Tình Yêu Của Nàng Công Chúa Máu Lạnh


Ngay ngày hôm sau nó và Nana đã về, nhưng Nana nằm trên máy bay ko nhúch nhích vì bị đâm 1 phát vào bụng, mọi người đã đứng sẵn chờ, vừa mở cửa máy bay đã nhìn thấy tình trạng như vậy thì rất lo lắng

..Chát.._Leo tát nó

- Em đưa nó đi rồi để nó bị thương thế này à?_Leo quát lớn.

Nó ko trả lời nhưng nhìn thẳng vào Leo bằng ánh mắt giết người, nó quay sang chị Thư

- Chị cùng em lên kia, còn các chị chăm sóc Nana_nó lạnh giọng.

Các chị nhìn nhau giật mình, lo lắng nhìn nó, bọn hắn nhìn thấy thì bất ngờ.

Nó và chị Thư bỏ lên đồi, nó nhập mật khẩu rồi mở ra 1 cách cửa đi sâu vào lòng đất, bên dưới là 1 căn phòng y như bệnh viện mini.

Nó cởi áo khoác ngoài, trên bụng là 1 đường chém dài 13cm, 1 viên đạn găm thẳng vào bả vai trái. Chị Thư nhìn thấy thì giật mình nhưng cũng lấy lại tinh thần rất nhanh. Khâu vết thương trên bụng nó và lấy viên đạn trên vai nó. Nó hơi nhăn mặt nhưng lại lạnh tanh, vì nó ko tác dụng với thuốc mê nên ko thể gây mê được.

Ở chỗ bọn hắn trong nhà, Nana đã được chị Liên chữa trị vết thương, 11 chị và bác Đặng đều đang đợi Nana tỉnh dậy, trên mặt ai cũng rất lo lắng.


- Ư...ư_Nana dần tỉnh lại

- Nana, Nana, việc gì xảy ra_Chị Thùy vừa thấy Nana tỉnh dậy thì lay vai

- Chị làm gì thế? Nana vừa tỉnh lại mà_Leo lo lắng

- IM ĐI_Cả 11 người gắt lên làm cả lũ tròn mắt còn Leo thì im bặt

- Chị...chị Sara đâu?_Nana vừa ngồi dậy

- Em còn nói được à? Anh đuổi ra rồi_Leo tức giận

- Cái gì?_Nana hét toáng lên_anh bị điên à? Chị Sara bị thương nặng hơn em đấy_Nana khóc

Leo đứng hình luôn, tất cả cũng đang ngạc nhiên nhìn nhau

- Sự việc là thế nào?_Chị Nga bình tĩnh hỏi lại


- Em bị vây, chị ấy vào cứu nên bị chém, còn vì em mà chị ấy trúng đạn nữa_Nana nói xong thì ôm Ken khóc.

Tiếng cửa phòng mở ra, nó bước vào phòng Nana với khuôn mặt lạnh băng, trên má vẫn còn hằn đỏ vết tát của Leo, chị Thư đi đằng sau thì lườm Leo ko nói gì.

Nó đưa cho Nana 1 lọ thuốc rồi bỏ đi, Leo kéo tay trái nó lại làm nó nhăn mặt, chị Thư vội vàng gỡ tay Leo ra khỏi tay nó

- Anh xin lỗi_Leo cúi gằm mặt nhưng nó ko nói gì mà bỏ đi.

- Xin lỗi chưa đủ đâu, tôi nghĩ cậu nên đi khỏi đây ngay đi, đừng để 1 trong 12 người chúng tôi nổi điên_chị Thùy dí súng vào đầu Leo

Cả bọn đang bất ngờ thì khẩu súng trên tay Thùy rơi xuống đất, bên cạnh là 1 viên đá nhỏ. Nó nhìn Thùy lắc đầu. Thùy nhìn nó rồi gật đầu ý đã hiểu.

Mấy ngày hôm sau nó chẳng nói chẳng rằng với 1 ai, 1 ngày nó nói ko quá 10 lần, 1 lần ko quá 3 từ. Khuôn mặt thì lạnh băng và rất hay vào căn phòng 4, nhiệt độ lúc nào cũng chỉ ở mức 7 độ. Nhưng ko ai dám bắt chuyện với nó. Đến bác Đặng và 12 chị cũng mang khuôn mặt lạnh tanh ko cảm xúc, và lúc nào cũng nhìn Leo bằng con mắt ác cảm làm Leo rất hối hận vì đã đánh nó. Đêm nó ko còn ở nhà thường xuyên mà lên đồi suốt ngày, luôn dẫn theo Tiểu Long đi cùng, và nó cũng đã nghỉ học hơn tháng trời.

Sau 1 tháng trời ở trên đồi, nó và Tiểu Long cũng xuống nhà, và Tiểu Long đã ko còn bướng mà nghe lời nó 1 cách triệt để, nói gì làm nấy, ko phản kháng 1 lời.

_._._

Hết chap 6



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận