Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy


Tuy Nhược Phi nhỏ tuổi hơn Trần Duyệt, bình thường cậu luôn tươi cười nhã nhặn nhưng khi mặt mũi sa sầm lại thì thật sự khiến Trần Duyệt phải giật thót tim. Trần Duyệt nuốt nuốt nước bọt, phút chốc đã đem Tiểu Hạ đi bán luôn rồi: “Hôm nay cậu ấy gặp Uông Dương”


“Sau đó thì uống say đến thế này à?”


“Ừ”


“Được rồi……….cảm ơn chị, việc còn lại giao cho em là được rồi”


Dứt lời, Nhược Phi bế Tiểu Hạ đang say bí tỉ lên, không chút khách khí đóng sầm cửa lại. Trần Duyệt biết Nhược Phi đang tức giận, cô không để ý tới hành động vô lễ của cậu chỉ ngồi dậy rồi về.


Lúc này, Tiểu Hạ đang nằm trên giường cười hì hì với Nhược Phi: “Thẩm Nhược Phi, tôi gặp anh ấy rồi, tôi không kiềm được giận, tức lên làm càn rồi, đúng là đồ ngốc mà………”


“Chị vốn luôn ngốc như thế mà!” Nhược Phi ngồi bên giường, buồn rầu nói.


“Mười lăm năm rồi, từ hồi cấp II gặp nhau lần đầu tiên, tôi đã thầm yêu anh ấy rồi, tôi yêu anh ấy đã mười lăm năm rồi! Nhưng anh ấy lại không cần tôi………Không cần tôi nữa …….”



Tiểu Hạ ôm chặt lấy cổ Nhược Phi, đột nhiên khóc òa trong lòng cậu. Nhược Phi bình thường vốn mắc bệnh sạch sẽ, nhưng khi nước mắt Tiểu Hạ rơi trên lồng ngực cậu, cậu chỉ cảm thấy trái tim mình chùng xuống.. rất…mềm, mềm tới mức có thể tan chảy thành làn nước mùa thu. Cậu vuốt tóc Tiểu Hạ, nâng mặt cô lên, gặng hỏi từng từ: “Đau đến vậy sao?”


“Ừ”


“Phan Tiểu Hạ, hắn có đáng không?”


“Cậu thì hiểu cái gì? Cậu có biết cảm giác khi yêu một người nguyên mười lăm năm không?”


“MƯỜI LĂM  NĂM thôi phải không?” Nhược Phi bèn cười lạnh, sắc mặt cũng nhợt nhạt thấy rõ: “Chị làm sao biết tôi không có cảm giác đó?”


“Cậu không hiểu đâu!”


“Chị làm sao biết tôi không hiểu?”


“Thẩm Nhược Phi, tôi mệt rồi……….Tình yêu quá đau khổ………nên tôi sẽ tuyệt đối không yêu ai nữa đâu……. tuyệt đối không yêu nữa…….”



Tiểu Hạ lầm rầm nói, sau đó dần dần chìm vào giấc ngủ trong lòng Nhược Phi. Nhược Phi vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nói: “Em làm sao biết tôi không hiểu? Hơn ai hết tôi hiểu rõ cảm giác yêu một người nhưng không thể nào nắm bắt được người ấy là như thế nào………Phan Tiểu Hạ”


Sáng hôm sau, Tiểu Hạ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu, người cứ lả đi, nhưng cô chỉ còn cách gắng gượng để  tới trường. Tan giờ dạy, cô bỗng thấy từng nhóm học sinh đang tụ tập bên xe của trường, bèn kỳ lạ hỏi: “Bọn chúng đang đi đâu vậy?”


“Đi kiểm tra sức khoẻ! Cô Phan không nhận được thông báo sao?”


“Hình như có việc này………Đi khám ở bệnh viện trường mình à?”


“Không, hôm nay đi khám ở bệnh viện nhân dân số 2 cơ!”


“Bệnh viện số 2? Tại sao?” Tiểu Hạ giật mình.


“Là do có cô giáo nói bệnh viện trường mình thiết bị cũ hết rồi, khám không ra bệnh, cho nên muốn thay bệnh viện khác khám xem sao. Bỏ đi! Có thay bệnh viện cũng không mất gì mà”


Các thầy cô đều xôn xao bàn tán, còn Tiểu Hạ chỉ cảm thấy như có sét đánh ngang tai. Cô không ngờ rằng buổi gặp gỡ hôm qua chỉ mới là bắt đầu, hôm nay còn có tiết mục càng đặc sắc hơn đang đợi mình!


Bệnh viện số 2! Uông Dương đang làm ở đó……..Lẽ nào không thể tránh được tình huống oái oăm này?


“Cô Phan, cô sao vậy? Sắc mặt sao lại khó coi thế này?”


“Không sao. Chắc là do hạ đường huyết thôi……..Không sao đâu!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận