Tinh Tế Ngốc Manh Tiểu Phu Lang


Nếu đã quyết định ở lại nơi này sinh sống, Mộc Ngôn liền nỗ lực làm cho mình trở nên giống với người ở đây, bất luận là cách ăn mặc hay cách sống, vì vậy y nỗ lực học tập thường thức ở nơi này và cách sử dụng các loại công cụ.


Bản thân Mộc Ngôn là người thông minh, cách sử dụng đồ vật gì đó trên cơ bản chỉ cần học một lần liền hiểu rõ, Dương Văn Diệu cùng Lâm Giai Ngữ chỉ nghĩ nơi Mộc Ngôn sống trước kia so với nơi ở của bọn họ càng thêm lạc hậu, cho nên có những việc không hiểu cũng là bình thường, hơn nữa còn phi thường nhẫn nại hướng dẫn cho y.


Đang dần thích ứng với cuộc sống mới, Mộc Ngôn lại có thêm phiền não.


“Ngôn Ngôn, làm sao vậy? Gần đây có phải có tâm sự hay không?” Lâm Giai Ngữ phát hiện Mộc Ngôn gần đây không thích hợp lắm, liền chủ động hỏi.


Nàng thật sự rất thích tiểu hài tử này, tuy rằng đối phương đã mười sáu tuổi nhưng nàng không thể kiềm chế được mà đem y trở thành Hạo Hạo cùng Oánh Oánh mà chiếu cố, dù sao Mộc Ngôn gầy yếu rất dễ làm cho người khác bộc lộ tình thương của một người mẹ.


“Lâm di, khu rừng rậm đó không có chủ nhân sao?” Mộc Ngôn do dự hồi lâu, rốt cuộc không thể ngăn cản khát vọng của nội tâm, lớn mật hỏi ra khỏi miệng.


“Ân, nơi đó không có chủ, vì sao Ngôn Ngôn lại hỏi như vậy?” Lâm Giai Ngữ khó hiểu.


“Kia, cái kia, có thể đem đất trống ở nơi đó cho ta mượn sử dụng được không a?” Thời điểm Mộc Ngôn nói những lời này, trong mắt lấp lánh ánh sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng sủa làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt.


Lâm Giai Ngữ bị vẻ mặt như vậy của Mộc Ngôn chinh phục, tổng cảm thấy cự tuyệt một đứa trẻ là một chuyện thật tàn nhẫn.


“Đương nhiên có thể, ngươi muốn sử dụng như thế nào đều được, dù sao mọi người cũng không dùng đến.” Lâm Giai Ngữ cười nói.


Mộc Ngôn nghe thế nhất thời cảm thấy cực kỳ vui vẻ, y phát hiện căn bản người ở nơi này không làm ruộng cho nên đất trống trong thôn từng mảnh từng mảnh có rất nhiều, y trông thấy mà thèm, nhưng y cũng biết cho dù không gieo trồng cũng là đất của người khác, y không có quyền sử dụng, hơn nữa y cũng sẽ không tham lam mà chiếm đất của người khác.


Thế cho nên, Mộc Ngôn không đánh chủ ý lên đất trống trong thôn mà đặt chủ ý lên đất trống ở rừng rậm không ai để ý đến là thích hợp cho việc gieo trồng nhất.


Sau khi đạt được khẳng định của Lâm Giai Ngữ, Mộc Ngôn đã gấp đến nổi muốn đi chọn vài loại giống.


Y thật sự cảm thấy thế giới này rất tốt, tất cả khát vọng của y trước kia, ở nơi này tất cả đều được thực hiện, có phòng ốc của chính mình, có ruộng đất của chính mình, cuộc sống không còn gì tốt đẹp hơn.


Bất quá rất nhanh sau đó tâm tình hưng phấn của y liền xuống dốc, bởi vì Mộc Ngôn nhớ đến một việc phi thường quan trọng, đó chính là, mặc dù y có đất nhưng y lại không có hạt giống.


Tất cả mọi người ở thế giới này đều không làm ruộng, hiển nhiên hạt giống gì đó cũng không có……. Hơn nữa, y còn là một ca nhi, làm sao có thể làm ruộng?


Mộc Ngôn có chút rối rắm, nhưng bảo y buông tha cho ruộng đất y vất vả có được, vô luận như thế nào y cũng thật không cam tâm, hơn nữa y cũng đồng cảm với người ở đây chỉ có thể ăn bột dinh dưỡng cùng dinh dưỡng tề nhạt nhẽo.


Mặc dù ở địa phương trước kia của y, thứ mọi người ăn so với bột dinh dưỡng thì tốt hơn nhiều, tỷ như thịt, tỷ như thỉnh thoảng đi đến trấn trên mua một ít đồ ăn vặt….. Này nọ.


Tuy rằng y chưa từng ăn qua nhưng y nhìn thấy bọn đệ đệ ăn qua, cái loại đồ vật này chỉ cần nghe thấy liền thập phần mê người, nếu như ăn khẳng định càng thêm mỹ vị.


Vì vậy Mộc Ngôn quyết định phải tìm ra hạt giống và nghĩ ra biện pháp gieo trồng, sau đó lựa ra những loại lương thực có thể ăn được, đến lúc đó để cho bọn họ có thể nếm được đồ ăn mỹ vị.


Mộc Ngôn nghĩ, nhiều mỹ thực như vậy mà mọi người lại chưa từng ăn qua, thật sự là tiết nuối, hơn nữa trước mắt ngoại trừ những việc này, y chẳng làm được gì cho mọi người cả.


Sau khi thiết lập mục tiêu, Mộc Ngôn càng thêm hăng hái.


Mộc Ngôn nghĩ đến rừng rậm lúc trước y từng đi qua, tuy rằng lúc ấy y đang nghĩ đến việc phải trở về nhà không có cẩn thận quan sát rừng rậm, nhưng thực vật bên trong rừng rậm phi thường nhiều, trong đó nhất định có thực vật có thể ăn, chỉ cần có, sau đó nhất định có thể tìm ra hạt giống.


Ngọn núi phía sau thôn trang của y trước kia có rất nhiều rau quả dại, y tin tưởng rừng rậm nơi này cũng sẽ có, cho nên hiện tại việc cấp bách cần làm trước tiên là khai thác thổ địa trước, sau đó rồi tìm hạt giống sau.


Thời điểm trước kia, Mộc Ngôn thường xuyên một mình đến phía sau núi, cho nên y cũng dám một mình tiến vào rừng rậm, hơn nữa nhà y cách rừng rậm gần nhất, đi đến rừng rậm cũng thuận tiện hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận