm sao biết cậu có rảnh hay không?”


“Bỏ đi”


Nhược Phi thở hắt ra, đứng dậy, một mình xem phim hoạt hình trong phòng khách, kết thúc trận chiến chẳng ra ngô ra khoai này. Tiểu Hạ nhìn cậu rời đi, lắc lắc đầu, phát hiện mình và thằng bé càng ngày càng không có tiếng nói chung nữa rồi.


Ngày hôm sau, Tiểu Hạ ngồi trước bàn học xem “take note” những điều cần lưu ý khi đi du lịch trên trang douban, tiếp tục ngẫm nghĩ về điểm đến, còn Nhược Phi bỗng móc từ trong túi áo ra hai tấm vé máy bay, huơ huơ trước mặt Tiểu Hạ: “Cuối tuần đi Quế Lâm, em đã mua vé rồi!”


“Thẩm Nhược Phi, cậu mua mấy vé vậy?” Tiểu Hạ kinh ngạc hỏi.


“Đương nhiên là 2 vé rồi!”


“Tôi bảo sẽ đi Quế Lâm lúc nào hả?”



“Vì chị luôn không biết chọn nơi nào để đi nên em giúp chị chọn cho xong. Từ nhỏ tới lớn chị bị mắc chứng “khủng hoảng chọn lựa”, sao lớn bằng từng này rồi mà vẫn ngốc như vậy nhỉ?”


Nhược Phi nói đoạn búng vào trán Tiểu Hạ một cái, khiến cô đau điếng, cau có. Cô nhìn tấm vé máy bay, chau mày, cơ hồ không tin nổi vào mắt mình nữa: “Hai tấm đều là “First Class”………Thẩm Nhược Phi, cậu cướp ngân hàng đấy à? Tự dưng mua vé hạng đầu làm cái gì?”


“Đúng đấy! Em cướp ngân hàng đó! Ra phi trường nhớ ngụy trang cho kĩ vào kẻo bị cảnh sát tóm thì mệt đấy!!!” Nhược Phi cười như không cười trêu chọc cô.


“Không đúng! Chứng minh thư của tôi luôn ở trong ví, làm sao mà cậu lấy được?”


Tiểu Hạ hồ nghi nhìn Nhược Phi, móc cái ví từ trong túi ra, ngắm nghía kĩ lưỡng mà vẫn không hề tìm thấy vết tích bị móc trộm. Nhược Phi chừng như “bó gối” với cô: “Em vẫn chưa vô vị đến mức lật tung đồ của chị lên đâu, số chứng minh nhân dân của chị em thuộc làu làu!”


“Ý? Cậu sao có thể thuộc được số chứng minh của tôi chứ?” Tiểu Hạ càng thấy kì quái.



Tuy đã 28 tuổi nhưng đôi mắt của Tiểu Hạ lại trong veo như thiếu nữ tuổi trăng tròn, Nhược Phi biết đôi mắt luôn nhìn mình ấy có hoài nghi, có mơ màng, thỉnh thoảng lại có tin cậy, chiều chuộng nhưng hoàn toàn không hề có ý ngưỡng mộ hay say đắm.  Cậu ngắm đôi mắt quá đỗi thuần khiết của cô mà không biết là nên buồn hay nên vui  : “Bao hết toàn bộ chi phí, chị không đi thì thôi vậy!”


“Ai nói là tôi không đi! ……….Thẩm Nhược Phi, cậu đừng có lấp liếm!”


Ngó thấy Tiểu Hạ cướp tấm vé trong tay cậu như “mèo mẹ xù lông dựng tóc giành lại con”, Nhược Phi bèn phì cười. Bỗng cậu chau mày nhìn căn phòng bị Tiểu Hạ sau khi từ nhà bố mẹ về làm lộn tùng phèo lên: “Sao vừa mới về nhà một cái là phòng đã loạn lên như thế vậy? Phòng chị đã đầy đồ, về nhà một chuyến lại tha về hàng tá thứ nữa làm gì? Chị chỉ biết mua, không biết quăng đi à?”


“Nhìn thấy thích thì mua! Đồ vẫn chưa hỏng, bỏ đi làm gì?”


“Phòng chị còn chưa đủ chật à? Đây là cái gì? Sao giống bộ đồng phục thời cấp 3 vậy? Chị cũng lôi cả thứ này về nữa à?” Nhược Phi chỉ cái vật bất minh trên ghế, khóe miệng bắt đầu giật giật.


“A! Cái này khi tôi về nhà lấy ra làm quần áo ngủ, mặc thấy rất thoải mái, thế là mang về, chỉ là còn chưa biết lúc nào mới mặc thôi”


“ “Chỉ là còn chưa biết” của chị sẽ là xa vời vô thời hạn! Phan Tiểu Hạ, sao chị vẫn giữ cái tính thích gì là tha về thế, cho dù là bộ quần áo thủng lỗ chỗ cũng không nỡ quăng đi? Chị sớm muộn gì cũng bị mấy cái thứ này đè bẹp lép cho mà coi!”


“Những thứ này theo tôi lâu lắm rồi! Trở thành quen thuộc rồi! Tôi sao nỡ bỏ đi đây? Thằng nhóc vô tâm như cậu sao có thể hiểu được tâm trạng của tôi chứ?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận